Chương 43

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Thẩm Trí nhận được một tràng dài dấu chấm hỏi từ Lâm Giai Ngạn, anh vẫn đang đứng trong cửa tiệm của Từ Khả.
Anh muốn đợi bé cưng tỉnh ngủ rồi mới dắt chú chó về nhà, bằng không để con bé ngủ ở ghế an toàn phía sau trông cũng không an toàn lắm. Hơn nữa, anh cũng tiện thể về nhà khoác thêm áo ấm cho bé cưng vì buổi tối nhiệt độ sẽ hạ xuống thấp, lạnh thế sợ con bé sẽ bị cảm lạnh.
Thẩm Trí: Giúp một chút đi, mấy món này không nhiều đâu, chắc cỡ một trăm đồng thôi mà.
Lâm Giai Ngạn: Đây là vấn đề tiền bạc hay sao? Đây là vấn đề nguyên tắc đó!
Thẩm Trí: Cậu có nguyên tắc cái thá gì!
Lâm Giai Ngạn chính là người vô nguyên tắc nhất trong đám.
Trong chốc lát, Lâm Giai Ngạn lại trả lời một tin nhắn: Trí Bảo à, đầu óc cậu đang có vấn đề đúng không? Hay để tớ chạy qua dắt cậu đi bệnh viện khám xem sao ha.
Thẩm Trí: …
Chuyện sai lầm của anh chính là đi tìm Lâm Giai Ngạn, sớm biết thế đã tìm Tiêu Đồng cho rồi.
[Trí Bảo à, ba đã dạy con đừng có trêu ghẹo con gái nhà người ta như thế rồi, thế là không đứng đắn biết chưa]
Một lát sau, Lâm Giai Ngạn lại gửi thêm một tin nhắn khiêu khích qua cho anh.
Thẩm Trí: À thì ra cậu thèm đòn, có chịu giúp hay không?
Lâm Giai Ngạn: Ui ui, con lớn không thể giữ trong nhà, ba đương nhiên giúp con rồi!
Thẩm Trí: …
Anh không muốn để ý tới con người Lâm Giai Ngạn này nữa, dai như đỉa đúng là lãng phí thời gian của anh mà.
Thẩm Trí cầm điện thoại lướt một lát rồi lại quăng điện thoại lên bàn, mặc kệ cái tên ngáo ngơ Lâm Giai Ngạn này đi.
Từ Khả thấy Thẩm Trí luôn cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó, tưởng anh đang bận rộn xử lý công việc nên cũng không dám đến gần làm phiền anh.
Vì sợ ồn ào làm phiền giấc ngủ của bé cưng nên cô còn cố tình điều chỉnh âm thanh chuông cửa nhỏ lại một chút.
Trên ứng dụng bán online lại có một đơn mới, cái bánh kem bốn tấc cuối cùng trong tiệm đã được mua, bây giờ chỉ còn thừa chút bánh mì thôi, ngay cả bánh trứng và bánh bông lan cuộn cũng đã bán sạch hết rồi.
Lâm Giai Ngạn: Đệt, A Trí ơi đầu óc của cậu đúng là không bình thường, vị trí của tôi nằm ngoài khu vực giao hàng rồi.
Lát sau, Thẩm Trí nhận được tin nhắn của người bạn tốt.
Anh nhìn tin nhắn, đúng là anh đã quên mất việc còn có phạm vi giao hàng nữa. Lúc này anh mới nhìn thoáng qua quầy thì thấy Từ Khả đang đóng gói bánh kem, đồ còn thừa lại cũng không nhiều.
Thẩm Trí: Không cần, cậu đúng là đồ vô dụng.
Lâm Giai Ngạn: Cậu đùa hả? Rốt cuộc cậu đối với con gái nhà người ta có tâm tư gì hả, vậy mà còn không chịu thừa nhận rằng mình đã rung động.
Anh còn có thể có tâm tư gì nữa chứ, Thẩm Trí nghĩ, anh gửi cho Lâm Giai Ngạn một biểu tượng mặt ngốc rồi lại ôm bé cưng lên.
“Anh dắt chó về trước đây, tối nay anh qua đón em,” Anh nhìn Từ Khả rồi nói.
Từ Khả nhìn bé cưng tròn vo nằm trong lòng anh còn chưa tỉnh ngủ nên mới chủ động đi qua dắt dây xích chó giúp anh.
“Cậu ơi,” Vừa bước ra ngoài thì Thẩm Duy lờ đờ tỉnh giấc, hình như là chưa ngủ đủ nên ánh mắt con bé mơ màng, giọng nói còn hơi nghèn nghẹn.
“Còn buồn ngủ không, nếu buồn ngủ thì lên xe ngủ tiếp nha,” Thẩm Trí cúi đầu nhìn cháu gái, bé cưng ngủ say khiến gương mặt đỏ bừng như một trái táo nhỏ.
Thẩm Duy không trả lời mà cọ mặt vào ngực anh, đôi mắt dần nhắm lại.
Từ Khả vẫn luôn nghiêng đầu nhìn Thẩm Duy, con bé rất quấn quýt Thẩm Trí, hơn nữa còn rất ngoan ngoãn không hề khóc lóc mè nheo gì hết.
Đêm giao thừa mà cô gặp bé cưng đó, dù vành mắt còn đẫm lệ nhưng vẫn tươi cười chào hỏi cô.
Đi đến bên xe thì Thẩm Trí mở cửa ghế sau, bên trong có trang bị ghế an toàn trẻ em, chiếm gần hết một nửa chỗ ngồi. Đợi cho bé cưng ngồi ngay ngắn ổn thoả thì anh mới nhận lấy dây xích chó, vòng qua cửa bên kia để chú chó lên ngồi ghế bên cạnh.
“Tối nay anh qua, đợi anh,” Trước khi lên xe, Thẩm Trí còn không quên dặn dò cô.
Từ Khả gật đầu.
Thẩm Trí thấy cô nở nụ cười, hình như có chút bất đắc dĩ, lại nói tiếp: “Nhớ chờ anh!”
Chữ “chờ” này anh đặc biệt nhấn mạnh khiến cho Từ Khả không khỏi ngước nhìn anh.
Một lúc lâu sau, anh mới khởi động xe rời đi.
Quay về tiệm, Từ Khả luôn cảm thấy trong đây cứ thoang thoảng một mùi hương nhẹ nhàng, thơm mát, chính là mùi hương trên người Thẩm Trí, như thể nhắc nhở cô rằng anh đã ở đây, và lát nữa sẽ quay lại để gặp cô.
Hạt mầm bé tí trong lòng cô nay đã mạnh mẽ vươn mình thành cây cao, điên cuồng cắm rễ sâu và lớn lên tự do trong đó.
Khi Thẩm Trí dắt bé cưng về nhà thì phát hiện trong nhà đang có khách.
Người nhà họ Bạch, còn có cả Bạch Vân Thư.
Nhìn thấy anh thì Bạch Vân Thư nhanh chóng nở một nụ cười tươi rói.
Thẩm Trí lập tức nhíu mày, anh không chút kiêng dè hỏi: “Sao cô lại ở đây?”
Bạch Vân Thư bị sự lạnh lùng không thể che giấu của anh làm cho hơi sững sờ: “Chú và dì hẹn ba mẹ em đến mừng lễ Nguyên Tiêu, nên em cũng đi theo.”
“À,” Thẩm Trí trả lời một câu nhạt nhẽo rồi lại không thèm liếc nhìn cô ấy lấy một cái, chỉ đi thẳng lên lầu.
Anh đã cự tuyệt rất rõ ràng rồi nên cũng chẳng cần phải khách sáo nể mặt ai, để tránh những người khác lại lầm tưởng anh có ý gì với cô ta.
Bạch Vân Thư thất vọng nhìn bóng lưng anh đi lên lầu, cô đã hạ mình đến thế nhưng Thẩm Trí còn không thèm liếc nhìn cô một cái.
Cô cho rằng chỉ cần bản thân mình cố gắng thêm một chút nữa thôi thì có thể khiến Thẩm Trí tôn trọng cô vài phần.
“Anh trai, anh về rồi sao?” Khi ôm Thẩm Duy lên lầu hai, anh vừa khéo gặp Thẩm Yểu đang từ trong phòng bước ra.
“Ừm, em mặc thêm áo ấm cho Duy Duy đi, tối nay anh dắt bé cưng ra ngoài ngắm đèn hoa,” Thẩm Trí cười nói: “Em muốn đi cùng không, hay là muốn cùng Lê Triệt tận hưởng thế giới riêng của hai người?”
“Em cũng muốn đi ra ngoài nhưng mà có Lê Triệt đi theo không tiện lắm,” Thẩm Yểu hơi buồn rầu, bởi vì Lê Triệt là minh tinh nên vừa bước ra cửa liền bị công chúng nhận ra, như thế dễ gây náo động lắm.
“Sao mà nói anh đi theo không tiện hả, sao anh lại bị người ta ghét bỏ thế rồi?” Vừa mới dứt lời thì đã vang lên giọng Lê Triệt đầy bất mãn: “Hừm, Thẩm Yểu bé bỏng à, em có ghét bỏ anh thì cũng không tài nào bỏ anh được đâu.”
“Mau dắt Duy Duy thay một cái áo ấm, mặc thêm một lớp áo bên trong nữa,” Thẩm Trí vừa thấy cậu ta đã không chút khách khí mà đặt bé cưng vào lòng cậu ấy.
Bé cưng còn tưởng rằng cậu và ba đang đùa giỡn với nhau nên bật cười khanh khách.
Lê Triệt ẵm bé cưng trong tay rồi đi về phía phòng mình, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Sao mình cứ cảm thấy mình và Thẩm Yểu làm cha mẹ thuê cho hắn à? Đúng là không công bằng mà, còn nữa Thiếu Gia à, anh xem xem trên dòng thời gian của Lâm Giai Ngạn đăng cái gì thế, hay là tối nay em dắt anh đi một chuyến tới bệnh viện khám luôn đi!!!”
“Lâm Giai Ngạn?” Nghe vậy thì Thẩm Trí mới nhanh chóng lấy điện thoại ra xem.
Chỉ thấy Lâm Giai Ngạn chụp màn hình đoạn tin nhắn vừa trò chuyện ban nãy rồi đăng lên dòng thời gian, kèm theo một dòng trạng thái: “Trí Bảo à, con thay đổi rồi, con không thương ba nữa.”
Thẩm Trí: “…”
Anh và Lâm Giai Ngạn có nhiều bạn chung trên WeChat, bây giờ bài đăng của Lâm Giai Ngạn đã có hơn hai mươi lượt thích, bình luận cũng rất nhiều, ngay cả người ít nói như Trác Văn Lan cũng bình luận bên dưới một câu rằng: [Anh Thẩm Trí có người trong lòng rồi sao?]
[Lâm Giai Ngạn, mau xóa bài đăng trên dòng thời gian đi!]
Lâm Giai Ngạn trả lời trong vài giây: Không xóa, nói lời dễ nghe xem nào!
Thẩm Trí: …
Thẩm Yểu ngồi bên cạnh ghé đầu qua nhìn vào điện thoại của anh trai mình, cô không nhịn được mà bật cười.
Thẩm Trí liếc mắt nhìn em gái rồi lại đưa tay véo má em ấy: “Em còn cười nữa hả?”
“Em chỉ thấy thì ra cũng có một ngày anh khiến cho tài năng của Lê Triệt được dịp phát huy mà thôi,” Thẩm Yểu nhẹ nhàng nói.
Thẩm Trí nhìn giao diện trò chuyện với Lâm Giai Ngạn, đột nhiên anh nhớ ra nếu mà trong vòng bạn bè anh người có thể để anh nhờ mua hết sạch bánh kem thật sự thì chỉ có mình Lê Triệt mới làm nổi mà thôi.
[Cậu không xóa cũng được, đừng có tưởng tớ không biết chuyện giữa cậu và Trần Tứ]
Anh lại gửi cho Lâm Giai Ngạn một tin nhắn như thế nữa.
Lâm Giai Ngạn: …
Thẩm Trí cũng mặc kệ, không thèm để tâm. Nếu đã có nhiều người thấy rồi, bây giờ có xóa cũng đã muộn.
Anh nhìn thoáng qua lầu dưới lại hỏi: “Bạch Vân Thư tới khi nào?”
“Đã đến đây một lúc rồi, vẫn ngồi dưới đó chờ anh, còn ba mẹ cô ấy thì đã sang nhà ba mẹ mình rồi,” Thẩm Yểu nói: “Em cũng đã khuyên cô ấy.”
Chuyện này nếu nói đến thì phải trách ba mẹ anh, rõ ràng anh trai đã cự tuyệt nhưng ba mẹ vẫn cứ sắp xếp, thậm chí còn muốn xếp một chỗ ở công ty dược của gia đình họ cho Bạch Vân Thư.
Kết quả khi mà nói ra thì ba mẹ đã cãi vã một trận với anh trai.
“Không sao đâu,” Thẩm Trí nói một câu rồi lại đi xuống lầu.
Chỉ thấy Bạch Vân Thư vẫn còn ngồi ở chỗ ban nãy, vẫn chưa rời đi.
“Cô Bạch,” Anh đi qua bên đó gọi một tiếng.
Bạch Vân Thư ngẩng đầu lên nhìn anh, gương mặt vốn xinh đẹp rạng ngời giờ đây lại lộ rõ vẻ tiều tụy.
“Tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ ràng rồi,” Thẩm Trí nhìn cô ấy.
“Nhưng…” Bạch Vân Thư vẫn cố quanh co, như thể muốn tìm một lý do để thoái thác chuyện này.
“Chuyện cô tìm gặp Từ Khả, tôi sẽ không so đo với cô, tuy rằng tôi không biết cô đã nói gì với em ấy, nhưng chắc là cô sẽ không muốn tôi làm ra những chuyện khó coi với cô đâu nhỉ?” Lời nói của Thẩm Trí càng thêm lạnh lẽo.
“Anh làm sao biết em…” Bạch Vân Thư trừng to hai mắt nhìn anh, không thể tin nổi mà hỏi: “Anh thật sự thích cô gái câm đó sao?”
“Ừ,” Thẩm Trí bình tĩnh trả lời, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như thường: “Cô đừng có tưởng là dùng ba mẹ tôi để ép buộc tôi, tôi ghét nhất là loại người bày mưu tính kế trước mặt tôi.”
“Cô ấy là người câm, hơn nữa gia cảnh cũng không tốt, anh làm sao có thể thích cô ấy?” Bạch Vân Thư dường như cảm thấy bản thân bị sỉ nhục. Nếu như Thẩm Trí thích một cô nàng nào đó xinh đẹp, giỏi giang hơn cô thì cô đúng là không còn gì để nói.
Nhưng mà trời xui đất khiến cô lại bại trận dưới tay một người không có gia thế, lại còn là một người câm.
“Cô lo gì đến chuyện tôi thích cô ấy?” Thẩm Trí trêu chọc một câu: “Ép buộc sẽ không bền lâu, tôi hy vọng cô hiểu được đạo lý này.”
Chuyện tình cảm của anh không cần phải phơi bày trước mặt người ngoài, ngoại trừ những người thân cận, anh cũng không cần thiết phải chia sẻ chuyện tình cảm hay người con gái mình thích với bất kỳ ai khác.
Người kia là người mà anh thích, cho dù chỉ là một phần nhỏ, người khác cũng không xứng đáng được nghe.
Anh đã từng khách sáo với Bạch Vân Thư, nhưng nếu càng khách sáo nữa sẽ khiến người khác hiểu lầm rằng anh đang do dự, mà họ được một tấc lại tiến thêm một thước.
Vậy thì đừng trách anh không giữ thể diện.
Nước mắt Bạch Vân Thư nhanh chóng chảy ra khỏi hốc mắt, trên gương mặt cô là biểu cảm không thể tin nổi.
Gia thế cô tốt vậy, bằng cấp cao, là người ưu tú, vẻ ngoài xinh đẹp nhưng lại không thể nào lọt vào mắt anh, cô thật sự vẫn không thể nghĩ ra mình thua kém ở điểm nào.
“Tôi cũng lười đứng đây đôi co với cô, là do cô cứ đâm đầu kiếm chuyện,” Thẩm Trí nhìn cô, nhấn từng lời, vô cùng nghiêm túc: “Cô Bạch, cô là một người tốt, người thích cô hay yêu cô tuyệt đối không phải là tôi! Dây dưa thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì, nếu tôi thật sự có ý với cô, thì ngay lần gặp đầu tiên tôi đã bày tỏ lòng mình rồi!”
Đương nhiên cũng có khả năng tìm kiếm cả đời cũng chẳng có ai thích được!
Nhưng những lời này Thẩm Trí không nói.
Anh đã đợi rất lâu mới có thể đợi được Từ Khả đến bên đời anh.
Từ Khả sẽ không để anh chờ đợi trong vô vọng, không để anh chờ đợi cả đời này.
Bạch Vân Thư dường như vừa khóc vừa chạy ra khỏi đó, Thẩm Trí vẫn đứng yên một chỗ nhìn tin nhắn mà Từ Khả gửi đến cho anh.
[Bánh trong tiệm đã bán xong hết rồi]
Chưa từng có khoảnh khắc nào mà anh nóng lòng muốn gặp cô đến thế.
Chỉ muốn lập tức, lập tức nhìn thấy cô.
Đồ trong tiệm bán hết sớm hơn dự tính, khi khách đặt bánh kem đến lấy thì cũng thuận tiện mua luôn mấy túi bánh mì còn thừa lại.
Lúc đó chỉ khoảng sáu giờ, Từ Khả vào trong tắm rửa rồi thay bộ quần áo khác.
Cô ngồi ở trong tiệm vừa xem điện thoại vừa đợi Thẩm Trí.
Cũng không biết vì sao, nhưng mà cảm giác chờ đợi này là lần đầu tiên cô trải qua, vừa sốt ruột vừa sợ hãi.
Vừa sợ là công cốc, thật sự có vài thứ rõ ràng nắm được trong tay mà hóa ra lại chẳng có gì cả.
Chờ không lâu lắm thì đã thấy xe của Thẩm Trí đậu ngay trước cửa tiệm cô.
“Từ Khả,” Anh hạ cửa kính xe xuống và gọi cô.
Từ Khả ngước mắt nhìn, thấy anh ngồi trong xe đang vẫy tay với cô.
Cô tắt đèn, khóa cửa, đi đến trước xe chỉ thấy Thẩm Duy đang ngồi ghế sau ôm bình sữa uống, dáng vẻ đáng yêu đến mức cô không thể cưỡng lại.
Cô đang nghĩ tới bản thân mình có phải mình nên ngồi vào ghế sau không, đột nhiên Thẩm Trí mở cửa rồi đi xuống.
[Hửm]
Cô hơi nghi hoặc, nhưng chỉ một giây sau Thẩm Trí đã ôm chầm lấy cô.
Từ Khả bị động tác ôm của anh làm cho sững sờ, không biết vì sao anh lại ôm cô mạnh đến thế.
Gương mặt cô gần như dán chặt vào lồng ngực anh, khiến cô hơi khó thở.
Hơn nữa đang ở trên đường cái, xe cộ qua lại, người đi người đến như vậy, Từ Khả cảm giác như có rất nhiều người đang nhìn họ chằm chằm.
Cô đưa tay níu lấy góc áo anh, không biết anh đang bị sao nữa.
Ôm mãi một lúc lâu thì Thẩm Trí mới buông cô ra, trên môi nở một nụ cười đẹp.
Từ Khả nhìn anh, vốn muốn hỏi anh bị sao mà thế, trong lúc nhất thời cô cũng không biết hỏi sao nên chỉ ra hiệu vài cái.
“Lên xe đi em,” Thẩm Trí mở cửa sau xe: “Em ngồi ghế sau đi, chơi với Duy Duy nhé.”
Vốn muốn để cô lên ngồi ghế phụ lái nhưng thấy cô ban nãy cứ nhìn chằm chằm bé cưng ở ghế sau, đành phải để cô ngồi ghế sau thôi.
Từ Khả cũng không dám nhìn anh nữa nên nhanh chóng ngồi xuống ghế sau, làm bộ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đây là lần thứ hai Thẩm Trí ôm cô, nhưng cái ôm này hoàn toàn không giống cái ôm mà cô khóc hôm đó.
Chính là giống như cả người cô như bị điện giật, đầu óc cứ ong ong.
Từ Khả vẫn đang thất thần nhưng lại có một bàn tay mũm mĩm, bụ bẫm níu lấy quần áo cô, cô nghiêng đầu nhìn qua chỉ thấy Duy Duy đang nhìn cô chằm chằm và cười, cô mới giơ tay sờ vào cái mũ trên đầu bé cưng.
Bé cưng đội một cái mũ đỏ và quàng khăn ở cổ, đôi mắt xinh đẹp đó vẫn cứ dán chặt vào người cô, vừa uống sữa vừa cười.
“Chào chị,” Thẩm Duy ôm bình sữa, giọng dịu dàng, mềm mại gọi một tiếng.
Từ Khả được cô bé gọi mà thấy trái tim mình mềm nhũn, làm sao lại có bé cưng đáng yêu đến thế này nhỉ, đặc biệt khi mà cô bé ôm bình sữa, cô không nhịn được mà lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh.
“Con bé vui vẻ nãy giờ đó, nghe được đi chơi là vậy đấy,” Thẩm Trí nhìn qua kính chiếu hậu, chỉ thấy Từ Khả đang chụp ảnh bé cưng.
Từ Khả nhìn qua Thẩm Trí, do anh đang lái xe nên cô cũng không thể dùng ngôn ngữ ký hiệu với anh, lại càng không thể gõ chữ trên điện thoại cho anh xem nên cứ thế nở nụ cười.
Kỳ thật cô cũng thấy hơi lạ, Tết Nguyên Tiêu mà bé cưng không ở nhà đón cùng ba mẹ mà lại theo cậu ra ngoài, chắc hẳn con bé rất thích cậu của mình.
“Trước tiên chúng ta tìm một chỗ ăn tối đã,” Thẩm Trí nói.
[Anh còn chưa ăn tối sao?]
Lúc này đã sắp bảy giờ, cô còn tưởng Thẩm Trí ăn xong bữa tối mới chạy qua đây!