Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn phòng công ty này tọa lạc trong khu vực sang trọng bậc nhất của thành phố, ngay cạnh một trung tâm thương mại lớn.
Từ Khả thường xuyên đi ngang qua đây nhưng chưa bao giờ ghé vào.
Cô dựng xe máy điện bên lề đường, lấy điện thoại ra nhắn tin cho khách hàng đã đặt bánh.
[Chào bạn, tôi đã đến dưới tòa nhà công ty rồi. Bạn có thể xuống nhận bánh giúp tôi được không? Vì bánh khá nhiều, tôi không thể mang lên hết một lần. Cảm ơn bạn.]
Gửi tin nhắn xong, cô liền mở hộp đựng đồ phía trước xe để kiểm tra xem bánh có bị va chạm hư hỏng gì không.
Vừa nãy, nhìn đồng hồ thấy thời gian không còn nhiều, cô vội vã ra ngoài mà quên mặc áo khoác và đeo găng tay. Giờ đây, đôi tay cô lạnh cóng đến mức gần như tê liệt.
May mắn là bánh không bị hư hại gì. Vừa nãy, cô còn bị một chiếc xe máy điện đi ngược chiều đâm phải, cứ sợ bánh sẽ bị dập nát hết rồi.
Đợi mấy phút, phía bên kia đã trả lời tin nhắn của cô.
[Được, bạn đợi một chút, tôi xuống ngay đây.]
Từ Khả hà hơi vào tay cho ấm, đợi thêm một lát thì thấy hai cô gái bước ra từ tòa nhà văn phòng.
Cô đẩy tấm kính chắn của mũ bảo hiểm lên, nhìn hai người đang tiến lại gần, muốn xác nhận xem có phải họ là người đã đặt bánh không.
“Xin lỗi, cô có phải là người giao bánh không?” Một trong hai cô gái nhìn cô hỏi.
Từ Khả gật đầu, mở hộp và lấy bánh ra.
“Ôi, nhiều bánh thế này chúng tôi không thể cầm hết được. Phiền cô mang lên cùng chúng tôi nhé?” Số lượng bánh ngọt nhiều đến mức có lẽ phải ba người mới cầm nổi. Cô gái đó nhìn Từ Khả hỏi.
Từ Khả cầm hộp bánh kem tám tấc và một hộp bánh ngọt, ra hiệu cho hai cô gái đi trước. Lúc này, mưa đã nặng hạt hơn, khiến cả người cô ướt sũng.
Hai cô gái đi vào trước, cô theo sau, ánh mắt không kìm được sự tò mò mà đưa nhìn khắp xung quanh.
Ở lối vào tòa nhà có hai nhân viên bảo vệ mặc vest đứng gác, còn có một cô lễ tân trang điểm rất xinh đẹp.
Đôi khi cô cũng ghen tị với những người có thể làm việc trong những tòa nhà sang trọng như thế này. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, cô nhận ra trên đời này ai cũng có những khó khăn và nỗi khổ riêng. Có thể cũng có người đang ghen tị với cuộc sống của cô đó thôi, vì thế cô không hề cảm thấy mình thua kém ai cả.
Đi theo hai cô gái vào thang máy. Có vẻ sắp đến giờ tan ca nên có nhiều người đi xuống hơn là đi lên. Trong thang máy lúc này chỉ có ba người, hai cô gái kia đang cười nói chuyện phiếm với nhau.
“Mấy cái bánh này trông ngon thật đấy! Là sếp Thẩm đưa danh thiếp cho cô à?”
“Đúng vậy, hôm đó anh ấy đến công ty, đi ngang bàn làm việc của tôi rồi đưa cho tấm danh thiếp. Lúc đó tôi giật mình nhảy dựng lên luôn, đang lướt web mà, còn sợ bị anh ấy “sờ gáy” nữa chứ!”
“Sếp Thẩm là người rất tốt. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của mình thì bình thường anh ấy cũng không hề khắt khe gì đâu.”
Từ Khả nghe hai cô gái nói chuyện một cách rất tự nhiên. Ông chủ của họ và Thẩm Trí cùng họ, hơn nữa cửa tiệm của cô lại do ông chủ họ giới thiệu. Chẳng qua họ Thẩm này khá phổ biến nên cô cũng không nghĩ có sự trùng hợp nào ở đây cả.
Cô ngước mắt nhìn thoáng qua hình ảnh phản chiếu của mình trong gương thang máy, hơi giật mình một chút.
Bộ dạng hiện tại của cô hơi chật vật. Cả người cô ướt sũng, đội một chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ, trên mũ còn đọng lại vệt nước mưa. Cô mặc một chiếc tạp dề đã bạc màu, trên mặt cũng có không ít những giọt nước. Chưa kể đôi giày đi tuyết này, dưới mặt đất đều ướt sũng những vệt nước.
Nhưng mà cũng không sao, cô chỉ đến để giao hàng mà thôi.
Thang máy dừng lại ở tầng 15. Từ Khả theo họ ra ngoài. Bên ngoài cũng có vài người đang đứng đợi thang máy.
Từ Khả có chút tò mò, không kìm được mà ngó nghiêng khắp nơi.
Đi thêm một đoạn, hai cô gái bước vào một văn phòng rộng lớn.
Hơn một nửa cánh cửa văn phòng làm bằng kính, trên đó dán rất nhiều nhân vật anime. Ở quầy lễ tân của văn phòng cũng dựng mấy standee hình người.
Đây là công ty truyện tranh sao?
Từ Khả cảm thấy vô cùng mới lạ. Nhưng nhìn kỹ thì thấy giống công ty game hơn, vì một trong những standee hình người ở đó cô đã từng xem qua trong video được đề xuất trên nền tảng video ngắn.
Vừa bước vào, cô đã nghe thấy tiếng cười nói ồn ào bên trong, vô cùng náo nhiệt.
“Bánh ngọt đến rồi! Tôi ngửi thấy cả mùi thơm rồi nhé!”
Từ Khả đi theo vào phòng làm việc, thấy mọi người hình như không phải đang làm việc mà đang cùng nhau đứng trêu chọc một đứa bé.
Trong nháy mắt, cô nhìn thấy một người đẹp đến hoàn mỹ giữa đám đông.
Đôi khi trên đời này lại thật sự có những sự trùng hợp đến mức vô lý như thế.
Từ Khả sửng sốt nhìn Thẩm Trí đang ôm đứa bé trong lòng.
Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ gặp Thẩm Trí ở đây, chứ nói chi là anh đang chiếu cố công việc kinh doanh của cửa tiệm cô bằng một hóa đơn lớn đến thế này.
“A, Từ Khả!” Lúc này, lại thêm một giọng nói tràn đầy kinh ngạc vang lên.
Sau đó, Từ Khả mới định thần lại khi nhìn thấy Trần Tứ xinh đẹp đang đứng bên cạnh mình.
Ánh mắt cô nhìn Trần Tứ một lúc rồi mới chuyển sang nhìn Thẩm Trí.
Thẩm Trí cũng nhìn thấy cô, ánh mắt anh cũng tràn đầy kinh ngạc.
Không hiểu sao nhất thời Từ Khả cảm thấy luống cuống. Cô ngượng ngùng cười với hai người họ rồi nhanh tay đặt bánh ngọt lên bàn.
Có lẽ do trên người cô không có gì phù hợp với không khí nơi đây, nên vừa rồi mọi người còn đang cười nói thì bây giờ đột ngột im bặt, chằm chằm nhìn cô.
“Chị còn định bảo sau này bọn họ đặt bánh ở chỗ em. Hóa ra bọn họ làm rất tốt, đúng là đã đặt bánh ở chỗ em rồi!” Trần Tứ nói với cô đầy nhiệt tình.
Từ Khả gật đầu, mỉm cười nhìn Thẩm Trí như một lời chào hỏi.
Thì ra hai người ban nãy nhắc tới Sếp Thẩm chính là Thẩm Trí. Vậy mà anh còn dắt con gái mình đến công ty nữa.
“Chào chị ạ!” Em bé tròn vo trong lòng Thẩm Trí mềm mại cất tiếng gọi.
Từ Khả vui mừng khôn xiết, cục cưng này vậy mà còn nhớ rõ cô. Vốn dĩ cô muốn đưa tay ra chạm vào tay em bé, nhưng chợt nhớ đến bàn tay lạnh băng của mình, sợ làm lạnh cô bé nên cô mới rụt tay về, mím môi cười đáp lại.
“Sao em ướt thế này? Trời mưa mà em không mặc áo mưa sao?” Trần Tứ đưa khăn giấy cho cô lau những giọt mưa dính trên mặt.
Từ Khả vội nhận lấy khăn giấy rồi làm động tác cảm ơn với tỷ ấy.
Cô không dám nhìn Thẩm Trí, vì cô cảm giác ánh mắt anh lúc nào cũng đang nhìn chằm chằm mình, khiến cô vừa sợ hãi vừa đề phòng.
Văn phòng này rất ấm áp, máy sưởi bật hết công suất nên cô cảm thấy mặt mình cũng hơi ấm nóng.
Sau khi lau nước trên mặt, cô vội lấy giấy bút ra.
[Làm ơn đếm bánh và xác nhận đã đủ hàng ạ.]
“Nhiều thế này, cảm ơn cô đã hỗ trợ, xin lỗi vì đã làm phiền cô nhé.” Nữ nhân viên hành chính vừa nói vừa cẩn thận liếc nhìn về phía Thẩm Trí, cô ấy sợ rằng anh sẽ trách cứ mình.
[Được, vậy tôi đi trước nhé. Mấy bánh ngọt này phải ăn ngay nếu không tôi sợ là nó sẽ chảy mất.]
Từ Khả giải thích xong, liền vẫy tay chào Trần Tứ và Thẩm Trí rồi chuẩn bị bước ra ngoài.
“Giúp tôi bế em bé một chút. Từ Khả đợi tôi, tôi tiễn em ra ngoài.”
Cô vừa bước ra một bước đã nghe thấy Thẩm Trí nói câu đầu tiên kể từ khi nhìn thấy cô.
Cô dừng lại rồi quay đầu nhìn anh. Thấy anh đưa cục cưng cho Trần Tứ bế rồi sải bước vào phòng làm việc, lấy ra một chiếc áo khoác.
Từ Khả cầm bút cố viết thật nhanh: [Không cần tiễn đâu.]
Cô còn chưa viết xong đã nghe thấy Thẩm Trí nói: “Đi thôi, tôi đưa em xuống lầu.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, thấy trên khuôn mặt điển trai của anh chẳng có gì khác biệt cả. Ban đầu cô định từ chối nhưng anh đã nắm chặt cổ tay cô rồi dắt cô ra ngoài.
Những người trong văn phòng vừa khiếp sợ vừa tò mò.
Bộ dáng của nữ nhân viên hành chính muốn khóc hệt như sắp gặp phải kiếp nạn đời mình: “Quản lý Trần ơi, cô gái vừa rồi với sếp Thẩm có quen biết sao tỷ? Anh ấy sẽ không trách phạt em chứ?”
“Trách em chuyện gì?” Trần Tứ nhìn cô ấy một cái rồi đùa với em bé tròn vo trong lòng mình: “Dù sao cũng là lỗi của các em. Bánh nhiều thế này sao không tự đi lấy mà còn để một cô gái nhỏ đến đây giao, trời còn đổ mưa nữa chứ.”
“Lúc nãy đúng là bận rộn.” Nữ nhân viên giải thích: “Em còn nghĩ rằng trong tiệm cô ấy còn có thêm nhân viên. Dù sao cũng là cửa tiệm do Thẩm tổng giới thiệu nên em nghĩ đó cũng phải là tiệm lớn, nhiều nhân viên chứ.”
“Không rảnh cũng có thể nói với tỷ một tiếng để tỷ đến lấy cho. Em ấy đã nói là không được, lại còn bị mắc mưa thế này.” Trần Tứ nói xong thì không khỏi nhíu mày.
Bước ra khỏi văn phòng, Thẩm Trí liền buông lỏng bàn tay đang nắm cổ tay Từ Khả ra, rồi hạ mắt nhìn cô.
Từ Khả vẫn nhìn về phía trước, gương mặt có chút mơ màng.
Hai người đi đến thang máy. Lúc này thang máy chuẩn bị đi xuống, bên cạnh cũng có những người khác đứng đợi. Thấy Thẩm Trí đến, họ cũng không tránh khỏi việc nhìn thêm hai lần.
Bên cạnh thang máy có một bức tường gương. Từ Khả nhìn người đàn ông phản chiếu trong gương, thấy được ngoại hình anh rất ưu việt, ngay cả cách ăn mặc cũng thật đẹp mắt.
Anh ăn mặc thoải mái, bên ngoài khoác một chiếc áo parka màu đen, bên trong mặc áo len cổ tròn màu xám bụi, để lộ cổ chiếc áo sơ mi màu đen bên trong và một chiếc quần jean màu xám đen.
Nhìn anh rất bình tĩnh, như thể anh nhận ra cô đang nhìn nên cũng nhìn lại cô.
Từ Khả lập tức cúi đầu giấu đi ánh mắt đó. Cô cảm thấy mình đứng cùng anh giống như cách biệt hai thế giới vậy.
Không ai nói chuyện. Tại giờ phút này, xung quanh trở nên đặc biệt yên tĩnh, yên tĩnh đến mức còn có thể nghe rõ tiếng hít thở của bản thân và cả của người bên cạnh.
Thời gian cũng vì vậy mà trôi qua càng chậm.
Cũng không biết đã đợi bao lâu thì thang máy cũng đã đến. Cửa thang máy mở ra, bên trong đã chen đầy người. Từ Khả muốn đi vào nhưng lại bị Thẩm Trí kéo lại: “Đi chuyến sau đi.”
Trước mặt có hai người cũng đang chờ thang đi lên. Sau khi cửa mở để đi lên, không gian chỉ còn thừa hai người họ.
Từ Khả càng thêm xấu hổ, đầu luôn cúi gằm không dám ngẩng lên.
“Cốc” một tiếng, mũ bảo hiểm trên đầu cô bị gõ vào.
“Đầu của cô xém chút là rớt xuống đất rồi.” Người đàn ông bên cạnh cười nói.
Từ Khả ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt có chút ngạc nhiên.
“Tôi cũng có ăn thịt người đâu.” Thẩm Trí cúi đầu nhìn cô rồi chọc thêm một câu.
[Thật sự không cần anh tiễn tôi đâu.]
“Thang máy đến rồi, đi thôi.” Khi hai người nói chuyện thì thang máy từ dưới đi lên, dừng lại ngay tầng của họ. Mũi tên thang máy hướng xuống dưới biểu thị tầng này là tầng bắt đầu đi xuống.
Thẩm Trí đi vào thang máy trước.
Từ Khả vẫn chôn chân tại chỗ.
“Còn muốn đợi chuyến sau à?” Thẩm Trí nhìn cô hỏi.
Nghe vậy, cô mới vội vã bước vào.
[Cảm ơn anh đã luôn chiếu cố cửa tiệm và công việc kinh doanh của tôi.]
Thẩm Trí cúi đầu nhìn sổ tay của cô. Ánh mắt anh lại rơi vào bàn tay cầm sổ đang ửng đỏ. Anh khẽ nhíu mày, nhẹ giọng trả lời: “Công ty tổ chức mừng năm mới sớm, đặt ở đâu cũng vậy thì chi bằng đặt tại tiệm cô. Bánh vừa ngon vừa rẻ hơn so với mặt bằng chung rất nhiều.”
Câu trả lời tùy ý như thế nhưng lại khiến Từ Khả vui lắm. Cô rối rít cảm ơn anh.
Anh có thể lái chiếc xe đắt tiền đến như vậy thì lẽ ra không nên để ý chút lợi lộc cỏn con này. Nhưng anh cố ý để danh thiếp của cô lại cho nhân viên mình, lòng tốt này thật sự khiến cô rất vui mừng và trân trọng.
[Tỷ Trần cũng là đồng nghiệp của anh sao?]
Từ Khả không khỏi tò mò hỏi.
“Là đồng nghiệp, cũng là bạn tốt.” Thẩm Trí trả lời.
[Duy Duy thích ăn gì? Cô bé thật sự rất dễ khiến người khác yêu thích.]
Thẩm Trí nhìn cô rồi nở nụ cười: “Cái gì cũng thích ăn hết. Đặc biệt là đứa trẻ này rất thích ăn đồ ngọt, nhưng không dám cho ăn nhiều, đang trong giai đoạn mọc răng nên rất sợ bị sâu răng.”
Từ Khả ngẩng đầu nhìn anh một cái. Tuy rằng nhắc tới Thẩm Duy chỉ hai lần nhưng lần nào gương mặt anh cũng đặc biệt dịu dàng.
Chuyến thang máy này đi rất thuận lợi, xuống tận tầng 1 mà không có ai đi vào thêm.
Đi đến cửa tòa nhà, một cơn gió lạnh ùa đến trước mặt.
Từ Khả rụt cổ lại. Mưa đã dần tạnh nhưng thời tiết vẫn còn rất lạnh. Vậy mà chiếc xe máy điện cô dựng ven đường đã mất tăm chẳng thấy bóng dáng.