Chương 4: Giấc mười một năm quay về

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 4: Giấc mười một năm quay về

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nữ cảnh sát rời đi rồi, nữ y tá vẫn không lên tiếng từ lúc bắt đầu giúp cô đi giày. Vì tình trạng của Văn Mân không quá nghiêm trọng nên bệnh viện đưa cô vào phòng bệnh thông thường, không chuẩn bị giường đẩy hay xe lăn chuyên dụng.
“Văn tiểu thư, cô đừng lo lắng, nếu cảnh sát cho cô nộp tiền bảo lãnh thì chứng tỏ sự việc không quá nghiêm trọng, chắc chắn cô sẽ không sao đâu.” Y tá nhìn Văn Mân vẫn ngơ ngác như cũ, tưởng rằng cô bị dọa hãi sau khi thẩm vấn nên tốt bụng an ủi vài câu.
Văn Mân nghiêng đầu mỉm cười với nữ y tá nhưng không đáp lại. Vì đầu óc cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Rõ ràng cô đã chết rồi, tại sao lại đột nhiên xuất hiện trong khung cảnh mười một năm trước? Hơn nữa, cô vẫn còn hình ảnh khi ở phòng thẩm vấn - đó không phải là ký ức từ mười một năm trước mà là gần đây, trước khi cô ngừng thở. Hình như cô đang ở trong phòng thẩm vấn của cục cảnh sát.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Chẳng lẽ…
Cô sống lại!
Khi ba chữ này hiện lên trong đầu Văn Mân, giống như đã cắm rễ sâu sắc, dù cô có cố gắng đẩy đuổi cũng không thể nào xóa bỏ. Trước khi chết, cô đã từng ước rất nhiều lần, nghĩ rất nhiều lần rằng nếu ông trời cho cô một cơ hội làm lại, cô nhất định sẽ trân trọng những người bên cạnh mình, đặc biệt là hắn.
Và khi nguyện vọng này thực sự được thực hiện, Văn Mân không cảm thấy vui mừng như trong tưởng tượng, ngược lại, cô cảm thấy sợ hãi, vô cùng sợ hãi.
Cô sợ tất cả chỉ là giấc mộng, một khi tỉnh giấc, cô sẽ trở thành một linh hồn vẩn vơ không nơi nương tựa.
Đến khi Văn Mân nằm trong một căn phòng tuy không xa hoa nhưng vô cùng đơn giản sạch sẽ, cô mới cảm nhận được một chút chân thực.
Sau khi y tá châm mũi kim vào tay cô, cảm giác đau đớn truyền qua dây thần kinh đến não thì cảm giác chân thực này càng lớn hơn.
Văn Mân nhìn nơi mũi kim đâm vào tay mình, một giọt máu đỏ tươi chảy ra, trong mắt cuối cùng cũng xuất hiện cảm xúc xúc động của người được sống lại.
Cô thật sự còn sống, không chỉ còn sống mà còn trở về trước mười một năm khi tất cả những tiếc nuối chưa từng xảy ra.
Lúc này, Văn Mân muốn quỳ xuống cảm tạ trời xanh. Cô thề, một đời này, cô sẽ không để cuộc sống mình ngập tràn tiếc nuối nữa, cô sẽ đối xử tốt với mọi người bên cạnh, cô sẽ thu lại những gai góc sắc nhọn và kiêu ngạo, cô sẽ yêu thương người đó thật tốt, sẽ không bao giờ…vì một kẻ bạc tình mà bỏ rơi hắn phía sau.
“Văn tiểu thư, cô sao thế? Tôi châm kim không chuẩn sao? Thực xin lỗi, tôi không cố ý.” Vì Văn Mân vẫn chìm trong suy nghĩ nên sau khi nữ y tá dùng băng dính cố định mũi kim, ngẩng đầu lên thấy mặt cô đầy nước mắt thì không khỏi hoảng hốt.
Cô vừa tốt nghiệp được phân về bệnh viện công tác chưa được bao lâu. Vì chưa nhiều kinh nghiệm nên cô luôn lo lắng tay nghề chưa thành thạo có thể khiến bệnh nhân phải chịu khổ. Không ngờ, cô đã ngàn cẩn thận vạn cẩn thẫn vẫn khiến người bệnh khó chịu.
“Không, không phải tại cô, cô không làm đau tôi, chỉ là tôi không khống chế được cảm xúc.”
Văn Mân làm sao đau vì mũi kim này? Cô vội lau nước mắt trên mặt, nở nụ cười và lên tiếng an ủi nữ y tá.
Ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua cửa sổ khiến cả căn phòng lấp lánh ánh sáng. Không chỉ vậy, ánh sáng còn đọng lại trên khóe miệng Văn Mân. Vốn dĩ đã xinh đẹp, giờ đây trong mắt lấp lánh nước lệ dưới ánh mặt trời nở nụ cười, trong nháy mắt khiến nữ y tá nhìn đến ngây ngất.
Ngơ ngác nhìn một hồi lâu, nữ y tá đỏ mặt nói với Văn Mân: “Văn tiểu thư, cô thật xinh đẹp, bạn trai sau này của cô nhất định sẽ rất yêu cô.”