180. Chương 180: Hiểu Lầm

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 180: Hiểu Lầm

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Bạch San vừa nghĩ đến chuyện này, sắc mặt liền trở nên khác thường. Không thấy giáo sư Tiếu ở Sở nghiên cứu, mà vừa rồi, qua lời nói của Văn Mân, dường như tình cảm vợ chồng họ gần đây có chút bất ổn. Chẳng lẽ… giáo sư Tiếu đã có người phụ nữ khác? Lợi dụng giờ làm để đi ngoại tình?
Cô không phải suy diễn bừa, đúng lúc gần đây cô vừa đọc một bài báo phân tích về nguyên nhân đàn ông ngoại tình. Theo số liệu trong báo cáo, tỉ lệ đàn ông phản bội trong thời gian vợ mang thai lên tới hơn 60%. (Thật sự bó tay với trí tưởng tượng của chị này)
“Văn Mân, cô với giáo sư Tiếu… có chuyện gì xảy ra không?”
Dù biết câu hỏi này không tiện nói ra, nhưng cuối cùng cô vẫn cất lời. Cô hiểu rằng xen vào chuyện riêng của người khác không hay, nhưng cô thật sự coi Văn Mân là bạn thân, và mong họ mãi hạnh phúc. Nếu có vấn đề, chi bằng thẳng thắn trò chuyện, giấu kín mãi trong lòng chẳng phải càng tệ hơn sao?
“A…” Nghe câu hỏi bất ngờ từ Khương Bạch San, Văn Mân vừa nhấp ngụm trà, suýt nữa phun hết ra ngoài.
Cô vừa mới hỏi Khương Bạch San dạo này Phó Thiên Húc có bận không, thế mà cô ấy lại đáp trả một câu chẳng dính dáng gì cả.
Nhớ lại ánh mắt kỳ lạ của mẹ cô khi nhìn cô và Tiếu Đồng gần đây, cái đầu gỗ của Văn Mân bỗng dưng sáng bừng.
Chẳng lẽ… mẹ cô cũng nghi ngờ như vậy, rồi còn nói gì đó với Khương Bạch San? Vì thế nên cô ấy mới hỏi thế này?
Văn Mân hoảng hốt, lắp bắp không nên lời. Nhưng phản ứng ấy trong mắt Khương Bạch San lại như bị nói trúng tim đen, nét mặt cô lập tức hiện lên vẻ lo lắng.
“Văn Mân, nếu vợ chồng có chuyện gì thì nên nói rõ với nhau. Tôi tin giáo sư Tiếu không phải người như vậy. Hay là cô tìm cơ hội nói chuyện với anh ấy, thử dò xét xem sao?”
“Bạch San, cô đang nói cái gì vậy? Cái gì mà Tiếu Đồng không phải người như vậy? Tôi hoàn toàn không hiểu đang xảy ra chuyện gì!” Văn Mân đặt chén trà xuống, trợn mắt nhìn bạn, đầy vẻ khó hiểu. Rốt cuộc cô ấy muốn ám chỉ điều gì?
“A… không phải sao?” Nhìn vẻ mặt mơ hồ của Văn Mân, Khương Bạch San trong lòng bỗng chùng xuống, chẳng lẽ mình đoán sai?
“Không phải cái gì? Vừa rồi cô định hỏi tôi với Tiếu Đồng cái gì?”
“Ha ha, không phải thì tốt quá, không phải thì tốt rồi! Tôi tưởng… tưởng giáo sư Tiếu có người khác bên ngoài, nên hai người mới mâu thuẫn. Là tôi suy diễn lung tung, tại tôi, ha ha.” Khương Bạch San vừa ngượng ngùng vừa vội vàng xua tay, tự cười trừ cho qua chuyện.
Văn Mân tròn mắt nhìn, tưởng tượng của Khương Bạch San đúng là bay xa quá mức. Với tính cách của Tiếu Đồng, làm sao anh có thể ngoại tình được? Điều này cô không dám chắc về chuyện khác, nhưng riêng điểm này thì tuyệt đối tin tưởng. Nếu anh thật sự muốn ngoại tình, cô chắc chắn sẽ là người đầu tiên được anh thông báo.