79. Chương 79: Ngoại truyện 2 - Ký ức xa xưa #2

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 79: Ngoại truyện 2 - Ký ức xa xưa #2

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một chiếc taxi dừng lại, tiếng đóng cửa xe vang lên khô khốc.
– Cậu đi đâu?
– Chú cứ đi về hướng Hòa Bình, đến đâu cháu sẽ chỉ đến đó.
– Ok, hình như cậu mới đi đâu về? – Ông tài xế hỏi.
– À, vâng, một nơi xa.
Ba mươi phút sau, cậu hạ cửa kính xuống, nhìn ra ngoài. Khung cảnh nơi đây đã thay đổi khá nhiều, gần một năm nay cậu không về thăm quê. Mảnh đất đầy kỷ niệm ấy khiến cậu nhắm mắt lại, hít thở không khí quê hương trong ngày quốc khánh, khi đường phố trở nên tấp nập hơn dưới màu đỏ của lá cờ Tổ quốc treo trước những ngôi nhà.
Dừng xe trước một quán cà phê, cậu quay sang bác tài:
– Cháu hết bao nhiêu tiền?
– 267 thôi, tôi lấy 250.
– Cháu gửi chú.
– Cảm ơn cậu.
Tiếng cửa xe đóng lại không còn khô khốc nữa vì cậu đã đến nơi mình cần đến.
Đeo khẩu trang, đội mũ, cậu gửi túi đồ cho bác bảo vệ rồi rút ra tờ 100 gửi bác uống nước và trông hộ đồ. Cuộc sống này, nếu phải nhờ vả cũng nên trả công cho họ, dù là chuyện nhỏ. Cậu không biết từ bao giờ mình có cái tính sòng phẳng ấy.
Bước vào quán, kéo mũ sụp xuống che mặt, cậu len lỏi qua vài bàn trước khi chọn một góc khá khuất. Không lên tiếng, cậu chỉ vào ly cà phê đá trong menu mà cô nhân viên đưa. Cô ấy gật đầu cảm ơn.
Ánh mắt cậu hướng lên sân khấu được trang trí sẵn, nơi đám đông đang đứng chụp hình. Chốc chốc lại có người đến và rời đi, tiếng cười đùa, tiếng vỗ vai khiến bầu không khí trở nên sôi động.
*"Họp lớp A13 niên khóa 201x – 201x"*
Hôm nay là buổi họp lớp. Cậu vốn không định về, nhưng trong khoảnh khắc trống rỗng, cậu lại lái xe hơn 100 km để trở về đây. Cậu muốn nhìn thấy những người bạn cũ, muốn được chứng kiến khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời mình hội tụ ở nơi này. Nhưng lòng cậu không vui chút nào. Sau chuyến đi đó, cậu như đã chết hẳn.
Ba ngày trước, điện thoại cậu nhận được một tin nhắn từ số lạ:
*"Anh à"*
*"Ai vậy?"* – Cậu nhắn lại.
*"Ba ngày nữa lớp mình họp lớp, anh về nhé, em muốn gặp anh"*
*"Ừ, nhưng anh không hứa trước"*
*"Anh biết em là ai mà trả lời như vậy?"*
Cậu không nhắn lại. Cậu biết người đang nhắn tin là cô gái năm đó từng rất đặc biệt với mình.
...
Cậu gọi cà phê nhưng không uống. Thằng Quân và Trinh đang tiến đến bàn của cậu, nhưng cậu kéo mũ che mặt, ngồi im nhìn ra ngoài. Hai đứa họ không dừng lại ở bàn cậu mà đứng bên cạnh chùm hoa lan để chụp hình. Cậu vẫn lắng nghe mọi chuyện.
– Mày có liên lạc được Linh không? – Quân lên tiếng.
– Có, nhưng Linh chắc không về được, nó đang ở xa lắm.
– Xa là ở đâu?
– Tao hỏi nhưng nó không nói, chỉ hỏi thằng Nam có về không.
– Tao có nhắn tin cho Nam nhưng nó không trả lời, cũng không biết nó có về không. Những đứa khác thì sao?
– Gần như đầy đủ, thiếu Linh, Thư, Mai, Ngọc, với Hạnh lùn và Hoàng đang bên Nhật.
– Buồn nhỉ, nhưng do hoàn cảnh.
Quân và Trinh chụp xong vài tấm hình thì rời đi. Cậu kéo mũ lên nhìn theo, tiếng gọi của cô ấy văng vẳng bên tai, mắt cậu nhòe đi. Cậu khóc nhưng không thành tiếng, sợ trở thành tâm điểm trước ánh nhìn của bạn bè. Cậu sẽ bị lộ. Hôm nay về đây, cậu chỉ muốn nhìn họ vui vẻ thôi. Cậu không muốn khi cậu xuất hiện, họ sẽ hỏi về cô ấy, về chuyến đi Hà Lan. Cậu sợ mình không kìm được cảm xúc, lo rằng những câu hỏi ấy sẽ chà đạp lên nỗi đau của mình.
Cô bé nhân viên đang lau bàn quay lại nhìn cậu:
– Anh ổn không ạ?
Cậu gật đầu không đáp. Cô bé đứng đó nhìn cậu, nheo mắt một chút:
– Quán của em rất buồn, nhưng hi vọng ngồi ở đây sẽ khiến tâm trạng anh thoải mái.
Nói rồi cô bé quay đi tiếp tục công việc. "Thoải mái ư", hai từ đó chắc sẽ không xuất hiện trong lòng cậu lúc này. Nước mắt vẫn tuôn, cậu đang kìm nén rất nhiều để không nấc lên. Cậu nhớ cô ấy, đau đớn vô cùng.
Chiếc xe màu trắng dừng lại, một người phụ nữ mở cửa bước ra dưới ánh nắng nhẹ của bầu trời cuối thu. Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy vẫn vậy, chỉ già dặn đi nhiều. Đó là Thư, Thư mặc chiếc váy màu xanh bó sát thân hình nóng bỏng và cao ráo ấy. Bấm chiếc chia khóa, Thư bước vào quán.
– Hello, xin chào mọi người! – Thư cười tươi rói.
– A, con bạn tao đây! – Hằng thốt lên, chạy ào ra ngoài.
– Xin lỗi vì delay chuyến bay mất một tiếng nên gần 9h tao mới có mặt ở Nội Bài, xong tao lấy xe về đây luôn. – Thư cười tươi rói, đáp lại cái ôm của Hằng.
Sau khi ôm và chào lũ bạn, Thư đánh mắt xung quanh như đang tìm kiếm ai đó. Cô kéo mũ xuống, ngồi sát vào trong để nấp sau cái bình phong.
– Mày tìm ai đấy? – Quân lên tiếng.
– Bạn cùng bàn của chúng ta, anh ấy đâu?
– Thằng Nam hả, chưa thấy đâu cả.
Thư nở một nụ cười buồn, mở túi xách lấy điện thoại ra bấm. Cô dường như hiểu ra điều gì, ấn tắt nguồn điện thoại ngay khi cô đưa máy lên tai. Cô hơi nheo mắt rồi thở dài. Cất điện thoại vào túi xách, cô tiến vào sân khấu để cùng chụp hình.
Có lẽ chỉ đến đây thôi, cô thấy rằng cô ấy vẫn vui vẻ và bình an, bạn bè của cô đã trưởng thành và chững chạc hơn rất nhiều. Chỉ tiếc rằng, cô trở về buổi họp lớp này chỉ để thấy một người, nhưng người đó lại không xuất hiện.
Đặt tờ 100 dưới đáy ly cà phê còn nguyên, cô tiến ra cửa, chiếc mũ lưỡi trai vẫn sụp xuống che mất đường đi. Bỗng nhiên...
*Choang!*
Cốc nước từ trên khay của cô bé phục vụ va vào người cô, rơi xuống đất vỡ tan tành. Lũ bạn cô và cô quay lại nhìn. Bất giác cô lên tiếng:
– Xin lỗi! – Nói rồi cô đi nhanh ra cửa để tránh những ánh mắt ấy.
– Anh, anh ơi...
Cô òa khóc chạy theo, ra đến cổng, cô bắt kịp anh, ôm chầm lấy anh từ đằng sau.
– Anh ơi, có phải anh không? Huhu!
Anh không nói gì, chỉ gỡ tay cô ra. Anh không lên tiếng, chỉ khẽ lắc đầu nhưng không quay lại phía sau.
– Anh, nhất định là anh rồi, anh quay lại đây cho em... Hức... hức!
Cô vẫn khóc, dùng hết sức để đẩy người anh quay lại. Anh thở dài, cũng từ từ quay về phía sau, tháo khẩu trang và mũ xuống. Cô đang khóc bỗng mở mắt tròn xoe nhìn anh.
– Em biết mà, linh cảm của em không bao giờ sai huhu, sao anh đến mà không gọi em huhu... – Cô ôm chầm lấy anh, khóc nấc lên.
Bọn lớp cô nhìn thấy cảnh này, đứa nào cũng ngạc nhiên. Cô buông anh ra, sờ lên mặt anh. Anh bây giờ đã già hơn trước, đôi mắt thâm quầng sau những đêm thức trắng cùng nỗi buồn, da cũng đen đi nhiều, khuôn mặt hốc hác. Anh dơ tay vẫy chào mọi người, rồi đội lại cái mũ, quay người bước ra cổng. Cô vẫn chạy theo anh.
– Anh ơi, có chuyện gì vậy, sao anh không vào cùng mọi người?
Anh lắc đầu.
– Em hiểu rồi, anh đợi em lấy xe, chúng ta đến chỗ khác nói chuyện.
Anh gật đầu.
Cô chạy vào trong, nói gì đó với hội bạn cô, đứa nào cũng nhìn ra chỗ anh đứng rồi gật đầu như cảm thông lắm. Cô quay lại, nắm lấy tay anh kéo đến chỗ cô để xe. Mở cửa xe, anh ngồi lên ghế phụ, cô lùi xe rồi đi thẳng, không quên quay qua hỏi:
– Anh muốn đi đâu?
– Lên Paloma đi.
– Vâng.
Chiếc xe phóng đi. Cô bây giờ, thành công và xinh đẹp, còn anh, thất bại và thảm hại.
Paloma bây giờ đã được tu sửa lại, có thêm bàn nữa ở ngoài sân cho những khách yêu thiên nhiên. Vẫn cái bàn trong góc, cô đặt túi xách ngồi đối diện anh.
– Anh về lúc nào? Sao hôm đó em nhắn tin không trả lời?
– Sáng nay...
– Hức... hức, anh tiều tụy quá! – Chưa nói đến câu thứ hai, cô lại khóc. Anh gấp tờ khăn giấy vuông lại, đưa lên chấm nước mắt cho cô.
– Đừng khóc nữa, nhòe hết lớp kẻ mắt rồi...
– Em nhớ anh lắm, ngày ấy sao anh lại trốn tránh em? Em về năm lần, cứ cách ba tháng em lại về, em lên Thái Nguyên tìm anh nhưng sao em gọi anh không nghe máy, em về chỗ anh ở nhưng không tìm được anh huhu...
– Anh xin lỗi, anh muốn yên tĩnh một mình thôi...
– Anh bây giờ chắc không ổn đâu nhỉ, chuyện của Mai, em nghe Linh kể rồi huhu, em thương anh quá...
– Haizz, đừng nhắc lại nữa, anh không muốn nghe – Anh đánh mắt ra ngoài, thở dài.
– Vâng, vậy giờ anh ở đâu, anh đã lấy bằng tốt nghiệp chưa?
– Chưa, anh còn phải trả nợ một số môn nên có thể sẽ ra trường muộn hơn, anh vẫn ở Thái Nguyên thôi.
– Vâng, khổ thân anh huhu...
– Em có liên lạc được với Linh không?
– Chúng em vẫn nói chuyện, chuyện của nó và anh, em cũng biết hết rồi. Nó biết em sẽ gặp được anh đợt này nên nó đưa cái này cho anh... – Cô nói rồi chạy ra xe, lục lúi lấy cái gì đó rồi mang vào cho anh.
Kéo ghế ngồi cạnh anh, cô đưa cho anh một hộp quà và dặn anh bình tĩnh khi mở ra.
Anh mở nắp, bên trong là cái lắc tay mà Mai Anh tặng cho sinh nhật năm nào, cùng một tờ giấy bên trong. Anh cầm cái lắc tay lên ngắm nghía, đã sáng bóng hơn nhiều, có lẽ Linh đã đi đánh lại nó. Cái bảng tên thì mờ đi hơn khi không còn hiện rõ nét hình trái tim nữa. Anh cầm cái lắc tay đưa lên ngực, bật khóc và khóc thật to, khóc như thỏa những dồn nén của mình. Anh nhớ Mai Anh, đau đến thấu cả trời xanh. Ai là người hiểu cho anh.
Từng tiếng nấc vang lên mỗi khi anh gào lên. Anh hận cô ấy, ghét cô ấy, nhưng anh lại chẳng thể nào quên được cô. Những gì cô ấy làm với anh thật tàn nhẫn, tim anh đau đến vỡ lồng ngực. Anh đâu thể ngờ rằng suốt hai năm anh đi tìm cô, đến tận những vùng đất xa xôi cách nửa vòng trái đất để tìm cô trong vô vọng. Anh vẫn kiên trì như vậy với hi vọng được gặp lại cô và đưa cô trở về bên mình. Niềm tin ấy trong năm năm qua không lúc nào nguội lạnh trong tâm khảm anh. Vì để tìm cô, anh đã cố gắng bao nhiêu, cố gắng thế nào chắc ai cũng nhìn vào cũng biết. Vậy mà con tim anh lại một lần nữa vỡ thành từng mảnh...
Thư ngồi đó ôm lấy anh, cô cũng khóc. Một cô gái mạnh mẽ như cô cũng đã rơi nước mắt vì anh. Tình yêu là gì mà khiến những thứ sắt đá nhất phải tan vỡ, khiến con người ta đau đến chết đi sống lại, khiến người ta sống trong đau khổ, dằn vặt suốt những năm tháng sau này...
Xoa đôi bàn tay vào má anh, cô nấc lên:
– Anh ơi, huhu... em biết anh phải trải qua những chuyện gì, em thương anh lắm huhu... nhưng bây giờ anh phải bình tĩnh được không anh?
– Anh còn có gia đình, có bố mẹ, có Ngọc Anh, có em nữa cơ mà, em xin anh huhu...
Hai năm đã trôi qua, buồn cũng đã quá đủ, đau cũng đã rất nhiều... Ngày cô ấy đi, trời đổ mưa rào, cơn mưa của sự chia ly...
Gạt nước mắt, tâm trạng của anh đã ổn hơn một chút. Anh ôm cô lại, lau nước mắt cho cô. Dòng kẻ mắt đã nhòe đi rồi.
– Anh xin lỗi, lại khiến em phải khóc vì anh rồi...
– Anh ngốc lắm, toàn chỉ thích làm khổ mình, khổ người khác thôi. Suốt năm năm qua, em chưa từng yêu ai khác ngoài anh cả đấy. Vậy mà anh suốt ngày tránh mặt em – Cô đánh nhẹ vào ngực anh.
– Anh yêu cô ấy, em cũng biết mà?
– Em hiểu, em không cần anh phải đáp lại, chỉ cần em thấy anh vui vẻ và bình an là được. Đôi khi yêu đơn phương cũng thú vị mà anh...
– Anh tránh mặt em vì không muốn em khổ thôi, mà em vẫn lì như vậy. Mà rồi giờ sao, về Việt Nam rồi công việc thế nào? – Anh hỏi cô.
– Em về qua tết mới đi cơ, lần này về là lo công việc. Em sắp có chi nhánh trên Thái Nguyên đó?
– Thật?
– Cho em được ở bên anh khoảng thời gian này được không?
Anh không trả lời. Thú thật, tâm trạng anh đang rất trống rỗng. Có lúc anh muốn có người ở bên tâm sự, để có thể cảm thấy thanh thản và thoải mái hơn. Có lúc ngồi buồn, anh muốn bấm số gọi cho Linh, nhưng nghĩ đến những chuyện anh đã làm với cô ấy khiến anh chững lại. Nhiều đêm, anh đã nghĩ sẽ quên cô ấy đi và bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng có nỗi đau nào lại tan biến nhanh đến như vậy. Cảm xúc của anh đến lúc này vẫn là thứ chi phối anh rất nhiều...
– Anh, anh trả lời đi, nhìn vào mắt em trả lời đi – Cô lay lay cánh tay anh, đôi mắt hấp háy.
– Thôi đừng nhìn anh nữa, nhìn vào mắt em anh sợ động lòng lắm.
– Thế anh đồng ý đi, nhá nhá – Cô vẫn lay cánh tay anh, năn nỉ.
– Anh sợ em không quen thôi, giờ em như vậy, liệu có ở chung cùng anh trong căn phòng trọ ọp ẹp ấy không?
– Yêu anh em còn chẳng sợ, sợ gì mấy cái đó, chỉ cần được bên anh thôi.
– Vậy thì ở đó rồi đừng có hối hận nhé.
– Dạ, yêu anh nhất hì hì.
Cô thơm nhẹ vào má anh, nụ cười cô nở tươi rói trên đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt. Có lẽ, anh nên mở lòng và đón nhận thôi. Cuộc sống của anh từ giờ sẽ khác, anh tin mình sẽ làm được...
*Đề xuất Tiên Hiệp: Bỉ Ngạn Chi Chủ*