Chương 12: Khốc Chiến Kim Đan

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 12: Khốc Chiến Kim Đan

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu Lục Lâm, ánh trăng treo lơ lửng giữa bầu trời đêm, xuyên qua tán lá dày đặc, chiếu xuống những vệt sáng mờ nhạt.
Bên trong hang động sau thác nước, Lê Vĩ ngồi xếp bằng, toàn thân bao phủ bởi một tầng linh khí dày đặc. Sau nhiều ngày miệt mài tu luyện, hắn đã khai thông toàn bộ 12 kinh chính, 8 mạch kỳ kinh, 12 kinh biệt, 15 biệt lạc, cùng khổng lạc và phù lạc, coi như đã tu luyện viên mãn cấp độ Cường Mạch Cảnh theo hệ thống tại Huyền Binh Đại Lục.
Hắn mải mê tu luyện Cường Mạch Cảnh mà bỏ quên cả tu vi Trúc Cơ của mình đang dậm chân tại chỗ ở giai đoạn Hậu Kỳ.
105 khối linh thạch cao cấp đã tan rã hết, để lại xung quanh hắn một lớp bụi trắng mịn. Linh khí trong cơ thể giờ đây chảy cuồn cuộn như sông lớn, mang đến sức mạnh vượt xa trước đó không biết bao nhiêu lần.
Hiện tại nếu gặp Âm Mị Nhiên, Lê Vĩ tự tin có thể một quyền đánh bại nàng.
“Lão tử giờ mạnh hơn cả siêu nhân!” Lê Vĩ mở mắt, hai đồng tử chợt lóe sáng.
Hắn vung tay thử một quyền, không khí trước mặt phát ra tiếng nổ, uy lực khiến vách đá trong hang rung lắc.
“Chít chít lợi hại!” Tiểu Bối từ góc hang nhảy ra, hai tay nhỏ vỗ tay liên tục, ánh mắt tròn xoe đầy ngưỡng mộ. Nó cảm nhận được khí tức của Lê Vĩ đã thay đổi, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
“Đừng sùng bái huynh, huynh chỉ là truyền thuyết!” Lê Vĩ cười ha hả, định lấy thịt Kình Ngư trong Nhẫn Trữ Vật ra nướng.
Nào ngờ đột ngột hắn cảm ứng được Linh Thức phóng ra ở bên ngoài thác nước của mình bỗng nhiên biến mất.
Bởi vì có một cổ Linh Thức khác cường ngạnh hơn, mạnh mẽ hơn quét đến, dưới sự áp đảo của nó, Linh Thức của Lê Vĩ hoàn toàn tan biến.
Nhưng trước đó, hắn cũng kịp nhìn thấy một tên đạo nhân đang lướt đi như tàn ảnh, tốc độ cực kỳ kinh hoàng.
“Tiểu Bối muội mau trốn!” Lê Vĩ vội vàng nói, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
Bởi vì hướng đạo nhân kia đang đuổi đến chính là thác nước của mình.
Linh Thức của đối phương đã quét đến, có trốn cũng trốn không được, hắn trực tiếp bước ra ngoài đón tiếp.
Hành động này của Lê Vĩ cực kỳ khôn ngoan, bước ra ngoài trước, nếu không đánh lại còn có đường thoát thân, ngược lại nếu trốn trong hang sẽ rất bị động, như cá nằm trên thớt.
Phần phật.
Đạo bào tung bay, Xuân Phong Đạo Nhân đã xuất hiện trước mặt, ánh mắt chợt lóe lên nhìn Lê Vĩ thầm nghĩ:
“Tu vi Trúc Cơ Hậu Kỳ, quả nhiên ngươi có điều bất thường.”
Một tên Thánh Tử lại có tu vi sánh ngang tông chủ như Âm Mị Nhiên, điều này quá mức hoang đường.
“Kính chào tiền bối, không biết ngài đến nơi này có chuyện gì?” Lê Vĩ chắp tay hỏi, trong lòng lại không dám lơ là chút nào.
Hắn đang suy đoán liệu rằng đạo nhân này có phải đến tìm kiếm cơ duyên trong hang động?
“Haha, tiểu hữu đừng lo lắng.” Xuân Phong Đạo Nhân hiền hòa nở nụ cười:
“Bần đạo một mình thám hiểm Tiểu Lục Lâm, vô tình phát hiện có người tu luyện nên đến làm quen thôi, tiểu hữu không cần lo lắng.”
“Có cái rắm ta tin.” Lê Vĩ trong lòng thầm mắng.
Từ bản đồ của Âm Mị Nhiên, hắn biết Tiểu Lục Lâm chỉ là một khu rừng nhỏ, có gì để cường giả như ngài thám hiểm?
Hiện tại Lê Vĩ đã tu Cường Mạch Cảnh đến cực hạn, mà đạo nhân này có thể gây áp lực cho hắn, chứng tỏ tu vi của đối phương cao hơn mình, ít nhất phải là Kim Đan Kỳ.
Kim Đan Kỳ thám hiểm Tiểu Lục Lâm? Nghe đã thấy vô lý.
Dù âm thầm mắng chửi, Lê Vĩ ngoài mặt kính cẩn chắp tay:
“Vãn bối tình cờ đi ngang qua, phát hiện cảnh vật nơi này thanh tịnh yên bình nên dừng chân tu luyện, hiện tại cũng định rời đi.”
“Đừng nóng vội.” Xuân Phong Đạo Nhân mỉm cười, thoáng cái đã đứng bên cạnh Lê Vĩ, nhẹ nhàng nói:
“Tiểu hữu là tán tu hay là thiên tài của thế lực nào? Tuổi còn trẻ đã có tu vi như vậy rất không đơn giản.”
“Không giấu gì tiền bối.” Lê Vĩ nghiêm mặt đáp:
“Vãn bối là đệ tử ngoại môn của Nghịch Thiên Tông!”
Xuân Phong Đạo Nhân thầm giật mình, thế gian lại có tông môn dám dùng nghịch thiên làm tên? Kinh khủng như vậy sao?
Thấy tên này có vẻ sợ, Lê Vĩ tiếp tục dựa vào kiến thức đọc tiểu thuyết của mình, ra sức thổi phồng:
“Nghịch Thiên Tông là thế lực ẩn thế, từ trước đến nay chưa từng lộ diện, vì kính trọng tiền bối lắm nên ta mới tiết lộ đó.”
Nội tâm Xuân Phong Đạo Nhân liên tục suy nghĩ, không biết lời của tên tiểu tử này có mấy phần đáng tin.
Mặc dù biết Lê Vĩ là Thánh Tử của Bổ Âm Tông, nhưng tên này có quá nhiều điểm kỳ quặc khó giải thích.
Trước đó hắn đã phát hiện dấu vết chiến đấu và thi thể nát vụn của Âm Mị Nhiên trong rừng, tám chín phần là chết trong tay tiểu tử này.
Không loại trừ khả năng tiểu tử này là kẻ giả vờ yếu ớt để ăn thịt hổ, gia nhập Bổ Âm Tông chỉ để mua vui.
Nhưng Xuân Phong Đạo Nhân cũng là một lão hồ ly, giả vờ kinh ngạc và vui mừng nói:
“E hèm, tiểu hữu là đệ tử của Nghịch Thiên Tông thì thật quá tốt, bần đạo vốn có một vị bằng hữu cũng tu luyện ở Nghịch Thiên Tông, tên hắn là Đông Phong, tiểu hữu có quen biết?”
Đến lượt Lê Vĩ giật mình, chẳng lẽ Nghịch Thiên Tông có thật? Mình chỉ tiện miệng bịa ra mà thôi, phải trả lời làm sao. ..
“Nghịch Thiên Tông quá mức to lớn, đệ tử hàng vạn, vãn bối chỉ là một tiểu đệ tử ngoại môn, còn chưa đủ tư cách biết hết mọi người.” Lê Vĩ tiếc nuối thở dài.
Ánh mắt Xuân Phong Đạo Nhân chợt lóe sáng:
“Vậy tiểu hữu có thể cho mượn lệnh bài đệ tử của Nghịch Thiên Tông xem qua được chăng?”
“Vãn bối đi lại giang hồ, đã vô tình đánh mất lệnh bài trong lúc chiến đấu, thật đáng tiếc.” Lê Vĩ nhẹ than.
“Thôi được rồi, cáo từ.” Xuân Phong Đạo Nhân chắp tay.
“Hữu duyên gặp lại!” Lê Vĩ quay lưng bước đi.
Nhìn theo bóng lưng của hắn, ánh mắt Xuân Phong Đạo Nhân chợt lóe lên một tia ngoan độc, vung tay vồ tới.
Tốc độ xuất thủ của y cực nhanh, vừa ra chiêu đã hiện ra Cốt Trảo, nhắm thẳng vào tim mục tiêu mà đâm tới.
XOẸT.
Cốt Trảo dễ dàng xuyên qua, Âm Ảnh tan biến, bản thể của Lê Vĩ điên cuồng đào tẩu.
“Phân Ảnh Bộ Pháp? Thủ đoạn nhỏ.” Xuân Phong Đạo Nhân cười gằn, lại vung tay điểm ra một chỉ.
XOẸT.
Chỉ lực bắn thủng cơ thể Lê Vĩ, Dương Ảnh tan biến, bản thể của hắn bỗng nhiên quay đầu lại.
Âm Dương Lực điên cuồng hội tụ, Linh Thụ bùng nổ Linh Lực, một quyền đấm thẳng ngay mặt Xuân Phong Đạo Nhân.
“Âm Dương Quyền!”
Xuân Phong Đạo Nhân không thể ngờ Lê Vĩ lại còn có Dương Ảnh, thậm chí tiểu tử này còn dám quay ngược lại tấn công mình.
PHỐC.
Một ngụm máu tươi phun ra, cơ thể Xuân Phong Đạo Nhân bị đánh bay ngược hàng chục bước, răng môi lẫn lộn, máu tươi trào ra.
“Thật trâu bò.”
Lê Vĩ âm thầm hoảng sợ, trước đó Âm Dương Quyền đủ đấm nát Âm Mị Nhiên nhưng chỉ đủ gây ra vết thương ngoài da đối với đạo nhân này, thực lực của đối phương cực kỳ đáng gờm.
“Tiền bối, ngài vì sao đột nhiên xuất thủ? Dọa ta sợ một phen nên vô tình phản kích, mong ngài tha thứ.” Hắn chắp tay xin lượng thứ.
“Tiểu súc sinh gian xảo như hồ ly, đừng hòng qua mặt bần đạo.” Xuân Phong Đạo Nhân bùng nổ sát khí:
“Du Phong Bộ Pháp!”
Thân pháp triển khai, dưới chân Xuân Phong Đạo Nhân xuất hiện từng luồng gió khiến cơ thể hắn nhẹ như lông hồng.
Chớp mắt đã lướt đến Lê Vĩ, một tay vung ra đánh một chưởng vào lồng ngực hắn.
Lê Vĩ không dám lơ là, Âm Dương Quyền tiếp tục tụ lực, đón đỡ một chưởng của đối phương.
“Hự. ..”
Hắn rên lên một tiếng đầy đau đớn, cơ thể bị đánh bay vào vách đá, xương cốt như muốn nứt ra.
“Có thể dung hợp cả Âm Lực và Dương Lực, thiên phú của ngươi hiếm có, đáng tiếc dám cướp Linh Thạch Trung phẩm bần đạo giao cho Âm Mị Nhiên, ngươi không thể sống được.” Xuân Phong Đạo Nhân thừa thắng xông lên.
Lê Vĩ bừng tỉnh, thì ra số Linh Thạch quý giá kia thuộc về Xuân Phong Đạo Nhân.
Trước đó hắn còn tò mò không hiểu vì sao Âm Mị Nhiên có nhiều Linh Thạch như vậy mà không tu luyện để tăng cao tu vi để đột phá Trúc Cơ Viên Mãn, hiện tại xem như đã hiểu.
Thế nhưng Xuân Phong Đạo Nhân một lần nữa áp sát, áp lực Linh lực của Kim Đan đè nặng khiến hắn như muốn ngạt thở.
Một luồng cuồng phong vù vù tụ lại trong lòng bàn tay Xuân Phong Đạo Nhân, từng lưỡi đao gió sắc lẹm hình thành, tàn phá rừng cây xung quanh, phong tỏa toàn thân Lê Vĩ vào trong đó.
“Tam Ảnh Bộ Pháp!”
Lê Vĩ tách ra thành ba người hướng về ba phía bỏ chạy.
“Tiểu thủ đoạn dám dùng lần hai trước mặt bần đạo?” Xuân Phong Đạo Nhân hừ lạnh, Linh Thức mạnh mẽ quét qua, trực tiếp xé nát cả Âm Ảnh và Dương Ảnh, lộ ra bản thể thật sự của Lê Vĩ ở trung tâm.
“Chết!”
Hắn như ngọn gió lao vút đến, một chưởng tàn độc đánh vào đầu Lê Vĩ, cực kỳ tàn nhẫn.
“Cường Mạch Cảnh, cho ta thấy khả năng của ngươi!”
Lê Vĩ nội tâm gào thét, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể bùng nổ, Linh Lực tụ tập bỗng nhiên nhiều hơn hẳn.
Âm Dương Quyền lại được đấm ra, nhưng lần này quyền lực đen và trắng đan xen lại to lớn hơn, cường đại hơn gấp ba lần.
ĐÙNG. ..
Một tiếng nổ khiến toàn bộ Tiểu Lục Lâm rung chuyển dữ dội, Lê Vĩ và Xuân Phong Đạo Nhân cùng lúc bị chấn văng, cánh tay cả hai đều nát bấy.
“Sao có thể? Súc sinh này sao mạnh như vậy?” Xuân Phong Đạo Nhân cảm thấy quá đỗi hoang đường, nhìn cánh tay đầy máu của mình không dám tin tưởng.
Lê Vĩ đè nén đau đớn, Cường Mạch Cảnh và Trúc Cơ Kỳ kết hợp vậy mà giúp hắn chống được một đòn chính diện của Kim Đan Kỳ, quá sức tưởng tượng.
Không có tâm trạng đắc ý, hắn lại xoay người bỏ chạy.
“Con chuột nhỏ, ngươi chạy thoát được sao?” Xuân Phong Đạo Nhân cười tà ác, Nhẫn Trữ Vật trong tay chợt lóe sáng.
Một sợi dây thừng xuất hiện ném thẳng về phía Lê Vĩ.
VÈO.
Dây thừng như ngọn gió vô hình, tốc độ cực nhanh, vượt xa khả năng tháo chạy của con mồi.
“Không xong.” Lê Vĩ sắc mặt đại biến, con hàng này chơi cả Pháp Bảo, làm sao mình có thể chống lại đây?
“Ngoan ngoãn chịu trói đi!” Xuân Phong Đạo Nhân hừ một tiếng.
Dây thừng này là Khốn Kim Thằng, Pháp bảo Tam Tinh có thể trói cả Kim Đan tu sĩ, một tiểu tử Trúc Cơ dù lợi hại đến đâu cũng đừng mong thoát khỏi trói buộc.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến Xuân Phong Đạo Nhân không thể ngờ tới.
Ngay Khốn Kim Thằng vừa định quấn chặt lấy Lê Vĩ, cái áo bào mặc trên người của hắn đột nhiên sáng lên.
Một vòng tròn thái cực xoay chuyển bỗng nhiên hiện ra phía sau lưng áo bào.
Ngay khi vòng tròn thái cực này chuyển động, Khốn Kim Thằng bỗng nhiên bị bật ngược trở lại, lao ngược về phía Xuân Phong Đạo Nhân.
Con hàng này còn chưa kịp phản ứng, Khốn Kim Thằng đã trói chặt lấy hắn.
Lê Vĩ cũng sửng sốt trước biến cố lạ thường này, vui mừng đến điên dại: “Trúng lớn rồi, không hổ là Thái Cực Bào, thái cực chuyển động, ngay cả pháp bảo cũng có thể phản lại ư?”
“Khốn kiếp, mau thả bần đạo, bần đạo là chủ của ngươi!” Xuân Phong Đạo Nhân vùng vẫy gầm thét.
Thái Cực Bào vẫn phát sáng, Khốn Kim Thằng như bị Thái Cực Bào tác động, không nghe lời của Xuân Phong Đạo Nhân, ngược lại siết lấy hắn ngày càng chặt hơn.
“Cơ hội đến!” Lê Vĩ đứng lên định nhân cơ hội diệt sát cường địch.
PHỐC.
Hắn phun ra một ngụm máu, cả người bị thương quá nặng rồi.
Ý niệm vừa động, Liệu Thương Đan đã được Lê Vĩ nuốt vào.
Như có nước ấm lan tràn khắp toàn thân, cơ thể phục hồi vô cùng nhanh chóng.
Tam Ảnh Bộ Pháp kích hoạt, hắn như bóng ma tiếp cận Xuân Phong Đạo Nhân, toàn bộ lực lượng trong kỳ kinh bát mạch đều bùng nổ.
Một quyền nhắm thẳng vào đầu.
“Là ngươi ép bần đạo.”
Xuân Phong Đạo Nhân vẻ mặt dữ tợn, từ Nhẫn Trữ Vật trên tay phóng ra một thứ đồ vật như lá bùa.
“Bạo Linh Phù - nổ!”
BÙM.
Lê Vĩ vừa lao đến đã hứng trọn vụ nổ, cả người như diều đứt dây bay ra ngoài thê thảm, Thái Cực Bào vận chuyển bảo vệ hắn, tiêu hao hết sạch lực lượng, trở nên ảm đạm không còn ánh sáng.
Mà Xuân Phong Đạo Nhân cũng bị uy lực của Bạo Linh Phù đánh trúng, toàn thân đầy vết thương, chẳng khá hơn Lê Vĩ bao nhiêu.
May mắn là Thái Cực Bào hao hết lực lượng, Khốn Kim Thằng cũng vì vậy đã cởi trói cho hắn.
“Phù phù phù. ..”
Nhìn thấy Lê Vĩ đã nằm bất động, Xuân Phong Đạo Nhân thở hổn hển, lau mồ hôi hột trên trán:
“Suýt nữa thì lật thuyền trong mương, tiểu tử này quá đỗi quỷ dị, đạo bào mà hắn đang mặc phi phàm, coi như đã thu hồi vốn rồi.”
Xuân Phong Đạo Nhân lấy ra Liệu Thương Đan định nuốt vào, sau đó lột da rút gân Lê Vĩ cho hả giận.
“CHÍT!”
Nào ngờ vào thời khắc mấu chốt nhất, một tiếng kêu đầy sát khí vang lên.
Đồng tử Xuân Phong Đạo Nhân trợn to, mắt trợn trắng, miệng phun máu tươi.
Chẳng biết từ bao giờ, Tiểu Bối đã đâm xuyên lồng ngực hắn từ phía sau, Thủy Linh Lực như mũi khoan ở trong cơ thể hắn.
Nó đã ẩn núp từ đầu đến cuối chờ đợi thời khắc này.
“Ngươi. ..” Xuân Phong Đạo Nhân hoàn toàn không nghĩ đến mình sẽ chết trong tay một sinh vật như vậy.
Trước đó Linh Thức của hắn đã quét được sự tồn tại của Tiểu Bối, nhưng chỉ cho rằng nó là một con vật bình thường mà thôi, đâu biết rằng thực lực của nó vốn không thua Lê Vĩ bao nhiêu.
Mọi thứ đã quá muộn, sinh khí Xuân Phong Đạo Nhân đứt đoạn, ngay cả Liệu Thương Đan vừa lấy ra còn chưa kịp bỏ vào miệng, cả người lạnh lẽo, trở thành một cái xác lạnh.
Tiểu Bối đang định lấy Liệu Thương Đan của đạo nhân này cho Lê Vĩ ăn, chợt nó ngửi thấy một thứ gì đó.
Móng vuốt nhỏ xé toang đan điền của Xuân Phong Đạo Nhân, một viên Kim Đan có những đường vân như gió xuất hiện, mang đậm thuộc tính Phong.
Chẳng hiểu vì sao, viên Kim Đan hệ Phong này hấp dẫn Tiểu Bối hơn cả cá nướng, nó theo bản năng nuốt vào trong bụng.
OÀNH.
Cơ thể như có một vụ nổ, Tiểu Bối phun máu, đau đớn ngất đi.
Rừng nhỏ trở về yên tĩnh, chỉ còn dòng thác không ngừng đổ xuống. ..