60. Chương 60: Những giây phút chia xa

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 60: Những giây phút chia xa

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm giao thừa, chị mở cửa hàng buổi sáng. Chốt sổ sách năm cũ, thưởng tết cho các nhân viên. Xong xuôi cũng gần 1 giờ chiều, chị về nhà thu xếp đồ đạc. Theo lịch, 3 giờ chiều, bé Linh sẽ sang đón chị về quê, còn chị thì lên đường đến Hạ Long. Trên đường về, chị buồn rười rượi dù tôi đã an ủi rất nhiều. Chị ngồi xếp đồ, nước mắt cứ rơi suốt. Thấy vậy, tôi nịnh chị để chị vui hơn.
- "Sao khóc dữ vậy? Về có vài ngày thôi, thích thì hết mùng 3 anh xuống với em. Mùng 3 có xe không nhỉ?"
- "Thật không?"
- "Tháng 9 anh mới lên trường, 11 anh nhập học quân sự. Thời gian dư dả lắm!" – Tôi cười tươi.
- "Em tưởng mùng 3 nào anh cũng về quê với gia đình thế?" – Chị xị mặt xuống.
- "Không sao, anh sẽ bảo mẹ về từ mùng 2, chiều mùng 3 anh xuống đó tìm em được không?" – Tôi đỡ chị ngồi lên giường rồi ôm chị.
- "Thế thì mùng 3 em về với anh, ở đó đến chiều mùng 4 rồi về Hạ Long nhé. Được không?" – Chị nhìn tôi, mắt sáng ngời như vừa nghĩ ra kế hoạch.
- "Thế có tiện không? Mà em đi thế bố mẹ không lo hả?"
- "Anh lo cho anh ý, em giờ thế này thì bố mẹ lo lắng gì nữa. Nhá nhá!" – Chị lay lay tay tôi, ánh mắt năn nỉ.
- "Thế cũng được. À này!" – Tôi quay lại nhìn chị.
- "Dạ!"
- "Thơm em một cái!" – Nói rồi tôi thơm môi chị, chị cười tít mắt ôm chặt tôi.
- "À tối nay anh đi xem pháo hoa với Linh nhé, anh lỡ nhận lời rồi…"
Chị nhìn tôi một lúc, không trả lời. Sau đó, chị ngẩng lên, kéo đầu tôi xuống rồi hôn tôi, một nụ hôn kiểu Pháp. Buông tôi ra, chị lấy tay lau nhẹ môi tôi, thủ thỉ:
- "Đừng làm gì để em phải ghen nhé…"
- "Chỉ xem pháo hoa thôi mà!" – Tôi cười tươi.
- "Em nhắc không thừa đâu…"
3 giờ chiều, Linh gọi điện bảo tôi xuống sảnh chung cư. Chị đi theo tôi xuống, đến cửa nhỏ Linh nở nụ cười với tôi. Chị kéo chỉnh cổ áo tôi rồi nhón chân thơm nhẹ lên má tôi.
- "Anh về cẩn thận, về đến nơi gọi cho em nhé!"
- "Em cũng chuẩn bị về đây. Đi xe đừng đeo tai nghe nhé!"
- "Vâng!" – Bé Linh đưa Nam về giúp chị nhé, đi cẩn thận đường hai chiều đông lắm.
Bé Linh gật đầu, nhưng tôi thấy nhỏ không cười nữa, ánh mắt trở nên buồn tủi. Tôi lên xe, để túi quần áo ra ghế sau, rồi lên ghế trước. Chị vẫn đứng vẫy tay chào tôi, đợi tôi đi khuất mới quay về. Đường phố Hà Nội vắng vẻ, không còn cảnh tắc đường như trước. Nhưng ra đến ngã ba Ba La gần bến xe Yên Nghĩa thì lại tắc. Thú vị thật, người dân đổ về quê quá đông, tắc một đoạn dài, xe chẳng nhúc nhích. Bé Linh bực mình bấm còi inh ỏi.
- "Cậu cứ từ từ xem nào, bấm còi gì inh ỏi thế!"
- "Kệ em!" – Bé Linh bực dọc gắt tôi.
- "Ờ thì kệ!" – Tôi lại nhìn ra ngoài, dòng người vẫn đông nghìn nghịt.
- "Cái đồ vô tâm, anh đi chết đi!" – Bé Linh vớ lấy hộp khăn giấy bên cạnh ném tôi, khuôn mặt cau có tức giận.
- "Cậu dở hơi à?"
- "Ừ, sao biết!" – Bé Linh hét lên.
Tôi chẹp miệng, lại nhìn ra cửa. Chúng tôi chẳng nói với nhau câu nào nữa, đi mãi đến gần cổng huyện thì hết tắc. Tầm 4 giờ 30, tôi về đến cổng nhà.
- "Cảm ơn Linh nha!" – Tôi đưa tay ra chào Linh, cười tươi.
- "Hừmmm!"
Bé Linh không nói gì, chỉ bấm kéo cửa kính xe lên rồi đi thẳng. Khó hiểu thật, lúc nãy còn cười tươi mà… Tôi xách túi quần áo về đến cổng thì thấy cổng khóa. Tôi bấm chuông mãi chẳng thấy ai ra mở. Bực mình, tôi gào lên:
- "Ngọc Anh, mày không phải trêu tao, ra mở cổng nhanh lên!"
Tiếng cười khúc khích vang lên, tôi ngước lên thì thấy Ngọc Anh đứng trên ban công nhìn tôi cười. Bực mình, tôi gào tiếp:
- "Tao cho mày đúng 1 phút không xuống mở cổng thì đừng trách tại sao phòng mày đầy gián và chuột nhé!"
Ngọc Anh á lên một tiếng rồi chạy vù xuống mở cổng cho tôi. Vừa mở vừa lườm tôi, tôi cười khà khà.
- "Tốt, chưa đến 20 giây luôn. Bố mẹ đâu?"
- "Bố mẹ đi sắm đồ rồi. Sao anh về muộn thế? Mà về giúp em làm cơm tất niên đi!"
- "Không cậu ơi, bố mẹ sai ai thì người đó đi mà! Haha!" – Tôi cười lớn rồi xách đồ lên phòng, để lại Ngọc Anh bực tức dậm chân bên dưới.
Tôi đang thay quần áo và xếp đồ thì điện thoại reo, mẹ tôi gọi.
- "Con vừa về!" – Tôi nghe rồi trả lời mẹ.
- "Mày lại trêu em mày à, xuống làm cơm đi!" – Mẹ tôi mắng tôi qua điện thoại.
- "Hay nhỉ, con vừa về xong, con mệt lắm!" – Tôi gắt lại.
- "Xuống giúp em đi, cả tết mình nó dọn nhà đấy, mày thì đi biệt tích giờ mới vác cái mặt chó về!"
- "Vâng!"
Tôi cúp máy, vứt đống đồ đấy, lững thững đi xuống dưới nhà. Ngọc Anh thấy tôi thì ôm bụng cười. Bực mình tôi đến, vòng tay qua kẹp cổ Ngọc Anh kéo lại.
- "Tối nay, tao bắt chục con gián, tao sẽ thả vào phòng mày!"
- "Bỏ ra, mẹ ơi, mẹ ơi!" – Ngọc Anh gào to lên làm tôi phát hoảng, buông vội nhỏ ra.
- "Điếc cả tai, thôi tao thua, giờ làm gì…"
- "Hihi anh ra mổ gà đi!" – Nhỏ nói rồi chỉ tay ra ngoài sân, tôi thấy có con gà đang nằm trong lồng cùng 3 con khác.
- "Một mình tao mổ?" – Tôi nhìn nhỏ Ngọc Anh ngạc nhiên.
- "Chứ còn sao nữa, đừng bảo anh không biết mổ gà nhé!"
- "Mày bị ngu không? Không ai giữ thì tao cắt tiết kiểu gì?" – Tôi gào lên.
- "Thì đây, em ra giữ cho, có gì đâu mà gào lên!" – Nhỏ liếc xéo tôi rồi đi ra trước. Tôi rút điện thoại ra, ấn số chị.
- "Em đây!"
- "Anh mới về rồi, em đi đến đâu rồi?"
- "Em mới qua Bắc Ninh, đang rẽ sang Hải Dương rồi đây!"
- "Thế em đi đi, đi cẩn thận đừng vừa lái vừa dùng điện thoại nhé!"
- "Vâng, lát về đến nơi em gọi nhé, yêu anh!"
Tôi cúp máy, đi vào bếp lấy con dao và cái bát ra, tôi cho ít nước mắm vào, hấp tiết cho ngon. Tôi mang ra thì thấy Ngọc Anh đang cầm chân con gà dơ lên rồi.
- "Nhanh lên, kinh quá nó đi hết vào tay em rồi!" – Nhỏ vừa nhăn mặt vừa dơ con gà ra xa, tôi buồn cười quá.
Một vết cắt ngọt lịm, tiết gà cứ thế tuôn ra. Tôi nghĩ thầm: "Tội thật nhưng mà thôi, hóa kiếp cho mày để làm kiếp khác nhé, gà!"
- "Dốc ngược con gà xuống để tiết chảy xem nào!" – Tôi gắt nhẹ.
- "Đây!" – Ngọc Anh đứng lên dốc, máu bắn cả ra ngoài. Bực mình, tôi gắt to hơn.
- "Mày làm ăn thế à? Sau này mày có chồng thì tao bé bằng con mày!"
- "Ờ thế mà thằng bạn thân của anh chết mê chết mệt, nhắn tin gọi điện em còn chả thèm trả lời kìa!"
Tôi ngẩng lên nhìn Ngọc Anh ngạc nhiên.
- "Thằng nào?"
- "Hưng!"
Tôi ngạc nhiên: "À, thằng này nó làm thật à, tưởng ngày đó trêu đùa nhau thôi chứ…"
- "Thế rồi sao, giờ sao? Thế đã nhắn lại chưa, đi chơi chưa, đến đâu rồi?" – Tôi hỏi dồn dập.
- "Anh hỏi ghê thế, đi chơi thôi, mà đi cafe có mấy lần…"
- "Ờ thế cứ tìm hiểu đi, tao ủng hộ hết mình!"
Chiều đó tôi làm cơm cùng nhỏ Ngọc Anh, nói khá nhiều chuyện, từ chuyện học hành, gia đình đến chuyện mấy bà hàng xóm đồn tôi nghiện nên lâu chẳng thấy về nhà. Vì mấy bà ấy nghĩ đất Thái Nguyên toàn nghiện, nổi tiếng là hút chích ma túy. Tôi nghịch ngợm, ai cũng biết nên lên đó là nghiện chắc. Nghe xong tôi phát bực, lên thay quần áo đẹp ra đi đi lại lại trước cửa nhà mấy bà ấy làm Ngọc Anh cười sảng.
Tối đó cả nhà tôi ăn tất niên vui vẻ. Tôi uống với bố khá nhiều, nhưng chả ai say cả. Bố tôi giờ là lãnh đạo nên đi tiếp khách suốt, uống cũng thú dữ, tôi cũng vậy. Cứ ngồi khịa nhau rồi mời thôi, đến khi hết hai chai rồi mẹ tôi can mới thôi.
Tối đó tôi mượn máy Ngọc Anh ngồi video cho chị, Ngọc Anh thì đi chơi với bạn sau khi ăn xong. Mẹ tôi dặn Ngọc Anh phải về nhà trước giao thừa vì tuổi của Ngọc Anh năm nay xông đất là không đẹp, tuổi tôi thì ổn nên cứ đuổi khéo tôi. Tôi kể cho chị mà chị cười ngặt nghẽo. Chị cũng vừa ăn tất niên ở nhà xong. Tôi nói chuyện với chị đến tận 10 giờ đêm. Rồi xuống cùng bố mổ gà để làm mâm cơm giao thừa. Đến 11 giờ đêm thì nhỏ Linh gọi tôi.
- "Alooo!"
- "Hihi em đây, bây giờ em vào đón anh nhé!"
- "Ok luôn bạn ơi!" – Tôi nói bằng giọng hết sức vui vẻ.
- "Khiếp, có chuyện vui à, đợi em tí nhé!"
- "Ok lần 2 bạn ơi!"
11 giờ 20, nhỏ Linh nháy điện thoại tôi, tôi cầm luôn cả điện thoại của Ngọc Anh đi. Ra đến cổng thì gặp nhỏ Linh. Tiết trời năm nay không lạnh bằng giao thừa năm đó, tôi không đeo khăn và gang tay. Nhỏ Linh thấy tôi thì cười tươi.
- "Đi thôi anh!"
- "Tưởng chiều giận mình mà bạn ơi!"
- "Giờ hết rồi!" – Nhỏ lè lưỡi trêu tôi.
- "Thế lai đi bạn ơi!" – Tôi vẫn cười.
- "Sao lại thế, tay anh khỏi lâu rồi mà?" – Nhỏ nhìn tôi ngạc nhiên.
- "Thì năm đó cậu cũng lai tớ mà, năm nay cũng vậy đi!"
Nhỏ cười nhẹ, mặt đỏ ửng nhưng vui lắm. Tôi ngồi đằng sau nhỏ, bám nhẹ vào áo. Nhỏ đề xe rồi đi. Đang nói chuyện trên đường thì tôi thấy điện thoại của Ngọc Anh có cuộc gọi đến, hiện lên màn hình là chữ "H" rồi trái tim. Á à, con mặt giặc này còn dấu tôi. Tôi bấm nghe luôn.
- "Anh đi đâu đấy, đưa điện thoại cho em!" – Giọng của Ngọc Anh đầu dây bên kia.
- "Á à, chúng mày được đấy! Tao mách mẹ là mày yêu đương không học hành gì hết!"
- "Này, bố mày thách nhé, bố vặt cổ mày bây giờ!" – Thằng Hưng cười cười rồi nói vọng vào.
- "Á à, hai đứa chúng mày, thằng Hưng mày không đổi xưng hô đi thì tao về nói với bố tao nhé. Mày tập xác định đi!" – Tôi vẫn cười tươi trêu lại.
- "Anh Nam, em đùa tí làm gì căng hihi, anh đi xem pháo hoa không nhập bọn với em luôn đi!" – Thằng Hưng nói vào với giọng thành khẩn.
- "Pháo hoa cái cc, bố mày còn phải ở nhà chuẩn bị cơm cúng, người đàn ông của gia đình khác hiểu không? Ai như lũ trẻ ranh chúng mày! Cơm xong là tót đi để bát cho anh rửa!" – Tôi vẫn cay cú vụ Ngọc Anh đi chơi để tôi rửa bát. Giờ được xả là xả hết mình.
Nhỏ Linh cười khúc khích, vòng tay qua đánh nhẹ tôi. Tôi buồn cười quá nhưng vẫn phải nhịn cười.
- "Anh thôi đi, mẹ nói anh đi chơi với Linh rồi nhé, em mách chị Thu!"
- "Mày hộ tao cái, hộ tao cái luôn, tao năn nỉ mày đó, tao cầu xin mày đó!"
- "Thôi em thua anh, anh đi đi, cầm máy em đi cũng được. Thời nào rồi mà còn dùng 6300 cổ lỗ sĩ!"
- "Kệ tao, tao không giàu như anh yêu của mày được! Đm đi thì về sau tao, xin mẹ đi, đừng có về trước mà xông đất đấy!"
- "Vâng em xin rồi, mẹ dặn em rồi!"
Tôi tắt máy, nhưng lần này là đến điện thoại tôi có cuộc gọi. Là chị gọi.
- "Anh đây!" – Tôi bắt máy.
- "Anh ở đâu mà vù vù thế?"
- "À anh đi xem pháo hoa cùng Linh!"
Chị im lặng, tôi nghe thấy tiếng thở dài bên chị. Thấy vậy, tôi trấn an chị luôn.
- "Lát nữa chuẩn bị bắn pháo hoa, anh gọi video em nhớ phải nghe máy đấy nhé! Em có đi xem không?"
- "Có, lát nữa quảng trường 30-10 có bắn, em ra đó xem. Vâng thế anh gọi từ 11 giờ 50 nhá, anh nhớ kiểm tra mạng 3G đi không đang gọi lại mất kết nối!" – Chị hồ hởi dặn tôi.
- "Ok anh chuẩn bị hết rồi! Thế nhá, tí anh gọi!"
- "Vâng, em yêu anh, đừng làm gì khiến em buồn, em ghen nhé!" – Giọng chị buồn buồn.
- "Yên tâm nhé!" – Tôi cười rồi nói với chị.
- "Dạ!"
11 giờ 40, tôi với nhỏ Linh mới tới. May quá, căn chòi quen thuộc vẫn chưa có người ngồi. Tôi đỡ nhỏ xách túi đồ toàn bia và đồ ăn lên, bày ra. Bia còn lạnh nên uống khá mát. Nhỏ Linh thì vui lắm, cứ ngồi cạnh tôi suốt. 11 giờ 55, tôi lấy máy Ngọc Anh ra gọi chị. Chị bắt máy, chị cũng đang ở ngoài đường. Hình như ở Hạ Long đang mưa, tôi thấy chị mặc cái áo khoác mũ lông rồi chùm lên đầu, đôi môi đỏ chót nhìn tôi cười tươi. Tôi dơ máy ra, nhỏ Linh chào chị rồi cười, nhưng nụ cười của nhỏ khá buồn.
00 giờ 00, pháo hoa bắn, chị thì xuýt xoa reo lên với tôi.
- "Anh ơi, đẹp quá, anh nhìn nè!" – Chị quay cam sau cho tôi nhìn.
- "Đẹp thế, ở chỗ anh thế này thôi!"
- "Năm mới rồi, chúc anh yêu của em thêm 1 tuổi mới, trưởng thành hơn, là chỗ dựa tinh thần cho em nhé, em yêu anh!" – Chị chu môi thơm tôi sau câu nói.
- "Chúc Hoài Thu của anh năm nay công việc thuận lợi, ngày càng xinh đẹp và yêu anh hơn nhé. Yêu em!!!"
Tôi cười tươi, đang cầm máy bằng tay trái dơ lên cho chị xem pháo hoa thì chợt nhỏ Linh nắm lấy tay tôi. Tôi hơi ngạc nhiên quay ra nhìn nhỏ, nhỏ ghé sát tai tôi nói khẽ.
- "Để yên đi không em giông cả năm đó!"
Tôi vẫn để yên vậy. Chị quay camera nhìn tôi cười hạnh phúc, được vài phút thì kết nối mạng kém, hình như chị có cuộc gọi. Tôi tắt máy rồi nhắn cho chị cái tin nhắn để chị yên tâm. Tôi vẫn đứng đó ngắm pháo hoa với nhỏ Linh. Còn 5 phút nữa pháo hoa tắt, nhỏ xiết tay tôi chặt hơn, đứng sát vào tôi.
- "Anh ơi, năm đó anh thực hiện mong ước của em, khiến cho 1 năm của em thuận lợi lắm, em làm gì cũng được hết á!"
- "Thế à?" – Tôi quay ra nhìn nhỏ.
- "Năm nay, em dự định mở thêm cửa hàng. Cái này là mở riêng. Anh có thể tạo động lực cho em được không?…" – Nói rồi nhỏ nhắm mắt lại.
Tôi bây giờ đã điềm tĩnh hơn, những việc như này tôi đã trải qua khá nhiều nên tôi chẳng còn hồi hộp hay rung động gì như năm đó nữa. Tôi cười nhẹ rồi hướng ánh mắt ra ngắm pháo hoa.
- "Em biết làm vậy là em có lỗi với chị, nhưng năm mới thì đặc cách một lần cũng không sao đúng không anh?"
- "Không được đâu, tớ hứa với chị rồi!" – Tôi cười nhẹ, kéo tay tôi ra khỏi tay nhỏ.
Nhỏ mở mắt nhìn tôi, pháo hoa còn 1 phút, những quả lẻ cuối cùng đang bắn lên. Chuẩn bị là trùm pháo hoa tổng kết.
- "Năm đó là em nhút nhát, ngại ngùng nên để Mai nó đến trước 1 bước. Nhưng giờ em tự tin rằng em khác rồi anh ạ!"
Tôi quay ra nhìn nhỏ ngạc nhiên vì tự nhiên nhắc đến tên em, trùm pháo hoa cuối cùng bắn lên sáng rực bầu trời, cảnh tượng này giống hệt với năm đó.
- "Em yêu anh!" – Nhỏ nắm lấy cổ áo tôi rồi kéo tôi xuống, tôi bất ngờ. Môi tôi chạm môi nhỏ. Đây là lần đầu tiên tôi hôn nhỏ. Mắt tôi tròn lên, còn nhỏ, hai giọt nước mắt đang dần lăn xuống.
- "Mùi son khiếp quá!" – Tôi cố tình đánh trống lảng để chữa cái không khí ngại ngùng vừa xong.
- "Anh yên tâm đi, anh vẫn giữ lời hứa với chị mà, đây là em chủ động!" – Nhỏ nhoẻn miệng cười với tôi, rồi lấy hai lon bia lên cạnh cùng tôi.
- "Chúc anh năm mới vui vẻ, nhiều sức khỏe, học hành tốt và hạnh phúc bên chị Thu nhé!" – Nhỏ nói bằng cái giọng nghẹn lại.
- "Tớ cảm ơn, chúc cậu thành công trong công việc, trong cuộc sống, vui vẻ và hạnh phúc nhé!" – Tôi cũng cười đáp lại nhỏ.
- "Hạnh phúc của em là anh đấy! Em vẫn đợi anh, em yêu anh! Ba năm em thích anh, tròn hai năm em yêu anh. Thế mà đã năm năm rồi đấy, nhanh nhỉ!" – Nhỏ cười tươi với tôi, đôi mắt vẫn ướt.
Nhỏ nói làm tôi hơi sựng người một chút. Chẳng còn hình ảnh cô lớp trưởng năm nào nhút nhát, e thẹn và ôm miệng khóc cả buổi khi bị tôi phũ nữa. Thay vào đó là một Diệu Linh trưởng thành, sắc sảo, không ngại ngùng và dứt khoát trước mặt tôi. Chẳng lẽ hành động của tôi ở bữa tất niên năm đó đã tác động nhiều đến nhỏ vậy sao??
Gần 1 giờ sáng, các cặp đôi đã lác đác lên xe trở về. Tôi và nhỏ cũng thu dọn rồi về. Lần này là tôi lái vì nhỏ uống bia rồi, tôi sợ nhỏ mà lái thì nhỏ cho tôi xuống mấy cái ao ngoài kia mất. Ngồi đằng sau, nhỏ chỉ bám áo tôi, nhưng ra đến đường lớn. Nhỏ ngồi xích vào ôm chặt tôi. Tôi cầm tay nhỏ để ra nhưng không được, nhỏ cương quyết lắm. Ghé sát lên tai tôi, nhỏ thủ thỉ.
- "Em lạnh, cho em ôm anh một lát!"
*Đề xuất: Đã nhớ một cuộc đời!*