169. Chương 169: Ba hoa vô ích

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 169: Ba hoa vô ích

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Món tương cua này muốn chế biến không cần kỹ năng cao siêu gì, khó khăn nhất vẫn là tốn nhiều thời gian, nhiều công đoạn và nguyên liệu chế biến khá đắt đỏ.
Đầu tiên, cho dầu vào chảo, thêm vài lát gừng, sau đó chia toàn bộ cua đã hấp sẵn làm tám phần, đổ vào chảo dầu sôi. Chờ cua chín, vớt cả cua và gừng ra để ráo. Bước kế tiếp, đổ gạch cua vàng và phần mỡ cua trắng vào chảo, đảo đều đến khi chín hẳn. Hoàn thành xong, trộn đều tất cả rồi cho vào lọ thủy tinh đậy kín, như vậy là món tương cua đồng đã hoàn thành.
Thông thường, một lọ tương cua đúng nghĩa cần tới tám mươi con cua đồng, nhưng với giá cua hiện nay, ngay cả làm một lọ nhỏ cũng tốn kém khá nhiều tiền. Hơn nữa, chế biến món này phải qua nhiều công đoạn, thời gian tách cua cũng ngốn rất nhiều thời gian, nên bây giờ người được nếm thử món đặc biệt này không nhiều.
Kiếp trước, tình cờ Văn Mân biết đến món ăn này. Lúc ấy, công việc kinh doanh của cô đã đi vào ổn định, cô đang cố gắng phát triển công thức vài món ăn cao cấp nên đã bỏ công sức nghiên cứu và tìm hiểu cách chế biến. Chính vì vậy, cô nhiều lần tự mình đến Tô Châu – quê hương của món ăn này để học hỏi.
Tiếu Đồng đứng sau lưng Văn Mân, nhìn cô từng bước hoàn thành món ăn có cái tên nghe bình dị nhưng thực chất lại là món cao cấp, không khỏi nhướng mày.
"Em nói xem, món tương cua đồng này hợp ăn với cơm phải không? Như thế hương vị mới ngon nhất đúng không?"
"Đúng vậy, chỉ có cháo trắng và cơm tẻ mới làm nổi bật hương vị thơm ngon tinh khiết của tương cua đồng." Văn Mân không quay đầu lại, vẫn tiếp tục công việc, giờ cô muốn múc một ít tương cua trong chảo cho vào chén sứ nhỏ, đúng lúc cháo vừa nấu xong, có thể múc ra cho Tiếu Đồng ăn luôn.
"Món ăn này thật có ý nghĩa, giống anh." Tiếu Đồng không biết xấu hổ ném ra câu nói như vậy, sau đó quay người đem nồi cháo vừa nấu xong ra ngoài đặt lên bàn, yên tĩnh ngồi chờ Văn Mân đem món ăn gọi là giống anh đến.
Lúc đầu, Văn Mân không hiểu hàm ý trong câu nói của Tiếu Đồng, vẫn cúi đầu tiếp tục động tác ban nãy, bất giác lặp lại câu nói đó trong đầu, rồi đột nhiên lóe lên ý nghĩa khác thường.
Cô nghiến răng nghiến lợi, nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang cười đắc ý ngồi trong phòng ăn, "Tiếu Đồng, anh đúng là kẻ ngạo mạn, anh nói ai là cháo trắng hả? Anh thử nhìn lại mình xem, nếu ở cùng anh, em mới là người có hương vị thơm ngon tinh khiết hơn, có biết không?"
"Ha ha ha ha ha ha." Thấy Văn Mân tức đỏ mặt, Tiếu Đồng không nhịn được cười vui vẻ, vất vả lắm mới kìm lại được, lại dùng ánh mắt mờ ám nhìn Văn Mân, đôi môi mỏng khẽ mở phun ra hai chữ: "Anh biết."
"Anh…" Tình thế này, Văn Mân thật không biết nói gì nữa. Người đàn ông này biết cái gì mà biết, cái không khí này, ánh mắt này, lại nói ra hai chữ hết sức mờ ám, muốn người ta không nghĩ lệch lạc đi cũng không được. Nhưng không hiểu sao cô lại không thể phản bác, nếu phản bác lại chỉ sợ rơi vào bẫy ngôn ngữ của anh.
"Anh lại ba hoa, món tương cua đồng này em sẽ không để anh ăn nữa, em sẽ giữ lại chờ ba mẹ về ăn."
Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể phản kháng như thế thôi, aizz ~~~
"Đừng nha, anh đây thật vất vả mới chuẩn bị tốt tâm lý liều mình bồi bà xã, món tương cua này cũng lâu lắm em mới làm lại, vạn nhất có vấn đề gì biết phải làm sao bây giờ? Để anh giúp ba mẹ vợ nếm thử trước, nếu thử xong mà thấy không có vấn đề gì lúc đó em hãy mang đi tặng ba mẹ vợ."
"Tiếu Đồng ~~"