187. Chương 187: Bại lộ

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 187: Bại lộ

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 187 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tiếu Đồng, con sao lại đứng ở đây vậy?"
Ngay khi Văn Mân và mẹ Văn đang trừng mắt nhìn nhau, thì giọng nói của ba Văn bất ngờ vang lên.
Văn Mân lập tức quay đầu lại, thấy Tiếu Đồng đang đứng ngay cửa chính, rồi lại quay đầu về phía nơi phát ra giọng nói, không biết hai người đã đứng đó từ lúc nào, nghe được bao nhiêu trong số những lời vừa rồi của hai mẹ con.
"Ba, ba vừa đi chơi cờ về hả?"
Tiếu Đồng biết rằng thời gian này ba Văn thường đến trung tâm sinh hoạt của khu dân cư chơi cờ hoặc tán gẫu với mấy người bạn già nhàn rỗi.
"Đúng vậy, hôm nay vận khí của ba cực tốt, quả thật có thể dùng cụm từ 'đại sát tứ phương' để hình dung, ha ha ha." Ba Văn hoàn toàn không để ý không khí khác thường ở phòng khách, vừa thay giày vừa hào hứng khoe khoang thành tích chiến đấu của mình.
"Được rồi, đại khái cũng chỉ có thế thôi, xem ông thật vui vẻ chưa kìa."
Mẹ Văn đứng dậy, đầu tiên trêu chọc ba Văn một câu, sau đó nhìn sang Tiếu Đồng và nháy mắt, ý bảo anh đưa Văn Mân về phòng rồi từ từ tâm sự.
Theo bà, chuyện này chủ yếu do lỗi của con gái mình, là do Văn Mân suy nghĩ lung tung, không có lý do gì, chỉ vì một giấc mơ mà không tin tưởng vào ai cả. Tiếu Đồng dù sao cũng là chồng con bé, có một số việc bà không biết nhưng con rể nhất định hiểu rõ, tạo điều kiện cho hai đứa nhỏ có không gian riêng để nói rõ mọi chuyện mới là quan trọng nhất.
Nhận được chỉ thị của mẹ vợ, Tiếu Đồng từ từ đi đến bên cạnh Văn Mân, nhẹ nhàng đỡ eo cô, dìu cô bước vào phòng ngủ, sau lưng còn nghe thấy giọng điệu hưng phấn của ba vợ đang khoe khoang thành tích của mình với vợ.
Văn Mân không nói gì, để mặc Tiếu Đồng dìu cô ngồi xuống cạnh giường, cúi đầu, trong đầu cứ lặp đi lặp lại những lời vừa rồi của mẹ Văn.
"Nhóc~~", trong giọng nói quen thuộc còn xen lẫn một tiếng thở dài.
Cô ngẩng đầu nhìn Tiếu Đồng đang ngồi bên cạnh, trong ánh mắt sâu thẳm của anh thấy được hình ảnh cô đang nhíu mày.
Người trong đó có thực sự là cô sao? Nhìn qua sao lại khiến người ta chán ghét.
"Tiếu Đồng, những lời vừa rồi em và mẹ nói, anh cũng nghe thấy phải không? Những hành động của em trong thời gian này chắc chắn làm anh chán ghét lắm phải không?"
"Chắc chắn là như vậy, ngay cả bản thân em cũng không thích mình như vậy, huống chi là người khác." Không đợi Tiếu Đồng trả lời, Văn Mân đã tự nói ra câu trả lời.
"Không có, nếu em thực sự cảm thấy mình chán ghét như vậy, thì anh lại càng khiến em chán ghét hơn mới đúng. Anh là một người chồng lại không có thời gian giúp em thoát khỏi tình trạng này. Anh đã nghĩ, nếu em không muốn nói chuyện thì anh cũng không nên hỏi nhiều, mỗi người đều có không gian riêng của mình, anh cũng phải tôn trọng không gian riêng của em mới đúng."
Ánh mắt của Tiếu Đồng dừng lại trên đỉnh đầu của Văn Mân, trong lời nói lộ ra một tia hối hận: "Nhưng bây giờ anh đã không nghĩ như vậy nữa, nếu anh chỉ là một người bạn bình thường của em thì anh làm vậy là đúng. Nhưng mà, anh là chồng em, là người phải cùng em đối mặt với mọi chuyện. Đáng lẽ anh phải chủ động tìm hiểu rõ lý do vì sao em lo lắng, sợ hãi, phải mang lại cho em hạnh phúc chứ không phải là đau khổ."