Chương 23: Chú Chó Nhỏ Này

Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 23: Chú Chó Nhỏ Này

Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau, Thẩm Bích Nhiên đến buổi hẹn với cháu gái của Triệu Quân.
Triệu Quân nói Triệu Sở Văn là một cô nàng kiêu kỳ, nhưng Thẩm Bích Nhiên lại thấy cô là người thẳng thắn và rộng rãi thì đúng hơn. Anh nhận được điện thoại của Triệu Sở Văn khi đang đi trên đường. Trong cuộc gọi đầu tiên, cô gái rất thẳng thắn, nói xe bị hỏng giữa đường và hỏi Thẩm Bích Nhiên có thể đến đón cô để cùng đi Tinh Phách không.
Lúc gặp mặt, Triệu Sở Văn cũng chủ động giới thiệu bản thân, sau đó trực tiếp bắt chuyện ngay từ chuyện xe bị hỏng. Đây là lần đầu tiên Thẩm Bích Nhiên không cần phải chủ động dẫn dắt chủ đề, chỉ cần thuận theo ý cô mà trò chuyện, thậm chí còn hứa sẽ xin giúp cô một tấm ảnh có chữ ký của Tống Thính Đàn.
Đến khách sạn, Triệu Sở Văn trêu chọc: “Tinh Phách sắp trở thành địa điểm xem mắt quen thuộc của anh rồi nhỉ?”
Thẩm Bích Nhiên đoán phía nhà gái chắc hẳn đã nghe không ít về những buổi xem mắt trước đây của anh, anh cũng không tỏ ra lúng túng mà cười đáp lại một câu thăm dò — quả nhiên, Triệu Sở Văn hoàn toàn không phải đến đây vì mục đích xem mắt.
“Em chỉ buột miệng nói với cậu mình một câu là ảnh chụp chung của anh và Tống Thính Đàn rất đẹp trai, thế là ông ấy cứ nhất quyết đòi tác hợp.” Triệu Sở Văn cùng anh bước vào thang máy ở tầng hầm B3, chán nản nói: “Thích trai đẹp không phải là chuyện bình thường sao? Nhưng cũng đâu thể thấy ai đẹp là muốn hẹn hò được.”
Vừa dứt lời, thang máy dừng lại ở tầng một, cửa mở.
Chúc Hoài Tranh đứng ngoài cửa thang máy, giơ điện thoại lên ngang tai, thiếu kiên nhẫn nói: “Hối cái gì mà hối, cậu…”
Ba người vừa chạm mặt đều ngẩn ra.
“Chúc tiểu tổng?”
“Hoài Tranh?”
Chúc Hoài Tranh nhìn thấy Thẩm Bích Nhiên, biểu cảm lập tức trở nên hơi cứng nhắc.
Anh ta tắt điện thoại, chần chừ bước vào thang máy, chào hỏi Thẩm Bích Nhiên rồi nhìn sang Triệu Sở Văn: “Sao cô lại ở đây?”
“Cậu tôi giới thiệu tôi với Noah đi ăn một bữa cơm xem mắt thôi.” Triệu Sở Văn thản nhiên đáp, rồi quay sang giới thiệu với Thẩm Bích Nhiên rằng cô và Chúc Hoài Tranh là bạn học cấp hai, tuy chuyện làm ăn của hai nhà không liên quan gì đến nhau nhưng thường gặp mặt trong các buổi tụ tập bạn bè.
“Anh đi ăn với ai vậy?” Triệu Sở Văn lại hỏi Chúc Hoài Tranh: “Tôi có quen không?”
Chúc Hoài Tranh khựng lại một chút: “Không quen.”
“Ờ.” Triệu Sở Văn nhún vai không mấy quan tâm.
Thang máy dừng lại ở tầng 98, Chúc Hoài Tranh đi theo họ vào trong một đoạn. Đến giữa đường, Thẩm Bích Nhiên và Triệu Sở Văn rẽ phải, Chúc Hoài Tranh dừng bước: “Chìa khóa xe của tôi nằm trong tay nhân viên giữ xe rồi, tôi xuống lấy một lát.”
Thẩm Bích Nhiên gật đầu: “Vậy hẹn gặp lại lần sau, Chúc tiểu tổng.”
Chúc Hoài Tranh: “Được, lần sau…”
“Cậu còn biết giờ giấc là gì không vậy?” Một giọng nói đầy khó chịu bỗng vang lên từ phía bên kia góc cua.
Lời nói dở dang của Chúc Hoài Tranh nghẹn lại trong cổ họng, Thẩm Bích Nhiên cũng hơi ngẩn ra, cảm thấy giọng nói này rất quen, hình như đã nghe ở đâu rồi.
Triệu Sở Văn lùi lại vài bước ngó đầu nhìn, kinh ngạc reo lên: “Chu Duật Hằng?”
Cô quay đầu lườm Chúc Hoài Tranh một cái tóe lửa: “Anh bị mất trí nhớ à! Ba chúng ta học cùng lớp hồi cấp hai mà.”
Chúc Hoài Tranh cười như không cười: “Ờ, tôi quên khuấy mất.”
Chu Duật Hằng bước ra từ hành lang bên kia, cau mày nói với Chúc Hoài Tranh: “Cậu ấy cũng đã đợi cậu suốt hai mươi phút rồi, cậu thật là…”
Đang nói, anh ta bỗng vô tình liếc sang phía này, nhìn thấy Thẩm Bích Nhiên, nửa câu nói bỗng im bặt.
Xung quanh đột ngột im phăng phắc, Thẩm Bích Nhiên cảm thấy biểu cảm của cả Chúc Hoài Tranh và Chu Duật Hằng đều rất lạ, nhưng không thể nói rõ là có gì đó không ổn.
“Cái người mà cậu nói—” Chúc Hoài Tranh hắng giọng, “Rốt cuộc là ai vậy, gặp mặt thôi mà cũng phải bí ẩn thế.”
Chu Duật Hằng ngập ngừng dời tầm mắt khỏi người Thẩm Bích Nhiên: “Hả?”
Chúc Hoài Tranh tiếp lời: “Không phải cậu bảo mới bám được một cây đại thụ muốn giới thiệu cho tôi làm quen sao? Tên gì? Nhà làm ngành gì?”
Chu Duật Hằng: “…”
“Cây đại thụ nào cơ? Còn có cây đại thụ nào mà hai người các anh cần phải bám nữa à?” Triệu Sở Văn thắc mắc: “Chúc Hoài Tranh, mắt anh bị làm sao vậy?”
Thẩm Bích Nhiên cảm nhận được bầu không khí giữa ba người họ ngày càng kỳ quái, anh bước lên phía trước, lặng lẽ đánh giá Chu Duật Hằng vài lượt.
Chu Duật Hằng dường như luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng như tảng băng, nhưng lúc này, không biết có phải ảo giác hay không, trên khuôn mặt đó lóe lên một cảm xúc có thể gọi là “hoang đường”, thậm chí là “sốt ruột”. Anh ta nhìn Chúc Hoài Tranh một hồi không nói lời nào, cuối cùng lạnh nhạt quay đi, chủ động gật đầu với Thẩm Bích Nhiên: “Cậu Thẩm, hân hạnh. Tôi là Chu Duật Hằng.”
Lời chào này quá nghiêm túc. Nếu đặt vào bất kỳ buổi tiệc nào, thường sẽ là người khác phải tiến đến chào hỏi Chu Duật Hằng. Nhưng Thẩm Bích Nhiên không kiêu ngạo cũng không tự ti, mỉm cười điềm tĩnh đáp lại. Miệng anh vẫn đang nhiệt tình xã giao, nhưng đầu óc anh đã nhanh chóng suy tính — Chúc nói Chu Duật Hằng muốn giới thiệu một tai to mặt lớn. Những nhân vật tầm cỡ đứng trên cả hai người họ chỉ đếm trên đầu ngón tay, cộng thêm sự tôn trọng vượt xa mức lịch sự này của Chu Duật Hằng…
Chuông cảnh báo trong lòng Thẩm Bích Nhiên reo lên dữ dội, anh thản nhiên liếc nhìn về phía cuối hành lang — quả nhiên, bên ngoài căn phòng bao mà Jeff từng hẹn gặp Triệu Quân đang đứng hai vệ sĩ quen thuộc.
Anh lập tức nở nụ cười rạng rỡ hơn, nhanh chóng nói: “Hai vị đã có chuyện quan trọng cần bàn, vậy tôi và cô Triệu xin phép…”
Lời còn chưa dứt, cửa nhà vệ sinh cách đó không xa mở ra, bước ra đầu tiên là hai vệ sĩ khác, Cố Lẫm Xuyên xuất hiện ngay sau đó, nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn về phía bên này.
Hành lang lần này hoàn toàn rơi vào tĩnh lặng.
Một cảm giác bế tắc đến lạ thường lan tỏa trong lòng Thẩm Bích Nhiên.
Triệu Sở Văn khẽ kéo tay Chúc Hoài Tranh, thì thầm: “Đây đúng là một cây đại thụ thực sự đây rồi.”
Chúc Hoài Tranh không đáp lời, có lẽ cũng đang kinh ngạc đến ngây người. Còn Chu Duật Hằng thì buông một tiếng thở dài đầy ẩn ý.
Bốn người với bốn vẻ mặt khác nhau, nhìn Cố Lẫm Xuyên đang sải bước về phía này.
Cố Lẫm Xuyên tiến thẳng tới trước mặt Thẩm Bích Nhiên: “Thật khéo quá, sếp Thẩm, cậu đến dùng bữa sao?”
Miệng thì gọi “sếp Thẩm” đầy khách sáo, nhưng không đợi Thẩm Bích Nhiên kịp phản hồi, hắn đã hạ thấp giọng hỏi han: “Hạ sốt chưa?”
Thẩm Bích Nhiên chỉ biết mỉm cười im lặng.
Chu Duật Hằng hắng giọng một tiếng: “Lẫm Xuyên, để tôi giới thiệu một chút.” Anh ta giơ tay chỉ về phía Chúc Hoài Tranh, lời giới thiệu có phần hơi qua loa: “Vị này là Chúc tiểu tổng, làm về mảng Internet.”
Chúc Hoài Tranh nở nụ cười như gió xuân: “Chào sếp Cố, tôi là Chúc Hoài Tranh, ngưỡng mộ đã lâu.”
Cố Lẫm Xuyên gật đầu nói câu “Chào cậu”, nhưng dáng vẻ có vẻ không mấy bận tâm, hắn tiếp tục hỏi Chu Duật Hằng: “Sao mấy người lại chạm mặt nhau ở đây?”
Chu Duật Hằng dường như rất không muốn trả lời, im lặng một lát mới mở lời: “Hoài Tranh chính là người bạn mà tôi muốn giới thiệu với cậu, vừa vặn lại gặp cậu Thẩm đến đây—” Anh ta khựng lại, nhìn sang Thẩm Bích Nhiên.
“Xem mắt.” Chúc Hoài Tranh cười híp mắt tiếp lời: “Noah đang đi xem mắt với bạn học cấp hai của tôi.”
“Ồ?” Cố Lẫm Xuyên lập tức nhìn sang Triệu Sở Văn đang đứng bên cạnh, ánh mắt lướt qua rất nhanh rồi quay lại dừng trên người Thẩm Bích Nhiên, nhìn anh trân trân.
“…” Thẩm Bích Nhiên giơ tay chỉnh lại tay áo.
“Lịch trình hàng ngày của sếp Thẩm phong phú quá nhỉ.” Cố Lẫm Xuyên hỏi anh: “Không giới thiệu một chút sao?”
“Chào sếp Cố.” Triệu Sở Văn chủ động lên tiếng, “Tôi là Triệu Sở Văn, cậu tôi là Triệu Quân của Quỹ đầu tư Phong Lôi, trước đây đã từng gặp ngài một lần.”
“Hóa ra là cô Triệu.” Cố Lẫm Xuyên gật đầu, “Trước đây sếp Thẩm có nhắc qua chuyện này, nhưng không nói là vào hôm nay.”
Triệu Sở Văn giật mình: “Sao chuyện gì Noah cũng kể với sếp Cố vậy?”
“Vì chúng tôi rất thân.” Cố Lẫm Xuyên nhìn Thẩm Bích Nhiên, “Đúng không?”
“Ra là vậy.” Triệu Sở Văn thả lỏng hơn đôi chút, “Thực ra là cậu tôi cứ nhất quyết đòi tác hợp, tôi và Noah chỉ kết bạn bình thường thôi.”
Thẩm Bích Nhiên nắm lấy thời cơ này, lập tức cười tiếp lời: “Đúng vậy, thế thì chúng tôi không làm phiền ba vị nữa, xin phép…”
“Hay là cùng ngồi chung đi.” Cố Lẫm Xuyên nói.
Thẩm Bích Nhiên: “?”
Cố Lẫm Xuyên vẻ mặt hiền hòa, “Dẫu sao đều đã quen biết, chi bằng cùng dùng bữa một bữa cơm thân mật. Sếp Thẩm, cậu muốn tham gia cùng hay là dùng bữa riêng với cô Triệu?”
Thẩm Bích Nhiên: “…”
Triệu Sở Văn tính tình vô tư nói: “Vậy thì cùng ăn đi, Noah, đi thôi.”
Ánh mắt Thẩm Bích Nhiên tĩnh lặng như mặt hồ, anh lần lượt quét qua bốn người trước mặt — Cố Lẫm Xuyên mang vẻ bao dung hiền hòa, Triệu Sở Văn hoạt bát hăm hở, Chu Duật Hằng thì vẻ thờ ơ như không liên quan đến mình, còn Chúc Hoài Tranh — cái tên đáng chết này, anh ta thế mà lại đang cười trộm.
Rốt cuộc là cười cái gì? Thẩm Bích Nhiên chợt nhớ lại lần đầu gặp mặt quái dị giữa mình và Chúc Hoài Tranh — ngày đó Chúc Hoài Tranh cũng cứ cười trộm suốt như vậy.
Trong lòng anh dâng lên một cảm giác phát điên nhẹ nhàng mà không biết trút vào đâu. Trên bàn tiệc ngoại giao, Thẩm Bích Nhiên vốn luôn ung dung, tự tin, đây là lần đầu tiên anh thấy hoang mang đến vậy. Đây rốt cuộc là tình huống gì thế này? Đối tượng xem mắt của anh, anh trai của đối tượng xem mắt trước đó, người yêu cũ cứ dây dưa mãi, và cả bạn thân của người yêu cũ.
Bốn người đều nhìn anh, giống như bốn lưỡi dao kề sát cổ, cuối cùng anh chỉ có thể để đầu óc trống rỗng, vô thức bước theo vào phòng bao của Cố Lẫm Xuyên.
Trong phòng, chiếc bàn tròn được bày trí tám chỗ ngồi. Cố Lẫm Xuyên là người đầu tiên ngồi vào vị trí chủ tọa, Chu Duật Hằng ngồi bên tay phải hắn, cách ra một ghế. Chúc Hoài Tranh ban đầu định bước về phía bên trái, nhưng rồi đột ngột khựng lại, xoay người ngồi xuống bên tay phải Chu Duật Hằng, cũng cách ra một ghế.
Triệu Sở Văn thuận đà ngồi xuống tiếp theo, cô và Chúc Hoài Tranh thân thiết nên ngồi sát bên cạnh, không để trống ghế.
Tất cả mọi người đều đã tìm được chỗ ngồi của mình, ngoại trừ Thẩm Bích Nhiên.
Giữa ba nhân vật tầm cỡ này rõ ràng là rất khó mà chen chân vào, lựa chọn duy nhất còn lại là khoảng trống giữa Triệu Sở Văn và Cố Lẫm Xuyên — mà trớ trêu thay, chỗ đó lại trống đúng hai ghế.
Nhìn thì là hai, thực chất là không có chỗ nào cả.
Thẩm Bích Nhiên đứng sững sờ, tê tái, cảm thấy cuộc đời mình thật quá nực cười, bề ngoài thì có vẻ nhiều lối thoát, nhưng thực tế toàn là ngõ cụt.
Cố Lẫm Xuyên ngẩng đầu nhìn anh đầy kỳ quặc: “Ngồi đi chứ, khách sáo gì vậy.”
Thẩm Bích Nhiên: “…”
Triệu Sở Văn chu đáo gọi anh: “Noah, lại đây ngồi này.”
Lời vừa dứt, ánh mắt Cố Lẫm Xuyên đã hướng về phía cô, một cái liếc nhẹ nhàng nhưng lại khiến cô sững người, bản năng lập tức né tránh tầm mắt, gương mặt lộ vẻ mờ mịt.
Thẩm Bích Nhiên từ bỏ việc suy nghĩ, lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh Triệu Sở Văn.
Bầu không khí trong phòng bao bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Chu Duật Hằng bất ngờ đứng dậy: “Chỗ tôi ngồi hình như ngay hướng gió, Lẫm Xuyên, cậu nhích vào trong một ghế đi.”
Cố Lẫm Xuyên gật đầu, đứng dậy chuyển đến ngồi ngay cạnh Thẩm Bích Nhiên. Lúc ngồi xuống, hắn hạ thấp giọng hỏi: “Tôi ngồi đây được không?”
Thẩm Bích Nhiên trưng ra nụ cười rạng rỡ giả tạo kiểu Tống Thính Đàn: “Sếp Cố cứ đùa.”
Trong lòng anh thầm nghĩ, anh muốn ngồi lên mặt bàn luôn cũng được.
Vốn dĩ là dịp bàn công chuyện nên trong phòng không có nhân viên phục vụ ở lại. Chúc Hoài Tranh chủ động đứng ra hỏi han: “Các vị, muốn dùng gì đây?”
Chu Duật Hằng đưa thực đơn cho Cố Lẫm Xuyên. Cố Lẫm Xuyên đón lấy, lật mở rồi nghiêng hẳn sang phía Thẩm Bích Nhiên cho anh cùng xem: “Cậu muốn ăn gì không?”
Để tránh người khác nhìn ra manh mối, Thẩm Bích Nhiên lập tức cầm lấy thực đơn, đề xuất vài món đặc sắc mà Triệu Sở Văn đã nhắc đến trên xe lúc nãy, rồi nói thêm: “Thực ra món nào cũng ổn, tùy khẩu vị của mọi người thôi.”
Cố Lẫm Xuyên chăm chú nghe anh nói xong, gật đầu: “Cứ theo ý cậu đi.”
Thẩm Bích Nhiên như trút được gánh nặng. Trước khi Chúc Hoài Tranh kịp đứng dậy, anh đã chủ động nhận việc gọi món để mượn cớ ra ngoài hít thở không khí. Anh cố tình nán lại bên ngoài thảo luận với phục vụ lâu hơn một chút, sau đó bảo họ đổi món khai vị của Cố Lẫm Xuyên từ nấm tùng nhung nghiền sang gan ngỗng, đồng thời dặn kỹ tuyệt đối không được cho bất kỳ loại sốt nấm nào vào.
Sau một hồi dặn dò, Thẩm Bích Nhiên hít sâu hai lần, chỉnh lại nụ cười rồi một lần nữa đẩy cửa bước vào.
Bên trong, Chúc Hoài Tranh đang trò chuyện rôm rả với Triệu Sở Văn: “Nhắc mới nhớ, em họ của tôi cũng từng gặp Noah rồi đấy.”
Thẩm Bích Nhiên: “…”
“Nhân vật chính của mọi lời đồn đã quay lại rồi đây.” Chúc Hoài Tranh vẫy tay với anh, cười rạng rỡ như một đóa hoa đẹp trai nhưng nguy hiểm, “Noah, cậu đúng là ở trong giới nào cũng đắt hàng thật.”
Triệu Sở Văn cũng háo hức nhìn anh: “Em muốn đích thân xác nhận với chính chủ, có thật là anh mới chỉ trải qua duy nhất một mối tình thời sinh viên không?”
Quả nhiên, lưỡi kiếm Damocles cuối cùng cũng phải rơi xuống.
Thẩm Bích Nhiên như một khúc gỗ trở về chỗ ngồi, khóe mắt khẽ liếc nhìn Cố Lẫm Xuyên. Cố Lẫm Xuyên dường như hoàn toàn không có hứng thú với chủ đề của họ, chỉ cúi đầu nhìn điện thoại.
“Anh đừng để bụng nha.” Triệu Sở Văn nói tiếp: “Cái vòng tròn của chúng ta chỉ lớn ngần này, anh lại được săn đón như vậy nên tin đồn lan truyền nhanh lắm.”
Thẩm Bích Nhiên chỉ đành nói: “Lời đồn thường hay bị thêu dệt quá mức, cô Triệu không cần để tâm.”
Triệu Sở Văn càng hăng hái hơn: “Chẳng lẽ không phải anh vẫn luôn độc thân sao?”
Thẩm Bích Nhiên đâm lao phải theo lao: “Đúng là đang độc thân thật.”
“Vậy là đúng rồi còn gì.” Triệu Sở Văn xua tay, “Không quên được mối tình đầu thì có gì mà ngại, thời buổi này cầm đèn lồng đi tìm cũng chẳng thấy ai chung tình như anh đâu.”
“…”
Chỉ trong ba câu nói, Chu Duật Hằng đã nhìn Cố Lẫm Xuyên bốn lần, còn Chúc Hoài Tranh thì cười híp mắt chống cằm nhìn Thẩm Bích Nhiên. Thẩm Bích Nhiên thu trọn biểu cảm của mọi người vào tầm mắt, anh cảm thấy tê dại cả người, khẽ đáp lại một câu “Tất cả đều là chuyện quá khứ rồi” rồi cúi đầu uống trà, cầu nguyện cho chủ đề này kết thúc tại đây.
Nhưng trong mắt Triệu Sở Văn, cô chỉ thấy ánh mắt anh khẽ rung động, lại tưởng anh đang đau lòng, thế là vội vàng nói thêm vài câu an ủi kiểu “Người chết đã khuất, người sống phải kiên cường”, “Mong anh nén bi thương”, cuối cùng thở dài một tiếng: “Nhưng mà, cô gái khiến anh khó quên như vậy mà không còn nữa thì thật đáng tiếc, nếu không em cũng muốn làm quen một chút.”
Cố Lẫm Xuyên bỗng nhiên ngẩng mắt: “Hử?”
“Cô Triệu!” Thẩm Bích Nhiên vội vàng gọi giật cô lại, anh sợ giây tiếp theo Cố Lẫm Xuyên sẽ làm một màn tự giới thiệu bản thân lần nữa quá, suýt chút nữa đã làm đổ cả chén trà nóng.
Cố Lẫm Xuyên thu lại tầm mắt, rút ra một chiếc khăn tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước trà vương trên mu bàn tay Thẩm Bích Nhiên, trầm giọng nói: “Gấp cái gì.”
Chiếc khăn mềm mại mát rượi, vương chút hương gỗ tùng xen lẫn ngọc lan thanh lạnh, khiến Thẩm Bích Nhiên bình tĩnh lại đôi chút. Anh hơi rụt tay lại một cách nhạy cảm, quay đầu cười với Triệu Sở Văn: “Cô Triệu tha cho tôi đi, các vị sếp ở đây làm gì có thời gian rảnh rỗi ngồi nghe câu chuyện nhàm chán của tôi.”
Cố Lẫm Xuyên “ừm” một tiếng, cũng không rõ là đang tán đồng ý kiến của ai, đột nhiên hỏi Chúc Hoài Tranh: “Chúc tiểu tổng đây hình như đã quen biết cô Triệu từ trước?”
“Ừm, đúng vậy, chúng tôi là bạn học cấp hai.” Chúc Hoài Tranh được gọi tên liền hồi tưởng lại đôi điều về thời thanh xuân, sau đó tự nhiên lôi kéo Triệu Sở Văn chuyển sang chủ đề khác. Họ lúc thì nói về rượu vang, đua ngựa, lúc lại bàn về văn hóa đạp xe ở Hà Lan. Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng được giải thoát đôi chút, ngồi bên cạnh mỉm cười lắng nghe, chỉ khi họ nhắc đến Haruki Murakami mà Triệu Sở Văn yêu thích thì mới tham gia thảo luận đôi câu.
Ở phía bên kia, Chu Duật Hằng không nói một lời, lẳng lặng dùng bữa. Cố Lẫm Xuyên cũng không tham gia vào câu chuyện, thức ăn cứ thế được dọn lên rồi lại bưng xuống, hắn chỉ ăn mỗi món khai vị khác biệt kia, thời gian còn lại đều nhìn vào điện thoại. Thẩm Bích Nhiên vô tình liếc qua màn hình — hóa ra là camera giám sát phòng của chó, lúc này Nhóc Thọt đang ngậm một quả bóng, vui vẻ lăn lộn lắc đầu trên chiếc giường êm ái, so với tối qua đúng là một trời một vực, khiến người ta không khỏi cảm thán sự đổi đời dễ dàng.
Cố Lẫm Xuyên phát hiện anh đang liếc trộm, liền tự nhiên đặt điện thoại xuống bàn, đẩy về phía anh như muốn mời anh cùng xem.
Thế là Thẩm Bích Nhiên lại lẳng lặng thu hồi tầm mắt, cúi đầu ăn cơm.
Tiệc tàn, Chúc Hoài Tranh giành phần đưa Triệu Sở Văn về. Chu Duật Hằng đợi hai người họ đi được một lúc mới đứng dậy, nói với Cố Lẫm Xuyên: “Tôi cũng đi trước đây.”
Cố Lẫm Xuyên ngồi im không nhúc nhích: “Ừ.”
Trong phòng bao chỉ còn lại hai người, Thẩm Bích Nhiên gần như gục ngã, tay chống trán, day day thái dương.
Cố Lẫm Xuyên xoay người về phía anh: “Đầu còn đau không? Đã hạ sốt hẳn chưa?”
“Đau, còn đau hơn hôm qua.” Giọng Thẩm Bích Nhiên mệt mỏi, “Sao chúng ta lại gặp lại nhau nhanh thế này?”
“Tôi cũng hơi bất ngờ.” Cố Lẫm Xuyên dừng một chút, “Nhưng Thẩm Bích Nhiên, có phải em hiểu lầm gì không, tối qua tôi nói hẹn gặp lại không có nghĩa là muốn gặp em trong buổi xem mắt đâu.”
“…” Thẩm Bích Nhiên không nhịn được bỏ tay đang che trán xuống, “Chẳng lẽ là tôi mời các anh đến à?” Anh lại thở dài, “Thôi bỏ đi, anh còn muốn dùng thêm gì không? Nếu không thì tôi thanh toán rồi xin phép.”
“Duật Hằng sẽ thanh toán.” Cố Lẫm Xuyên nói, “Phải rồi, trước đây em có biết Chu Duật Hằng không?”
Thẩm Bích Nhiên gật đầu: “Khoáng sản Quảng Thành.”
“Không chỉ có mảng kim loại quý đâu.” Cố Lẫm Xuyên thản nhiên tiết lộ bí mật kinh doanh, “Các mảng ngành công nghiệp môi trường và năng lượng của nhà cậu ấy cũng sẽ chính thức bàn giao cho cậu ấy tiếp quản trước khi kết thúc nửa đầu năm nay. Duật Hằng làm việc quyết đoán, tỉ mỉ, nếu em thấy hợp thì làm quen với cậu ấy cũng chẳng hại gì.”
Thẩm Bích Nhiên nhìn trân trân vào hắn hai giây, rồi từ từ nở nụ cười rạng rỡ như hoa: “Có lý lắm, thực ra tôi còn ưng cả Cameron với Musk nữa, sau này có cơ hội cũng nên làm quen một chút cho biết.”
Cố Lẫm Xuyên dường như chẳng hề nhận ra sự mỉa mai của anh: “Musk là một kẻ điên thích diễn trò, còn Cameron thực sự là một nhà lãnh đạo giàu lòng trắc ẩn. Tuy tôi không khuyến khích em dính dáng đến giới chính trị, nhưng nếu muốn, tôi có thể thử giúp em kết nối, em cần không?”
“…” Nếu là hồi nhỏ, Thẩm Bích Nhiên chắc chắn sẽ nhảy dựng lên dẫm vào chân Cố Lẫm Xuyên một cái cho hả giận, nhưng giờ anh kìm lại được, kéo câu chuyện về đúng quỹ đạo: “Chu Duật Hằng có biết chuyện của chúng ta không?”
Cố Lẫm Xuyên gật đầu: “Biết, Bùi Nghiên Thanh cũng biết.”
Dây thần kinh của Thẩm Bích Nhiên bắt đầu co giật: “Anh nói với họ chuyện đó để làm gì?”
“Bởi vì họ là những người bạn khá quan trọng của tôi.” Cố Lẫm Xuyên nói một cách rất hiển nhiên, “Với bạn bè mà không kể chuyện tình trường, chẳng lẽ lại ngồi bàn về Haruki Murakami?”
“…”
“Phải rồi, Nhóc Thọt hôm nay khá hơn nhiều rồi.” Cố Lẫm Xuyên đột ngột chuyển chủ đề, “Nó rất thích bữa trưa do chuyên gia dinh dưỡng chế biến riêng, ăn sạch bách, chơi hết một lượt các món đồ chơi, còn tìm cách gần gũi với tôi nữa. Buổi tối tôi có hẹn bàn việc với bạn, trước đó sẽ tranh thủ về nhà chơi với nó khoảng bốn mươi phút.”
Nghĩ đến hành động xem camera lúc nãy của hắn, Thẩm Bích Nhiên mủi lòng một chút: “Cảm ơn anh đã chăm sóc nó.”
“Cũng không tốn sức gì.” Cố Lẫm Xuyên chỉnh lại đồng hồ, “Sau này Jeff cũng sẽ đối xử tốt với nó thôi, tôi sẽ đưa hạnh phúc của Nhóc Thọt vào kế hoạch tăng tiền thưởng cuối năm của Jeff, nửa đời sau của nó sẽ viên mãn.”
Thẩm Bích Nhiên đang định hỏi thăm xem Jeff còn sống hay đã hy sinh, Cố Lẫm Xuyên đã tiếp lời: “Thực ra không phải chú chó nhỏ nào cũng có số sướng như nó. Tôi biết có người trước đây cũng nuôi một chú chó, nuôi được một thời gian thì bỏ dở, người khác hỏi đến, cậu ta thế mà dám bảo là chó chết rồi.”
“Ở đâu ra người bạn kỳ quặc thế?” Thẩm Bích Nhiên không nhớ lúc đi học có nhân vật nào như vậy, “Bạn anh quen sau khi về nhà họ Cố à?”
Cố Lẫm Xuyên nhìn anh một lúc, khẽ hất cằm về phía anh.
“?”
Cố Lẫm Xuyên: “Không thấy câu chuyện này quen tai sao?”
Thẩm Bích Nhiên ngơ ngác: “Tôi? Anh đang nói tôi sao?”
Anh im lặng hồi lâu, nhìn người đàn ông cao lớn tuấn tú, khí thế uy nghiêm trước mặt, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc.
“Sếp Cố, anh tự thấy mình là một chú chó nhỏ sao?”
“Không giống à?” Cố Lẫm Xuyên nhướng mày, “Là tôi chưa đủ trung thành tận tụy, hay là chưa đủ đáng thương?”
“…”
Dây thần kinh của Thẩm Bích Nhiên lại bắt đầu như bị đốt cháy, anh bất lực tựa đầu vào lưng ghế, đang định thốt lên “Tôi sai rồi, tôi không bao giờ nói bậy nữa được chưa”, thì bên tai bỗng vang lên tiếng cười khẽ của Cố Lẫm Xuyên.
Tiếng cười tràn đầy sự vui vẻ, không biết có phải vì cả hai đang ngồi quá gần nhau hay không, mà đột nhiên, bỗng len lỏi một chút cảm giác thân mật.
Cảm giác này thật quen thuộc, giống như vô số buổi sáng và buổi hoàng hôn thuở thiếu thời, họ vẫn luôn ngồi bên nhau trò chuyện vui vẻ như vậy.
Điều đó khiến trái tim Thẩm Bích Nhiên thả lỏng trong một khoảnh khắc, nhưng ngay giây tiếp theo lại thắt chặt lấy.
“Không chọc em nữa.” Cố Lẫm Xuyên lùi lại một chút rất đúng lúc, rồi hạ thấp giọng như chủ động nhượng bộ: “Tôi đùa với em thôi.”
Thẩm Bích Nhiên đờ đẫn nhìn hắn.
“Nhưng mà Thẩm Bích Nhiên này.” Cố Lẫm Xuyên chuyển tông, giọng điệu trở lại vẻ bình thản, “Nếu em còn có lần xem mắt tiếp theo, và lại bị hỏi đến chuyện đó, em có thể trực tiếp xướng tên tôi ra được không?”
Hắn khựng lại một chút, “Chuyện sau này thế nào tạm thời chưa bàn tới, nhưng hiện tại, tôi có thể đòi em một danh phận của năm đó trước được không?”