Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Chương 27
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa bước vào là một hành lang rất dài, ánh sáng mờ ảo được điều chỉnh thành màu đỏ, trên tường trắng hai bên là những dấu tay máu không rõ là vẽ bằng sơn hay thuốc màu.
Giang Dã vừa đặt bước chân đầu tiên đã dừng lại.
Đúng lúc này, trên nóc nhà đột nhiên rơi xuống một cái đầu người tóc tai bù xù.
Tóc gáy Giang Dã dựng đứng ngay lập tức.
Tống Úc hỏi: "Sao vậy?"
Cổ họng Giang Dã nghẹn lại, nhưng vẫn giả vờ tỏ ra gan dạ: "Không có gì, thứ này ghê quá."
Hành lang này rất hẹp, cả cái đầu máu chảy đầm đìa chắn ngang giữa đường, không thể nào đi qua được. Giang Dã đối mặt với cái đầu người này một lúc lâu.
Tống Úc cảm thấy nếu cứ nhìn chằm chằm tiếp nữa thì Giang Dã cũng sắp xù lông, vì thế cố ý hỏi: "Sao không đi nữa?"
"Ngay đây," Giang Dã không muốn bị Tống Úc nhìn thấu, chỉ có thể căng thẳng vươn tay, gạt cái đầu người sang một bên. Khoảnh khắc chạm vào xúc cảm mềm dính này, Giang Dã suýt nữa ném phăng cái đầu đó ra.
"Tôi còn tưởng kinh dị lắm chứ, chỉ trò trẻ con như vậy."
Giang Dã cố gắng giả vờ bình tĩnh mà nói với Tống Úc.
Tống Úc gật đầu: "Ừm."
Cậu trầm ngâm một lát rồi nói: "Cần tôi đi trước không?"
Thiếu gia xua tay: "Không cần, tôi đi trước." Nói xong lại thêm một câu: "Cậu sợ thì nói cho tôi, tôi che chở cậu."
Tống Úc cũng không biết là ai sợ, cũng không biết sợ ma như vậy, còn không biết xấu hổ bảo người khác gọi cậu là anh.
Hai người tiếp tục đi về phía trước.
Chủ đề nhà ma là Hồng Bạch Hỉ, một linh đường một hỉ đường. Linh đường đặt quan tài vải trắng, hỉ đường đặt quan tài lụa đỏ. Yêu cầu để họ ra khỏi nhà ma là cần phải lấy được tín vật của tân nương.
Giang Dã nói: "Chắc ở ngay phòng này, từ nơi này tìm xem."
Đang nói, đột nhiên một ma nữ mặc đồ đỏ không biết từ đâu đột ngột xuất hiện.
"Đệt."
Điện thoại của Giang Dã suýt rơi xuống đất, nhờ Tống Úc đẩy một cái cậu mới sực nhớ ra phải chạy.
Ma nữ đuổi theo không ngừng, hành lang mờ tối, âm nhạc ma quái, ma nữ còn ở phía sau cười ha ha ha: "Cứu ta với, các người không phải đến cứu ta ư?"
Nơi này quá nhỏ hẹp, hai người chỉ có thể chạy đến một hành lang rất hẹp phía trước.
Ma nữ đồ đỏ đã đuổi theo ngay sau đó, tiếng cười đột nhiên biến thành tiếng kêu thảm thiết thê lương: "Nếu cứu ta tại sao phải chạy? Các người giống hệt những gã đàn ông đó, đều không phải thứ tốt. Nếu đã vậy thì ở lại đây hết đi."
Bước chân cô ta càng lúc càng gần.
Lối đi nơi hai người đứng rất nhỏ, thân mình gần như dán sát vào nhau. Tống Úc có thể cảm nhận được tiếng hít thở của Giang Dã, tựa như dán ngay bên mình. Theo lý thuyết dựa gần như vậy, cậu sẽ bản năng bài xích, thậm chí cảm thấy buồn nôn.
Nhưng không có.
Chẳng có gì cả.
Tống Úc quy tất cả những điều này là do bản thân, cậu không quên mình sợ tối sợ ma. Vừa định hỏi một tiếng, một bàn tay lạnh ngắt lại đột nhiên nắm lấy tay cậu.
Cậu nghe thấy giọng Giang Dã có chút run, song vẫn trấn an cậu mà nói: "Tôi dẫn cậu chạy ra ngoài. Cậu đừng sợ."
Tống Úc sửng sốt một lát.
Giang Dã kéo chặt tay cậu, lòng bàn tay tuy lạnh lẽo, nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng an toàn.
Rõ ràng bản thân cũng sợ như vậy.
Hai người lao ra khỏi lối đi hẹp này dưới ánh nhìn của ma nữ, Giang Dã một tay kéo Tống Úc, một tay nhanh nhẹn đóng cửa lại, nhốt ma nữ trong căn phòng nhỏ hẹp này.
Cửa bị va chạm vài tiếng thật mạnh, ma nữ kêu thảm thiết thê lương: "Thả ta ra ngoài!"
Trên trán Giang Dã túa một lớp mồ hôi mỏng, song đầu óc vẫn còn tỉnh táo nói: "Chúng ta còn phải về linh đường, tín vật chắc chắn ở trong căn phòng kia."
Tống Úc nói: "Ở trong quan tài trắng."
Giang Dã nói: "Đúng vậy."
"Điều kiện mà nhà ma này đưa ra là phải lấy được tín vật của cô dâu, bản thân nó đã gây hiểu lầm. Mọi người lúc nghe thấy 'cô dâu' phản ứng đầu tiên đều sẽ nghĩ đến người mặc hỉ phục."
Tống Úc nhìn Giang Dã vừa kéo tay cậu, vừa suy nghĩ bước về phía trước. Nếu không phải trên đường, trên tường đột nhiên thò ra mấy cánh tay dọa cậu hoảng sợ, cậu cũng cho rằng Giang Dã không sợ ma.
Còn rất thông minh.
Tống Úc thầm nghĩ.
Giang Dã không biết suy nghĩ của Tống Úc, cậu ngừng vài giây, dùng chân đá đi nửa cánh tay rồi nói: "Chủ đề của linh đường này là ma chay cưới hỏi, hôn sự và tang lễ đặt chung một phòng, tôi cảm thấy nó đại biểu cho minh hôn thời xưa. Cho nên hỉ không phải trọng điểm, bi mới đúng."
Nói rồi, cậu đứng trước quan tài hít sâu một hơi, rồi mới nhấc nắp quan tài bọc lụa trắng lên.
Một người phụ nữ mặc đồ trắng ngồi bật dậy trong quan tài, lộ ra khuôn mặt trắng bệch.
Giang Dã vô thức muốn lùi về phía sau, nhưng đứng phía sau là Tống Úc.
Cậu căng thẳng đứng yên, Tống Úc bỗng lên tiếng: "Chúng tôi có thể cứu cô ra ngoài, giao tín vật cho chúng tôi."
Những lời này vừa dứt, nhạc nền của nhà ma thay đổi.
Người phụ nữ đồ trắng lấy một ngọc bội ra, đưa cho hai người, giọng khàn khàn nói: "Đi."
Xung quanh vô số cánh tay từ tường thò ra, Giang Dã trong tay nắm chặt tay Tống Úc, cũng quên cả sợ hãi.
Trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ: "Sao lạnh vậy, phải chăm sóc thật tốt."
Sau khi đi ra ngoài nhà ma, Tống Úc cảm thấy bàn tay mình bị Giang Dã nắm lấy kia nổi lên một lớp mồ hôi.
Đã ra tới cửa, âm nhạc ma quái đã hết, quỷ cũng bị ngăn cách ở phía sau, Giang Dã lại không có ý định buông ra.
Tống Úc không biết xuất phát từ cảm xúc gì, cậu cũng không động đậy.
Chỉ là lúc nghiêng đầu, nhìn thấy cô nhân viên nhà ma ban nãy, một cô gái trẻ hơn hai mươi tuổi, nhìn bọn họ nở một nụ cười rất quái lạ.
Tống Úc nhíu mày, lúc này mới nhìn thấy phía trước nhân viên có camera theo dõi, có thể nhìn thấy mọi nhất cử nhất động của hai người họ ở bên trong.
"…"
Mã Văn thấy hai người ra ngoài, lập tức chạy tới: "Thế nào, anh Giang, có đáng sợ lắm không?"
"Cũng tạm thôi, có thế mà." Thiếu gia ra ngoài, đã quên mất dáng vẻ của mình lúc mới bước vào, nhìn Mã Văn với vẻ chế nhạo: "Văn Tử, không phải tôi nói cậu chứ, với cái gan nhỏ như cậu, may mà tới trước một chuyến, nếu như bị An Tĩnh nhìn thấy, chắc chắn sau này cũng không thèm để ý tới cậu đâu."
Nếu là trước kia, Mã Văn chắc chắn khóc lóc ỉ ôi xin Giang Dã đừng nói chuyện mình nhát gan sợ ma cho An Tĩnh, nhưng hôm nay lại một chữ không nói.
Hắn cúi đầu, ánh mắt dừng lại ở bàn tay nắm nhau của hai người, khẽ "a" một tiếng.
Từ nhà ma đi ra, vừa vặn 11 giờ rưỡi, thời gian này vừa vặn là giờ ăn trưa.
Giang Dã nhìn Tống Úc: "Cậu muốn ăn gì?"
Tống Úc vốn định ra khỏi nhà ma thì về nhà luôn, nhưng nhìn ánh mắt đen láy của Giang Dã, không nói ra câu về nhà ăn kia.
"Đều được."
Người này dễ nuôi quá, Giang Dã thầm nghĩ, cũng không kén ăn.
Mã Văn ở bên cạnh xen vào: "Anh Giang, sao cậu không hỏi tôi?"
Giang Dã liếc nhìn hắn một cái: "Cậu có thứ gì không ăn đâu?"
Mã Văn nghĩ nghĩ cũng đúng.
"Cảm ơn ông nội mời khách."
Giang Dã cạn lời nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn sang Tống Úc.
Quả nhiên vẫn là Tống Úc dễ nuôi hơn.
Nếu chỉ có Mã Văn ở đây, Giang Dã đã dẫn người sang KFC bên cạnh rồi, tên này chỉ thích ăn mấy món này.
Nhưng Tống Úc cũng có mặt, Giang Dã cảm thấy có hơi không phù hợp, bèn dẫn người đến nhà hàng đàng hoàng hơn.
Người phục vụ gọi món, Giang Dã nhìn một vòng thực đơn, hỏi: "Có gừng băm xào không?"
Mã Văn đang uống nước, một ngụm suýt nữa sặc chết.
Tống Úc quay đầu nhìn Giang Dã, nghi ngờ cậu lúc ở nhà ma bị thứ gì đoạt xá rồi.
Giang Dã ngày thường tuy không ăn kiêng, rau xào bỏ hành bỏ gừng gia vị đều được, nhưng lúc ăn đều phải gắp ra.
Người phục vụ có lẽ đã được đào tạo kỹ, chỉ kinh ngạc liếc nhìn Giang Dã một cái: "Không có gừng băm xào ạ."
"Vậy thôi," Giang Dã lại hỏi: "Có trà táo đỏ không?"
Người phục vụ "ừm" một tiếng: "Cái này cũng không có, nhưng lát nữa có thể xin pha cho quý khách."
"Thêm long nhãn nữa," Giang Dã nói: "Còn nữa, lên hết tất cả các món thịt bò, thịt dê trong quán các cô. Cảm ơn."
Tống Úc cảm thấy nếu không, thật sự phải đi mời đạo sĩ rồi.
Mã Văn khiếp sợ đến mức không uống nổi Coca nữa: "Chết tiệt, chết tiệt, anh Giang hôm nay cậu bị làm sao vậy? Trước không nói gừng băm xào gì đó, nhưng trà táo đỏ long nhãn này là sao vậy?"
"Tôi muốn uống không được sao?" Giang Dã cho hắn một ánh mắt 'cậu nói hơi nhiều rồi': "Tôi ra ngoài một lát."
Mã Văn cũng theo ra ngoài, Tống Úc không nhúc nhích. Giang Dã không cầm điện thoại, vốn định tắt hộ cậu, nhưng ánh mắt Tống Úc lại dừng trên giao diện điện thoại của cậu.
Bên trên hiển thị chính là gợi ý của Baidu.
Tay lạnh thích hợp ăn món gì?
--- Chào bạn, tay lạnh có thể ăn một số nguyên liệu nấu ăn có tính ấm bổ, hằng ngày nên ăn nhiều: gừng, táo đỏ, thịt bò, thịt dê, v.v.
Tống Úc sửng sốt một lát.
Nhớ tới lúc ở nhà ma, Giang Dã nắm lấy tay cậu lẩm bầm một câu, 'tay sao lạnh vậy'.
Hóa ra mấy thứ này… là gọi cho cậu.
Lúc này cửa vừa vặn mở ra, người phục vụ mang món lên, không nhìn thấy Giang Dã, bèn nói với Tống Úc: "Chào bạn, đây là trà táo đỏ long nhãn quý khách gọi. Món của quý khách đã đủ, mời quý khách thưởng thức."
Tống Úc nhìn táo đỏ và long nhãn trong ly thủy tinh, cảm thấy nơi bị tổn thương vỡ nát trong lòng, dường như khép lại một chút một cách kỳ diệu.
Tim không hiểu sao mà mềm nhũn ra.
Lần đầu tiên được người khác chú ý quan tâm đến vậy.
Người kia… lại chính là cậu.
*
Buổi chiều quá nóng, không thích hợp đi đến nơi khác.
Xe buýt vừa vặn đến đúng lúc này, Tống Úc nói một câu "đi đây" rồi lên xe.
Giang Dã có chút mất mát mà "ừ" một tiếng, cảm thấy vẫn chưa chơi thỏa thích.
Tuy Mã Văn còn ở đây, còn có thể đi chơi nữa, nhưng không có Tống Úc, cậu luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Chờ đến khi Tống Úc đi xa.
Giang Dã quay đầu lại, tìm thấy tên ngốc đang tránh nắng dưới bóng cây kia, vừa vặn nghe được Mã Văn cúi đầu, dùng phiến lá cây che trên đầu đang nhỏ giọng lầm bầm.
"Không phải không thể lừa gạt nữ sinh sao?
Nam sinh thì được à?"
Giang Dã nhìn hắn với vẻ mặt đờ đẫn: "Tôi nghe thấy đấy."
"Chết tiệt, anh Giang cậu đến đây lúc nào vậy?" Mã Văn mới phát hiện mình lẩm bầm thành tiếng: "Tống Úc đi rồi à?"
"Nói rõ cho tôi nghe," Giang Dã nhìn hắn: "Tôi lừa gạt Tống Úc ở chỗ nào?"
Mã Văn bĩu môi nói: "Không lừa gạt, cậu nắm tay Tống Úc không buông ra."
Thiếu gia cực lực biện hộ: "Đó là vì Tống Úc sợ. Tôi chỉ sợ cậu ấy bị dọa nên mới nắm tay."
Mã Văn nhớ tới thần thái của hai người lúc mới ra ngoài, Tống Úc không hề lộ ra vẻ sợ hãi chút nào.
Có lẽ ăn nhiều thịt dê, trong người nóng nảy nên thiếu đánh, Mã Văn lại nói: "Ra ngoài cũng không thấy cậu nỡ buông tay."
Giang Dã nhíu mày nhìn hắn: "Cậu là thiếu đòn, hay sống đủ rồi?"
Mã Văn không phải thiếu đòn cũng không phải sống đủ rồi.
Hắn thật sự cảm thấy Giang Dã đối với Tống Úc quá khác biệt.
"Tôi sai rồi," người khôn biết tránh cái dại trước mắt, Mã Văn lập tức nhận sai: "Lát nữa đi đâu chơi tiếp?"
Giang Dã xoay người, đặc biệt lạnh lùng nói: "Còn chơi cái gì nữa, về nhà."
*
Tống Úc về đến nhà, trong nhà vẫn không có ai, lúc đi thế nào thì hiện tại vẫn y nguyên như vậy.
Cậu đi dạo một vòng, trên người tuy không đổ nhiều mồ hôi, nhưng vẫn tắm trước rồi mới bắt đầu làm bài.
Lúc mới đầu xem mấy đề này còn rất vất vả, sau một tháng xem lại, những dạng đề và những đề thường ra trong kỳ thi đã hiểu biết kha khá.
Có lẽ người từng lăn lộn lâu trong xã hội rồi, khi trở về lớp học, sẽ phát hiện học tập là một chuyện đơn giản nhất, cũng dễ dàng nhất.
Khoảng 9 giờ tối, Trần Hồng dẫn Tống Giai về nhà.
Lúc ăn cơm, Trần Hồng nói: "Điềm Điềm, ngày mai có lẽ phải để em gái ở nhà một ngày. Ngày mai mẹ có chút việc bận."
Tống Úc gật đầu. Tống Giai rất nghe lời, cũng không giống với những đứa trẻ cùng tuổi khác chút nào.
"Vâng." Nói xong, Tống Úc cảm thấy nói như vậy dường như có chút lãnh đạm, lại bổ sung một câu: "Con sẽ trông em ấy."
Quả Quả ăn cơm, miệng cũng nở một nụ cười: "Con cũng thích đi theo anh trai."
Cả ngày cuối tuần, Tống Giai đều đi theo cậu, trừ thỉnh thoảng ngẩng đầu gọi cậu một tiếng, phần lớn thời gian khác đều đang tự chơi.
Tống Úc làm vài đề thì sẽ nhìn em vài lần.
Một lớn một nhỏ ở chung vô cùng hài hòa.
Mãi cho đến buổi chiều, khoảng năm sáu giờ, cửa bị gõ vài tiếng.
Cậu đi đến, mở cửa, thấy có hai người đàn ông đứng trước cửa. Cậu không mở cửa chống trộm, chỉ mở một lớp bên trong.
Cậu cau mày hỏi: "Có việc gì không?"
Hai người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, một người trong số đó vẫn luôn liếc vào trong cửa, nhìn Tống Úc hỏi: "Người lớn của cháu không ở nhà à?"
Người phía sau khẽ đẩy người phía trước, lẩm bẩm điều gì đó không rõ.
Tống Úc đề phòng hỏi: "Các người là ai?"
"Không có gì, chỉ kiểm tra gas thôi, nếu không có ai, vậy hôm nào lại đến vậy." Một người phía sau nói.
Hai người nói xong thì đi mất.
Tống Úc lại nhíu mày nhìn bóng lưng bọn họ, cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại di động, 7 giờ tối.
Công ty gas đã sớm tan làm, sao lại đến kiểm tra gas vào thời điểm này chứ?
Nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều, dù sao hai người cũng không làm gì khác.
Trần Hồng lúc gần 10 giờ mới về đến nhà. Tống Giai đã ngủ, Trần Hồng đi vào phòng nhìn Tống Úc nhỏ giọng nói: "Điềm Điềm, sao còn chưa ngủ?"
Tống Úc nhéo nhéo mũi: "Vâng, con ngủ ngay đây ạ."
"Đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải đi học," Trần Hồng nói, từ trong túi lấy ra một túi đồ, đưa cho Tống Úc: "Đúng rồi Điềm Điềm, cho con cái này."
Tống Úc cúi đầu: "Đây là…"
Trần Hồng nói: "Mẹ cảm thấy chất lượng giấc ngủ của con mấy tuần nay không tốt lắm, nên đến tiệm thuốc, mẹ cũng không dám mua thuốc cho con, bèn mua bịt mắt hơi nước này. Nhân viên cửa hàng nói dùng được, có thể điều hòa giấc ngủ, con dùng thử xem."
Tống Úc cầm bịt mắt này rũ mắt.
Nhưng cậu không phải Tống Úc chân chính.
Trần Hồng không chú ý đến cảm xúc của Tống Úc, ôm Tống Giai về phòng của mình, đi tới cửa đột nhiên nhớ ra điều gì: "Đúng rồi, Điềm Điềm, buổi chiều có người lạ nào đến không con?"
Tống Úc kể lại chuyện hai người kiểm tra gas kia, Trần Hồng nhíu mày.
Tống Úc hỏi: "Có chuyện gì ạ?"
Trần Hồng nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường: "Không có gì. Mau ngủ đi."
Tuy cảm xúc trong mắt bà chợt thoáng qua, Tống Úc vẫn bắt được một tia khác thường ấy.
Nhưng Tống Úc biết, chuyện người khác không muốn nói, cho dù mở miệng hỏi cũng sẽ không nói. Cậu chỉ có thể tự mình lưu ý hơn.
Bởi vì một bài phát biểu hùng hồn trên buổi diễn thuyết hôm thứ Sáu của Giang Dã, học sinh đặc biệt lập một bài đăng.
Tên bài là 【Hôm nay Giang Dã đã vào lớp thực nghiệm chưa?】
Giọng điệu này vừa thấy đã là khiêu khích.
Mã Văn rất tức giận: "Chết tiệt, cái này là đứa nào tạo ra vậy?"
Nhưng Giang Dã lại chỉ tùy ý liếc nhìn một cái.
Thái độ bình tĩnh này, đến Tống Úc cũng không khỏi nhìn cậu một cái.
Với tính tình hễ tí là nổi nóng của thiếu gia, vậy mà có thể nhịn được.
Ngón tay cầm bài thi của Tống Úc hơi co lại, cậu nghiêng đầu nhìn sang bàn của Giang Dã, chỉ thấy một tờ bài thi trống nằm chình ình trước mặt cậu. Nếu không nhìn lầm, đây là bài tập về nhà giáo viên tiếng Anh giao hôm thứ Sáu tan học.
Mà tiết đầu tiên chính là tiếng Anh.
Tống Úc hỏi cậu: "Cậu không làm à?"
Giang Dã vẻ mặt rất đúng lý hợp tình: "Rơi trong cặp tôi, bị đè dưới cùng, không nhìn thấy."
Cậu ghét nhất tiếng Anh nên theo thói quen mà đặt dưới cùng.
Tống Úc nhắc nhở cậu: "Tiết đầu tiên là tiếng Anh đấy."
Giang Dã biểu cảm năm màu rực rỡ. Hiện tại còn ba phút nữa là vào học, chắc chắn không thể làm kịp rồi. Nhưng giáo viên tiếng Anh có một số điểm tốt, chính là chưa bao giờ thu bài tập.
Nhiều lắm thì mỗi ngày đi học ngẫu nhiên rút ra mấy người may mắn để kiểm tra.
"Chờ lúc thầy ấy giảng bài, tôi đi theo vẽ vài đường." Giang Dã nói: "Không sao đâu, giáo viên tiếng Anh thầy ấy chưa bao giờ kiểm tra tôi."
Lời này còn chưa nói xong năm phút, thiếu gia đã bị vả mặt. Giáo viên tiếng Anh cầm bài thi nhìn một vòng trong lớp, cuối cùng ánh mắt dừng trên Giang Dã.
"Nào, cậu bạn học muốn thi lớp thực nghiệm kia, mời cầm bài thi của em lên màn hình đa phương tiện triển lãm đáp án cho các bạn học một chút."
Giang Dã: "…"
Cậu cảm thấy giáo viên tiếng Anh cố ý làm khó cậu.
Giáo viên tiếng Anh nhìn cậu nói: "Lên đi, nhìn tôi làm gì, đáp án của em lại không viết trên mặt tôi."
Giang Dã cắn răng, vừa mới chuẩn bị đứng dậy, cùng lắm thì chịu phạt đứng ngoài hành lang một tiết. Còn chưa kịp động, bài thi trong tay đã bị một đôi ngón tay thon dài đẹp rút ra.
Một tờ bài thi tràn ngập đáp án được nhét vào trong tay cậu.
Tống Úc đưa bài thi cho cậu.
Nếu đổi lại thì quá rõ ràng. Dưới ánh nhìn chăm chú của giáo viên tiếng Anh, Giang Dã cầm bài thi lên bục giảng. Giáo viên tiếng Anh nhìn bài thi của cậu, rồi lại nhìn Giang Dã.
"Tốt lắm Giang Dã, thầy cứ nghĩ lần này em thi được như vậy chỉ là do gặp may, không ngờ em thật sự nghiêm túc học."
Giang Dã hơi sửng sốt.
Dễ dàng lừa dối qua ải như vậy sao?
Chữ viết cũng không bị nghi ngờ ư?
Lúc đi xuống, Giang Dã nhìn bài thi của Tống Úc, phát hiện nó giống y hệt thói quen nhỏ của cậu lúc viết từ đơn tiếng Anh, đặc biệt là chữ 'g' kia, luôn kéo ra một đường thật dài.
Tan học về nhà, Giang Dã đạp xe đạp, hai người cùng đi trên đường.
Dọc theo con đường này đi về hướng bắc, học sinh xung quanh càng ngày càng ít, lúc đến khu dân cư của Tống Úc, cũng chỉ còn lại hai người họ.
Giang Dã không nhịn được hỏi câu hỏi đã làm cậu bận tâm cả ngày.
"Tống Úc, cậu bắt đầu từ khi nào?"
Tống Úc liếc cậu một cái: "Gì cơ?"
Giang Dã không biết nói như thế nào, cậu dừng xe, một chân chống đất, buồn rầu nói: "Thật ra thích một người, không cần phải… ờm. Ừm… tôi chính là nói chuyện từ đơn tiếng Anh ấy mà."
Cậu không biết Tống Úc đã thích cậu đến mức như vậy, vậy mà còn lén lút bắt chước chữ viết của cậu.