28. Tống Úc: Quyết định nghỉ học

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Tống Úc: Quyết định nghỉ học

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Úc sững sờ vài giây, nhìn dáng vẻ của Giang Dã mới hiểu lời cậu có ý gì.
“…”
Y trước đây quả thật hành xử hơi khoa trương, nhưng không nhớ mình từng tự luyến đến mức đó.
Tống Úc thật sự không biết phải nói gì, nhìn bóng lưng người đạp xe, ôm lấy cặp: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”
“Tôi biết nói thẳng ra thì có hơi…” Giang Dã túm tóc, còn định nói tiếp, ngẩng đầu lên lại phát hiện Tống Úc căn bản không nghe cậu nói, không hề lưu luyến mà bước vào hành lang.
Giang Dã: “…”
Tống Úc xách cặp lên lầu, không hiểu sao luôn cảm thấy hành lang hôm nay có gì đó không ổn. Y cau mày, vừa rút chìa khóa ra, cắm vào ổ, hàng xóm cạnh vách nghe tiếng động liền bước ra.
“Là Tiểu Tống về rồi đúng không?” Ông Trần ló đầu ra hỏi.
Tống Úc dừng động tác, khẽ “vâng” một tiếng.
Ông Trần lúc này mới vội vàng đẩy cửa ra, ông như gặp phải chuyện kinh hoàng: “Tiểu Tống, con về là tốt rồi, mẹ con đã vào bệnh viện rồi, con mau đến xem sao.”
Tống Úc sững sờ, cảm thấy đầu óc choáng váng.
Ông Trần run rẩy bước ra kể: “Có mấy người đến không biết làm gì, đẩy mẹ con từ trên lầu xuống, máu chảy rất nhiều, cũng đã báo cảnh sát, nhưng mấy người kia chạy mất rồi. Con mau đến xem sao.”
“Bệnh viện nào ạ?”
Tống Úc nghe thấy cổ họng mình khó khăn lắm mới thốt ra vài tiếng.
“Bệnh viện thành phố, bệnh viện thành phố,” ông Trần nói: “Xe kia là của bệnh viện thành phố, không sai được, con đi hỏi đi.”
Tống Úc chưa kịp nghe hết lời đã quay người chạy xuống lầu, y cảm giác máu toàn thân đông cứng lại, cả người như trở lại cái đêm Giang Bách Xuyên gặp chuyện trước đây.
Khó khăn lắm mới có chút cảm giác về một gia đình, vậy mà lại sắp bị cướp đi sao?
Chẳng lẽ y không xứng đáng sao?
Ngón tay Tống Úc chậm rãi siết chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt cũng không cảm nhận được đau đớn.
Y chỉ nghe được tiếng ong ong trong tai.
“Tống Úc!”
Có người gọi y một tiếng.
Giang Dã?
Giang Dã.
Tống Úc quay đầu khi nghe thấy giọng nói quen thuộc, Giang Dã mặc đồng phục đứng cạnh xe đạp, tò mò nhìn y: “Cậu chạy nhanh vậy làm gì?”
Tiếng ong ong trong tai biến mất trong chớp mắt, Tống Úc như lập tức đứng vững trên mặt đất, y nói nhanh với Giang Dã: “Đưa tôi đến bệnh viện.”
Giang Dã lúc này mới thấy rõ sắc mặt Tống Úc, cả khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, cậu hoảng sợ, nhưng cũng không hỏi gì, kéo Tống Úc chạy về phía trước.
“Đi.”
Hiện tại là giờ cao điểm tan tầm tan học, không dễ bắt taxi, Giang Dã trực tiếp chặn một chiếc xe tư gia bên đường.
Người ta còn chưa mở miệng, cậu đã ra giá cao 500 tệ.
“Chúng tôi đến bệnh viện thành phố.”
Tài xế nhận tiền rồi vẫy tay với họ, ra hiệu họ lên xe.
Bệnh viện đông nghẹt, khu cấp cứu còn đông đúc hơn, lại một lần nữa trở lại khu cấp cứu, Tống Úc chịu đựng cảm giác choáng váng để tìm Trần Hồng.
“Là người ngã từ trên lầu xuống đúng không?” Một cô y tá chỉ tay về phía phòng cấp cứu: “Ở phòng cấp cứu, có thể bị đập trúng đầu, cậu là người nhà đúng không? Bây giờ ngồi đợi ở đó trước đi.”
Hai người ngồi trên ghế dài bên cạnh.
Ánh mắt Tống Úc dừng lại trên ngọn đèn đỏ của phòng cấp cứu bên cạnh.
Chỉ ở chung với Trần Hồng một tháng, tuy y không phải Tống Úc thật sự, nhưng cũng đã coi bà như người nhà.
Giang Dã nhìn Tống Úc nhíu chặt mày, cậu không biết an ủi người khác thế nào, nhìn Tống Úc như vậy, cậu cũng cảm thấy khó chịu.
“Sẽ không sao đâu.”
Tống Úc cúi mắt, khẽ ừ một tiếng.
Hai tiếng sau, đèn của phòng cấp cứu chuyển sang màu xanh lá, bác sĩ đi ra, Tống Úc vội vàng đứng dậy, trong khoảnh khắc định mở lời, y lại có chút không dám hỏi.
Giang Dã thấy vậy, lên tiếng hỏi: “Thế nào rồi bác sĩ?”
“May mắn là đưa đến kịp thời, não chỉ bị chấn động nhẹ,” bác sĩ nói: “Hiện tại bệnh nhân vẫn chưa tỉnh, nhưng vết thương ở chân tương đối nghiêm trọng, e rằng trong nửa năm chỉ có thể nằm trên giường tĩnh dưỡng, trong hai năm không được làm việc nặng.”
Tống Úc nghe thấy bà không sao, lúc này mới buông lỏng bàn tay vẫn siết chặt.
Trần Hồng được đẩy ra ngoài, trên gương mặt vốn xinh đẹp giờ thêm nhiều vết xước, Tống Úc đi theo y tá đẩy bà vào phòng bệnh thường.
Y hỏi y tá: “Bệnh nhân khi nào mới tỉnh ạ?”
“Việc này còn tùy thuộc vào tình trạng của bệnh nhân,” y tá nói: “Sau khi hết thuốc tê, có lẽ tối nay sẽ tỉnh, hoặc có thể phải đợi đến ngày mai.”
Tống Úc khẽ “vâng” một tiếng.
Chờ đến khi mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa, đã là 12 giờ đêm, chắc chắn Quả Quả đã ngủ ở nhà thím Vương, Tống Úc lúc này mới yên lòng.
Thời gian dài như vậy, Giang Dã vẫn luôn đi theo y.
Tống Úc nói: “Cậu đi về trước đi. Hôm nay… cảm ơn. Ngày mai còn phải đi học đấy.”
Giang Dã há miệng, muốn nói gì đó, dù thời gian ở chung không dài, nhưng cậu dường như đã hiểu tính cách của Tống Úc.
Cuối cùng trước khi rời đi, Giang Dã chỉ hỏi: “Mai tôi xin nghỉ cho cậu nhé?”
Tống Úc gật đầu.
Giang Dã nói: “Xin mấy ngày?”
Tống Úc nói: “Cứ xin ba ngày trước đã.”
Giang Dã khẽ cúi mắt: “Được.”
Tống Úc nhìn Giang Dã ra ngoài, đi tới cửa bước chân hơi dừng, lại quay đầu hỏi: “Vậy tan học tôi đưa vở ghi chép và bài tập trong lớp cho cậu nhé?”
“Được.” Tống Úc nhìn bóng lưng Giang Dã, vầng trán chợt giãn ra đôi chút.
Trần Hồng vẫn chưa tỉnh, Tống Úc kiểm tra mọi chỉ số trên máy đo đều bình thường, lại nhìn thoáng qua Trần Hồng, lúc này mới an tâm.
Một lần nữa nằm lên ghế dài trong bệnh viện, Tống Úc không có chút buồn ngủ nào.
Trần Hồng tại sao lại ngã xuống lầu?
Bà đang cãi nhau với ai trước khi bị đẩy xuống lầu?
Tống Úc không hiểu sao nhớ đến hai người tự xưng là sửa ống nước chiều hôm qua. Nhưng hiện tại Trần Hồng vẫn chưa tỉnh, tất cả đều vẫn khó mà nói.
Mãi cho đến sau nửa đêm, Tống Úc vẫn không ngủ được, cầm cặp sách sang, định xem lại những bài giáo viên đã giảng hôm nay.
Vừa lấy sách giáo khoa ra, một vật được bọc bằng giấy trượt ra khỏi cặp.
Là tờ quảng cáo khuyến mãi của siêu thị bên ngoài, Tống Úc không nhớ mình từng nhận loại quảng cáo này bao giờ, mở ra xem, y sững sờ.
Bên trong có 8000 tệ (khoảng 30 triệu đồng).
Không cần nghĩ cũng biết ai đã để lại, lúc y đứng chờ Trần Hồng ở cửa phòng cấp cứu, Giang Dã đã chạy ra ngoài một chuyến, lúc trở về, đầu đầy mồ hôi vì vội vã, nhưng lúc đó y đang sốt ruột nên không để ý.
Hóa ra là để lấy tiền cho y.
Tống Úc cầm số tiền này, cúi mắt suy nghĩ.
Sinh hoạt phí một tháng của Giang Dã cũng chỉ hơn hai ngàn tệ.
Lấy đâu ra nhiều tiền như vậy chứ?
Giang Bách Xuyên nghiêm khắc và cứng nhắc, một tháng bao nhiêu là bấy nhiêu, tuyệt đối không thể cho cậu thêm.
Y muốn trả lại số tiền này cho Giang Dã, nhưng Tống Úc cũng biết, với tình hình tài chính trong nhà, cũng không thể một lần chi trả đủ số tiền viện phí lớn như vậy.
Những điều y chưa nghĩ tới, Giang Dã đã nghĩ thay y.
Giờ phút này, lòng y mềm nhũn, xót xa như bị axit ăn mòn.
Y cầm lấy điện thoại tìm đến khung chat của Giang Dã, vốn định gửi lời cảm ơn, nhưng lại thấy hai chữ đó không đủ để diễn tả cảm xúc trong lòng y.
Cuối cùng Tống Úc nhìn chằm chằm ảnh đại diện của Giang Dã nửa ngày, cuối cùng không nói gì.
Trần Hồng mãi đến giữa trưa hôm sau mới tỉnh lại, mở mắt ra câu đầu tiên bà nói là: “Mẹ không sao.”
Tiếng “mẹ” ấy không hiểu sao khiến Tống Úc thấy khó chịu trong lòng.
Y đứng dậy nói với Trần Hồng: “Con đi gọi bác sĩ.”
Bác sĩ vào phòng bệnh nói lại một lần nữa cho Trần Hồng những lời đã nói với Tống Úc khi mới ra khỏi phòng cấp cứu.
Tống Úc đi ra ngoài rót nước, lúc trở về nghe thấy Trần Hồng van nài bác sĩ: “Bác sĩ, có cách nào khác không? Nhà tôi còn hai đứa con nhỏ, tôi không thể nghỉ việc, tôi mà nghỉ thì cả nhà biết lấy gì mà ăn. Điềm Điềm còn phải đi học, tôi còn chưa tích góp đủ tiền sinh hoạt cho thằng bé học kỳ sau. Cầu xin anh, giúp tôi nghĩ thêm cách được không?”
“Haiz,” bác sĩ thở dài một hơi: “Không phải tôi không muốn giúp cô, lần này cô may mắn giữ được mạng, chỉ bị chấn động não nhẹ. Nếu nặng hơn một chút, thì không phải vấn đề tĩnh dưỡng hai năm đâu, thành người thực vật còn là nhẹ đó. Còn có chân của cô, nếu điều trị không tốt sẽ liệt cả đời, đừng vì cái lợi nhỏ mà mất cái lớn.”
Trần Hồng mắt đỏ hoe, định nói gì đó nữa, Tống Úc đi vào, bà lập tức đưa tay che khóe mắt.
Bác sĩ thở dài một hơi rồi rời đi.
Tống Úc rót ly nước đưa cho bà: “Hơi nóng đấy ạ.”
Trần Hồng dựa vào gối đầu, nhận lấy ly nước, để che giấu đôi mắt đỏ hoe, bà uống từng ngụm nhỏ, cho đến khi hơi nóng làm mờ đi hốc mắt đỏ, bà mới ngẩng đầu nở một nụ cười với Tống Úc.
“Điềm Điềm, mẹ không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi, ngày mai con cứ về đi học, nghe lời mẹ, đừng để lỡ việc học.”
Tống Úc không tiếp lời bà: “Ai đã đẩy mẹ?”
Trần Hồng dừng một chút: “Không ai cả, chỉ cãi vã với người ta vài câu thôi.”
Tống Úc nghiêm giọng hỏi lại một lần nữa: “Ai đã đẩy mẹ?”
Trần Hồng nhìn Tống Úc, sau một lúc lâu bà mới nói: “Là hàng xóm ở quê của ba con.”
“Tìm mẹ làm gì?” Tống Úc bước vài bước tới giường bệnh: “Có phải hai người nói là đến kiểm tra gas hôm qua không?”
“Ừm,” nụ cười gượng gạo của Trần Hồng dần tắt: “Họ đến đòi tiền bồi thường của ba con.”
Tống Úc ngẩn người: “Tiền bồi thường?”
Đây là lần đầu tiên y nghe nói về ba của Tống Úc.
Trần Hồng nói: “Ba con… sau khi mất, những người đó ở quê cho rằng mẹ đã giấu riêng khoản tiền bồi thường mà công ty xây dựng dành cho ba con. Trên thực tế công ty xây dựng căn bản không thừa nhận, hoàn toàn không có một xu nào. Nhưng những người đó ở quê không tin, mấy năm trước mẹ đã cho họ một ít tiền, cứ nghĩ là họ sẽ yên tâm từ đó. Không ngờ gần đây họ lại bắt đầu làm phiền, thậm chí còn quá đáng hơn trước đây.”
Tống Úc nhíu chặt mày.
“Được rồi,” Trần Hồng nói: “Những chuyện này không liên quan đến mấy đứa nhỏ các con. Con cứ yên tâm đi học là được.”
Ánh mắt Tống Úc dừng lại trên cái chân bị thương của Trần Hồng, y mím chặt môi.
*
Giang Dã chưa từng nghiêm túc nghe giảng đến thế. Sợ rằng sẽ bỏ sót một điểm kiến thức nào đó mà giáo viên giảng.
Ngay cả giờ ra chơi cũng ngồi sắp xếp lại ghi chép.
Rất nhanh đã đến giờ cơm trưa, Mã Văn thò đầu qua: “Đi đâu ăn?”
“Không ăn, phá sản rồi.” Giang Dã nâng mắt liếc hắn một cái.
Lần đầu từ trong miệng thiếu gia nói ra lời này, Mã Văn rất hiếm lạ: “Tiền đâu rồi? Tiền tháng này cũng hết rồi sao?”
“Hỏi nhiều vậy làm gì chứ?” Giang Dã nói: “Không chỉ tháng này, mà còn tháng sau, tháng sau nữa.”
Mã Văn thấy vậy thì thôi, không biết thiếu gia từ đâu lại nợ nần bên ngoài.
Nhưng hắn vẫn rất nghĩa khí.
“Anh Giang cậu muốn ăn gì, tôi bao hết.”
Giang Dã viết xong ghi chép, gục xuống bàn: “Cậu tự đi đi, tôi lười nhúc nhích, mua về rồi đặt ở chỗ tôi là được.”
Mã Văn biết nghe lời, vô cùng đúng phép tắc: “Vâng, thưa ba.”
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến tan học, Giang Dã cả ngày không gặp người, tự nhủ mãi rồi vẫn rẽ vào bệnh viện.
Trước khi đến, cậu đặc biệt gọi điện cho dì nấu cơm ở nhà.
“Vâng, chỉ cần nấu vài món thanh đạm cho người bệnh ăn là được. Lát nữa con đến lấy.”
Ngày thường cậu rất ít khi tìm dì nấu cơm, trong nhà đông người sẽ rất không thoải mái, ăn đại chút gì là xong bữa rồi.
Thương cho mười tám loại võ nghệ của dì không có đất dụng võ, lần này cuối cùng cũng có dịp phát huy, hận không thể nấu ra một bàn tiệc Hoàng gia Mãn Hán (một bữa tiệc thịnh soạn).
Tống Úc đi xuống lầu đón người, nhìn đồ thiếu gia xách theo, khóe mắt giật giật:
“Cậu chuyển cả phòng bếp ở nhà đến đây à?”
“Không có.” Giang Dã đi theo lên lầu: “Dì nấu hơi nhiều, không sao đâu, chúng ta cùng ăn, tôi cũng chưa ăn cơm mà.”
Nhưng Giang Dã hiển nhiên đã đánh giá cao mình rồi, cả ba người cũng không ăn hết.
Trần Hồng nhìn mấy món còn dư, nói với Giang Dã: “Tiểu Dã, phiền con quá, còn để con phải đi thêm một chuyến.”
Giang Dã nói: “Lần trước dì cũng mời con ăn cơm mà. Không phiền đâu ạ. Ngày mai dì muốn ăn gì, con nhờ dì nấu. Dù sao con cũng phải mang ghi chép đến cho Tống Úc mà.”
“Không cần đâu,” Trần Hồng nói: “Ngày mai dì bảo Điềm Điềm đi học. Ở bệnh viện đã có y tá chăm sóc dì rồi.”
Giang Dã nhìn về phía Tống Úc: “Ngày mai cậu đến trường à?”
Tống Úc khẽ “ừ” một tiếng.
Y muốn ở lại bệnh viện thêm mấy ngày, nhưng Trần Hồng không đồng ý. Y không thuyết phục được Trần Hồng, đành phải đồng ý đến trường.
“Được,” Giang Dã nói: “Vậy tôi đi trước đây.”
Tống Úc đưa Giang Dã xuống lầu.
Trên đường đi, y do dự một lúc lâu mới lên tiếng: “Số tiền đó…”
Giang Dã rất tùy ý xua tay: “Cậu biết tôi thiếu đủ thứ, chỉ không thiếu tiền. Cứ coi như tiền học phí tôi theo cậu học đi.”
Tống Úc im lặng.
Sau này trong nhà sẽ rất thiếu tiền, y phải nghĩ cách kiếm tiền sinh hoạt cho cả nhà và học phí của mình, cùng với chi phí phục hồi chức năng sau này cho Trần Hồng.
Nhiều tiền như vậy, chỉ đi làm thêm sau tan học và cuối tuần…
Tống Úc cau mày lên lầu, đẩy cửa ra, lại nhìn thấy Trần Hồng ngã dưới đất.
Y sững sờ, vô thức gọi một tiếng: “Mẹ.”
Trần Hồng ngẩn người, ngơ ngẩn nhìn Tống Úc: “Điềm Điềm, vừa rồi con… gọi mẹ là gì?”
Đây là lần đầu tiên Tống Úc gọi bà là mẹ sau khi ba mất.
Nhưng Tống Úc lúc này không còn tâm trí đâu mà chú ý đến cảm xúc của Trần Hồng, cùng y tá đỡ bà lên giường.
Vì lo lắng, sắc mặt Tống Úc không được tốt: “Không phải con đã dặn mẹ có việc gì thì gọi y tá sao?”
Trần Hồng sợ tiếng “mẹ” khó khăn lắm mới nghe được sẽ không còn nữa, nhìn Tống Úc nói: “Mẹ chỉ muốn thử xem có thể xuống giường được không thôi. Không sao, mẹ không sao đâu, mẹ nghĩ nếu có thể xuống giường thì không cần xin nghỉ ở trường nữa.”
Tống Úc không nói nên lời.
Trước đây y đắm chìm trong thế giới của riêng mình, lòng tràn đầy thù hận và oán niệm, bây giờ mới để ý đến gánh nặng cuộc sống đều đè nặng lên vai Trần Hồng, hiện tại chân bà bị thương, nhiều khoản cần tiền như vậy, việc phải nằm trên giường không thể cử động chắc chắn rất đau khổ.
“Vừa rồi… xin lỗi.” Tống Úc cúi mắt nói: “Con đi gọi bác sĩ xem chân mẹ có bị thương thêm không.”
Ngày hôm sau Tống Úc vẫn đến trường học.
“Chết tiệt, Tống Úc cậu cuối cùng cũng đến rồi,” Mã Văn nói: “Cậu không đến nữa chắc anh Gia….”
Chưa dứt lời, Mã Văn đã bị cậu chủ Giang phía sau đạp một cước, Giang Dã trừng mắt nhìn hắn. Mã Văn cười gượng hai tiếng, hậm hực ngậm miệng lại.
Giang Dã nhìn sang Tống Úc hỏi: “Dì đã khá hơn chút nào chưa?”
Tống Úc không trả lời, chỉ nói: “Tan học đến một chỗ với tôi đi.”
Giang Dã nói: “Được.”
Đây là lần đầu tiên Tống Úc không tập trung nghe giảng trong một tháng qua.
Mãi đến tan học, hai người đi đến xưởng đồ chơi nơi Trần Hồng làm việc. Tống Úc vốn muốn hỏi thăm xem ai là người đã đẩy Trần Hồng, nhưng chưa kịp vào cửa, bảo vệ đã ngăn y lại.
“Trần Hồng? Trần Hồng xin nghỉ việc rồi, chắc cũng hơn một tuần, gần hai tuần rồi.”
Tống Úc sững sờ.
Giang Dã cũng nhíu mày: “Nghỉ việc sao?”
Người bảo vệ nói: “Đúng vậy, chuyện khoảng thời gian trước. Cậu là gì của cô ấy? À, cậu là con trai lớn nhà cô ấy đúng không? Cô ấy không nói cho cậu sao?”
Tống Úc lúc này mới nhớ ra Trần Hồng trong khoảng thời gian này đi sớm về khuya, thậm chí làm việc ngày đêm đảo lộn, nhưng Trần Hồng lại chưa từng nhắc đến với y.
Thậm chí còn tổ chức sinh nhật cho y.
Người bảo vệ nhìn hai học sinh cấp ba, hạ giọng nói: “Thật ra nói là xin nghỉ việc, nhưng thực chất là bị khuyên nghỉ. Khoảng thời gian trước có mấy người vẫn luôn đến nhà máy quậy phá, đòi tiền mẹ cậu, náo loạn rất nhiều lần. Nhà máy không chỉ có một người, đương nhiên không thể cho phép chuyện đó.”
Tống Úc im lặng.
Vầng trán vẫn luôn nhíu chặt.
Giang Dã hỏi: “Đến bệnh viện sao?”
Mắt Tống Úc khẽ động: “Về nhà đi, tôi đi xem Quả Quả.”
Giang Dã khẽ “ừ” một tiếng, dọc đường đi hai người cũng không nói chuyện, chỉ có thể nghe thấy tiếng bánh xe đạp cọ xát khi chạy.
Đến dưới lầu nhà Tống Úc, Giang Dã nhìn bóng lưng Tống Úc, chợt gọi y một tiếng: “Tống Úc.”
Không hiểu sao, nhìn trạng thái của Tống Úc, cậu có chút hoảng hốt.
Tống Úc quay đầu nhìn cậu: “Ừm?”
Giang Dã nói: “Ngày mai tôi đến đón cậu nhé? Đến bệnh viện hay đến đây?”
Tống Úc nói: “Được.”
Giang Dã thử nói: “Vậy ngày mai gặp?”
Vầng trán nhíu chặt của Tống Úc giãn ra: “Ngày mai gặp.”
Giang Dã lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Không hiểu sao, cậu và Tống Úc rõ ràng là hai người khác biệt.
Nhưng qua đôi mắt ấy, cậu dường như luôn có thể nhìn thấu Tống Úc đang suy nghĩ gì.
Bi thương, khổ sở, lại rất ít khi vui vẻ.
*
Tống Giai vẫn luôn được gửi ở nhà dì dưới lầu.
Lúc Tống Úc gõ cửa nhà dì, Tống Giai nhìn thấy y lập tức chạy đến ôm chầm lấy, đôi tay nhỏ bé ôm chặt y, nước mắt lập tức thấm ướt một vùng vai y.
Đây là lần đầu tiên y nhìn thấy Tống Giai khóc nhiều đến vậy.
“Anh… anh ơi, tìm mẹ. Anh ơi, về nhà. Quả Quả muốn về nhà.”
Dù sao cũng chỉ là đứa trẻ mới vài tuổi, trải qua mấy ngày nay như bị dọa sợ hãi.
Y có chút ngượng nghịu vỗ nhẹ Quả Quả hai cái: “Ừm. Anh trai đưa em về nhà.”
“Dạ.” Tống Giai vươn tay về phía y.
Tống Úc cúi đầu nhìn thấy băng gạc quấn trên tay Quả Quả.
Dì đứng ra thở dài một hơi: “Tối hôm đó Tống Giai cứ tìm các con mãi, chúng ta không ôm kịp, con bé đụng phải ly nước nóng trên bàn, bị bỏng. Đã bôi thuốc mỡ rồi, biết các con ở bệnh viện cũng bận nên dì không gọi điện báo.”
“Vâng, cảm ơn mọi người đã chăm sóc Quả Quả mấy ngày nay.” Tống Úc nói: “Con ôm con bé về nhà trước, dì Vương.”
Dì Vương đi theo ra cửa, lại nhớ ra điều gì, vội về phòng cầm tuýp thuốc mỡ: “Tiểu Tống à, tối trước khi ngủ bôi thêm một lần cho em con nhé.”
Y ôm bé, lại cảm ơn thêm một lần. Ngoài lời cảm ơn, y cũng không biết nói gì cho phải.
Về đến nhà, y cẩn thận mở băng gạc trên tay Tống Giai ra.
Trên bàn tay nhỏ nhắn non nớt nổi lên một vòng bọng nước, xung quanh càng sưng đỏ một vòng, Tống Úc nhìn thấy mà lòng khó chịu.
Tống Giai nói với y: “Anh trai, Quả Quả không đau đâu, thổi thổi thế này là hết đau rồi.”
Tống Úc cẩn thận vừa bôi thuốc mỡ, trong đầu y nhớ lại một tháng qua: ăn sinh nhật, xem pháo hoa… xếp gỗ, và cả những gì Trần Hồng đã làm cho y.
Như vậy không được.
Tống Úc thầm nghĩ, y sao có thể không biết xấu hổ mà chiếm thân phận của Tống Úc, rồi lại nhìn người trong nhà như vậy mà vẫn an tâm ở trường đi học, an tâm thoải mái hưởng thụ tất cả những điều này.
Buổi tối, Tống Giai cuối cùng cũng nhắm mắt ngủ thiếp đi, nhưng trên mặt vẫn còn vương nước mắt.
Tống Úc nhìn vài giây, rồi đóng cửa lại, đi ra ban công.
Lúc trước y không hiểu Mao Mao.
Không hiểu vì sao lại muốn thôi học.
Bây giờ y lại hiểu, con người đôi khi không có lựa chọn.
Tống Úc đứng hứng gió tận nửa đêm, sáng sớm hôm sau, y gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm.
*
Sáng sớm Giang Dã nhận được tin nhắn của Tống Úc, nói rằng không cần cậu đến đón, mình đã đến trường rồi.
“Hôm nay sớm vậy,” Giang Dã nhỏ giọng lẩm bẩm.
Cậu lập tức thay quần áo, rửa mặt xong, ngồi lên xe đạp và mua bữa sáng Tống Úc thích ăn nhất ở ven đường.
“Chết tiệt, thơm thế, là tiệm kia ở cổng trường cậu à?” Sau khi vào cổng trường, gặp Mã Văn, Mã Văn mũi thính như chó, lập tức nhào đến phía cậu: “Anh Giang cậu mua gì thế, sao cậu biết tôi chưa ăn sáng?”
“Sang chỗ khác chơi,” Giang Dã né tránh: “Ai nói đây là mua cho cậu?”
Tống Úc đến trường sớm như vậy, mẹ y lại đang nằm viện, cậu vừa đoán đã biết Tống Úc chắc chắn chưa ăn sáng.
Mã Văn bĩu môi, không cần hỏi cũng biết là mua cho ai rồi.
Hắn cảm nhận rất rõ địa vị của mình đang tuột dốc không phanh, nhưng lại chẳng dám nói gì.
Hai người vào khu dạy học, lại nhìn thấy Cố Hải khoanh tay đứng ở hành lang.
Giang Dã không muốn để ý đến gã, vừa định đi qua, Cố Hải chậm rãi nói: “Tống Úc nghỉ học rồi, cậu biết không?”
Giang Dã dừng lại, quay đầu nhìn gã: “Cậu nói gì cơ?”
Mã Văn cũng nhìn gã nói: “Cậu nói bậy, hôm qua Tống Úc còn đi học mà.”
“Xem ra không biết thật à, quan hệ của Tống Úc và cậu cũng không tốt đến vậy nhỉ.” Cố Hải nói: “Cậu không tin thì về lớp nhìn xem sẽ biết.”
Giang Dã xoay người liền đi về phía lớp Chín, rõ ràng là con đường quen thuộc chỉ vài bước chân, nhưng lại kéo dài vô tận trong mắt cậu. Mã Văn ở phía sau gọi: “Anh Giang cậu đi chậm chút. Lời của Cố Hải tin được sao, Tống Úc hôm qua còn bình thường mà, hôm nay sao có thể…”
Giang Dã đứng ở cửa, nhìn thấy bàn học trống trơn của Tống Úc, cảm giác trái tim như ngừng đập một nhịp.
Mã Văn dừng lại, khó khăn lắm mới bổ sung nửa câu sau: “… nghỉ học.”
Cố Hải đi theo, cười nói: “Sao rồi, giờ tin chưa?”
Giang Dã cũng chẳng buồn nhìn gã, chạy ra ngoài trường, vừa vặn bị Tôn Đức Tài (Đầu Trọc) ở cổng tóm được vì tội đi trễ.
“Nhãi ranh, vào học ngay, em lại muốn đi đâu nữa?”
Giang Dã không nói lời nào, sắp sửa bước ra ngoài.
Ngày thường cậu tuy quen đến trễ, nhưng thái độ mà một học sinh nên có thì vẫn phải có, đây là lần đầu tiên cậu đối nghịch với Đầu Trọc.
Tôn Đức Tài suýt tức điên: “Hôm nay em chỉ cần dám bước ra khỏi cổng trường, cho dù ba em đích thân đến, tôi cũng phải đuổi học em. Không tôn trọng trưởng bối, không tuân thủ kỷ luật nội quy trường ra thể thống gì!”
Giang Dã ngừng tại chỗ, khớp xương ngón tay gần như nổi gân xanh.
Cậu không thể bị đuổi học.
Tống Úc đã đồng ý rồi, phải thi vào cùng trường đại học với y.
Giang Dã ở trường ngủ cả ngày, cho đến tận lúc tan học.
Cậu không tìm được người ở trường, cũng không tìm được ở nhà, Giang Dã đi lang thang trong thành phố như một con ruồi không đầu.
Cho đến khi cậu dừng lại bên đường, nhìn thấy hai chữ to tướng: Nhà Ma.
Không biết có phải giác quan thứ sáu mách bảo hay không, Giang Dã gần như theo bản năng đi sang đó. Cậu vừa đi đến cửa, đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Tống Úc mặc chiếc áo ngắn tay rộng thùng thình dính đầy máu me, trông người càng gầy gò hơn. Trên mặt không vẽ mấy thứ lộn xộn, chỉ dùng màu đỏ vẽ vài đường sẹo máu trên gương mặt trắng nõn.
Cơn giận bị lừa dối cả ngày của Giang Dã biến mất trong chớp mắt khi nhìn thấy Tống Úc.
Chẳng phải đã hứa sẽ thi cùng trường đại học sao, chẳng phải đã hứa ngày mai gặp sao. Chỉ cần cậu mở miệng bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ cho cậu, tại sao cậu lại đến đây. Cậu nghỉ học tại sao không nói với tôi. Tất cả những chất vấn này đều tan biến.
Tống Úc quay đầu nhìn thấy cậu cũng sững sờ một thoáng.
Y thật ra có nghĩ đến việc nói với Giang Dã, nhưng lại không biết phải nói thế nào.
Giang Dã lại không hỏi gì thêm, chỉ đặt cặp xuống: “Còn phải bao lâu thì về nhà? Tôi sẽ bầu bạn cùng cậu.”