Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Nỗi Đau Chị Cả và Lời Mời Hoa Đăng
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ Khả liếc nhìn chị cả, rồi khẽ huých vai chị, ý bảo chị mau ăn mì lúc còn nóng, kẻo nguội sẽ đóng váng mỡ, mất ngon. Có chuyện gì thì đợi ăn xong rồi nói cũng chưa muộn. Lần này, Từ Vọng Đệ khụt khịt mũi, cúi đầu ăn bát mì trước mặt.
Từ Khả lại chỉ vào bên trong, ra hiệu cho Thẩm Trí biết cô còn đang bận việc. “Em cứ lo việc trước đi,” Thẩm Trí gật đầu, rồi liếc nhìn Từ Vọng Đệ một cái, trong lòng không khỏi thở dài. Anh liền dùng thìa múc một miếng bánh kem đút cho bé cưng đang ngồi trong lòng.
Bé cưng vui vẻ ăn bánh kem, nhìn thấy Từ Vọng Đệ ngồi đối diện liền nói: “Cậu ơi, bà ấy bị thương rồi.”
“Ừm,” Thẩm Trí lên tiếng.
“Bị thương phải đi bệnh viện,” bé cưng nói bằng giọng điệu trẻ con, còn nhíu mày tỏ vẻ chuyện này rất nghiêm trọng. “Con bé này, không muốn ăn bánh kem nữa hả?” Thẩm Trí bật cười trước vẻ cẩn thận, già dặn của cô bé: “Nếu không ăn, cậu sẽ ăn hết đấy.”
“Ăn mà,” Thẩm Duy lập tức há miệng thật rộng để ăn hết một miếng bánh kem.
Thế nhưng, khi nghe lời bé nói, Từ Vọng Đệ vẫn không động đũa, ánh mắt bất động nhìn chằm chằm bát mì trước mặt. Thẩm Trí nhận thấy ánh mắt thất thần của chị, liền nhẹ giọng nói: “Chị mau ăn đi, trời lạnh thế này mì sẽ nguội nhanh lắm.”
Chị ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện, anh tuấn, cao quý, thanh nhã. Còn chị, ngồi đối diện anh, cảm giác như thể đang khiến cả bàn chân anh nhúng vào mớ bùn lầy này. Không đúng, lòng bàn chân anh làm sao có thể dính vào mớ bùn dơ này được, lòng bàn chân anh phải được bước đi trên con đường bằng phẳng, rộng lớn.
“Từ Khả sẽ không rút đơn kiện đâu,” Thẩm Trí lại nói, lần này giọng anh lạnh hơn hẳn hai phần: “Tôi không biết chị đang cố chấp điều gì, nhưng chuyện này chị đừng nhúng tay vào nữa. Học cách sắt đá một chút cũng không phải là chuyện gì khó khăn.”
Đôi mắt đục ngầu của Từ Vọng Đệ khẽ giật giật. Chị muốn nói thêm điều gì đó nhưng cuối cùng lại không thể thốt nên lời, chỉ biết cúi đầu ăn mì trong bát. Thẩm Trí cũng không nói thêm gì nữa, chỉ đút từng miếng cho bé cưng ngồi trong lòng mình. Thỉnh thoảng, anh thấy chú chó nhà mình nằm dưới đất chảy nước miếng đòi ăn, liền ném cho nó một miếng đồ ăn vặt.
Sau khi tiệm lắp thêm tấm rèm, gió lạnh khó lùa vào nên cũng không quá lạnh. Hôm nay vừa là Nguyên Tiêu lại rơi vào cuối tuần, đường phố vô cùng náo nhiệt, dường như lúc nào cũng có khách ra vào. Ban đầu Từ Khả còn rất bận rộn. Sau đó, Thẩm Trí trực tiếp bế bé cưng ngồi ghế tựa ở quầy thu ngân, còn dẫn theo chú chó nằm bên cạnh để giúp cô thu tiền và đóng gói cho khách.
Từ Vọng Đệ ăn xong bát mì cũng không rời đi ngay, rõ ràng là đợi Từ Khả rảnh rỗi để nói chuyện với cô. Đợi Từ Khả làm xong chiếc bánh kem khách đặt, cô mới coi như rảnh rỗi. Thật may Thẩm Trí cũng ở đây, có thể giúp cô truyền đạt lời nói.
Từ Khả bưng một chiếc ghế nhỏ đến, ngồi xuống bên cạnh, viết chữ: [Chị cả, em sẽ không rút đơn kiện đâu. Vốn dĩ em và bọn họ không có quan hệ gì, em cũng không muốn nói chuyện huyết thống gì với bọn họ cả.] Cô chỉ hận không thể rút hết máu trong người ra để đổi thành nước, không muốn trên người mình còn chảy dòng máu ti tiện, vô sỉ này thêm một giây phút nào nữa.
Từ Vọng Đệ nhìn thấy cô viết chữ, lòng vừa bất lực vừa thống khổ. Chị lại nhìn về phía Thẩm Trí đang ôm bé cưng ngồi bên cạnh. “Chính là những lời tôi nói ban nãy, em ấy sẽ không rút đơn kiện đâu,” Thẩm Trí lạnh lùng nói.
“Nhưng, nhưng mà bây giờ không có ai chăm sóc ba cả, mẹ cũng lớn tuổi rồi, không thể chịu được nỗi khổ lao ngục đâu em,” Từ Vọng Đệ vẫn lấy lý do đó để thuyết phục Từ Khả: “Em à, chị biết mấy năm nay em sống không mấy tốt, lần này bọn họ cũng thật sự rất quá đáng. Còn có Vương Phán nữa, em ấy cũng đáng thương lắm, nếu như ở tù ra rồi thì cả cuộc đời sau này của em ấy phải làm sao đây?”
[Ông ấy tàn phế hay sao mà cần người chăm sóc? Lẽ nào chuyện này không phải do ông ấy giật dây phía sau, cùng với con trai bảo bối của họ muốn làm gì thì làm được hay sao?] Từ Khả nhíu mày, tay cầm bút viết càng lúc càng nhanh. [Em thấy bộ dạng của Triệu Hương Liên không giống như lớn tuổi yếu ớt chút nào. Hôm đó lúc đập đồ trong tiệm em, bà ta khóc lóc om sòm, tinh thần lắm mà.]
Đã làm sai thì chắc chắn phải trả giá đắt. Nếu không, người đó sẽ vĩnh viễn không biết mình sai. Cô muốn thức tỉnh chị cả, bảo chị đừng bận tâm nhiều đến thế. Dù gì chị cũng đã gả ra ngoài rồi, không cần cứ suốt ngày đi dọn dẹp tàn cuộc cho những người trong gia đình đó nữa. Nếu người trong nhà này thật sự tốt, cô sẽ chẳng còn gì để nói. Rõ ràng là chị cả sống trong căn nhà này cũng không hề có cuộc sống tốt đẹp gì, sau khi có gia đình riêng rồi mà vẫn bị gia đình này liên lụy.
Thẩm Trí nhìn chữ viết của Từ Khả, rồi khẽ ho một tiếng. Anh thấy có chút kỳ lạ khi phải truyền đạt những lời này, thế là giọng anh vẫn bình tĩnh nói: “Người ba đó của chị không hẳn là tàn phế đâu, chỉ té ngã một cái thì sớm sẽ hồi phục thôi. Hơn nữa, việc này chẳng phải do ba chị giật dây mà làm sao? Mẹ của chị cũng còn tinh thần mắng chửi người khác lắm. Thứ mà chị nên lo lắng bây giờ chỉ là bản thân chị thôi.”
Từ Vọng Đệ có chút hổ thẹn. Chị cũng biết bản thân mình như thế mà đi khuyên Từ Khả rút đơn kiện thì không hay lắm, nhưng chị không còn cách nào khác, chị ấy… Từ Khả nhìn chị cả, những vết thương trên mặt chị chắc chắn là mới bị người ta đánh, trong mắt còn vương tơ máu. [Chị cả à, báo cảnh sát đi chị. Nếu chị cứ sống như thế thì sớm muộn gì cũng bị đánh chết thôi. Cứ ly hôn với người đàn ông đó đi, nếu chị nguyện ý thì cứ đến chỗ này của em ở.]
Thẩm Trí lướt nhìn cuốn sổ của Từ Khả, thấy mấy dòng cô viết thì anh lại rùng mình mấy giây. Rõ ràng cô mới chính là người bị ức hiếp đến thảm hại thế này, nhưng lại muốn đưa tay ra cứu giúp người khác. Anh thở dài, rồi nghiêm túc nhìn Từ Vọng Đệ: “Từ Khả mong rằng chị có thể báo cảnh sát và ly hôn với người đàn ông kia. Em ấy bảo chỉ cần chị nguyện ý thì có thể đến chỗ này với em ấy.”
Nghe vậy, đôi mắt Từ Vọng Đệ hơi mờ mịt. Vốn đã là một đôi con ngươi đục ngầu không có ánh sáng, giờ lại càng ảm đạm hơn. Lát sau, chị mới lắc đầu. “Đời người có rất nhiều lựa chọn. Nếu hiện tại chị đưa ra quyết định cũng không tính là quá trễ đâu. Chị và hắn ta có con chung không?” Thẩm Trí hỏi.
“Không có,” lần này giọng Từ Vọng Đệ nói ra mang theo chút nức nở, như đang nhớ về một chuyện buồn khổ trong quá khứ. Nghe vậy, Từ Khả và Thẩm Trí đều rất kinh ngạc. Chị lớn thế này, theo lý thuyết thì ở nông thôn người ta thường kết hôn rất sớm, hẳn là đã có con, thậm chí là mấy đứa rồi. Nếu có con, chắc là chúng cũng đã trưởng thành hết rồi.
Từ Khả lập tức nghĩ tới chuyện không mấy tốt đẹp. Tuổi chị cả đã lớn thế này, kết hôn cũng nhiều năm rồi mà vẫn không có con. Trước kia cô còn lấy làm lạ rằng khi chị bị chồng đánh thì chẳng lẽ con chị không nói gì hay sao. Hiện tại nghĩ đến thì thấy mọi chuyện đều hợp lý. Chị cả chưa từng được đi học, luôn ngây ngốc sống ở nông thôn. Lại sinh ra trong cái gia đình kia, chỉ sợ những quan niệm đã ăn sâu vào tư tưởng của chị rồi. Giống như chuyện khi kết hôn không thể sinh được đứa con nào cho chồng thì luôn mang lòng áy náy. Cho dù có bị đánh đập thì cũng tự mình thôi miên bản thân rằng mình đáng bị như vậy, làm như thế là đúng đắn. Không riêng gì chị cả, mà ở thời đại bây giờ, nhiều cô gái từng đọc sách, từng được giáo dục tốt cũng đều có suy nghĩ như thế, chịu đựng nỗi khổ tương tự.
“Sao mà không có con?” Thẩm Trí biết khi hỏi vấn đề này là chạm vào nỗi đau của người khác, nhưng họ cần phải biết rõ tình huống. “Cậu ơi, buồn ngủ,” bé cưng tròn vo nằm trong lòng anh, vì buồn ngủ mà kéo kéo quần áo anh. Hai mí mắt bé suýt dán chặt vào nhau. “Nếu buồn ngủ thì cậu ôm con ngủ,” Thẩm Trí hạ mắt nhìn cháu gái mình, sau đó anh lại dùng tay nhẹ nhàng vỗ về cô bé.
Từ Khả thấy thế, liền đứng dậy đi vào căn phòng nhỏ bên trong. Lát sau, khi cô ra, trên tay còn cầm theo một tấm thảm lông dày đắp lên cho bé cưng. Trời lạnh thế này mà ngủ đã rất dễ cảm lạnh, huống hồ còn nằm trên tay mà ngủ. Thẩm Trí cười với cô, cánh tay còn lại khẽ vén khăn cẩn thận cho bé cưng.
Từ Vọng Đệ nhìn bé cưng đang nằm trong lòng Thẩm Trí, ánh mắt vừa khát vọng vừa thương yêu: “Con bé đáng yêu lắm.” Giọng chị run rẩy kèm theo chút khát vọng. Vừa rồi bé cưng này còn lo lắng chị đang bị thương, thật đúng là một đứa nhỏ vừa lễ phép vừa đáng yêu. “Ừm, là bảo bối nhỏ nhà chúng tôi,” Thẩm Trí nói nhỏ. Khi anh nói chuyện, tay vẫn luôn vỗ về bé cưng trong lòng. Chú chó nằm bên cạnh cũng trở nên yên tĩnh, nằm cạnh lò sưởi mà khẽ phe phẩy cái đuôi.
Từ Khả cũng chú ý tới ánh mắt khát vọng và từ ái của chị cả, lòng cô càng thêm khó chịu. “Thật ra không có con chung thì hai người càng dễ tách ra, không còn vướng bận gì nhiều cả,” Thẩm Trí nói. “Đứa nhỏ là sinh non, sau này không thể có thai được nữa,” một lúc sau Từ Vọng Đệ mới nói. Vì sao lại sinh non, vấn đề này Từ Khả không cần hỏi cũng biết. Cô không nghĩ vấn đề là do chị cả mà sinh non, chắc chắn chuyện này phải có liên quan đến Hoàng Quốc Hoa. Rốt cuộc là không thể mang thai được nữa, bên nhà chồng mới vin vào cớ này mà đối xử với chị cả ngày càng tệ bạc.
Thẩm Trí không tiếp tục hỏi nữa. Đây cũng là chuyện của người ta, anh là người ngoài không cần thiết hỏi nhiều, cũng không có nghĩa vụ quản chuyện gì hết. Nếu không phải Từ Khả không thể nói chuyện, còn chị ấy lại không thể đọc chữ, thì anh cũng không dò hỏi quá sâu thế này đâu. Từ Khả cũng không biết nên nói gì nữa, chỉ thở dài một hơi. [Chị cả, chị về đi. Nếu chỉ vì chuyện rút đơn kiện thì chị đừng tới đây nữa, em sẽ không bao giờ rút đơn.]
“Em ấy nói sẽ không rút đơn kiện, chị về đi,” Thẩm Trí nhìn vào cuốn sổ của Từ Khả rồi nói: “Hơn nữa, chị đừng có lại đây cưỡng ép em ấy nữa. Có một số người thật sự nên chịu giáo huấn mới tốt.” Từ Vọng Đệ nhìn về phía Từ Khả, ánh mắt dường như không thể tin rằng cô lại quyết liệt đến thế. Ánh mắt Từ Khả nhìn chị vô cùng kiên quyết. Cho dù có không đành lòng đến mấy, cô cũng vẫn vững tâm như trước. Có thể nói, có thể làm, cô cũng đã làm hết rồi. Chị cả muốn chịu khổ như trước đây thì cô có muốn cũng không thể làm được gì cho chị nữa. Cô đã đi một đoạn đường dài đằng đẵng mới có được ngày hôm nay, không thể vì một vài kẻ râu ria mà hủy đi cả tiền đồ của bản thân mình. Cô cũng biết chị cả đến tìm cô không hẳn là do ý của chị. Nói không chừng là do Hoàng Quốc Hoa sợ vướng phải phiền toái, sợ liên lụy hắn nên mới ép chị cả mò tới đây. Từ Khả thậm chí còn không muốn biết những ngày tháng qua chị cả đã phải sống như thế nào, tại sao lại không có con. Cô hoàn toàn không muốn biết, nếu không cô sợ rằng bản thân mình sẽ thực sự mềm lòng.
Nhìn một chốc, Từ Vọng Đệ mới chậm rãi đứng dậy. Biểu cảm trên mặt chị vừa khổ sở vừa thoải mái, tựa hồ như đã quyết tâm điều gì đó. Từ Khả cúi đầu không nhìn chị nữa, cũng không biết phải giúp đỡ chị như thế nào, vậy nên cứ lạnh lùng như thế mà thôi. Qua một hồi lâu, cô mới ngẩng đầu lên, chỉ thấy chị cả đã đi ra ngoài. Bóng lưng chị vừa còng vừa tập tễnh, dáng vẻ tuổi già sức yếu không hề giống với một người chỉ hơn bốn mươi tuổi, mà càng giống một bà lão tám mươi hơn. Lòng cô vô cùng khó chịu. Cô dùng sức hít một hơi thật sâu mới tạm thời ổn định được cảm xúc của mình.
“Em đã cố hết sức rồi, không cần tự trách mình đâu,” Thẩm Trí nhìn cô rồi nói bằng chất giọng hết sức dịu dàng. Anh cũng muốn vươn tay ra giúp, nhưng chị cả của Từ Khả đã thế rồi. Chị không muốn lựa chọn mà lại muốn đi theo lối mòn, thì anh có muốn giúp cỡ nào cũng không có chỗ để nhúng tay vào. Từ Khả gật đầu, rồi lại nhìn bé cưng tròn vo đang nằm trong lòng anh: [Anh có muốn để bé cưng vào giường nhỏ bên trong nằm đỡ hay không?]
“Không cần đâu, để anh ôm là được,” Thẩm Trí nói xong rồi lại đứng dậy đi về phía máy sưởi ngồi xuống. Anh cũng lo bé cưng sẽ bị cảm mạo mất. Nhìn đến cái máy sưởi này, Từ Khả lập tức nói với anh: [Tiền cái máy sưởi này anh còn chưa nhận nữa.] “Coi như là anh tặng em quà nhân dịp khai trương cửa hàng lần nữa đi,” giọng Thẩm Trí nhẹ nhàng bâng quơ, rõ ràng là anh không muốn tiếp tục đề tài này nữa. Từ Khả nhìn anh, cô luôn cảm thấy món quà này rất đắt tiền. “Từ Khả, mọi chuyện rồi sẽ càng ngày càng tốt thôi,” anh lại vòng vo đề tài thêm lần nữa: “Chuyện của chị cả em, nếu chị không đồng ý thì em cũng đừng nhúng tay vào nhiều nữa.”
Từ Khả gật đầu. Cô hiểu rõ chuyện này, nhưng càng hiểu lại càng đau lòng cho chị cả mà thôi. Lại có thêm khách vào tiệm, cô cũng không muốn nói nhiều về chuyện của chị cả nữa nên đi đến quầy thu ngân đứng. Có thêm hai đơn hàng online. Từ Khả liếc nhìn chỗ Thẩm Trí đang ngồi, rồi lại chuyên chú làm tiếp việc của mình. Chuyện buôn bán hôm nay rất tốt, luôn có khách hàng lục tục ra vào. Trong lúc Từ Khả bận rộn, Thẩm Trí vẫn luôn chăm chú nhìn cô, ánh mắt chưa từng rời đi nơi khác. Từ Khả cũng cảm nhận được tầm mắt của anh, nó nồng nhiệt đến mức cô cảm thấy tay chân mình không được tự nhiên chút nào. Nhưng phải nói là không biết Thẩm Trí đã hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt người khác rồi. Nếu không phải trong lòng anh còn ôm một bé cưng, thì chắc chắn sẽ có người chạy đến nhân cơ hội bắt chuyện cùng anh thôi.
Vội vàng một trận cũng xong. Nhân lúc không có khách trong tiệm, Từ Khả nhanh chóng đi đến cạnh cái bàn ngồi xuống, xoa xoa đầu chú chó của anh. Chú chó Husky này ngoan lắm, không hù dọa hay chạy loạn khắp nơi, chỉ luôn ghé vào bên chân Thẩm Trí mà nằm yên. “Thích không?” Thẩm Trí thấy cô chơi với chó thì không nhịn được mà hỏi. Từ Khả luôn cảm thấy anh hỏi cô toàn những câu ám muội. Cô ngẩng đầu nhìn anh, liền thấy một đôi mắt đen như mực nhưng thấm đượm ý cười. Cô mím môi gật đầu. Nếu không phải vì trong tiệm không tiện nuôi thú cưng, thì cô nhất định sẽ nuôi một em mèo hoặc em chó, nếu thế thì sẽ không còn cô đơn nữa. “Chú chó ngốc này là quà mà ba của Duy Duy tặng cho Yểu Yểu,” giọng nói của Thẩm Trí trầm thấp dễ nghe: “Lúc không quậy thì rất khiến người khác yêu thích, nhưng mỗi lần đến kỳ thì phiền lắm, đồ trong nhà bị nó làm hỏng cũng không ít đâu.”
Nghe được lai lịch của chú chó này, Từ Khả cảm thấy vô cùng thú vị. Cô còn tưởng là bản thân Thẩm Trí nuôi chú chó này, ai ngờ đâu lại là quà tặng của ba Duy Duy. “Có điều cũng vui lắm, nó và mấy con mèo trong nhà lớn lên cùng với Duy Duy, cho nên là khi có Duy Duy ở nhà thì tụi nó đặc biệt ngoan ngoãn,” anh lại nói thêm. Từ Khả nhìn anh. Vốn cô muốn hỏi hôm nay anh không ở nhà đón Tết Nguyên Tiêu cùng người nhà hay sao, nhưng lúc này tiếng chuông điện tử ngoài cửa đã vang lên. “Ôi đệt, Thẩm Trí sao anh lại ở đây?” Người đi vào vừa liếc mắt đã thấy một người đàn ông đẹp trai rạng ngời ngồi bên cạnh. “Đúng vậy, bé bé cái miệng lại,” Thẩm Trí nhìn Trần Tứ rồi làm một động tác yêu cầu giữ im lặng. “Ồ, làm bố bỉm sữa hả?” Trần Tứ lúc này mới nhận ra anh còn ôm bé cưng nên nhanh chóng đi đến gần xem xét: “Đang ngủ à? Cứ tưởng đang chơi đùa với cậu chứ.”
Từ Khả thấy người đến là Trần Tứ thì rất vui vẻ, lập tức nhường ghế cho chị ngồi. Sau mùng một đầu năm, hai người chưa gặp nhau lần nào nữa. Trần Tứ cười nhìn cô, một lát sau mới nói: “Là ảo giác của chị hả, sao chị thấy em gầy đi rồi?” Từ Khả không khỏi sờ mặt mình rồi lại lắc đầu. Chắc là không quá gầy đâu, cô cũng không để ý, cũng chưa cân bao giờ. “Khuôn mặt đều nhỏ đi một vòng, còn nói là không gầy,” Trần Tứ nói xong liền thấy hơi lo lắng. Không biết có phải cô đã gặp chuyện gì rắc rối rồi không, mấy ngày trước cô dạo app đều không thấy tiệm cô mở cửa bán online. Hơn nữa, hình như trong tiệm có chút gì đó khác khác, hình như có thay đổi vài thứ nội thất. [Không có, chị muốn mua bánh kem hay mua bánh gì ạ?] Từ Khả cười hỏi. “Còn bánh kem bốn tấc không em, à thêm một hộp bánh trứng nữa,” Trần Tứ cũng không hỏi thêm nhiều, chỉ liếc nhìn Thẩm Trí một cái rồi nói. [Còn hai cái, một cái bánh kem mousse sô cô la và một bánh kem bơ xoài.] “Vậy lấy cái mousse đi em,” Trần Tứ nói xong rồi đứng dậy đi về phía quầy thu ngân để trả tiền.
Sau khi thanh toán xong, thừa dịp Từ Khả đang bận rộn đóng gói, Trần Tứ đã nhanh chóng hướng về phía Thẩm Trí nhỏ giọng hỏi: “Chuyện gì xảy ra thế này, sao mà Tết Nguyên Tiêu anh còn dẫn theo bé cưng chạy qua đây?” Thẩm Trí nhìn bộ dạng nhiều chuyện của cô, anh nhếch môi lộ ra một nụ cười nhưng lòng thì lạnh tanh: “Em quản anh?” “Ha!” Trần Tứ giả bộ cười lạnh một tiếng, rồi lại tiến đến càng gần bên tai anh, thấp giọng nói: “Anh thử đoán xem Từ Khả thích gu bạn trai thế nào?” Nghe vậy, Thẩm Trí lại nhíu mày nhìn cô, hẳn là không quá tin tưởng vào trình độ bịa chuyện của cô. “Lần trước khi chúng em đi ăn thì em có hỏi qua em ấy rồi,” Trần Tứ cười đến lộ ra cả nếp nhăn. Thẩm Trí đang muốn hỏi rõ thì đã thấy Từ Khả mang bánh được gói xong đi tới. Trần Tứ nhận xong liền chớp mắt cười nhìn Từ Khả. Từ Khả không hiểu chị đang có ý gì. Cô lại liếc nhìn Thẩm Trí thì thấy anh đang nhìn chằm chằm mình với một bộ dạng tìm tòi nghiên cứu. [?] Trên mặt cô hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng. “Thôi em đi trước đây, Tết Nguyên Tiêu vui vẻ nha!” Trần Tứ cười nói một câu rồi nhanh chóng rời khỏi.
Từ Khả bị cô làm cho rơi vào sương mù mênh mang. Cô lại nhìn về phía Thẩm Trí. “Hôm nay nếu dọn cửa hàng sớm thì em lại đi dựng sạp bán sao?” Thẩm Trí hỏi. Bánh trong tiệm còn dư không quá nhiều, hôm nay hẳn là có thể thu dọn sớm một chút. Từ Khả đang cầm điện thoại chỉnh lại số lượng bánh kem và bánh mì hiển thị trên ứng dụng. Nghe được câu hỏi của anh, cô nhìn quanh cửa tiệm một vòng rồi lại lắc đầu. Mì căn và xúc xích đã bán hết, hàng mới còn chưa được nhập về. Vốn cô định tối nay sẽ đi làm shipper giao đồ ăn. “Vậy em có muốn ra ngoài xem hoa đăng cùng anh hay không?” Anh mời cô. Từ Khả nhìn anh, nhìn một chốc rồi hỏi: [Anh không đón lễ cùng người nhà hay sao?]
“Bọn họ có cuộc sống của bọn họ, anh có cuộc sống của anh,” Thẩm Trí lạnh nhạt nói: “Anh sẽ dẫn theo Duy Duy đi nữa đó.” Vốn Từ Khả muốn từ chối, nhưng nhìn đến bé cưng trong lòng anh thì lại có hơi dao động rồi. “Đi cùng nhau nha,” người đàn ông nhìn cô rồi nở nụ cười mê hoặc lòng người. Thậm chí anh còn “quá đáng” tới mức cầm lấy tay bé cưng trong lòng mình vẫy vẫy với cô. [Nhưng, em cũng không biết khi nào mới bán hết nữa.] Từ Khả chậm rãi dùng thủ ngữ với anh. Những lúc còn một ít bánh thế này, ngược lại bán chậm dữ lắm. “Không sao, anh chờ được mà. Anh sẽ về nhà một chuyến đưa chó về,” Thẩm Trí nói xong rồi lại cầm lấy điện thoại di động trên bàn nhanh chóng bấm mấy cái. “Bây giờ cũng còn sớm,” anh lại bồi thêm một câu. Bây giờ đúng là sớm thật. Từ Khả nhìn đồng hồ thì thấy mới khoảng bốn giờ chiều, không biết có thể bán xong trước bảy giờ tối không nữa. “Vậy quyết định thế đi,” không đợi cô nói thêm lời từ chối gì nữa thì Thẩm Trí đã cười rồi chốt kèo với cô luôn.
Lúc này, Lâm Giai Ngạn ở đầu bên kia lại nhận được tin nhắn gửi từ người bạn cực tốt của mình. Trong tin nhắn có để tên cửa hàng và địa chỉ, sau đó bồi thêm một câu: Lên ứng dụng đặt đồ ăn, vào cửa tiệm nhắn ở trên, mua hết bánh trong cửa tiệm này cho tớ! Lâm Giai Ngạn: ?????