181. Chương 181: Lúng túng

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 181: Lúng túng

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 181 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bị vướng vào một vụ Ô Long* nhưng tâm trạng của Văn Mân lại tốt hơn trước rất nhiều. Thảo nào tất cả mọi người đều muốn kết thân với những người có tính cách vui vẻ lạc quan, lâu dần cũng sẽ trở thành một người lạc quan như vậy. Ít nhất, bây giờ cô không còn cảm thấy buồn bã, chán nản như trước nữa.
*Vụ Ô Long: Điển tích nói về sự việc cuối thời Tần. Một người đàn ông nuôi một con chó tên là Ô Long. Sau này, một người đầy tớ trong nhà ngoại tình với vợ anh ta, lập mưu giết chết chủ nhân. May mắn, khi kẻ sát nhân chuẩn bị hành động thì con chó Ô Long lao ra cứu chủ, cứu anh ta thoát nạn.
***
Vì sự hiểu lầm vừa rồi, Khương Bạch San tặng cho Văn Mân một nụ cười ngây thơ đến ngỡ ngàng, khiến khóe miệng cô không nhịn được cong lên.
Cô bỗng chợt hiểu lý do vì sao kiếp trước hôn nhân của Tiếu Đồng và Khương Bạch San lại bền vững lâu như vậy. Một người như thế, ai mà không quý mến chứ. Ngay cả khi giữa họ chẳng có tình yêu nam nữ, sống chung lâu ngày, giữa họ sẽ nảy sinh thứ tình cảm còn đáng quý hơn, đó chính là tình thân và tình bạn.
"Bạch San, đôi khi tôi nghĩ, so với tôi, cô có lẽ hợp với Tiếu Đồng hơn. Anh ấy tính tình lạnh lùng, cô lại nhiệt tình như vậy, nếu lạnh và nóng kết hợp, chẳng chừng lại hạnh phúc hơn."
Lời vừa buột ra không kịp suy nghĩ, Văn Mân lập tức thấy hối hận. Không biết làm sao, cô đành nhìn thẳng vào Khương Bạch San, muốn xem cô ấy phản ứng thế nào.
Khương Bạch San chẳng ngờ Văn Mân lại nói ra điều đó, trợn tròn mắt nhìn cô giây lát, sau đó cúi đầu, đưa tay sờ trán cô.
"Không sốt đâu, chị bị làm sao hôm nay? Chẳng lẽ đàn bà mang thai đều thất thường như chị vậy."
Bị câu nói không thương tiếc của Khương Bạch San nói ra, Văn Mân suýt sặc, mặt đỏ bừng, liếc mắt sang chỗ khác ngượng ngùng.
"Văn Mân, chị và giáo sư Tiếu thật sự chẳng có chuyện gì chứ? Sao tôi thấy chị kỳ lạ thế? Vừa rồi còn nói ra chuyện tôi và giáo sư Tiếu hợp nhau."
"Nếu giáo sư Tiếu nghe được lời này, cô không nghĩ anh ấy sẽ tức giận lắm sao? Hơn nữa, tôi chịu không nổi tính khí của anh ấy. Tôi và Thiến Húc nhà tôi khó khăn lắm mới sống chung, thà cứ yên ổn sống cả đời còn hơn."
Nghe thấy tên Phó Thiên Húc, Văn Mân mới nhớ ra mục đích ban đầu khi tìm Khương Bạch San. Chính cô cũng tự hiểu mình kỳ lạ. Tại sao đột nhiên cô lại nói ra những lời như vậy? Chẳng lẽ vì mang thai, cảm xúc trở nên nhạy cảm quá mức?
Đam Mỹ Trọng Sinh
Dù lý do là gì, bây giờ không phải lúc cô suy nghĩ vớ vẩn. Cô nhanh chóng trấn tĩnh, cười ngượng ngùng nhìn Khương Bạch San: "Cô đừng bận tâm, tôi đang mang thai nên hormone thất thường, thỉnh thoảng nảy ra mấy ý tưởng quái lạ. Coi như chưa nghe thấy gì nhé. À, trước cô nói chồng cô đang bí mật làm việc gì, giờ xong rồi sao?"
"Ai~~~, xong gì chứ, gần một tuần nay anh ấy không về nhà. Vì lo lắng, tôi gọi điện cho anh ấy mấy chục cuộc, mười cuộc thì đến tám chín cuộc không người nghe, khó khăn lắm mới gọi được. Anh ấy chỉ vội vàng nói xong việc rồi về, không đợi tôi trả lời đã cúp máy."
Nghe giọng Khương Bạch San vừa lo lắng vừa oán trách, Văn Mân thầm nhớ lại thời gian. Tháng sau chính là ngày cô và Tiếu Đồng ly hôn ở kiếp trước, còn Phó Thiên Húc và Tiếu Đồng đều trở nên bận rộn hơn trước. Nếu như cô đoán đúng, phải chăng công việc bí mật của họ đang bước vào giai đoạn quyết định?
Kiếp trước và kiếp này, rất nhiều chuyện đã khác đi. Tình trạng của cô hiện tại, căn bản không thể giúp gì cho họ. Điều cô có thể làm, chỉ là âm thầm cầu nguyện cho số phận của Phó Thiên Húc cũng thay đổi.