Chung Cực Truyền Kỳ
Mặt Thật Của Trư Huynh
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt nạ heo từ từ hạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt góc cạnh, vừa cương nghị lại vừa mang nét tà mị khó dò.
Giữa trán là hình xăm con mắt huyền bí — một đôi mắt thâm sâu như vực thẳm, khó lòng dò xét được đáy lòng. Sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi dày toát lên vẻ nam tính cường tráng.
Nếu là một nữ nhân bình thường, chỉ cần liếc thấy nam tử như thế này, dù không nhất kiến chung tình thì cũng ít nhiều bị thu hút, ấn tượng sâu sắc.
Nhưng Yến Ất và Yến Chân lại sững sờ, mặt mày đầy vẻ không thể tin nổi, cảm giác xa lạ dâng trào.
Khuôn mặt này, hai nàng quen thuộc hơn bất kỳ ai.
Hắn chính là tên “đệ đệ” danh nghĩa ngày trước, kẻ từng bị hai nàng coi là “thằng nhóc ngốc nghếch”, nhiều lần bày mưu tính kế để dụ dỗ hai nàng lên giường.
Nếu không vì nể mặt mẫu thân nhờ vả, lại thêm việc không muốn chấp nhặt với trẻ con… hai nàng đã sớm một tay kết liễu hắn.
Dẫu vậy, từ lâu hai nàng cũng chẳng còn quan tâm, mặc hắn tự sinh tự diệt.
Thế mà hôm nay, hắn lại xuất hiện với một tư thế hoàn toàn khác biệt.
Hắn là “Trư Huynh” thần bí — người mà Yến Ất từng tôn thờ, ngưỡng mộ như thần tượng.
Là người giúp hai nàng đột phá đến cảnh giới Hợp Thể Kỳ.
Là ân nhân đã cứu hai nàng giữa vòng vây trùng điệp cường giả Hoành Quốc.
Nhưng tất cả những điều ấy vẫn chưa đủ để khiến hai nàng cảm thấy lạ lẫm đến vậy.
Cái cảm giác khác biệt này rất khó diễn tả — dường như người đệ đệ trước mắt đã trải qua bao sương gió, từng chứng kiến biển dâu thay đổi, năm tháng lắng đọng.
Loại khí chất trầm tĩnh, từng trải — thứ chỉ có ở những người đã sống qua vô số năm tháng — lại chính là liều độc dược trí mạng với mọi nữ nhân.
“Thế nào, thấy sao?” Lê Vĩ khẽ nhếch mép, ánh mắt bình thản hỏi.
“Không thể nào…” Yến Chân vô thức lùi lại một bước.
“Không… tuyệt đối không thể! Trư Huynh không thể là hắn được!” Yến Ất hít sâu, nghiêm túc lắc đầu:
“Chắc chắn là người trùng mặt!”
“Sao lại tự tin như vậy?” Lê Vĩ nhàn nhạt hỏi lại.
“Tính cách một người, làm sao có thể thay đổi triệt để như trời với đất?” Yến Ất khẳng định:
“Dù huynh có là hắn thật, thì giờ đây cũng chỉ là một phiên bản hoàn toàn khác — không còn là hắn nữa.”
Nàng từng tiếp xúc với tên đệ đệ ngày trước, cũng từng đồng hành cùng Lê Vĩ suốt hành trình từ Ranh Giới Thiên Khư đến Yêu Khư…
Yến Ất dám chắc — ngoại trừ khuôn mặt giống nhau, mọi cử chỉ, hành động, thái độ đều như hai con người hoàn toàn khác biệt.
Yến Chân tuy không tiếp xúc nhiều với Lê Vĩ, nhưng vẫn cất tiếng:
“Nếu là hắn ngày trước… mà đạt được thành tựu như bây giờ, chắc chắn đã sớm đắc ý khoe khoang, thậm chí tìm cách khiến ta hối hận. Hắn sẽ không bao giờ bình thản như ngươi!”
Lê Vĩ vuốt cằm, thầm nghĩ — đúng thật, với tính cách của tên chủ thể mình từng gặp dưới Âm Gian, hắn chắc chắn sẽ hành xử như Yến Chân nói.
“Thôi được,” Lê Vĩ bật cười, không còn giấu diếm: “Tên đệ đệ kia của hai nàng… đã bị một thế lực toàn yêu nữ là Bổ Âm Tông dụ dỗ, hút cạn tinh lực mà chết. Ta chuyển thế vào thân xác hắn, mượn danh phận ấy để sống lại kiếp này.”
“Quả nhiên!” Yến gia tỷ muội bừng tỉnh.
Trong Tu Chân Giới, việc đoạt xá, hoặc có ít trường hợp chiếm xác sống để điều khiển thân thể, vốn không phải chuyện hiếm.
Việc Lê Vĩ chuyển thế vào cơ thể tên đệ đệ vô dụng ngày xưa, để trở thành nhân vật thâm sâu khó dò như hiện tại — hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Hai nàng chẳng những không bất ngờ, ngược lại, nếu tên đệ đệ kia mà thật sự trở thành người như hiện tại, mới là điều không thể tin nổi.
“Trư Huynh… vậy huynh là một lão quái vật sao?” Yến Ất ánh mắt lóe sáng:
“Chẳng trách thủ đoạn của huynh thần bí, lợi hại đến vậy — hậu bối chúng ta làm sao đuổi kịp!”
“Khụ khụ!” Lê Vĩ sặc sụa, trừng mắt nhìn nàng:
“Ai là lão quái chứ? Khi ta sống lại… mới vừa tròn mười tám tuổi thôi!”
“Thật sao?” Hai nàng tròn mắt — đây mới thực sự là tin động trời.
Lê Vĩ nhún vai. Gọi hắn là lão quái vật… cũng không sai.
Lịch luyện trong Quỷ Cốc Truyền Thừa trải qua nhiều đời, nhiều thế hệ, nhiều năm tháng — nếu cộng dồn tất cả lại, hắn đích thực là một lão quái.
Đó cũng là lý do vì sao trên người hắn toát ra thứ khí chất trầm lắng, từng trải, khiến hai nàng cảm nhận được.
“Thế nào? Việc ta thay thế đệ đệ… hai nàng có ý kiến gì không?” Lê Vĩ hỏi.
“Nào có!” Yến Chân lắc đầu:
“Hắn bị Bổ Âm Tông hãm hại, chúng ta hận cũng chỉ hận Bổ Âm Tông mà thôi.”
“Đúng vậy, tỷ muội ta thấu tình đạt lý — đâu để huynh khó xử!” Yến Ất vuốt tóc, mỉm cười:
“Huống chi… huynh chính là Tinh Chủ mà chúng ta đã chọn!”
“Ha ha, tốt lắm!” Lê Vĩ nở nụ cười.
Hắn không cảm thấy mình nợ tên chủ thể kia điều gì. Việc đầu thai là do Diêm Vương Điện sắp đặt, mà linh hồn của tên chủ thể đáng lẽ phải vào Cõi Súc Sinh, lại nhờ Lê Vĩ mà được vào Cõi Người — xem như đã là đặc ân lớn.
Nếu nói đến nhân quả, thì chủ thể kia mới là người nợ hắn.
Hơn nữa, sau khi luyện thành Càn Khôn Cốt và Khống Vận Huyền Thể, toàn thân Lê Vĩ đã thay da đổi thịt từ tận xương tủy — không còn là thân xác cũ nữa.
“Dù chưa quen với khuôn mặt này… nhưng chỉ cần là Trư Huynh, chúng ta vẫn có thể lập Tinh Ước.” Yến Ất chân thành nói:
“Tỷ muội chúng ta phải nhanh chóng mạnh lên — để báo thù cho Yến Gia Bảo!”
“Vậy bắt đầu bằng Huyết Tinh Ước?” Lê Vĩ đề nghị.
“Không, nên là Hồn Tinh Ước!” Hai tỷ muội đồng thanh.
Huyết Tinh Ước quá rủi ro với Tinh Chủ — Tinh Nữ có thể phản bội bất kỳ lúc nào.
Hai nàng khí phách đại tướng, tính cách sảng khoái, trọng tình trọng nghĩa. Lê Vĩ là ân nhân cứu mạng, lại là Tinh Chủ do chính tay họ chọn — đương nhiên phải lập Hồn Tinh Ước.
Nếu không vì Vĩnh Tinh Ước cần đạo phu thê, phải bồi đắp tình cảm lâu dài… lại thêm phải được chính “lão bà” của hắn công nhận, hai nàng đã muốn lập luôn Vĩnh Tinh Ước rồi.
“Vậy thì Hồn Tinh Ước!” Lê Vĩ gật đầu, không từ chối.
Hồn Tinh Ước không phải hàng đầu, nhưng cũng không tệ — chấp nhận được.
“Bắt đầu thôi!” Ba người trịnh trọng gật đầu.
Họ rời khỏi Chiến Giới Châu, đứng trên một đỉnh núi cao thuộc Ranh Giới Thiên Khư.
Đêm buông, bầu trời điểm xuyết những vì sao lấp lánh.
“Để muội trước!” Yến Ất vui vẻ nói.
Nàng bước đến trước mặt Lê Vĩ, hai người nghiêm túc nhìn nhau. Trong đôi mắt đẹp của Yến Ất, tình cảm khó giấu.
Dù nam nhân này có là lão quái vật chuyển thế hay không, nàng đã ngưỡng mộ hắn từ khi hắn đội đầu heo — huống hồ gì diện mạo tuấn tú như hiện tại?
Dù khuôn mặt giống hệt tên đệ đệ đáng ghét ngày xưa, nhưng khí chất của Lê Vĩ quá đặc biệt… khiến nàng dễ dàng phân biệt — đây là hai con người khác nhau, không còn liên tưởng gì đến chủ thể cũ.
Yến Ất dựa vào ký ức Tinh Đấu, hai tay chắp trước ngực, môi son khẽ mấp máy, trịnh trọng niệm:
“Thiên Địa Chứng Giám – Vạn Tinh Chú Mục – Hồn Tinh Lập Ước – Phụng Sự Chủ Công!”
Thanh âm trong trẻo vang lên, không khí lập tức trở nên yên lặng.
“Hả?” Lê Vĩ giật mình.
“Chuyện gì thế?” Ngay cả Yến Ất và Yến Chân cũng ngẩn người.
Không có dị tượng nào xuất hiện, quá trình lập ước cũng chẳng bắt đầu.
“Sao lại thế?” Sắc mặt Yến Ất hơi tái:
“Theo ký ức Tinh Nữ, Hồn Tinh Ước phải lập như vậy chứ?”
Lê Vĩ không phủ nhận — lần trước hắn lập ước với Lưu Xích Luyện cũng y hệt như thế.
Nhưng vì sao Yến Ất lại không được? Có gì sai?
“Để ta thử!” Yến Chân hít sâu, bước tới, đứng đối diện Lê Vĩ, thành tâm niệm:
“Thiên Địa Chứng Giám – Vạn Tinh Chú Mục – Hồn Tinh Lập Ước – Phụng Sự Chủ Công!”
Không khí vẫn yên lặng, không một phản ứng.
“Hay là Tinh Thần Chi Hậu của Tà Liễu có vấn đề?” Lê Vĩ cau mày nghi hoặc:
“Hay cần Tà Liễu hiện thân mới kích hoạt được?”
Hắn là Phục Tinh Giả nhờ Chiếu Mệnh Thần Tinh — Tinh Thần Chi Hậu của Tà Liễu.
Nên hắn suy đoán, có thể Tà Liễu phải hiện diện để làm chứng, hắn mới vượt qua giới hạn lập ước.
Nhưng rõ ràng, trong thông tin từ Tinh Thần Chi Hậu không có nhắc gì đến điều này.
Phục Tinh Giả đâu cần lúc nào cũng ở bên Thiên Tà Tinh?
“Không phải như ngươi nghĩ,” Tiểu Đồng lên tiếng, thản nhiên: “Vấn đề nằm ở Yến Gia tỷ muội. Hai nàng phải lập ước cùng lúc!”
“Ồ? Vì sao lại thế?” Lê Vĩ hứng thú dâng trào.
Dù hắn đã nắm vận Quỷ Cốc, nhưng Khí Vận không phải Thiên Cơ — vẫn còn nhiều điều hắn không biết, phải dựa vào Tiểu Đồng.
“Thử là biết!” Lê Vĩ nhìn hai nữ, đề nghị:
“Hai nàng cùng tuyên thệ, đồng thời lập ước với ta!”
“Tỷ muội cùng lên?” Hai nàng hơi bất ngờ.
Nhưng đang bế tắc, đây là cách đáng thử.
Yến Ất và Yến Chân bước đến trước mặt Lê Vĩ, đứng đối diện hắn.
Hai đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào mắt hắn như thấu tận linh hồn, hai đôi tay ngọc nâng lên trước ngực, đồng thanh niệm:
“Thiên Địa Chứng Giám – Vạn Tinh Chú Mục – Hồn Tinh Lập Ước – Phụng Sự Chủ Công!”
Hai giọng nói vang lên cùng lúc, từ hai đôi môi tinh xảo.
Rốt cuộc, dị tượng xuất hiện.
Giữa mi tâm Yến Ất và Yến Chân, đồng thời hiện lên hai dấu ấn hình ngôi sao.
Bầu trời đêm, muôn vàn ánh sao chiếu rọi.
Thiên địa chứng giám, vạn tinh chú mục.
Cảnh tượng lộng lẫy đến cực điểm.
Từ hai dấu ấn, hai linh hồn thu nhỏ của Yến Ất và Yến Chân bay ra, hướng về Lê Vĩ, cung kính cúi đầu hành lễ.
“Thành công rồi!” Lê Vĩ xúc động. Có kinh nghiệm, hắn lập tức đưa hai tay lên, rót Hồn Lực vào hai linh hồn thu nhỏ.
“Ưm!”
Ba người đồng thời rên khẽ, cộng hưởng linh hồn lập tức hình thành.
Lê Vĩ cảm nhận rõ sự tồn tại của Yến Ất và Yến Chân. Hai nàng cảm nhận được sự phụ thuộc của mình với hắn.
Nhưng điều kinh ngạc hơn — Yến Ất và Yến Chân cảm nhận được cả tâm tư của nhau, như thể hai nàng vốn là một thể.
Ánh sao thần bí bao phủ không gian.
Hồn Tinh Ước — chính thức thiết lập!
Thông tin về hai Tinh Nữ lập tức khắc sâu vào ký ức hắn.
Một trong 108 Tinh Nữ — Thiên Xảo Tinh.
Tinh Chủ — Lê Vĩ.
“Hả? Sao chỉ có một?” Lê Vĩ trợn mắt.
ẦM!
Đan điền hắn rung lên, một Tinh Động mở ra, nằm cạnh Thiên Quỷ Tinh Động — càng xác nhận một khả năng nào đó.
RĂNG RẮC!
Trong cơ thể Yến Ất và Yến Chân, những gông xiềng vô hình vỡ tan. Chiếu Mệnh Thần Tinh được giải phóng.
Thấu Mệnh Nhãn xoay tròn, hai Mệnh Cách Thần Bí của hai nàng cuối cùng cũng lộ diện.
Và kỳ lạ thay — chúng lại giống hệt nhau.
Chiếu Mệnh Thần Tinh — Song Ngư Nhất Thể: Thiên Xảo Tinh có thể tách thành hai người để linh hoạt ứng biến, hoặc hợp nhất thành một để chiến lực cộng hưởng theo cấp số nhân.
“Trời ơi!” Lê Vĩ bừng tỉnh. Giờ hắn mới hiểu vì sao phải hai nàng cùng lập ước mới thành công.
Bởi vì hai nàng vốn chỉ là một Tinh Nữ duy nhất.
Một trong 36 Thiên Cang Tinh — Thiên Xảo Tinh, biểu tượng là Song Ngư.
Yến Ất là một ngư, Yến Chân là một ngư.
Thông tin về Chiếu Mệnh Thần Tinh — Song Ngư Nhất Thể — cũng thức tỉnh trong tâm thức hai nữ.
Yến Gia tỷ muội nhìn nhau kinh ngạc, sau đó đồng thanh quát:
“Song Ngư Nhất Thể!”
Chiếu!
Từ thể nội Yến Ất, hư ảnh một con cá bay lên, phát ra ánh sáng huyền ảo như trăng rằm.
Chiếu!
Từ thể nội Yến Chân, một con cá khác nhảy múa tung tăng, ánh sáng như ngân hà rực rỡ.
Hai con cá tìm thấy nhau, uốn lượn quấn quýt thành hình tròn — tựa như Thái Cực Đồ.
Huyền diệu đến tột cùng!
Theo Song Ngư hợp nhất, Yến Ất và Yến Chân bừng sáng chói lòa, không nhìn rõ hình dáng.
Hai luồng sáng hòa làm một trong chớp mắt.
Ánh sáng tan, trước mặt Lê Vĩ hiện ra một mỹ nữ duy nhất — khiến hắn trố mắt.
Võ y kết hợp chiến giáp, đen trắng hài hòa, lưng in dấu ấn Song Ngư xoay tròn. Hai bên đầu là hai bím tóc búp bê, giữa buộc đuôi ngựa ngắn.
Ngũ quan tinh xảo, diện mạo không quá khác biệt… nhưng đã gom hết khí chất, phong thái của cả hai tỷ muội vào một thể.
Đây chính là Song Ngư Nhất Thể!
Yến Ất và Yến Chân dung hợp, tu vi từ Hợp Thể Sơ Kỳ vọt thẳng lên Hợp Thể Hậu Kỳ.
Nhưng đáng sợ nhất — ngay cả Mệnh Cách của hai nàng cũng đã hợp nhất.
Bốn Thiên Mệnh Cách!
Mỹ nhân dáng vẻ anh khí, phong thái hiên ngang, nở nụ cười rạng rỡ hướng về Lê Vĩ:
“Thiên Xảo Tinh — Yến Ất Chân, phụng mệnh chủ công!”