Chung Cực Truyền Kỳ
Chương 36: Lời Hứa Với Hổ
Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi đạt cảnh giới Kim Đan, Lê Vĩ quyết định đi tìm tài nguyên giúp Tiểu Bối đột phá trở thành yêu thú Tam Giai.
Đương nhiên, hắn không quên tu luyện Âm Dương Khí Quyết của mình.
Nhờ môn công pháp này, kinh mạch trong cơ thể hắn trở nên rộng lớn và rắn chắc hơn hẳn các tu sĩ bình thường, nhờ đó mới có thể đối phó được với Trần Nhiên.
Bằng không, dù có Tiểu Linh Thụ hay Tiểu Bối trợ giúp, hắn cũng khó lòng vượt cấp chiến đấu đến mức đó.
Chiến lực tăng tiến, Lê Vĩ càng thêm tự tin… Lần này, hắn sẽ nhận nhiệm vụ có độ khó cao hơn.
“Không cần xuống núi!” Giọng Tiểu Đồng vang lên trong đầu hắn:
“Ngọn núi này linh khí nồng đậm, từng là địa bàn của một cường giả Độ Kiếp. Chỉ cần tùy tiện tìm một ít tài nguyên trong núi cũng đủ giúp nó đột phá rồi.”
Khóe miệng Lê Vĩ giật giật, bực tức nói:
“Lần trước xuống núi, sao ngươi không chỉ dẫn ta?”
“Khi đó ngươi chưa chứng minh được giá trị của mình.” Tiểu Đồng thản nhiên đáp lời:
“Hiện tại thấy ngươi có chút tiềm năng, đáng để ta bỏ ra thời gian quý báu.”
Phải nói rằng, việc Lê Vĩ thành công đúc kết Nhất Phẩm Kim Đan, khai mở Đại Mệnh Cách - Ma Chủng, đã khiến Tiểu Đồng đánh giá hắn cao hơn một chút.
Lê Vĩ nhún vai, đang định mở miệng nói gì đó, thì Tiểu Đồng chợt lên tiếng:
“Nữ nhân kia lại đến rồi.”
“Nữ nhân nào?” Lê Vĩ sửng sốt hỏi:
“Thủy Dao sư tỷ à?”
“Không, là nữ nhân sở hữu Nguyên Âm Tố Linh Thân.” Tiểu Đồng đáp.
“Là Hắc Phù?” Lê Vĩ giật mình:
“Chẳng phải Tần sư tỷ đã cho nàng ấy tự do tu luyện rồi sao? Nàng ta theo ta từ khi nào vậy? Có mục đích gì?”
“Giám sát!” Tiểu Đồng tùy ý đáp:
“Từ khi ngươi xuống núi đến nay, nàng ta vẫn luôn âm thầm theo dõi trong bóng tối, làm sao qua mắt được ta?”
Lê Vĩ chau mày suy tư. Hắc Phù là một cường giả Hóa Thần, muốn theo dõi một tiểu tu sĩ nhỏ bé như hắn đương nhiên rất dễ dàng.
Nhưng Hắc Phù rõ ràng đã được Tần Thủy Dao thu phục, nhất định không dám tùy tiện làm hại hắn.
Vậy đáp án chỉ có một: nàng ta theo dõi nhất cử nhất động, mọi sự tiến triển của hắn để báo cáo cho Tần Thủy Dao.
Nói không chừng, khi hắn bị hai tên Chấp Sự ở Nhiệm Vụ Điện gây khó dễ, cũng là Hắc Phù đã báo cho Tần Thủy Dao xuất hiện.
Lê Vĩ tuy cảm kích, nhưng vẫn không thích có người theo dõi mình. Cảm giác mọi hành động luôn bị người khác nhìn chằm chằm khiến hắn mất tự nhiên.
Có lẽ việc hắn thu được Chính Tà Kiếm Pháp, chiến đấu với Trần Nhiên, thu được Linh Thạch Hóa Hình… tất cả đều bị Hắc Phù quan sát.
Nhưng muốn thoát khỏi tầm mắt của một Hóa Thần thì hoàn toàn không khả thi, nhất là khi đối phương còn cố ý ẩn mình trong bóng tối.
“Đừng nghĩ nhiều vô ích. Với địa vị của Tần Thủy Dao, nếu muốn theo dõi ngươi, dù không có Hắc Phù vẫn sẽ phái người khác mà thôi.” Tiểu Đồng ung dung nói:
“Sao ngươi không biến điều này thành cơ hội, biểu hiện tốt sẽ ghi điểm trong mắt mỹ nhân?”
Lời nói đó khiến Lê Vĩ bừng tỉnh, ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.
Đúng vậy, Hắc Phù nhận lệnh Tần Thủy Dao nên mới theo hắn, mà Tần Thủy Dao lại là người được Thê Tử Giáo Chủ phân phó bồi dưỡng hắn.
Vậy tiến bộ của hắn có khả năng sẽ đến tai Thê Tử Giáo Chủ.
Trước mắt, hắn có thể suy đoán Thê Tử Giáo Chủ là một nữ nhân có tính cách chiếm hữu cao, không muốn phu quân của mình lăng nhăng trăng hoa, nên mới cố ý dùng Âm Dương Tình Cổ Đan để hạn chế.
Cái loại mệnh cách "Trung Trinh Ma Nữ" của nàng khá phù hợp với bản tính đó.
“Ta sẽ giả vờ một mảnh chân tình với nàng, để nàng thả lỏng cảnh giác mà giải trừ Âm Dương Tình Cổ Đan.” Lê Vĩ nở nụ cười xấu xa.
Tuy nhiên, hắn có những bí mật quan trọng không muốn Hắc Phù biết, ví dụ như việc có được "cầu thang đại nhân", khả năng nhìn thấu mệnh cách…
“Yên tâm đi! Mấy thứ quan trọng ta sẽ tự khắc giúp ngươi che giấu.” Tiểu Đồng hừ một tiếng:
“Dù là cường giả Độ Kiếp cũng không nhìn thấu được.”
“Đa tạ.” Lê Vĩ hài lòng.
“Nhưng ngươi cũng nên bổ sung kiến thức cơ bản.” Tiểu Đồng nói tiếp:
“Ví dụ như cách dùng Linh Lực bao quanh cơ thể khi chiến đấu, để người khác không nhìn ra đẳng cấp của Thái Cực Bào.”
“Nếu là một bộ y phục bình thường, liệu có chịu được vũ kỹ tác động sao? Đã sớm bị xé nát nhiều lần rồi.”
Lê Vĩ cẩn thận ghi nhớ… Hắn giả vờ không biết có sự tồn tại của người khác, thả người bước vào rừng.
“Kết Đan thành công rồi sao?” Một đôi mắt đẹp lặng lẽ dõi theo bóng lưng hắn, âm thầm nghi hoặc:
“Hắn có Linh Thạch Hóa Hình, Kết Đan chắc chắn sẽ thuận lợi hơn người khác, sao lại mất nhiều thời gian như vậy? Chẳng lẽ kích cỡ Kim Đan của hắn lớn hơn bình thường?”
Hiển nhiên, sự lý giải của Hắc Phù về Kim Đan Kỳ không thể sánh bằng Tiểu Đồng.
Theo kiến thức của đại đa số người tại Man Di Chi Địa, kích thước của Kim Đan quyết định thiên phú và tiềm năng của tu sĩ.
Kim Đan càng to thì sẽ càng mạnh…
Điều này không sai, nhưng vẫn chưa đủ.
Kim Đan phân thành năm cấp, mỗi cấp có sự chênh lệch rất lớn. Phương thức để đúc kết Nhất Phẩm Kim Đan càng là tuyệt tích, chỉ có cực ít người nhờ vào cơ duyên xảo hợp mà vô tình kết được Nhất Phẩm Kim Đan, nhưng ngay cả họ cũng không rõ ràng sự vượt trội của mình.
Hắc Phù không tiếp tục suy nghĩ nữa, âm thầm bám theo thân ảnh nam nhân.
Đã có kinh nghiệm từ lần trước, lại thêm tu vi đề thăng, tốc độ di chuyển trong rừng của Lê Vĩ nhanh hơn rất nhiều.
Tiểu Bối lười biếng ngồi trên vai hắn, dùng móng tay nhỏ bấu lấy que cá nướng chậm rãi thưởng thức.
“Hãy chú ý đến những nơi linh khí tụ hội, đó thường là chỗ có thiên tài địa bảo. Chúng nó có thể hút linh khí để phát triển nhanh hơn thực vật bình thường.” Tiểu Đồng nhắc nhở.
Lê Vĩ chăm chú tỏa Linh Thức quan sát. Rất nhanh, hắn phát hiện phía sau một tảng đá lớn có linh khí đang kéo về như những cơn gió.
“Đồ tốt!”
Hắn lập tức lao đến.
VÙ!
Bỗng nhiên, mặt trời trên cao như bị mây đen che phủ, một cái móng vuốt xòe ra đập xuống.
Lê Vĩ phản ứng cực nhanh, rút Linh Huyền Song Kiếm ra chắn trước mặt.
ĐÙNG!
Song kiếm bay tán loạn, hai tay hắn suýt chút nổ tung. Cả người hắn nặng nề đâm nát một gốc cổ thụ. Tiểu Bối bị hất văng lên trời, vội vàng điều khiển gió để hạ xuống.
“Lại là tiểu tử ngươi?” Một con Hổ Răng Kiếm khổng lồ đứng trên tảng đá nhìn chằm chằm hắn, vẻ mặt dữ tợn:
“Muốn cướp Yêu Linh Thảo của lão hổ à?”
“Quên nói với ngươi, thường có yêu thú cường đại canh giữ bên cạnh thiên tài địa bảo, phải cẩn thận một chút.” Tiểu Đồng truyền âm.
“Móa!” Lê Vĩ thầm chửi:
“Ngươi suýt chút nữa hại chết ta.”
Tiểu Đồng cười trộm. Nó đương nhiên cố ý không nhắc nhở tên này vì hiểu rõ Yêu Thú ở Hồ Lô Sơn không dám gây hại đến tính mạng của đệ tử Thiên Tà Giáo.
Chịu đau sẽ nhớ lâu, đây là bài học thực tế.
“Hổ tiền bối, ta không biết đây là địa bàn của ngươi.” Lê Vĩ bất đắc dĩ đáp.
Con hổ này rốt cuộc mạnh đến mức nào, sau khi mình đột phá vẫn không chịu nổi một đòn trảo của nó.
Hắc Phù thấy cảnh này cũng bất đắc dĩ. Hổ Răng Kiếm là yêu thú được Cốt Giang bắt từ nơi khác về, dự định bồi dưỡng, chờ khi nào nó đột phá Bát Giai sẽ thu làm tọa kỵ. Ngay cả nàng cũng không dám tùy tiện trêu chọc nó.
Trên Hồ Lô Sơn, nó là tồn tại mạnh nhất.
Tuy nhiên, may cho nó là chưa ký khế ước với Cốt Giang nên mới thoát được một kiếp trong đợt thanh trừng toàn diện vừa rồi.
“Kinh nghiệm của ngươi non lắm, cần ra ngoài lăn lộn nhiều hơn.” Hổ Răng Kiếm bất mãn răn dạy:
“Chưa thấy ai ở tu vi Kim Đan mà lại không biết sẽ có yêu thú bảo vệ thiên tài địa bảo.”
Lê Vĩ âm thầm cười khổ… Người khác xuyên không đều sẽ kế thừa ký ức của chủ cơ thể, dù là một phế vật thì cũng đã có sẵn kiến thức cơ bản ở tu chân giới.
Còn hắn, chuyển kiếp vào cơ thể này, đầu óc mù mịt, ngay cả một tia ký ức cũng không có.
Lại thêm cái tên chuyên cung cấp kiến thức bên cạnh là Tiểu Đồng thì luôn tìm thời cơ để chơi khăm hắn.
Đè nén cảm giác đau đớn, vận chuyển linh lực trị thương, Lê Vĩ lật đật phủi bỏ bùn đất rồi ngồi dậy.
“Khôi phục nhanh như vậy sao?” Đến lượt Hổ Răng Kiếm giật mình.
Mặc dù nó không dám giết người ở Thiên Tà Giáo, nhưng một đòn trảo vừa rồi vẫn đủ khiến tu sĩ Kim Đan Kỳ phải tịnh dưỡng ít nhất mười ngày.
Thế mà Lê Vĩ chỉ chớp mắt đã hồi phục, chứng tỏ nguồn linh lực của hắn chẳng những tinh khiết mà còn nồng đậm gấp hàng chục lần tu sĩ Kim Đan bình thường.
“Có thể ra vào Hồ Lô Sơn, quả nhiên không đơn giản.” Hổ Răng Kiếm thầm nghĩ, quét mắt nhìn Tiểu Bối rồi nhe răng hỏi:
“Ngươi muốn tìm tài nguyên cho nó đột phá à? Nó cũng đã đến bình cảnh rồi.”
“Đúng thế.” Lê Vĩ hai mắt sáng lên:
“Mong tiền bối chỉ điểm!”
Lần trước, con Hổ này chỉ đến chỗ bầy khỉ đã giúp hắn thu hoạch không ít, hy vọng lần này cũng được như vậy.
“Không cần tìm, mấy loại tài nguyên dùng được đều ở chỗ của ta.” Hổ Răng Kiếm ngạo nghễ nói.
Lê Vĩ thầm nghĩ cũng đúng. Con yêu thú này thực lực mạnh như vậy, chính là chúa sơn lâm trong Hồ Lô Sơn. Những thứ có giá trị ở đây không bị nó vơ vét mới là chuyện lạ.
“Xem đây!” Hổ Răng Kiếm từ trong bộ lông rậm rạp móc ra một cọng cỏ có ba phiến lá.
Chỉ thấy từng phiến lá có màu sắc khác nhau: màu đỏ đại diện cho Hỏa Thuộc Tính, màu xanh dương đại diện cho Thủy, màu trắng nhạt đại diện cho Phong.
Ba phiến lá khẽ lay động, tỏa ra hương thơm thảo dược nhàn nhạt, vô cùng hấp dẫn đối với các loại Yêu Thú.
Vừa đúng ba loại thuộc tính mà Tiểu Bối đang sở hữu, khiến ánh mắt nhỏ bé của nó long lanh, thèm thuồng liếm khóe miệng.
“Thứ này là Tam Diệp Thảo, tài nguyên Tam Tinh Trung Phẩm, thừa đủ cho nó đột phá.” Hổ Răng Kiếm cười nhạt.
Tiểu Bối nhịn không được hóa thành cuồng phong cuốn đến, lại bị một đầu móng tay của con hổ búng bay trở về.
“Chít!” Nó uất ức nhìn Lê Vĩ kêu lên.
“Tiền bối, làm sao để ngươi cho ta thứ này?” Lê Vĩ nghiêm mặt hỏi.
“Ta muốn tự do!” Hổ Răng Kiếm đáp:
“Chỉ cần thả ta rời khỏi chỗ này, không những cho ngươi Tam Diệp Thảo, còn cho ngươi vài loại tài nguyên khác.”
Nó bị Cốt Giang bắt về đây, thực chất chưa từng muốn ở lại Hồ Lô Sơn.
Nhưng Thiên Tà Giáo cường giả như mây, nó lại là một phần tài sản của giáo, không dám chạy lung tung, rất dễ bị người khác thuận tay đập chết.
“Ngươi muốn đi đâu?” Lê Vĩ hiếu kỳ hỏi.
“Hổ Nha Tộc của ta vốn ở Yêu Khư…” Hổ Răng Kiếm than thở:
“Từ khi bị đại trưởng lão bắt, ta chưa từng được trở về. Nơi đó còn có lão hổ cái và hai tiểu hổ con của ta.”
“Yêu Khư à...” Lê Vĩ vuốt cằm.
Yêu Khư, Thiên Nguyên và Hỗn Vực chính là ba đại khu ở Man Di Chi Địa. Thiên Tà Giáo ở Hỗn Vực, còn quê nhà của Hổ Răng Kiếm lại ở tận Yêu Khư. Tương truyền, đó là nơi Yêu Tộc hoành hành, cũng là thiên đường của Yêu Tộc.
Hổ Răng Kiếm thực lực mạnh, thả nó đi sẽ là tổn thất, đổi lấy mấy loại tài nguyên thì rất không đáng.
Hơn nữa, hắn không có quyền quyết định.
“Tiểu Bối, chúng ta đi thôi!” Lê Vĩ bất đắc dĩ nhún vai:
“Việc này ta không dám hứa, đành phải nghĩ biện pháp khác vậy.”
“Chít!” Tiểu Bối tuy vẫn còn lưu luyến Tam Diệp Thảo, nhưng biết không thể đáp ứng điều kiện của con hổ, cũng đành ảo não trèo lên vai chủ nhân.
Thấy cảnh này, ánh mắt Hổ Răng Kiếm lóe lên, vung Tam Diệp Thảo ném về phía hắn.
“Đây là ý gì?” Lê Vĩ vô thức tiếp nhận, nhíu mày nói:
“Ta không đủ năng lực giúp ngươi!”
“Hôm nay không được, nhưng còn sau này thì sao?” Hổ Răng Kiếm cười khà khà:
“Chỉ cần ngươi hứa sẽ cố gắng giúp đỡ, dù thành công hay không ta cũng sẽ cảm kích.”
Nó quyết định đánh cược một lần.
Hổ Răng Kiếm không hề ngốc, nó biết Lê Vĩ có quyền ra vào Hồ Lô Sơn, thân phận nhất định không hề đơn giản.
Tam Diệp Thảo không có hiệu quả gì với nó, chi bằng mang ra để đối phương ghi nhớ ân tình của mình, gieo xuống một mầm hy vọng có được tự do.
“Sảng khoái!” Lê Vĩ không già mồm, lập tức đáp ứng:
“Chỉ cần có cơ hội, ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi đường hoàng rời Giáo!”
“Một lời đã định!” Hổ Răng Kiếm đứng bằng hai chân, thân mình cao hàng chục mét, trịnh trọng nói:
“Nếu ngươi làm được, lễ vật ta chuẩn bị sẽ không để ngươi thất vọng.”
Lê Vĩ không nói thêm câu nào, quay người rời đi.
Tiểu Bối đã sớm nhịn không được, chui vào trong áo bào, trực tiếp gặm cắn Tam Diệp Thảo, hấp thụ ba loại linh lực tinh khiết tuôn trào.
Bắt đầu bồi dưỡng Yêu Đan, đột phá cảnh giới.
…
Ai có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com