Chương 37: Trận Đấu Của Đại Sư Tỷ!

Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 37: Trận Đấu Của Đại Sư Tỷ!

Chung Cực Truyền Kỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặc dù không biết khi nào mới đủ khả năng hoàn thành lời hứa với Hổ Răng Kiếm, nhưng trước mắt cứ nhận Tam Diệp Thảo để Tiểu Bối kết Yêu Đan, đột phá cảnh giới trước đã.
“Ta tu luyện tiêu hao quá nhiều…” Lê Vĩ vuốt cằm.
Ban đầu hắn dự định bằng vào Linh Tủy sau khi hấp thụ hai cái Nguyên Anh, đủ sức giúp cả mình và Tiểu Bối đều đột phá.
Không ngờ một mình hắn lại hấp thụ sạch sẽ, cuối cùng lại phải nhờ vào Tam Diệp Thảo.
“Bất kể là Nguyên Anh, Kim Đan hay Yêu Đan… chúng nó nhiều nhất cũng chỉ chứa đựng một phần ba tu vi của chủ nhân.” Tiểu Đồng bình thản nói:
“Phần tu vi, lực lượng còn lại sẽ lan tỏa khắp đan điền và kinh mạch để nuôi dưỡng cơ thể.
Ngươi đã kết được Kim Đan Nhất Phẩm, tương lai sẽ còn phải tiêu hao rất nhiều tài nguyên tu luyện, không được lười biếng.”
“Chậc, vì để các vị phu nhân nở mày nở mặt, xem ra chỉ có thể cố gắng một chút.” Lê Vĩ than thở.
“Các vị phu nhân nào?” Tiểu Đồng không hiểu.
“Đương nhiên là những người vợ tương lai của ta.” Lê Vĩ nghiêm mặt đáp.
Tiểu Đồng bất mãn hừ lạnh: “Chuyện 'liệt dương' còn chưa giải quyết xong đã nghĩ đến tam thê tứ thiếp rồi à?”
“Lão tử không liệt, chỉ là đang tạm thời bị phong ấn.” Hắn giận dữ phản bác.
Tiểu Đồng đây là đang xúc phạm lòng tự tôn của một người đàn ông đích thực.
Trên đường xuống núi, Lê Vĩ thuận tiện ghé thăm bầy khỉ lần trước.
Khỉ đầu đàn Tiểu Hoàng hưng phấn rủ rê hắn so tài, kết quả lần này nó bị Lê Vĩ đánh cho rụng răng đầy đất, cảm thấy nghi ngờ cả cuộc đời khỉ.
Mới vài năm không gặp, sao con người này lại mạnh đến thế?
Lê Vĩ cười hắc hắc, nhân lúc giao đấu với Tiểu Hoàng để củng cố tu vi, từ đầu đến cuối đều không dùng đến Chính Tà Kiếm Pháp, chủ yếu là vận dụng sức mạnh vượt trội từ Kim Đan Nhất Phẩm mà áp đảo, từ đó dần dần làm quen với cảnh giới hiện tại.
Trước khi rời đi, vốn muốn tặng cho bầy khỉ chút gì đó nhưng Linh Thạch đã dùng hết, ngay cả Linh Lang còn đang suy yếu vì kiệt sức khiến Lê Vĩ vô cùng bất đắc dĩ.
Tầm quan trọng của Linh Thạch đối với tu sĩ chẳng khác nào lương thực đối với phàm nhân, nhịn đói một thời gian ngắn thì không sao, nhưng nhịn lâu chắc chắn sẽ chết.
Hắn quyết tâm, lần này phải tìm nhiệm vụ có độ khó lớn một chút, tích lũy càng nhiều Linh Thạch càng tốt.
Nhân lúc Tiểu Bối còn đang đột phá, Lê Vĩ vừa di chuyển, vừa tìm kiếm yêu thú so tài, tăng thêm kinh nghiệm chiến đấu.
Cứ như thế, phải ba tháng sau hắn mới râu tóc bù xù, xuống tới chân núi.
“Chít!”
Một tiếng kêu lớn hưng phấn vang lên, linh khí từ mọi hướng ùa vào lồng ngực Lê Vĩ.
Cái đầu nhỏ của con thú chui ra khỏi áo, đôi mắt sáng rực.
Hiển nhiên Tiểu Bối đã đột phá đại cảnh giới thành công, trở thành yêu thú cấp Ba.
Thông qua liên kết chủ tớ, hắn phát hiện trong cơ thể của Tiểu Bối, nằm giữa vùng đan điền như một dòng sông là một quả cầu nhỏ tròn xoe với ba màu sắc xoay quanh.
Chính là Yêu Đan của Tiểu Bối, nơi chứa đựng sức mạnh của yêu thú và là tài nguyên quý giá đối với tu sĩ.
“Cảm giác thế nào?” Lê Vĩ cười hỏi.
“Chít, mạnh lên rồi!” Tiểu Bối vui vẻ híp mắt lại, móng vuốt nhỏ ngứa ngáy vung lên, nắm lấy râu của hắn giật giật.
Vừa mới đột phá, lực lượng tràn trề, nó cũng không cảm thấy đói.
Lê Vĩ bực mình, vội vàng cắt tỉa gọn gàng mái tóc bù xù của mình, cạo sạch râu.
Là người hiện đại, hắn vẫn chưa quen với việc để tóc dài.
“Đi thôi, chúng ta kiếm linh thạch cho Linh Lang no bụng!”
Một người một thú hướng về Nhiệm Vụ Điện cất bước.
“Đi mau, kẻo không kịp quan chiến!”
Chợt hắn nhìn thấy rất nhiều đệ tử ra khỏi động phủ, ra khỏi kiến trúc, ra khỏi những nơi mà bọn hắn thường bế quan tu luyện và lao về một hướng.
Có người bay lượn trên không, có người thi triển thân pháp chạy trên mặt đất.
Bình thường đệ tử tuy rằng đông đúc nhưng không náo nhiệt đến mức này, chỉ nhìn sơ qua đã có trên ngàn người.
Không biết có chuyện gì xảy ra.
“Đông vui vậy?” Hắn lấy làm hiếu kỳ.
“Vĩ ca, đi mau!” Một tiếng hô vang từ phía sau vang lên.
“Ai đó?” Lê Vĩ nhíu mày. Ta nhận tiểu đệ tử từ khi nào vậy?
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tên Lý Cuội có vẻ nóng vội vô cùng đang chạy đến.
“Ai là Vĩ ca của ngươi?” Lê Vĩ chất vấn, tên này lần trước còn gọi mình là “hiền đệ”, hôm nay lại chuyển sang gọi Vĩ Ca, chắc chắn không có ý tốt.
“Hắc hắc, huynh là người thân cận của Đại sư tỷ, ta nguyện ý theo huynh làm việc.” Lý Cuội cười tủm tỉm.
“Không cần đâu, ta chỉ là một tạp dịch nhỏ bé.” Lê Vĩ khinh bỉ, hóa ra là muốn bám víu Tần Thủy Dao.
“Chuyện đó tạm gác lại đã!” Lý Cuội vội vàng chuyển đề tài:
“Đại sư huynh của Tinh Vân Các đang khiêu chiến Đại sư tỷ, mau đến quan chiến, đối với những tu sĩ nhỏ bé như chúng ta thì cực kỳ có lợi.”
“Tinh Vân Các đại sư huynh?” Lê Vĩ giật mình.
Theo hiểu biết gần đây của hắn, Thiên Tà Giáo, Tội Thành và Tinh Vân Các là ba thế lực đứng đầu Hỗn Vực ở Man Di Chi Địa.
Hơn nữa quan hệ giữa ba thế lực này không hữu hảo chút nào, Tội Thành đứng giữa trung lập, còn Tinh Vân Các và Thiên Tà Giáo lại đối địch với nhau.
Đại sư huynh của Tinh Vân Các đến khiêu chiến Tần Thủy Dao, nhất định không có ý đồ tốt.
Chẳng trách các đệ tử lại lao ra khỏi nơi bế quan, đến xem náo nhiệt.
Đại đệ tử của hai thế lực hàng đầu chiến đấu, đây là cuộc quyết chiến của những cường giả Hóa Thần hàng đầu, làm sao mà không hấp dẫn được chứ?
Bất quá Lê Vĩ lại không có hứng thú…
Hóa Thần thì đã sao? Hắn từng tận mắt chứng kiến cuộc chiến của cường giả Độ Kiếp, đó là trận đánh giữa Thê Tử Giáo Chủ và Đại Trưởng Lão Cốt Giang, cuối cùng nhìn thấy phong thái tuyệt thế của người vợ mình, tiêu diệt cả một cường giả Độ Kiếp như Cốt Giang.
Đó mới là trận chiến kinh thiên động địa nhất.
Nơi này là địa bàn của Thiên Tà Giáo, dù Tần Thủy Dao có thua cũng sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng, hắn không cần lo cho nàng.
Mà dù có lo, hắn cũng chẳng đủ tư cách để nhúng tay vào.
Trước ánh mắt tròn xoe của Lý Cuội, Lê Vĩ bỏ mặc đám đông, quay người về phía Nhiệm Vụ Điện.
“Ngươi là người thân cận của Đại sư tỷ, không đi cổ vũ nàng sao?” Lý Cuội ở phía sau quát vọng theo.
“Không cần ta, Đại sư tỷ nhất định sẽ thắng.” Lê Vĩ thuận miệng nói đại cho qua chuyện.
Dù sao thì hắn chỉ là một tiểu tu sĩ nhỏ bé, sao đủ kiến thức để nhận định trận chiến của hai vị Hóa Thần?
Lý Cuội lại âm thầm bội phục, tên này thái độ bình thản cứ như là Đại sư tỷ đã thắng trận rồi vậy, có lòng tin bất diệt như thế, thảo nào nàng tin dùng cho ở bên cạnh làm tạp dịch.
Lê Vĩ đang hướng đến Nhiệm Vụ Điện, bỗng nhiên toàn thân hắn như bị không gian xung quanh siết chặt.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, hắn đã biến mất tại chỗ.
“Ta hoa mắt sao?” Lý Cuội rùng mình, vừa chứng kiến một người sống sờ sờ mất đi tung tích.
Không riêng gì hắn, ngay cả Hắc Phù đang thầm theo dõi Lê Vĩ cũng giật mình thon thót.
Kiến thức của nàng vượt xa Lý Cuội, vừa nhìn đã biết Lê Vĩ bị người dịch chuyển không gian bắt đi.
Mà có thể tác động vào không gian một cách thành thạo như vậy, chỉ có thể là cường giả Độ Kiếp Kỳ.
Trong Thiên Tà Giáo này dám công khai ra tay như vậy, ngoại trừ người đó ra thì còn có thể là ai?
Không gian quanh Lê Vĩ như xoắn lại, tầm mắt vỡ vụn thành nghìn mảnh sáng, bên tai chợt vọng lên tiếng ồn ào như sấm.
Khi Lê Vĩ mở mắt, hắn đã ở giữa biển người, mùi hương son phấn, tiếng bàn tán hỗn loạn, tất cả cùng đổ ập tới khiến hắn hãi hùng.
Thì ra hắn đã rơi vào biển người ngồi trên khán đài, phía trước có một sàn đấu rộng lớn, nơi Tần Thủy Dao đang đứng đối diện một nam tử.
“Chuyện quái quỷ gì thế này?” Lê Vĩ trợn mắt há hốc mồm, tại sao mình lại xuất hiện ở đây?
“Vị phu nhân kia của ngươi vừa mới tóm lấy ngươi đấy.” Tiểu Đồng nhắc nhở:
“Không muốn bị nàng làm thịt thì ngoan ngoãn nghe lời đi!”
“Thê Tử Giáo Chủ?” Lê Vĩ trong lòng cuồng loạn, nhịp tim đập thình thịch, ảo tưởng mà thầm nghĩ:
“Chẳng lẽ nàng vẫn luôn chú ý đến ta? Chẳng trách được, tại ai bảo ta quá đẹp trai chứ?”
Tiểu Đồng khinh thường trả lời, tên này nhất định có chứng cuồng dâm sinh hoang tưởng.
“Chít?” Tiểu Bối ló đầu ra, chớp chớp đôi mắt ngây thơ, không hiểu nổi vì sao mình lại bị ném tới chỗ này.
Lê Vĩ đưa mắt nhìn đến, chỉ thấy Tần Thủy Dao hôm nay mặc một bộ váy dài màu xanh, mái tóc đen thướt tha chảy xuống tận eo, đeo khăn lụa che mặt, chỉ để lộ đôi mắt tinh xảo tuyệt trần, đẹp như tiên nữ bước ra từ trong tranh vẽ.
Đối mặt với nàng là một nam tử tuổi gần ba mươi, khí chất hiên ngang, mặc kim bào, lông mày sắc bén, có mái tóc vàng rực vô cùng nổi bật, diện mạo anh tuấn phi thường.
Không thể không nói, khi đứng cùng Tần Thủy Dao cũng có vài phần tương xứng.
Nhìn ánh mắt thèm thuồng như muốn 'hút khô' đối phương của đám nữ đệ tử Hợp Hoan Các, Song Tu Các thuộc Âm Dương Đường là hiểu.
“Tên này cũng khá đẹp trai đấy, nhưng vẫn kém lão tử bảy phần.” Lê Vĩ gật gù nhận xét.
Có vẻ Thê Tử Giáo Chủ muốn hắn xem trận chiến này để mở mang tầm mắt đây mà.
“Thôi kệ, xem thì xem vậy!” Lê Vĩ nhún vai, đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Bối rồi quan sát.
Đảo mắt nhìn khắp nơi, chỉ thấy có cả mấy vị trưởng lão, nhân vật cao tầng của Thiên Tà Giáo đều đang có mặt, nhưng chẳng thấy bóng dáng của Thê Tử Giáo Chủ đâu cả.
Lê Vĩ hơi thất vọng, có chút nhớ nhung bóng hình trong tà áo cưới đỏ rực, diễm lệ nhưng bùng nổ sát khí kinh thiên ấy…
Hắc Phù kịp thời đuổi tới, chứng kiến hắn đang ngồi xem, nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Nàng đã khẳng định Lê Vĩ có mối quan hệ không tầm thường với Giáo Chủ, chắc chắn là hậu bối được trọng vọng.
Bằng không Giáo Chủ chẳng cần đích thân ra tay đưa hắn đến nơi này…
“Lê Vĩ nếu như cố gắng, chứng minh được bản thân, biết đâu sẽ được Giáo Chủ nhận làm đệ tử thứ hai sau Đại sư tỷ.” Hắc Phù thầm nghĩ trong lòng:
“Sau này ta phải bảo vệ hắn thật tốt, đây là cơ hội lập công.”
Lúc này Lý Cuội đã chạy đến, bắt gặp Lê Vĩ ngồi trong đám người, liền như gặp ma, nhảy dựng lên.
Lập tức chen vào khán đài, tìm chỗ trống bên cạnh hắn, kinh hãi hỏi:
“Vĩ ca, vừa rồi ngươi dùng độn pháp gì mà đến đây vậy? Tốc độ quá khủng khiếp rồi.”
Lê Vĩ hơi suy nghĩ một chút, cực kỳ nghiêm túc đáp:
“Lão Bà Độn Pháp!”
“Phụt!” Lý Cuội suýt sặc nước miếng:
“Lão bà… cái gì độn?”
Hắn nghi ngờ mình nghe lầm.
Lê Vĩ lười trả lời, hướng mắt về phía đấu trường, có vẻ trận đấu đã sắp bắt đầu.
“Tần cô nương, từ lần chia tay ở di tích cổ lần trước, đến nay vẫn ổn chứ?” Kim bào nam tử mỉm cười hỏi, dáng vẻ rất ôn hòa.
“Không cần nói nhảm, xuất chiêu đi!” Tần Thủy Dao lãnh đạm lên tiếng, thanh âm trong trẻo không nghe ra chút dao động cảm xúc nào.
Nàng rất chán ghét bộ dạng ưa ra vẻ đạo mạo, cố tình tỏ vẻ thân thiết của kẻ này.
Tại di tích lần trước, rõ ràng đối phương nhiều lần muốn dồn nàng vào chỗ chết, lại có thể nói ra lời thân thiết như vậy, thật khiến người khác buồn nôn.
Trong mắt người ngoài, Thiên Tà Giáo toàn là tà tu, Tinh Vân Các là thế lực danh môn chính phái, luôn hành sự như quân tử.
Nhưng thử hỏi tại một nơi mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, thực lực quyết định tất cả như Hỗn Vực này, cái gọi là “chính nhân quân tử” có thể tồn tại được sao?
Sống ở vùng nước bẩn, không loài cá nào có thể tẩy sạch mùi tanh…
Tinh Vân Các cũng như Thiên Tà Giáo, chẳng qua bọn hắn ưa thích dùng một lớp gọi là chính nghĩa để hành động, che đậy bản chất thật, thay vì thẳng thừng biểu hiện ra ngoài như Thiên Tà Giáo mà thôi.
Đối với thái độ của Tần Thủy Dao, kim bào nam tử không tức giận chút nào, chỉ ung dung gật đầu rồi lên tiếng:
“Gần nhất có chút lĩnh ngộ và tâm đắc trong tu luyện, hy vọng có thể khiến sư tôn nở mày nở mặt.”
Tinh Vân Các Chủ và Thiên Tà Giáo Chủ ở thế hệ này nhiều lần phân tranh cao thấp mà bất phân thắng bại, vì vậy đã quyết định dùng việc bồi dưỡng đệ tử để định đoạt kết quả cuối cùng.
Hầu hết người khác đều không biết rằng, trận chiến này không phải ngẫu nhiên, mà đã được hai đại nhân vật sắp xếp từ trước.
Đệ tử của Giáo Chủ và đệ tử của Các Chủ sẽ có ba trận chiến.
Một trận ở Hóa Thần, một trận ở Luyện Hư, một trận ở Hợp Thể.
Người thắng hai trong ba trận sẽ được xem như sư phụ đứng sau chiến thắng.
Đây không phải trận chiến cá nhân, mà là đại diện cho hai vị Độ Kiếp Kỳ, hai người đứng đầu hai đại thế lực.
Bằng không với tính cách của Tần Thủy Dao, nàng sẽ không đứng ở đây chỉ để chiến đấu một cách vô nghĩa.
Hôm nay mặc kệ kết quả như thế nào, sau này khi đạt đến Luyện Hư Viên Mãn, Tần Thủy Dao phải đến Tinh Vân Các khiêu chiến, đấu trận thứ hai.
Đương nhiên đó là chuyện tương lai…
Còn hiện tại, bằng mọi giá nàng phải thắng trận đầu tiên.
“Đại sư tỷ cố lên!” Đã lỡ đến rồi, Lê Vĩ cũng lên tiếng cổ vũ một câu.
“Chít! Cố lên!” Tiểu Bối lắc lư móng vuốt nhỏ.
Giữa thanh âm hỗn tạp, tiếng bàn tán ầm ĩ, Tần Thủy Dao như cảm nhận được điều gì đó, đưa mắt nhìn về một góc khán đài, chứng kiến một người một thú đang ngồi xem mình.
Không ai chú ý, khóe môi nàng hiện lên một đường cong rất nhạt.
Sâu trong đôi mắt đẹp, tràn ngập sự tự tin.