Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Chương 40
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô dừng tay, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một người đàn ông cực kỳ đẹp trai đang đứng cạnh vị khách mua hàng. Trên gương mặt anh là nụ cười lơ đãng, đôi mắt đào hoa mê hoặc lòng người hơi nhếch lên, như có lửa cháy trong đáy mắt.
Ngay cả mấy vị khách đứng gần đó cũng xì xào nghiêng đầu nhìn anh, nhỏ giọng thì thầm: “Trời ơi, nhìn kìa, đẹp trai quá! Người đẹp trai như thế cũng ăn hàng vỉa hè sao?”
Mấy lời nói linh tinh đó đủ rồi.
“Tôi cũng đâu phải thần tiên gì,” nghe những lời đó, Thẩm Trí chỉ nhẹ nhàng đáp một câu.
Tuy anh sinh ra trong một gia đình khá giả, nhưng những món vỉa hè này anh đã ăn từ thời đi học rồi, đặc biệt là cấp hai, cấp ba. Sau khi tan học, anh thường ngồi quán vỉa hè ăn cơm, có khi còn rủ Lê Thịnh, Lê Triệt rồi hẹn thêm Lâm Giai Ngạn đi ăn đồ nướng lúc nửa đêm.
Lúc này Từ Khả mới hoàn hồn, tiếp tục phết gia vị. Sau khi gói mì căn đưa cho khách xong, cô mới tiếp đón Thẩm Trí.
[Sao anh lại tới đây?]
Cô thật sự không nghĩ đến chuyện Thẩm Trí sẽ chạy qua đây, mà tại sao anh lại có thể tìm đến được chỗ này cơ chứ?
“Anh ở nhà rảnh rỗi không có gì làm nên đi dạo,” Thẩm Trí cười nói rồi chỉ vào một cây xúc xích mập ú: “Anh muốn cái này.”
Thoạt nhìn có vẻ rất ngon miệng, nướng cũng thơm lừng.
“Thiếu chút ớt,” anh nói thêm.
Từ Khả gắp một cây xúc xích đặt lên vỉ nướng, lấy que gỗ xiên vào rồi phết gia vị lên.
Gian hàng đồ nướng của cô vừa bán xúc xích vừa bán mì căn, hương vị thơm ngon. Khi cô bán mà cảm thấy đói bụng thì cũng có thể lấy hai cái để ăn.
Sau khi nướng xong, cô đưa cây xúc xích cho anh, tiện tay đưa cho anh hai tờ giấy ăn.
Thẩm Trí nhận lấy rồi đi vòng qua bên cạnh cô, anh cứ đứng thế mà ăn từng miếng một, trông không hề mất tự nhiên hay ngại ngùng gì cả.
Nhưng anh lại khiến cho mấy người qua đường hoặc khách ở những hàng quán lân cận đều nhìn về phía này.
Thực sự anh rất đẹp trai, thời đại bây giờ có rất ít đàn ông đẹp trai mà không bị đẹp theo kiểu nữ tính. Thêm vào đó, anh có dáng người hoàn hảo như một chiếc móc áo, chiếc áo măng tô đen dài qua gối càng khiến anh thêm phần cao quý. Hôm nay, anh còn quàng thêm một chiếc khăn màu xám nữa.
Người nào vô tình đi ngang qua cũng không nhịn được mà quay đầu nhìn anh một cái, thậm chí còn có người trực tiếp dừng lại để nhìn anh nữa.
Mỗi lần thấy cảnh tượng như thế, Từ Khả luôn cảm thán trong lòng rằng nhan sắc anh tuyệt vời đến mức vô tình gây xao xuyến.
Trước đây, khi đọc truyện tranh hay tiểu thuyết, cô còn cảm thấy người ta viết quá khoa trương, nhưng sau này khi gặp được Thẩm Trí, cô mới phát hiện có khoa trương chút nào đâu. Mấy nhân vật trong truyện tranh hay tiểu thuyết có lẽ đều có nguyên mẫu trong cuộc sống này.
“Em đang phát trực tiếp hả?” Sau khi ăn xong cây xúc xích đó thì Thẩm Trí mới phát hiện màn hình điện thoại của cô luôn có những dòng chữ chạy nhanh qua.
Anh khom lưng cúi sát mặt vào nhìn điện thoại, vừa thấy cô đang phát trực tiếp và trên màn hình là gương mặt của mình xuất hiện.
Thấy vậy anh nhanh chóng lùi lại phía sau.
Từ Khả gật đầu. Ban nãy màn hình điện thoại vẫn là camera sau quay về phía gian hàng đồ nướng, không biết có phải cô bất cẩn chạm vào đâu hay không mà bây giờ màn hình lại đang quay camera trước.
Cô nhanh tay đổi màn hình lại, lúc này đã thấy quá trời bình luận nhảy lên rồi.
[A a a a a a a hình như tôi mới nhìn thấy chủ nhân của giọng nói siêu hay đó đó, trời ơi cao ráo đẹp trai ghê!]
[Bây giờ chạy qua đó mua xúc xích thì có còn gặp được người đẹp không vậy???]
[Giọng nói dễ nghe thì thôi đi, ngoại hình cũng đẹp như thế thì người khác biết sống thế nào đây?]
[Si mê rồi, huhuhu, tôi lại rơi vào bể tình nữa rồi huhuhu!!]
Nhìn thấy những bình luận thế này thì Từ Khả nghĩ chắc là ban nãy khi anh nói chuyện thì giọng nói dễ nghe của anh đã khiến cho những người xem này chú ý tới.
Cô phát trực tiếp bình thường có rất ít người xem, chỉ có mấy chục người mà thôi, đều là những người thường xuyên xem các buổi trực tiếp của cô trước đây.
Ban đầu còn có người hỏi cô sao lâu quá mới thấy cô phát trực tiếp, ngay cả video hướng dẫn làm bánh kem cũng lâu quá chưa có đăng.
Còn có người bình luận rằng xem video bánh kem cô hướng dẫn thì làm thành công luôn, còn gửi tin nhắn riêng để cô xem thành quả nữa.
Có người chia sẻ như thế thì Từ Khả thấy rất vui vẻ.
[Anh còn đói không?]
Tay cô chậm rãi làm một động tác trong ngôn ngữ ký hiệu.
Cũng không biết vì sao, khi biết anh học ngôn ngữ ký hiệu thì cô luôn giao tiếp với anh bằng ngôn ngữ ký hiệu, mặc dù bản thân cô cũng biết anh không thể nào học nhanh như thế được.
Thẩm Trí thấy động tác chậm rãi của cô, nhìn một hồi thì anh khẽ nhíu mày: “Xin lỗi, anh xem không hiểu lắm.”
Giọng điệu của anh chán nản giống như là hận bản thân mình không học thêm nhiều hơn nữa.
Từ Khả lục tìm sổ và bút trong túi xách ra rồi nhanh chóng viết xuống: [Anh còn đói không?]
“Không đói lắm,” Thẩm Trí trả lời.
Tuy là anh chưa ăn tối nhưng mà anh vẫn cảm thấy chưa đói lắm.
Ban nãy Duy Duy có đút anh ăn chút đồ ăn vặt. Trong nhà anh giờ rất náo nhiệt, hai ba đứa nhỏ ríu rít.
Đặc biệt là cậu con thứ hai của Lê Thịnh, mỗi lần khóc giống hệt như sói tru, tiếng nó khóc lớn muốn chết, nhiều khi cậu nhóc khóc ở ban công nhà bên cạnh mà ở phòng anh còn nghe rõ mồn một.
Từ Khả nhìn anh, bây giờ nửa khuôn mặt anh đều chìm trong khăn quàng cổ, tóc cũng buông lơi tùy ý. Hình như so với ban đầu khi gặp nhau thì giờ nó dài hơn chút rồi, nên phía sau anh còn cột lên một chùm nhỏ. Vừa nhìn đã không thể kìm lòng được.
Giờ chưa có khách, có lẽ do ngày mai là Tết Nguyên Tiêu nên hôm nay có khá nhiều quầy hàng bán hoa đăng trước rồi.
[Anh trông sạp giùm em đi, em đi mua đồ ăn đã]
Nhìn một lát thì cô mới không tình nguyện mà thu hồi tầm mắt mình.
Anh rất đẹp trai, mỗi lần nhìn thấy anh thì cô đều không thể kìm lòng mà sững sờ hồi lâu, giống như bản thân mình bị bỏ bùa mê vậy.
“Ừm,” Thẩm Trí gật đầu, chắc là cô còn chưa có ăn cơm chiều nữa.
Từ Khả cầm điện thoại lên, cô cũng không tắt buổi trực tiếp mà chỉ hướng về phía sạp nhỏ bán lẩu Mala Tang bên kia mà đi. Trời rất lạnh nên cô đang nghĩ muốn ăn chút canh nóng cho ấm bụng.
Cô mua một bát lớn, là loại hộp nhựa, mỗi thứ thêm một ít vào: cá viên, bò viên, thịt bò cuốn béo ngậy. Trong quầy Mala Tang có gì thì cô đều thêm vào, nhưng cô dặn ông chủ chỉ cho một chút ớt mà thôi.
Ở sạp Mala Tang này, họ dùng nước hầm gà, cũng có khi là nước hầm xương, trong đó cho thêm củ cải. Cô muốn húp canh nên chỉ kêu ông chủ cho thêm hạt kê cay thay vì tương ớt.
Cô cầm bát trở về quầy mình thì chỉ thấy gian hàng của cô đang tiếp vài người khách. Thẩm Trí đang nướng xúc xích và mì căn cho khách, khi anh phết dầu ớt và gia vị thì động tác vô cùng thành thục, nếu không biết còn tưởng gian hàng này do anh mở luôn ấy chứ.
Đến gần mới phát hiện có vài vị khách còn đang len lén chụp hình anh.
“Đẹp trai thế này mà mở sạp bán làm gì anh ơi, đi làm minh tinh hay người nổi tiếng trên mạng còn kiếm được nhiều tiền hơn…!!!”
“Đúng đó nha, còn có thể tham gia chương trình tuyển chọn tài năng. Lớn lên đẹp trai như thế, dáng người này cũng có thể đánh bật một loạt đàn ông ở mấy dãy phố, chắc chắn vừa ra mắt là nổi tiếng ngay!”
“Anh đẹp trai, có thể kết bạn wechat không?”
“Không được. Còn bạn học kia cũng không được chụp ảnh hay quay video khi chưa được sự đồng ý của người khác đâu,” Thẩm Trí đưa xúc xích và mì căn cho khách xong lại bình tĩnh nói.
“Ôi ôi, nhưng để em giúp anh đăng lên nha, chắc chắn anh sẽ hot luôn, fan của em nhiều lắm!” Một nữ sinh lên tiếng.
“Nhưng tôi chỉ thích mở sạp bán thôi, không thích làm minh tinh, cũng không muốn làm người nổi tiếng gì cả.” Trên gương mặt Thẩm Trí lộ ra một nụ cười nhạt.
Nhìn thấy tình cảnh như thế thì Từ Khả không muốn đi qua, giọng nói nghiêm túc của anh trái ngược hoàn toàn với bộ đồ mà anh đang khoác trên người.
“Khăn quàng cổ của anh ấy hình như mấy ngàn, áo khoác măng tô cũng là loại đắt tiền đó.”
“Đây là người giàu đi trải nghiệm cuộc sống đó hả?”
Đột nhiên có một cô gái xinh đẹp, ăn mặc thời thượng nói.
“Chắc vậy, nhưng mà vừa đẹp vừa giàu như thế cũng hiếm gặp lắm đó.”
Từ Khả đợi chỉ còn hai người khách đang đứng mới đi về sạp.
Thẩm Trí nghiêng đầu nhìn cô một cái rồi lại tiếp tục phết gia vị lên mì căn.
Từ Khả vốn dĩ muốn nói để mình làm cho nhưng thoáng chốc anh đã làm xong, gói lại đưa cho khách.
Vị khách này chính là bạn của cô gái xinh đẹp ăn mặc thời thượng. Hai người còn không nhịn được mà nhìn Thẩm Trí thêm mấy lần, cho dù gương mặt Thẩm Trí nhạt nhẽo không biểu cảm gì nhưng mặt của họ vẫn cứ ửng đỏ.
Thật sự là quá cuốn hút, Từ Khả không nhịn được mà nghĩ thầm trong lòng.
Cô cầm một cái khăn lông lót tay, vì không có chỗ đặt bát nên cô phải vừa bưng vừa ăn. Cô lại đưa một đôi đũa cho Thẩm Trí.
Thẩm Trí không lấy mà nói: “Em cứ ăn đi, anh giúp em đón khách.”
Từ Khả nghĩ rằng chỉ cần anh đứng đây thì khách cứ ùn ùn kéo tới. Cô mới đi mua đồ một lát mà đã bán được rất nhiều khách rồi.
Cô cũng không khách sáo với anh nữa mà bưng bát đứng một bên chậm rãi ăn.
Ăn được mấy miếng thì Từ Khả lấy một đôi đũa sạch, gắp một viên cá lên rồi khẽ huých vào cánh tay của Thẩm Trí.
Thẩm Trí đang nhìn giá nướng, thấy cánh tay mình bị huých như thế thì mới nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy Bé Câm đang gắp một viên cá định đưa cho anh. Cô còn đang dùng khẩu hình nói hai chữ [Ăn Ngon] cho anh xem.
Anh nhìn cô, gương mặt ửng đỏ mà cũng không biết do lạnh hay là do nướng mấy thứ này, chỉ là những vết thương do thuỷ tinh làm xước cũng đã biến mất không còn bóng dáng nữa.
Nhìn một lát thì anh cúi đầu há miệng ăn miếng cá viên cô đút cho.
Bên trong cá viên còn có nhân, làm cũng khá ngon.
“Còn không, cho anh thêm một viên nữa,” Thẩm Trí cười nói.
Từ Khả lại gắp một viên. Lần này tay cô vừa vươn ra thì anh đã nhanh chóng cúi đầu ăn ngay.
“Tôi đến đây mua đồ ăn ngon, không phải đến ăn cơm chùa!” Vừa đút cho Thẩm Trí viên cá thứ hai thì chợt nghe một giọng nam vang lên.
Từ Khả lắc đầu, vội muốn giải thích bọn họ không phải tình nhân đâu.
“Lấy một cây xúc xích và hai cây mì căn,” người đàn ông đó nhìn Thẩm Trí một cái rồi nói.
“Ăn ớt không?” Thẩm Trí hỏi.
“Có ớt, cho thêm dầu ớt,” người đàn ông đó nói rồi lại nhìn Thẩm Trí: “Nhìn cậu không giống như đang mở sạp bán mà giống như là minh tinh vậy á.”
“Chỉ là một người mở sạp bán thôi,” Thẩm Trí cười nói.
Từ Khả ngồi một bên ăn rất nghiêm túc, vì tránh để bẩn nên cô không dám kề miệng sát bát nữa mà để nó cách khá xa.
“Không giống,” người đàn ông đó còn nói rồi nhìn thoáng qua Từ Khả đang ở bên cạnh anh: “Tôi nhớ trước đây đều là cô ấy bán.”
Từ Khả nhìn người đàn ông đó rồi mỉm cười.
Cô cũng biết Thẩm Trí đứng chỗ này không hợp lắm. Xung quanh đều là những sạp bán đồ ăn vặt nho nhỏ và đều là xe ba gác, là loại xe ba gác lớn như của cô.
Trừ bỏ ngoại hình thì quần áo và khí chất của anh cũng toát lên vẻ giàu sang phú quý.
Vừa rồi, khi nghe được nữ sinh đó nói một bộ quần áo Thẩm Trí mặc trên người hình như bằng cả tiền cô bán hàng một tháng trời, nói không chừng còn nhiều hơn nữa.
Cô cũng không biết quá nhiều thương hiệu quần áo, đặc biệt là những thương hiệu xa xỉ hay là đắt tiền nọ kia.
Chờ khi người khách đó đi rồi thì Từ Khả mới gắp một viên tôm cuộn huých nhẹ vào người Thẩm Trí.
Thẩm Trí rất tình nguyện để cô đút cho mình, anh cũng không khách sáo mà há miệng ăn tôm cô đút cho.
Vừa ăn xong thì Từ Khả lại gắp thêm một viên tôm đút qua cho anh.
Anh phát hiện ra rằng những món đồ ngon thì Bé Câm đều để lại đút cho anh ăn.
Cô để dành hết thảy những điều tốt đẹp cho anh, mặc dù không nhiều nhưng đều dành cho anh cả.
Anh cảm thấy ấm áp cũng cảm thấy đau lòng.
Anh cảm thấy Từ Khả này thật kỳ quái, rõ ràng cuộc sống của cô cũng không mấy tốt đẹp nhưng thật hiếm khi thấy cô khóc, cũng chẳng oán giận hay trách móc ai điều gì, mà cô cũng không thể oán giận ai cả.
Cô luôn sống một cuộc sống rất lạc quan, dùng tấm lòng lương thiện của bản thân mà hết sức chống chọi với cuộc đời này.
Nhưng cô cũng không yếu đuối đến mức đó, đối mặt với sự bóc lột của cha mẹ đẻ thì cô còn biết dùng pháp luật để làm vũ khí bảo vệ mình.
Từ Khả thấy anh nhìn mình như thế mà không tiếp tục ăn thịt tôm cô đút cho nữa thế nên nghiêng đầu tò mò nhìn anh.
Thẩm Trí cười cười rồi há miệng ăn vào.
“Ăn ngon lắm,” Anh nói, không muốn phụ lòng tốt của cô nữa.
Nghe được anh khen ngon nên Từ Khả cười rất vui vẻ.
“Từ Khả à, đây là bạn trai của em sao, đẹp trai quá,” ăn được một hồi thì bà chủ bán cơm chiên và bún xào ở bên cạnh cười hỏi cô.
Từ Khả vội lắc đầu xua tay.
Bị hiểu lầm sẽ không tốt, đặc biệt là Thẩm Trí. Nếu như bị hiểu lầm chắc chắn sẽ khiến anh phiền phức.
“Hai đứa thân mật quá nha,” chị chủ ấy lại cười nói tiếp.
Từ Khả nhanh chóng nhìn sang phía Thẩm Trí vì sợ anh sẽ tức giận, nhưng nhìn qua chỉ thấy anh đang cười tươi, còn hướng về phía chị chủ đang nói cười một nụ cười bất đắc dĩ.
Tim cô đập càng nhanh hơn, thật ra trong khoảng thời gian này hành vi của Thẩm Trí đã không còn giống như là một người bạn bình thường nữa rồi.
Tuy rằng cô chưa từng yêu đương với ai nhưng mà cô cũng hiểu được giữa nam và nữ ở cùng nhau không phải như thế này.
Từ Khả hiểu rõ không phải Thẩm Trí thấy thương hại cô nên mới nảy sinh tình cảm, anh thật lòng đối xử tốt với bản thân cô. Nhưng mà cũng chỉ vì lý do này mà cô sợ mình sẽ ỷ lại, sau này sẽ mất đi.
Khi không có được thứ gì thì cứ không có vậy thôi, nếu như khát cầu cũng chỉ để lại tiếc nuối. Còn nếu như đã sở hữu mà lại mất đi thì thật sự là rất khó để chấp nhận được.
Dọn dẹp xong thì cô luôn nhìn qua Thẩm Trí ở bên cạnh mình.
[Anh mau về đi, không còn sớm nữa rồi]
“Đi thôi, anh đưa em về,” Thẩm Trí trực tiếp đẩy chiếc xe ba gác của cô đi.
Từ Khả xua tay.
“Xe của anh đỗ ở gần cửa hàng của em,” Thẩm Trí nói thêm.
Hả?
Thế này thì Từ Khả có hơi kinh ngạc, nếu xe của anh đỗ ở gần bên tiệm cô thì anh đã đi bộ tìm tới chỗ này hay sao?
“Anh hỏi chị Nhạc Nhạc em thường bày hàng bán ở đâu,” như hiểu cô đang suy nghĩ chuyện gì nên anh còn nói, giọng điệu có chút đắc ý.
Trách không được.
Lòng Từ Khả nói thầm một câu rồi lại đi song song cùng với anh.
Anh thì đẩy xe ba gác, còn cô thì hai tay trống không đút túi áo, chậm rãi đi theo. Chỗ bán này cách tiệm cô khoảng hai mươi phút đi đường đó.
“Xe của anh bị em làm xước ở chỗ này,” đi một lát thì người đàn ông bên cạnh cười nói.
Từ Khả nghiêng đầu nhìn anh rồi gật gật đầu, lòng cô vẫn còn ngượng ngùng lắm.
Đặc biệt là khi nghe Lâm Giai Ngọc nói rằng chiếc xe ấy là lần đầu tiên anh lái ra ngoài luôn.
Tính toán một chút thì cô đã quen biết Thẩm Trí được hơn hai tháng. Thời gian nói nhanh thì không nhanh, nói chậm thì cũng không chậm, mà cô lại cảm thấy hình như bọn họ đã quen biết từ rất lâu trước kia rồi.
Thẩm Trí là một kỳ tích xuất hiện trong cuộc sống bình thường của cô. Trong lúc cô đang cố gắng bình tĩnh vô lo mà sống thì anh lại giống như một cơn sóng mãnh liệt tràn vào.
Trần Tứ cũng là điều đặc biệt xuất hiện trong cuộc sống của cô, nếu như nhắc tới điều vui vẻ nhất trong năm vừa qua chính là được gặp gỡ và quen biết hai người họ.
Cô hiểu rằng giữa cô và Thẩm Trí lúc đó là một sự chênh lệch rõ ràng.
Cô không tự ti, chẳng qua là không thể nào tự tin đến mức có thể sánh vai cùng anh được.
“Lạnh không?” Thẩm Trí cúi đầu nhìn cô, cô hơi rụt cổ, khuôn mặt vẫn đỏ bừng như cũ, xem ra là rất lạnh.
Từ Khả lắc đầu rồi mím môi cười, lộ ra vẻ mặt vui vẻ.
Thật sự là cô vừa nhìn thấy anh thì lòng đã vui vẻ, huống chi hôm nay anh còn ở bên cạnh phụ giúp cô bán hàng lâu như vậy.
Thẩm Trí thấy cô đang cười thì lòng của anh cũng trở nên mềm mại, giống như là có ai bôi một lớp kẹo đường ngọt ngào vào trong đó vậy.
Ngã tư đường dần yên tĩnh, người đi bộ hay xe cộ qua lại rất ít, toàn bộ thành phố sắp sửa chìm vào trong giấc mộng đẹp.
[Anh có thích gì đó không?]
“Không có,” Thẩm Trí trả lời.
Anh thật sự không có yêu thích thứ gì cả. Nếu nói điều anh yêu thích thì có Yểu Yểu và Duy Duy, mà bây giờ lại có thêm cô.
Đương nhiên ý của cô không phải thế này, mà là những thứ quý giá trong cuộc đời anh.
“Còn em?” Anh hỏi lại.
[Rất nhiều]
Từ Khả dùng động tác tay mà khoa tay múa chân một lát, giống như muốn ôm chặt thứ gì đó vào lòng.
Những món có thể khiến cho người được vui vẻ và ấm áp thì cô đều thích hết.
Thẩm Trí dùng một tay vỗ nhẹ lên đỉnh đầu cô, thấp giọng nói một câu: “Hy vọng trong những thứ khiến em thích thú, có cả anh nữa.”
Lời nói của anh được nói rất khẽ khiến cho Từ Khả không thể nghe rõ, cho nên cô mới nhìn anh đầy tò mò.
Anh lại duỗi tay khẽ véo vành tai ửng đỏ của cô, tai cô bây giờ cũng rất lạnh.
Từ Khả bị anh véo đến sửng sốt, chỉ thấy anh ngừng lại rồi cởi khăn quàng cổ đang quàng ra, quàng cho cô hai vòng rưỡi, khiến tai và nửa mặt cô chìm vào trong chiếc khăn quàng ấy.
Cô vội muốn cởi xuống nhưng đã bị anh giữ lại: “Quàng đi, đừng để bị cảm, lỗ tai em đều bị đông cứng rồi kìa.”
Âm thanh vừa bình tĩnh vừa mềm mại.
Nhưng mà cái khăn này rất đắt đó.
Từ Khả trong lòng cảm thán một câu.
Nhưng mà thật sự rất ấm áp, mềm mại giống như là dùng loại lông dê đắt nhất để dệt vậy.
Thẩm Trí tiếp tục đẩy xe, ánh đèn đường chiếu xuống làm bóng hai người kéo dài trên nền đất.
Cô vụng trộm nhìn anh. Dưới ánh đèn đường, gương mặt anh trắng nõn không tì vết hệt như một khối bạch ngọc, chiếc áo măng tô đen dài quá gối càng làm cho dáng người anh thêm cao ráo.
Như vậy cũng rất tốt. Mỗi con đường đi qua cùng anh đều đặc biệt ấm áp và lãng mạn. Cô đang hy vọng con phố này có thể dài hơn nữa để cô thu gom hết thảy những ấm áp này, tích trữ cho riêng mình.
Từ Khả không khỏi nghĩ rằng nếu như có thể đem phiên bản tốt nhất của bản thân để gặp gỡ Thẩm Trí thì hay biết mấy.
Nhưng mà lỡ như mình của phiên bản tốt nhất không có cơ hội gặp gỡ anh thì sao?
Vừa nghĩ như thế thì đột nhiên cô cảm thấy trong lòng chua xót, rất là khó chịu.
Cô không thích như vậy, cô chỉ muốn mình ở phiên bản tốt nhất gặp được Thẩm Trí, hai người có thể làm bạn tốt, cô cũng có thể chia sẻ cho anh một vài chuyện không vui và khó khăn của cô.
Người như Thẩm Trí đây là người mà luôn khiến cho người ta muốn gom hết những thứ tốt đẹp trên thế gian này dâng lên trước mặt anh.
Cô muốn cho Thẩm Trí thứ tốt nhất, mặc kệ là phiên bản tốt nhất của bản thân hay bất cứ thứ gì tốt nhất đều được cả.