Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 13: Thiên Tà Giáo và Vụ Án Mạng
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nơi đây là lãnh địa rộng hàng triệu dặm, vô số kiến trúc cổ kính kết hợp cùng cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ tạo nên một bức tranh tráng lệ.
Mây trắng che phủ dãy núi cao, đình đài lầu các san sát, chim bay thú chạy thành đàn, vô số thân ảnh bay lượn trên bầu trời, tu sĩ luyện tập dưới mặt đất đông như kiến cỏ. Mỗi luồng khí tức yếu nhất cũng đạt Trúc Cơ, còn Kim Đan thì có thể gặp ở khắp nơi.
Thập Bát Đường, Tam Thập Lục Các cùng vô số thế lực dưới trướng, đệ tử thiên tài nhiều như mây, cường giả danh chấn bát phương không phải số ít.
Đó chính là nội tình của một trong những thế lực mạnh nhất Man Di Chi Địa.
Thiên Tà Giáo.
Có thể đứng vững ở nơi hỗn loạn, vô luật pháp như Hỗn Vực – nơi sức mạnh là lẽ phải, cá lớn nuốt cá bé, rồng hổ tranh đấu không ngừng – quyền lực của Thiên Tà Giáo lớn đến mức nào thì không cần phải bàn cãi.
Hợp Hoan Các là một trong ba mươi sáu các, trực thuộc Âm Dương Đường, một trong mười tám đường.
Tại Hợp Hoan Các, không khí dâm ô bao trùm, tiếng rên rỉ của nữ nhân, tiếng thở dốc của nam nhân vang vọng không ngớt.
Các chủ Hợp Hoan Các tu luyện song tu pháp, nam nữ giao hoan để cùng nhau tăng tiến sức mạnh.
RẮC RẮC.
Đột nhiên, một tấm lệnh bài khắc hai chữ “Xuân Phong” trong số vô vàn lệnh bài treo trên tường bỗng nứt ra, rồi vỡ vụn.
“Cấp báo!”
Một đệ tử canh giữ bên cạnh những lệnh bài sắc mặt khẽ đổi, lập tức gào thét:
“Xuân Phong sư huynh vẫn lạc!”
Âm thanh mang theo linh lực lan tỏa khắp bốn phương, toàn bộ Hợp Hoan Các đều có thể nghe thấy.
Thế nhưng đại đa số mọi người chẳng mấy bận tâm, chỉ thoáng chú ý rồi lại tiếp tục cuộc vui.
Xuân Phong chết không phải chuyện của bọn hắn.
Tại tà giáo như thế này, cái chết là chuyện quá đỗi bình thường, nếu mỗi ngày không có ai chết đi mới là chuyện lạ.
Bên trong chủ các, một lão nhân vận đạo bào hai màu trắng đen, vuốt râu thong dong suy nghĩ:
“Đệ tử Kim Đan chết vốn dĩ chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng tên tiểu tử Xuân Phong này là cháu của Xuân Thu Hộ Pháp, vẫn nên tỏ vẻ quan tâm một chút.”
Nghĩ đến đây, lão nhân phất tay nói:
“Điều tra, nếu có thủ phạm thì bắt về!”
“Tuân lệnh.”
Không thấy bất kỳ ai, nhưng một giọng nói nghiêm nghị vang lên, rồi một bóng đen như quỷ mị tan biến.
...
“Gần đây Xuân Phong nhận nhiệm vụ tìm kiếm lô đỉnh cho các nam đệ tử mới nhập các sử dụng, nghe nói hắn có liên hệ với Bổ Âm Tông để thu mua lô đỉnh.”
Trên bầu trời, một thân ảnh khoác áo choàng đen lướt đi như gió, mỗi bước chân đã bỏ lại hàng trăm dặm đường phía sau.
Người vừa được lão già kia ra lệnh chính là kẻ đi truy tìm nguyên nhân cái chết của Xuân Phong Đạo Nhân.
Lão già đó chính là các chủ Hợp Hoan Các, còn y chính là cánh tay đắc lực của vị các chủ này, tên là Hoan Nhị.
Ở một đại thế lực như Thiên Tà Giáo, muốn trở thành các chủ của một trong ba mươi sáu các, tu vi ít nhất phải đạt cường giả cấp Hoá Thần.
Mà thân là cánh tay đắc lực của cường giả Hoá Thần, Hoan Nhị cũng có tu vi Nguyên Anh, hơn nữa còn không phải Nguyên Anh cấp thấp.
Đạt đến Nguyên Anh Kỳ đã lột xác Kim Đan, hóa đan thành anh, chẳng những có thêm một thủ đoạn giữ mạng, mà Nguyên Anh còn có thể hòa cùng trời đất, đạp không mà bay, không còn bị trọng lực của thế giới tác động.
Thế nên tốc độ của y cực nhanh.
Chỉ sau một ngày, Hoan Nhị đã xuất hiện trên bầu trời Bổ Âm Tông.
Nhìn thấy Bổ Âm Tông bị hủy diệt chỉ còn lại đống hoang tàn, Hoan Nhị nhíu mày, Linh Thức bùng nổ.
Khoảnh khắc đó, phạm vi vạn dặm quanh Bổ Âm Tông đều lọt vào tầm quan sát của hắn, bao gồm cả toàn bộ diện tích Tiểu Lục Lâm.
Linh Thức của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ quả thực đáng sợ đến vậy.
“Quả nhiên bị người giết chết.” Hoan Nhị một chân đạp xuống, thân thể như tên bắn vọt vào rừng.
Chưa đầy mười phút, hắn đã tìm đến nơi xảy ra trận chiến.
Cảm ứng có kẻ đến gần, Thái Cực Bào như có linh tính, tự động thu liễm toàn bộ khí tức, ngay cả những dòng khẩu quyết của công pháp cũng ẩn đi mất dạng, trở nên ảm đạm vô quang, nhìn qua chẳng khác nào một bộ y phục bình thường.
Hờ hững liếc nhìn thi thể của Xuân Phong Đạo Nhân, Hoan Nhị bước đến chỗ Lê Vĩ đang bất tỉnh, kiểm tra từ trong ra ngoài.
Y phục rẻ tiền, trong Nhẫn Trữ Vật chẳng có vật gì đáng giá.
“Trúc Cơ Kỳ?” Tu vi của Lê Vĩ là điều duy nhất khiến Hoan Nhị cảm thấy hứng thú.
Kiểm tra kỹ càng hiện trường, xác định không còn dấu vết của người nào khác, Hoan Nhị lẩm bẩm nói:
“Trúc Cơ vượt cấp giết Kim Đan đã đủ tư cách trở thành đệ tử tinh anh trong Thiên Tà Giáo ta.”
Ở các thế lực tà đạo như Thiên Tà Giáo, cái chết của vài đệ tử bình thường chẳng đáng bận tâm. Ngược lại, nếu hung thủ có thiên phú cao hơn đệ tử bị giết, Thiên Tà Giáo thậm chí sẵn sàng chiêu mộ, thể hiện rõ môi trường cá lớn nuốt cá bé một cách trần trụi.
Kẻ yếu phải bị đào thải để kẻ mạnh lên thay, không đủ thực lực bị giết là đáng đời.
Nhưng mà Xuân Phong lại là cháu của Xuân Thu, một vị Địa Hộ Pháp.
Thiên Tà Giáo có hai loại Hộ Pháp gồm Địa và Thiên.
Địa Hộ Pháp là những nhân vật có địa vị sánh ngang ba mươi sáu vị Các Chủ, đều là cường giả Hoá Thần.
Nếu không cho Xuân Thu Hộ Pháp một câu trả lời thỏa đáng, e rằng đối phương sẽ ghi hận Hợp Hoan Các, âm thầm tìm cách gây phiền toái.
“Thôi được rồi, mang về cho các chủ xử lý vậy.”
Hoan Nhị thầm nghĩ, rồi nhanh chóng thu thi thể của Xuân Phong vào Nhẫn Trữ Vật.
“Chít.”
Có tiếng kêu yếu ớt vang lên khiến Hoan Nhị nhìn sang, phát hiện một con rái cá nằm cách đó không xa.
“Mang về luôn.”
Hoan Nhị hạ quyết định, một tay xách rái cá, một tay vác Lê Vĩ lên vai.
ẦM.
Hai chân đạp xuống mặt đất khiến đất rung chuyển, Hoan Nhị như đạn pháo bay vọt lên bầu trời.
...
Không lâu sau, Hoan Nhị đã trình diện Hợp Hoan Các Chủ, ném Lê Vĩ và con rái cá nhỏ xuống.
“Hửm?”
Hợp Hoan Các Chủ trong mắt hiện lên vẻ ngoài ý muốn. Với thực lực của lão, chỉ cần Linh Thức quét qua là có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách trong cơ thể Lê Vĩ và Tiểu Bối rồi.
“Đôi gia hỏa này thiên phú không tầm thường, chẳng trách có thể giết được Xuân Phong.” Hợp Hoan Các Chủ vuốt râu nói:
“Tên tiểu tử có được thể chất thích hợp tu luyện Âm Dương, vùng đan điền lại mọc ra một gốc Linh Thụ tích trữ linh lực.”
“Còn con vật này lại có được hai thuộc tính Thủy và Phong.”
Hoan Nhị gật đầu đáp: “Thiên phú này quả thật đủ tiêu chuẩn trở thành đệ tử tinh anh, đáng tiếc hắn đã đắc tội Xuân Thu Hộ Pháp.”
Hợp Hoan Các Chủ vuốt cằm tán thành, vì chút mầm mống có thiên phú không đáng để đắc tội một vị cường giả cấp Hoá Thần.
Ở đại thế lực, người có thiên phú mạnh hơn rất nhiều, hằng năm thiên tài ngã xuống cũng không hề ít.
“Đem tống vào ngục, chờ Xuân Thu Hộ Pháp đến thì giao người, đừng để bọn chúng chết trước.” Hợp Hoan Các Chủ phân phó.
“Tuân lệnh.” Hoan Nhị lấy ra chút dung dịch trị thương đổ vào miệng Lê Vĩ và Tiểu Bối, sau đó mang bọn họ rời đi.
...
Không biết bao lâu sau, Lê Vĩ lờ mờ nghe thấy giọng nói non nớt của Tiểu Bối truyền vào trong đầu.
Cơn đau kịch liệt vẫn còn lan tràn khắp toàn thân khiến hắn như muốn chết đi sống lại.
Hắn lờ mờ mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu đầy lo lắng đang nhìn mình.
Nhớ lại Tiểu Bối đã kịp thời xông ra công kích đạo nhân kia khiến mình giữ được một mạng, Lê Vĩ đưa tay vuốt ve đầu nó:
“Tiểu Bối, cảm ơn ngươi.”
“Chúng ta bị bắt rồi, chít.” Tiểu Bối khóc lóc.
“Bị bắt?” Lê Vĩ giật nảy mình, căng mắt cố gắng quan sát tình huống xung quanh.
Chỉ thấy nơi này là một lao ngục được đúc bằng xương trắng, không biết là xương của giống loài nào, từng chiếc xương đều to như gốc cây, đầy rẫy gai nhọn.
“Đây là đâu? Ta đang ở đâu?” Lê Vĩ thì thào, nội tâm tràn ngập bất an.
Chợt hắn nhìn thấy trước cửa ngục có một tên lính canh, vội vàng lên tiếng yếu ớt:
“Vị tiền bối này, không biết chúng ta bị bắt giam vì tội gì?”
Thấy tù nhân tỉnh lại, tên lính canh cũng quay đầu liếc nhìn, hỏi:
“Nghe nói là ngươi giết Xuân Phong sư huynh sao?”
“Xuân Phong sư huynh?” Lê Vĩ ngơ ngác, chợt nhớ lại đạo nhân kia. Hắn đang định mở miệng bịa chuyện để phủ nhận, nhưng nghĩ lại mình đã bị bắt giam, e rằng người ta có trăm phương nghìn kế để buộc mình nói ra sự thật, đành uyển chuyển đáp:
“Ta và đạo nhân đó không thù không oán, là y nhắm vào ta trước, ép ta phải tự vệ mà thôi.”
“Hắc hắc.” Tên lính canh cười lạnh:
“Vậy ngươi chết chắc rồi, dám đụng vào cháu ruột của Xuân Thu Hộ Pháp.”
Lê Vĩ hít một hơi sâu, lẽ nào mình đã đắc tội với nhân vật không nên đắc tội rồi sao?
Nhưng trong tình cảnh đó, còn cách nào khác đâu?
Lê Vĩ không hối hận vì đã giết đạo nhân, chỉ hận bản thân mình quá yếu, giết xong không còn sức lực để bỏ trốn.
Lúc này hắn cũng chẳng còn tâm tình để trách móc Ngưu Đầu Mã Diện đã đưa mình đến cái thế giới chết tiệt này.
Nhìn sang Tiểu Bối đáng yêu vẫn đang lo lắng bên cạnh, Lê Vĩ mím môi hướng về lính canh cầu khẩn:
“Tiền bối, tên đạo nhân kia là do ta giết, không liên quan gì đến con rái cá này, mong các vị thương tình buông tha cho nó!”
“Chít, ta không cần!” Tiểu Bối lắc đầu kịch liệt, ánh mắt giận dữ nhìn tên lính canh bên ngoài.
Nó muốn dùng Thủy Đạn đánh ra, nào ngờ phát hiện mình không thể vận chuyển linh lực được nữa.
Hiển nhiên cả nó và Lê Vĩ đều đã bị phong ấn tu vi.
“Tiểu tử ngu xuẩn, chắc ngươi mới ra đời không lâu à?” Tên lính canh nhếch mép:
“Đắc tội với một vị Hoá Thần, đừng nói là ngươi và sủng vật của ngươi, mà phụ mẫu của ngươi, họ hàng của ngươi, tổ tông của ngươi, tóm lại là tất cả những kẻ liên quan đến ngươi rồi cũng sẽ bị lôi ra, không ai thoát khỏi.”
“Hoá Thần?” Lê Vĩ sắc mặt kịch biến.
“Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hoá Thần... Trời ạ!”
Toàn thân hắn lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.
Hít sâu một hơi, Lê Vĩ cắn đầu lưỡi để dùng cơn đau lấy lại chút tỉnh táo, ngồi yên trong ngục ôm chặt Tiểu Bối.
Hắn biết lúc này chỉ có một thứ duy nhất đủ khả năng cứu mình.
“Cầu thang đại nhân, cầu thang tiền bối, cầu thang tổ tông... giúp ta trốn khỏi chỗ này.” Lê Vĩ hướng vào trong cơ thể gào thét.
Cầu thang lặng im bất động, chẳng thèm quan tâm đến hắn.
“Cầu thang thần, ngài làm ơn cứu Tiểu Bối cũng được, đừng quan tâm đến ta.” Lê Vĩ cắn chặt răng:
“Tiểu Bối vô tội, nó chỉ bị ta liên lụy mà thôi.”
Hắn không phải người của thế giới này, chẳng để ý đến những thứ gọi là thân nhân hay người liên quan đến cơ thể này.
Nhưng Tiểu Bối rất quan trọng với hắn.
Kiếp trước hắn là kẻ cô đơn, nửa đời chỉ lủi thủi một mình, nay khó khăn lắm mới gặp được Tiểu Bối, cảm nhận được sự chân thành từ con thú nhỏ này.
Đối với Lê Vĩ, Tiểu Bối dù là yêu thú nhưng chẳng khác nào người thân của hắn.
Hắn thà rằng mình chết cũng không muốn con thú ngây thơ, đáng yêu, quật cường này gặp chuyện.
Đáng tiếc lần này cầu thang một chút phản ứng cũng không có.
Trong cơn tuyệt vọng, bên ngoài đã truyền đến giọng nói lạnh lùng:
“Áp giải lên! Xuân Thu Hộ Pháp đã đến!”
...