Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Chương 41
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sao vậy?” Thấy tâm trạng cô hình như không được tốt lắm, Thẩm Trí hỏi.
Từ Khả lắc đầu mạnh, rồi lại nhìn anh cười tươi. Cô vùi nửa khuôn mặt vào chiếc khăn quàng cổ, chỉ để lộ đôi mắt cong cong ra ngoài.
Thẩm Trí nghiêng đầu nhìn cô mãi một lúc mới thu hồi ánh mắt.
Ngã tư đường về đêm khiến người ta cảm thấy hơi mơ màng. Từ Khả nhìn bóng hai người lúc thì lồng vào nhau, lúc lại kéo dài ra, có khi lại ngắn lại, trông thật kỳ lạ.
Đường dù dài mấy cũng có lúc hết, cuối cùng họ cũng đến nơi.
Từ Khả kéo cửa cuốn lên. Hôm qua cô vừa gọi người đến lắp một tấm rèm trong suốt khá nặng, như vậy có thể chắn gió bớt đi phần nào.
Nếu không, trời lạnh thế này, đồ ăn của khách ngồi bên trong sẽ nhanh nguội mất.
Cửa tiệm của cô không lớn lắm nên lắp cái rèm này cũng không tốn bao nhiêu tiền cả.
[Xe ba bánh không cần dắt vào trong đâu.]
Từ Khả chỉ tay về phía xe ba bánh, vì bên trong tiệm nhỏ nên không thể dắt xe vào được. Cô chỉ cần mang bình gas và giá nướng cất vào tiệm là xong.
Cất xong, cô lại giơ tay ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu: [Anh mau về đi, nghỉ ngơi thật tốt.]
Sau đó cô mới tháo khăn quàng xuống, chiếc khăn này quàng lên vô cùng ấm áp.
“Em cứ giữ khăn quàng đi.” Thẩm Trí nói, ánh mắt anh lại rơi vào chiếc xe ba bánh đặt bên ngoài cửa hàng.
Anh muốn cô có một cuộc sống thật tốt, nhưng cũng không thể làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của cô. Bởi lẽ, cô đã phải vất vả biết bao để xây dựng nên cuộc sống này, anh không thể chỉ vì sự ích kỷ của bản thân mà phá hủy tất cả những gì cô đang có.
Cô là một cô gái độc lập, không thích dựa dẫm vào ai, thế nên anh cũng không thể biến cô thành một người phụ thuộc vào anh mới có thể sống được.
Từ Khả lắc đầu, tháo khăn quàng xuống, rồi kiễng chân quàng lên cho anh.
Đầu ngón tay cô vô tình chạm vào mặt anh, cô khẽ run rẩy, nhận ra đôi mắt anh đang nhìn xuống, bao trọn lấy cô, đôi con ngươi sâu thẳm đen như mực.
Bên trong ẩn chứa cảm xúc khiến người ta phải e dè.
[Sao vậy?] Cô không khỏi hỏi lại anh.
Thẩm Trí nở nụ cười, dùng hai lòng bàn tay ôm lấy mặt cô, sau đó khom lưng đưa mặt lại gần, đôi mắt tràn đầy dục vọng nhìn chằm chằm đôi môi cô.
Thiếu chút nữa là anh đã hôn xuống, nhưng rồi anh chỉ dùng chóp mũi mình cọ nhẹ vào chóp mũi ửng đỏ của cô.
“Anh về trước đây, ngày mai gặp.”
Đầu óc Từ Khả trống rỗng. Sau khi anh nâng mặt cô lên như vậy, mọi suy nghĩ trong đầu cô đều như ngừng lại, chưa kịp phản ứng gì cả.
“Từ Khả.” Thấy cô không phản ứng gì, chỉ ngây ngốc nhìn mình, anh lại gọi cô một tiếng.
Mãi một lúc sau, Từ Khả mới hoàn hồn. Nhìn người đàn ông vẫn còn giữ nụ cười tươi tắn kia, cô cảm thấy máu dồn hết lên não, vội vàng chạy vào tiệm kéo cửa cuốn xuống ngay.
Thẩm Trí nhìn thấy cô gần như lao cả người vào tiệm rồi khóa cửa lại, anh thấy hơi dở khóc dở cười.
“Nghỉ ngơi sớm một chút nhé em, ngủ ngon.” Anh để lại một câu rồi rời đi.
Sau cánh cửa, Từ Khả dùng hai tay ôm mặt, mắt trừng thật to. Đầu óc cô không ngừng "bốc khói", còn trái tim thì như muốn nhảy tưng tưng ra ngoài.
Vừa rồi, Thẩm Trí muốn hôn cô sao?
Không đúng, chắc không phải vậy đâu. Từ Khả cố sức lắc lắc cái đầu đang “bốc khói” của mình. Cô ngồi xổm như thế một lúc lâu rồi mới đứng dậy đi vào căn phòng nhỏ phía trong.
Thẩm Trí lên xe, ngồi đó một lúc. Vốn anh muốn gửi cho Từ Khả một tin nhắn, nhưng sợ Bé Câm cứ thế mà “bốc khói” tiếp nên anh lại kìm lòng.
Về đến nhà, anh thấy em gái vẫn chưa ngủ, đang ôm hai con mèo ngồi chờ ở phòng khách.
“Yểu Yểu, em khó chịu ở đâu à? Sao giờ này còn chưa ngủ?” Anh hơi lo lắng hỏi, sợ cô vì mang thai mà cơ thể không thoải mái.
Thẩm Yểu lắc đầu rồi đứng dậy: “Đang chờ anh về. Cả buổi tối anh vẫn chưa ăn gì cả.”
Hôm nay, anh trai và ba mẹ lại ầm ĩ thêm một trận, nguyên nhân là cô gái nhà họ Bạch kia.
Chuyện tình cảm là chuyện của hai người, nếu anh trai đã không thích rồi thì cô cũng không hiểu tại sao ba mẹ cứ cố chấp nhúng tay vào làm gì nữa.
“Anh không sao, em mau đi ngủ đi. Sao Lê Triệt lại để em thức khuya thế này?” Thẩm Trí vỗ vai em gái: “Thức đêm không tốt cho bé cưng đâu.”
“Anh ấy còn đang ngủ, là em lén lút sang đây.” Thẩm Yểu cười nhìn anh trai mình: “Anh ăn cơm tối chưa? Nếu không em đi nấu chút mì cho anh ăn nhé?”
“Anh ăn rồi.” Thẩm Trí nói, rồi cúi mắt nhìn cô. Ánh mắt này khiến Thẩm Yểu cảm thấy hơi kỳ lạ.
“Chuyện gì vậy, anh có thể nói em nghe được không?” Thẩm Yểu vô cùng lo lắng hỏi anh trai mình.
Thẩm Trí lại cười, rồi dịu dàng nói: “Hình như anh có người trong lòng rồi.”
Anh từng hứa với em gái rằng, khi nào có người trong lòng sẽ nói cho em ấy biết trước để em ấy sớm ngày chuẩn bị.
“Là cô gái ở tiệm bánh ngọt kia sao?” Thẩm Yểu cũng cười cùng anh.
“Ừm.” Anh gật đầu: “Đợi thêm một thời gian nữa anh sẽ giới thiệu các em làm quen với nhau.”
“Còn phải chờ thêm nữa sao? Bây giờ em muốn gặp chị ấy ngay luôn, là chị dâu tương lai của em mà!” Thẩm Yểu vô cùng mong chờ. Trước đó cô từng nói muốn sang tiệm bánh xem thử, nhưng sau khi cô mang thai thì Lê Triệt không còn cho cô chạy lung tung đi đâu nữa.
Thẩm Trí lấy điện thoại ra tìm một lát, rồi đưa đến trước mặt cô.
Trên màn hình là ảnh chụp của Từ Khả, là tấm ảnh mà Trần Tứ đã gửi cho anh.
Thẩm Yểu nhìn tấm hình đó rồi “Oa” lên một tiếng khen ngợi.
Nhìn kỹ thêm một lát nữa, cô lại nói: “Rất muốn gặp mặt chị ấy ngay luôn! Chắc chắn em và chị ấy ở cạnh nhau sẽ là một đôi bạn tốt đó nha!”
“Ừm.” Thẩm Trí cũng cảm thấy Từ Khả có thể trò chuyện thân mật với em gái mình.
Thẩm Yểu lại nhìn anh trai rồi nhìn sang tấm ảnh: “Em muốn chuẩn bị thật nhiều quà cáp cho chị dâu em.”
“Cũng không hẳn là em ấy sẽ thích anh đâu.” Thẩm Trí bình tĩnh trả lời, nhưng trong giọng nói của anh đều là ý cười.
Nghe vậy, Thẩm Yểu mới ngước mắt lên nhìn anh, cô cười càng vui vẻ hơn: “Anh là anh trai tốt nhất thế giới, chị ấy chắc chắn sẽ thích anh thôi, cứ từ từ đã!”
“Em nghỉ ngơi sớm chút đi, anh không sao thật mà.” Thẩm Trí rút điện thoại về, rồi đưa tay lên véo véo má cô: “Thế này thì Lê Triệt sẽ lo lắng lắm.”
“Dạ dạ.” Thẩm Yểu gật đầu, rồi ôm hai con mèo đi về phía phòng mình.
Thẩm Trí nhìn thoáng qua bóng lưng cô rồi không khỏi thở dài: “Bé gái giờ cũng đã trưởng thành rồi.”
Về phòng ngủ, anh tắm rửa sạch sẽ rồi nằm trên giường xem ảnh chụp Từ Khả trong điện thoại. Nhìn một lúc, anh mới tắt máy đi ngủ.
Nhưng cả buổi tối, Từ Khả không thể nào ngủ ngon được. Cô cứ bận tâm mãi về động tác ái muội mà Thẩm Trí đã làm trước khi rời đi.
Cô thi thoảng vẫn còn tự sờ chóp mũi mình, dường như trên đó vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh.
Thế là cô dứt khoát dậy sớm, làm thêm nhiều loại bánh kem khác nhau, những loại bánh nhỏ đóng hộp cũng làm nhiều hơn, làm thêm cả bánh mì và bánh trứng nữa.
Nướng xong hết thảy thì đã là tám giờ sáng.
Từ Khả hâm một chén sữa nóng, rồi lấy một cái bánh trứng trong lô bánh mới nướng ra ăn.
Bánh trứng vừa ra lò ăn ngon vô cùng, một lần như thế cô có thể ăn liền hai ba cái.
Vừa ăn, cô vừa cầm điện thoại di động liên lạc với bên cung cấp trái cây bằng WeChat. Nhấn vào giao diện trò chuyện với Thẩm Trí, cô mới phát hiện hôm qua cô chuyển tiền máy sưởi cho anh mà anh không nhận.
Ngày hôm qua anh đến sạp hàng của cô, cô còn chưa xem điện thoại bao giờ. Sớm biết thế thì cô đã đưa hẳn tiền mặt cho anh rồi.
Anh nói hôm nay sẽ dắt Duy Duy sang đây, không biết mấy giờ anh mới sang nữa.
Trời đã giữa trưa rồi mà Thẩm Trí vẫn chưa đến. Chẳng qua trong tiệm buôn bán không tệ lắm, có nhiều đơn hàng và có thêm một đơn đặt bánh kem sinh nhật theo yêu cầu.
Từ Khả ăn cơm trưa xong thì đi vào trong làm bánh kem theo yêu cầu của khách.
Vừa làm xong phôi bánh bông lan thì tiếng chuông điện tử vang lên. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài, thấy người đến thì hơi sửng sốt.
Là chị cả đến. Từ Khả chạy nhanh ra ngoài liền thấy một bên mắt chị ấy bầm tím, trên mặt có mấy chỗ còn bầm ứ máu, cả cổ cũng vậy.
“Tiểu Khả...” Từ Vọng Đệ vừa nhìn thấy Từ Khả thì gương mặt hơi né tránh, ngay cả tiếng chị ấy gọi cô cũng có chút chột dạ.
Từ Khả kéo chị ấy ngồi xuống một góc, rồi bật máy sưởi ở bên cạnh lên.
Cả người chị ấy ăn mặc phong phanh, vẫn là chiếc áo bông cũ kỹ mà lần đầu tiên cô thấy. Tay chị đông cứng cả lên, vẫn còn đang run rẩy nữa chứ.
“Tiểu Khả.” Từ Vọng Đệ nhìn cô, vành mắt chị ấy đã đỏ hoe, bên trong còn có một tầng hơi nước.
Từ Khả thở dài, đưa cho chị ấy một ly nước ấm, ý bảo chị ấy cứ uống trước chút nước để cơ thể ấm hơn đã.
Từ Vọng Đệ nhận lấy ly nước rồi liên tục uống mấy hớp. Chị ấy dùng hai tay nâng ly, mãi một lúc lâu thì hai tay mới không còn run rẩy nữa: “Tiểu Khả, em có thể rút đơn kiện không? Mẹ ở trong đó đã gầy lắm rồi, nếu thật sự để bà ấy ngồi tù thì chắc chắn bà ấy sẽ không thể sống nổi mất!”
Từ Khả biết chị cả đến đây chỉ vì chuyện này mà thôi. Bây giờ bên phía viện kiểm sát đang tiến hành xử lý vụ này. Loại chuyện gây hấn đập phá thế này thì không mấy phức tạp nên không lâu sau sẽ mở phiên tòa sơ thẩm.
“Chị biết em phải chịu rất nhiều khổ cực, lần này đúng là bọn họ đã quá đáng lắm nhưng mà...” Từ Vọng Đệ nói đến đây thì nước mắt liền rơi xuống.
Từ Khả lắc đầu, cô sẽ không mềm lòng ngay lúc này đâu. Nếu không, những chuyện chị Cảnh Hòa đã làm giúp cô đều đổ sông đổ biển cả.
Người ta còn không thu phí làm đại diện, chỉ mới sinh em bé không bao lâu mà luôn bận rộn chạy đầu này đầu kia lo cho cô. Mà cô cũng không muốn tiếp tục sống trong những ngày tháng lo sợ thế này nữa.
Nhưng bộ dạng thế này của chị cả càng khiến cô lo lắng đến đau lòng.
Cô cũng không biết nên trao đổi với chị cả như thế nào. Chị ấy không biết chữ, còn cô thì không thể nói chuyện.
Trông chị cả thế này cũng giống như chưa ăn cơm trưa. Từ Khả thật sự không đành lòng nên mới đi sang quán bên cạnh gọi một bát mì, lại gọi thêm một chén canh thịt bò nữa.
Cô vừa bưng mì với canh về tiệm thì thấy cách đó không xa Thẩm Trí đang ôm bé cưng đi về phía này, bên cạnh anh còn có một chú chó Husky nữa.
Không biết chú chó kia có phải do được ra ngoài chơi không mà hào hứng lạ thường, dáng vẻ cứ luôn hướng về phía trước tựa như không thể giữ nó lại vậy.
Thẩm Trí nhìn thấy cô rồi nở nụ cười.
Từ Khả cũng cười với anh, rồi bưng đồ ăn vào tiệm.
Cô đưa canh cho chị cả, ý bảo chị ăn trước đi.
Thẩm Trí đi vào bên trong thì thấy có người. Sau khi thấy rõ ràng người đó là ai, thoáng chốc anh liền kinh ngạc mất vài giây.
Nhìn thấy anh, Từ Vọng Đệ kinh ngạc hơn, hai tay cầm đũa cũng run rẩy cả lên, hình như chị ấy hơi sợ Thẩm Trí.
Thẩm Trí cười với chị ấy, rồi ôm bé cưng sang ngồi ở ghế đối diện.
Từ Khả thấy bé cưng trong lòng anh đang rất vui vẻ. Cô cười như thể chào hỏi cô bé, còn nhéo nhéo bàn tay mũm mĩm của cô bé.
Thẩm Duy cũng rất vui vẻ, lần này không cần phải để cậu nhắc nhở bé chào hỏi mà bé đã tự động kêu: “Chào chị.”
Giọng ngọt như vừa ăn kẹo đường.
Từ Khả không nhịn được vui vẻ đưa tay sờ sờ khuôn mặt trắng hồng của bé cưng, sau đó cô xoay người đi về phía quầy lấy ra hai miếng bánh kem.
“Chú chó này ở trong tiệm em sẽ không sao chứ?” Thẩm Trí nhận lấy bánh kem rồi nhìn về phía chú chó nằm bên chân anh hỏi.
Từ Khả lắc đầu, chắc là không sao.
Chỉ cần không cắn, không dọa người thì hoàn toàn không có vấn đề gì cả.
Có điều nhìn chú chó này vừa ngốc vừa dễ thương.
Thẩm Trí lại nhìn về phía Từ Vọng Đệ ở đối diện, thấy chị ấy vẫn luôn nhìn mình mà không dám động đũa, nên anh cười nói: “Chị cứ ăn đi, không cần phải để ý tới tôi.”
Anh cũng đã đoán được đại khái chị ấy đến đây làm gì, không gì khác là khuyên Từ Khả rút lại đơn kiện.