Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Pháo Hoa Rực Rỡ Và Lời Tỏ Tình
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh mới ăn được một chút thôi.” Anh trả lời.
Thật sự anh chỉ mới ăn được một chút, chẳng có chút khẩu vị nào.
Cơm chiều anh ăn ở nhà họ Lê, một đại gia đình đông vui, náo nhiệt. Nhưng chỉ vì chuyện của Bạch Vân Thư, vốn dĩ ba mẹ anh muốn giữ cả nhà họ Bạch ở lại ăn cơm chiều, nhưng sau khi Bạch Vân Thư khóc lóc chạy đi thì người nhà họ Bạch cũng vội vàng bỏ về.
Anh còn định dắt cậu nhóc Lê Cảnh Diệu tới đây chơi luôn, nhưng thằng nhóc có vẻ khó chịu ở đâu đó nên mới không đi cùng anh.
Từ Khả cũng không trả lời anh ngay mà chỉ ở bên cạnh chơi đùa cùng Thẩm Duy.
Đợi đến một ngã tư có đèn đỏ, khi Thẩm Trí dừng xe lại thì cô mới đưa điện thoại cho anh xem: [Đến nơi mình ngắm hoa đăng để ăn đi, em nghĩ bên đó bán nhiều đồ ăn vặt lắm.]
Cô muốn ăn khoai nướng, còn muốn ăn cả lẩu Oden, cô còn đang suy nghĩ sẽ ăn thêm mấy món ăn vặt bán ven đường.
“Vậy được.” Thẩm Trí ngước mắt lên nhìn cô. Ngay giờ phút này, mặt cô kề rất sát bên anh, bởi vì cô ngồi ở ghế sau muốn đưa điện thoại lên phía trước thì phải nghiêng nửa người về phía trước.
Làn da của Bé Câm đẹp lắm, trắng trẻo mịn màng, không hề thấy lỗ chân lông, chỉ có thể thấy những sợi lông tơ li ti. Dựa sát vào thêm chút nữa còn nghe được mùi hương ngọt ngào đặc trưng của riêng cô, khiến người ta không nhịn được mà muốn cắn một miếng.
Từ Khả thấy anh nhìn như thế mới phát hiện bản thân mình kề sát quá. Cô cuống quýt lùi về chỗ ngồi, nhưng do cô kích động quá nên khi anh phanh gấp một chút thì cô đã đập đầu vào trần xe.
“Ui!” Cô đau đến mức miệng khẽ kêu lên một tiếng. Cô cứ ôm đầu xuýt xoa.
“Không sao chứ? Anh đâu có ăn thịt người đâu, em trốn cái gì hả?” Thẩm Trí vội vàng sờ đầu cô. Vừa sờ thì đã chạm vào tay cô, khiến cô càng hoảng sợ, vội rụt tay lại, lắc đầu lia lịa.
Lúc này đèn xanh đã sáng, những xe phía sau đã bấm còi nên Thẩm Trí chỉ có thể nghiêng đầu nhìn cô một cái rồi khởi động xe thêm lần nữa.
“Hahaha.” Thẩm Duy ngồi một bên thấy cảnh này liền cười đến vui vẻ.
“Cười cái gì mà cười?” Thẩm Trí nhìn lướt qua cháu gái mình rồi lại hỏi cô: “Đau lắm hả em?”
Từ Khả lắc đầu, đương nhiên là đau muốn chết luôn rồi, trong mắt cô còn đọng một vòng hơi nước đây này.
“Anh đáng sợ thế sao?” Thẩm Trí thấy bộ dáng hai mắt ửng hồng của cô thì không nhịn được mà hỏi.
Từ Khả lắc đầu.
Không có đáng sợ mà là quá đẹp trai, mỗi lần đến gần anh, cô lại sợ bản thân mình sẽ bị anh làm cho mê mẩn.
Thẩm Trí thở dài thầm, xem ra Bé Câm cần thêm chút thời gian nữa để chấp nhận anh.
Từ Khả lại tiếp tục chơi đùa với Thẩm Duy. Bé cưng nói chuyện bập bẹ bằng giọng trẻ con, nhiều từ còn chưa rõ, nhưng nghe lại khiến lòng người mê đắm.
“Cậu mất hứng, có người chọc cậu không vui.” Bé cưng đột nhiên kề sát bên tai Từ Khả mà nói thế.
Nghe vậy nên Từ Khả kinh ngạc nhìn bé cưng chằm chằm. Đôi mày bé cưng cũng nhíu lại, ra vẻ rất nghiêm trọng, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Từ Khả bị vẻ mặt của cô bé chọc cho bật cười, nhưng mà nghĩ tới lời cô bé nói thì không nhịn được mà liếc nhìn người đàn ông đang lái xe phía trước.
“Hai người các em đang nói nhỏ gì thế?” Thẩm Trí chú ý tới tầm mắt của cô nên mới hỏi.
Từ Khả xua tay, ra vẻ hai người chưa nói gì cả, rồi nắm lấy bàn tay mũm mĩm của bé cưng.
Thật ra Thẩm Duy không mập lắm, thân hình giống như những đứa bé ngoài kia, vừa vặn, đáng yêu. Đứa trẻ trắng trẻo, mũm mĩm luôn trông rất đáng yêu, bàn tay nhỏ xíu cũng trắng nõn, mũm mĩm, khiến người khác nhìn chỉ muốn cắn một cái.
“Em nói thật đó!” Như là sợ Từ Khả không tin mình nên Thẩm Duy lớn tiếng nói một câu như thế, dồn hết sức nói.
Cô bé không muốn thấy cậu mình không vui.
“Cái gì mà thật? Duy Duy, con nói gì với chị đó?” Thẩm Trí nghiêng đầu liếc nhìn cháu gái mình một cái.
“Nói con chó.” Thẩm Duy nói với giọng ngây ngô.
Từ Khả nhìn cô bé, ôi bé cưng còn biết nói dối nữa hả.
Cô nhìn bé cưng cười cười tỏ vẻ bản thân đã hiểu rồi, cô có thể giúp “dỗ” cho cậu của bé vui vẻ.
Lúc này bé cưng mới thôi chau mày lại, tiếp tục ôm bình sữa nút mấy ngụm sữa, uống xong còn chẹp chẹp miệng mình.
Từ Khả giơ tay sờ bình sữa của bé cưng, bình sữa đã nguội chắc là sữa bên trong cũng lạnh rồi, sợ bé cưng uống sữa lạnh sẽ không tốt cho dạ dày.
“Duy Duy, sữa nguội rồi, đừng uống nữa. Tối nay mua đồ ăn ngon cho con.” Chú ý tới động tác của cô nên Thẩm Trí ngồi đằng trước dịu dàng nói.
“Dạ!” Thẩm Duy dùng hết sức gật đầu.
Từ Khả cười rồi đưa tay cầm lấy bình sữa của cô bé, sau đó lau miệng cho bé cưng, cô bé cũng rất hợp tác.
Sao trên đời này lại có bé cưng đáng yêu như thế này cơ chứ?
So với những đứa trẻ chỉ thích la hét thì bé cưng trước mắt cô đây đích thị là một thiên thần bé bỏng.
Vì đường xá hơi kẹt nên phải ngồi xe một đoạn thật lâu thì họ mới đến được nơi tổ chức lễ hội hoa đăng.
Người nhiều xe cũng nhiều, ngay cả tìm một chỗ đậu xe cũng tốn khá nhiều thời gian.
Nơi tổ chức thả hoa đăng là một khoảng đất trống rất rộng, trên khoảng đất ấy dựng rất nhiều kiến trúc xưa cũ xen lẫn hiện đại, cũng không ít người mặc Hán phục để chụp ảnh. Có lẽ nơi này là một điểm du lịch, nên nhiều ngôi nhà vẫn giữ kiến trúc cổ, rất thích hợp để chụp ảnh lưu niệm.
Trên đường vô cùng náo nhiệt, khắp nơi đều thấy những chiếc đèn lồng đủ màu sắc, còn tạo thành hình các con vật, thuyền buồm, đủ mọi hình dáng. Xa xa phía bên kia còn có ban nhạc đang biểu diễn, luôn có người hát ca.
“Để anh bế Duy Duy.” Đi đến nơi đông người thì Thẩm Trí bế Thẩm Duy từ tay Từ Khả: “Em xách cái này đi.”
Từ Khả thấy anh đưa cô một cái túi, chắc là đồ dùng cá nhân của bé cưng này đây.
“Cẩn thận chút, coi chừng lạc nha.” Thẩm Trí ngoái đầu nhìn cô một cái, sau đó đưa bàn tay còn trống của mình ra.
Từ Khả nhìn bàn tay anh đưa qua. Sau một lát, cô mới nắm lấy vạt áo của anh, nhiều người như thế nếu anh ôm bé cưng bằng một tay sẽ mệt lắm.
Thẩm Trí cúi đầu nở nụ cười, ôm theo bé cưng đang hào hứng đi theo đoàn người phía trước.
“Cậu ơi, muốn cái này, muốn cái này!” Thẩm Duy được bế lên rất cao. Khi đi ngang qua sạp kẹo đường, bé nhanh tay túm lấy áo cậu mình, đôi mắt cứ nhìn thẳng vào những cây kẹo đường xinh đẹp kia.
“Con bé chỉ toàn chú ý mấy món này thôi.” Tuy nói thế nhưng Thẩm Trí vẫn dừng bước, nhìn về phía Từ Khả: “Em có muốn một cây không? Hay ăn chung với Duy Duy một cây nhé?”
Từ Khả lắc đầu.
“Vậy em ăn cùng với Duy Duy một cây đi, con bé không thể ăn nhiều đồ ngọt được.” Thẩm Trí nói xong, quay sang nói với ông chủ mua một cây.
Đang muốn lấy điện thoại ra trả tiền thì Từ Khả đã thanh toán trước một bước.
Hai mắt Thẩm Duy sáng rực, nhìn chằm chằm cây kẹo đường như thể thấy phép màu. Nhìn cây kẹo ngày càng gần, như thể từ trên mây bay thẳng xuống trước mặt, đến mức bé còn hơi kinh ngạc không dám nhận.
“Em ăn một miếng trước.” Thẩm Trí đưa kẹo đường đến trước mặt Từ Khả.
Từ Khả hơi ngượng ngùng. Thấy Thẩm Duy cũng đang nhìn chằm chằm mình, cô mới há miệng cắn một miếng. Vừa cắn xong, đường đã dính đầy trên mặt.
Người đàn ông khẽ cười. Sau khi đưa kẹo đường cho bé cưng, anh mới đưa tay lau đi vụn đường dính trên gương mặt cô.
Em tự làm được mà.
Từ Khả rất muốn nói như thế, nhưng mà tay chân luống cuống, không kịp gõ chữ vào điện thoại nên cô mới dùng mu bàn tay tự lau mặt.
Thẩm Trí không nhịn được cười, vì anh đang bế một bé cưng, không ít người đã ghé mắt nhìn anh.
Từ Khả cắn môi, sao cô có cảm giác mình đang bị anh trêu ghẹo thế này.
Ba người họ đi bộ theo đoàn người. Dọc đường đi, Từ Khả không nhịn được mà cầm điện thoại chụp cho hai người đẹp mắt trước mặt mấy tấm ảnh.
Đi đến một nơi ít người thì Thẩm Trí thả Thẩm Duy xuống, nắm tay dắt cô bé đi.
“Em nắm tay Duy Duy đi, anh chụp ảnh cho hai đứa.” Thẩm Trí cầm điện thoại chụp liền mấy tấm ảnh.
Trong ảnh, Từ Khả hơi mất tự nhiên, nhưng bé cưng bên cạnh lại luôn giơ tay tạo dáng.
“Từ Khả, em cứng nhắc quá. Em không muốn chụp ảnh với bảo bối nhà anh sao?” Thẩm Trí cầm điện thoại quơ quơ trước mặt cô. Trong lời nói có vài phần trêu ghẹo, nhưng Từ Khả không nhận ra.
Cô nhanh chóng lắc đầu. Cô đương nhiên rất muốn chụp ảnh cùng bé cưng, nhưng cô chưa chuẩn bị kịp.
“Em ghét bỏ Duy Duy nhà anh sao?” Người đàn ông trêu chọc cô đến nghiện, lại nói thêm một câu nữa.
Ngay cả Thẩm Duy cũng diễn trò theo cậu mình, làm ra vẻ mặt ấm ức, nhìn chằm chằm Từ Khả.
[Không có mà.]
Từ Khả vừa lắc đầu vừa xua tay, vội vàng nở một nụ cười cho Thẩm Trí xem.
Lúc này thấy anh cười không nghiêm túc thì cô mới nhận ra mình đang bị anh trêu chọc.
Cô tức giận đến mức nhấc chân đá vào bắp chân anh một cái.
“Đau!” Thẩm Trí lại cười nói. Thấy cô còn muốn động thủ đánh tiếp nên nhanh chóng đưa bé cưng ra làm lá chắn.
Người này thật là đáng ghét quá đi, rõ ràng biết cô không thể nói chuyện, mà cứ luôn trêu ghẹo cô.
Bây giờ còn dám dùng bé cưng làm lá chắn, khiến cô ngay cả đánh trả cũng không nỡ.
“Oaaaaa!” Nhưng mà Thẩm Duy cực kì vui vẻ, hết lần này đến lần khác được cậu mình nâng lên cao, đưa qua trái qua phải, cười thật tươi, thỉnh thoảng còn hướng về phía Từ Khả làm vẻ mặt đáng thương nữa chứ!
Ba người đùa giỡn, như một gia đình hạnh phúc.
Mấy người đi dạo bên cạnh nhìn thấy cũng không nhịn được mà nói: “Giá trị nhan sắc của gia đình ba người này cao thật, đặc biệt là người đàn ông kia, ôi đẹp trai chết mất!”
“Thật ghen tị, người đàn ông đẹp trai thế kia, nhìn cũng biết là người tốt.”
Nghe được lời nói của người khác thì Từ Khả mới ngừng tay, nhìn về phía Thẩm Trí. Anh cũng đang cười, còn nắm tay bé cưng quơ quơ trước mặt cô.
“Đi thôi, qua bên kia.” Thẩm Trí nói xong rồi thả Thẩm Duy xuống dưới, nắm tay cô bé, đi về phía hành lang dài có ánh đèn.
Từ Khả nhìn thoáng qua mấy người đang nói chuyện rồi lại nhìn về phía bóng lưng người đàn ông phía trước. Anh nghiêng đầu nói chuyện với Thẩm Duy, trên gương mặt tuấn tú mang theo nụ cười làm điên đảo chúng sinh.
“Từ Khả, em cứ đứng đó làm gì, nhanh tới đây nào.” Thấy cô không đi kịp nên anh mới dừng bước nhìn về phía cô.
Người nọ đang đứng dưới ánh đèn ở hành lang dài, quanh người anh là hoa đăng muôn màu rạng rỡ. Ánh sáng nơi đó không quá sáng, gương mặt điển trai của anh ẩn hiện trong bóng tối, nhìn không quá chân thực.
Chỉ trong nháy mắt thì Từ Khả còn tưởng mình đang rơi vào một giấc mộng hoàn mỹ.
Nếu như thật sự là mơ thì cô hi vọng giấc mơ này dài thêm chút nữa, để cô có thể đắm chìm trong giấc mơ tốt đẹp này thêm một lúc.
Nghĩ thế nhưng Từ Khả vẫn chạy chậm qua bên đó, dắt cánh tay còn lại của Thẩm Duy.
Ba người cùng đi dưới ánh đèn. Bé cưng thỉnh thoảng lại nâng chân mình lên, hệt như đang chơi đánh đu. Có đôi khi Thẩm Trí cũng phối hợp nâng bé cưng lên cao, nhìn thế nào cũng thấy đây là một gia đình hạnh phúc.
“Từ Khả, nhìn qua bên này.” Đi một lát, lúc mà Từ Khả đang nắm tay bé cưng thì Thẩm Trí bên cạnh gọi cô một tiếng.
Lúc cô quay sang, nghe thấy tiếng “tạch”, anh đã chụp xong một tấm ảnh.
Là Thẩm Trí đang cầm điện thoại tự mình chụp.
Trên ảnh, cô và bé cưng không hẹn mà cùng nhìn về phía camera. Gương mặt tuấn tú của anh ở gần điện thoại nhất. Dù anh không cười, nhưng đôi mắt hoa đào kia lại như đang tươi cười.
Thoạt nhìn cũng chẳng thấy anh không vui. Từ Khả đang nhớ tới lời bé cưng đã nói với cô ở trên xe.
“Anh đẹp đến thế sao?” Thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình, trong ánh mắt cô mang theo chút tìm tòi, nghiên cứu thì người đàn ông mới khẽ hỏi cô.
Từ Khả gật đầu.
Anh đẹp trai lắm, nhìn thế nào cũng không đủ. Chỉ cần ánh mắt rơi xuống gương mặt anh, dù muốn dời đi thế nào cũng không dời nổi, như thể bị bỏ bùa mê.
“Vậy anh cho em cơ hội mỗi ngày đều nhìn thấy anh.”
Từ Khả còn chưa kịp hiểu lời anh nói có ý nghĩa gì thì anh không nói tiếp nữa, mà khom lưng bế bé cưng lên: “Đi qua bên kia ăn chút gì đã.”
Cuối hành lang là một quảng trường hình tròn rộng lớn, nơi đó không thiếu người bán món ăn ngon.
Từ Khả đi bên cạnh anh, cô vẫn còn đang suy nghĩ lời anh nói ban nãy có ý gì.
“Em muốn ăn gì?” Đi đến quảng trường rồi anh mới hỏi cô.
Từ Khả duỗi tay chỉ vào quán bán lẩu Oden bên kia. Món đó đang nóng hổi, hơn nữa không cay nên bé cưng cũng có thể ăn được.
“Vậy em trông Duy Duy đi, để anh đi mua.” Thẩm Trí thả Thẩm Duy xuống đất, rồi đi về phía sạp bán lẩu Oden.
“Chị ơi, cái kia đẹp quá!” Thẩm Duy túm quần áo của cô rồi chỉ qua quầy bán bong bóng phía kia. Hình như bên trong quả bong bóng có đèn nhấp nháy, nhìn rất đẹp.
Từ Khả nở nụ cười, nắm tay dắt cô bé qua bên đó mua.
“Hình như cậu vui trở lại rồi.” Đi được hai bước thì giọng nói ngây ngô của bé cưng lại vang lên.
Nghe được lời này nên Từ Khả cúi nhìn bé cưng. Chỉ thấy trên gương mặt nhỏ xíu của cô bé là vẻ nghiêm túc hiếm thấy, mặc dù ánh mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm vào bóng bay phía kia.
Từ Khả không nhịn được cười. Nếu có thể thì cô mong rằng cả đời này Thẩm Trí sẽ luôn sống trong sự vui vẻ, không phải vướng bận phiền não, cũng sẽ không gặp phải tai nạn hay thương tổn gì.
“Muốn cái này!” Đến nơi bán bong bóng thì Thẩm Duy đứng ở bên đó chọn lựa tới lui, cuối cùng chọn một quả bóng hình gấu trúc.
Từ Khả mua thêm cho bé cưng một cái chong chóng, dỗ đến mức nhóc con vui vẻ không khép miệng lại được.
“Cám ơn chị nha!” Khi vui vẻ thì miệng của bé cưng càng ngọt ngào. Bé cưng kề sát bên tai Từ Khả, giọng nói nhỏ nhẹ, không rõ ràng mà nói: “Chỉ nói với chị thôi, trong túi của cậu có lửa.”
Lửa?
Lửa gì nhỉ?
Từ Khả không hiểu rõ lời nói của cô bé lắm, nhưng cũng không thể nhìn chằm chằm vào túi xem có gì được.
Cô dắt bé cưng đi về phía Thẩm Trí. Bé cưng trông rất vui vẻ, đôi chân nhỏ chạy chậm, nhưng thấy chong chóng quay quay, bé cưng cũng hào hứng chạy nhanh hơn.
Từ Khả sợ con bé ngã nên cũng hơi cúi người nắm chặt bàn tay của bé cưng.
“Thẩm Duy, nơi đông người đừng có mà chạy!” Chạy được một đoạn thì nghe được giọng nói nghiêm túc của Thẩm Trí vang lên.
Đây là lần đầu tiên cô nghe anh gọi cả họ lẫn tên của bé cưng.
Từ Khả ngẩng đầu, thấy tay anh cầm theo một cái tô giấy rất lớn, đi về phía hai người.
“Em đừng chiều chuộng cô bé quá.” Đi tới rồi anh mới nói với Từ Khả.
Từ Khả không nhịn được mà nghĩ rằng anh mới chính là người nuông chiều cô bé đó!
Nhưng mà bé cưng cũng rất nghe lời, vừa nghe cậu mình nói thế, đôi chân nhỏ cũng không còn chạy nữa.
“Đi thôi, đằng kia có ghế trống.” Thẩm Trí xoa đầu cháu gái.
Ba người đi đến một băng ghế trống. Vì không có bàn, họ đành để tô lẩu xuống dưới ghế.
Thẩm Trí đưa một đôi đũa cho Từ Khả rồi sau đó bế lấy cháu gái, chỉnh lại chiếc mũ đang đội lệch của cô bé: “Có lạnh không?”
Anh vẫn hơi lo bé cưng sẽ lạnh.
Thẩm Duy lắc đầu, con bé đang chơi chong chóng trên tay, thỉnh thoảng sẽ thổi thổi nó.
Từ Khả gắp một quả trứng, thổi thổi rồi đưa đến miệng bé cưng.
Bé cưng không hề kén chọn, vừa đưa đến liền há miệng ăn.
Cô lại gắp một viên cá viên đưa cho Thẩm Trí. Anh không nhận, mà lại nắm lấy tay cô lùi về, để viên cá đút vào miệng cô.
Bé Câm vẫn luôn như thế, những món ngon vật tốt đều dành cho anh.
Từ Khả ăn viên cá này rồi lại nhìn anh một cái, sau đó đổi đầu đũa, gắp một viên khác cho anh.
Lần này Thẩm Trí không từ chối nữa, mà há miệng ăn luôn.
Từ Khả lại gắp một quả trứng cho Thẩm Duy. Cô bé ăn vô cùng ngon miệng, vừa ăn vừa không quên chơi chong chóng trên tay mình.
[Con bé rất dính anh.]
Thấy bé cưng đang ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh, Từ Khả không khỏi nói.
“Ừm, từ lúc cô bé được sinh ra, đa số là anh sẽ trông cô bé.” Thẩm Trí gật đầu.
Lại nói đến chuyện so với ông bà nội thì bé cưng thật sự dính lấy anh nhiều hơn.
Có đôi khi anh cũng nghĩ như lời Lê Triệt nói, bé cưng đây là sinh riêng cho anh mà.
Trước đây có một khoảng thời gian bé cưng chỉ đòi ngủ bên cạnh anh mới không quấy không khóc mà thôi!
Cho nên tuy là bé cưng mới có tí tuổi đầu như thế nhưng luôn cảm nhận được lúc nào cậu không vui, luôn lo cậu sẽ không vui.
Những lời này Từ Khả không nói, cô cảm thấy tất cả những tình cảm trên thế gian này đều phải đến từ hai phía, mới khiến con người mong muốn có được.
Bé cưng biết ai đối xử tốt với con bé, biết ai đối xử không tốt.
Cô tiếp tục đút cho Thẩm Duy ăn, cũng đút thêm cho người bên cạnh.
Nhìn hình ảnh này có hơi buồn cười, mà còn rất ấm áp, thậm chí còn có người qua đường giúp họ chụp một tấm ảnh.
Lần này Thẩm Trí không yêu cầu người ta xóa ảnh chụp nữa, mà còn nhờ họ chuyển qua cho anh.
Trong ảnh chụp, Từ Khả gắp một miếng đậu hủ đút cho Thẩm Trí, bé cưng ngồi trong lòng Thẩm Trí đang thổi chong chóng. Nhìn vào, ai cũng nghĩ đây là một gia đình hạnh phúc.
Thẩm Trí nhìn ảnh chụp, nhấn vài cái liền gửi cho Từ Khả.
“Đi thôi.” Ăn xong hết rồi anh lại ôm Thẩm Duy đứng dậy.
Từ Khả đi theo sau, tầm mắt nhìn đến bóng lưng rộng lớn kia. Cô cảm giác có chút tiếc nuối, như sắp phải tỉnh lại giữa cơn mộng mị.
Nếu như trời ngừng sáng, thời gian ngừng trôi thì tốt biết mấy...
Trên xe Từ Khả vẫn luôn rất yên tĩnh, cô cứ nhìn Thẩm Duy, nhưng hình như cô bé hơi mệt nên muốn ngủ, nhưng miệng thì cứ lẩm bẩm: “lửa, lửa.”
Từ Khả còn chưa hiểu "lửa" mà bé cưng nói có nghĩa là gì. Lúc này đột nhiên xe dừng lại.
Cô nhìn ra bên ngoài thì thấy anh đỗ xe bên ven đường.
Ở khu vực này còn đông người, rất náo nhiệt.
Thẩm Trí bước xuống xe, rồi mở cửa sau xe ra: “Xuống đi em.”
[?]
Cô nghi hoặc nhìn anh.
“Đốt chút pháo hoa.” Thẩm Trí nói xong, mới tháo dây an toàn của ghế, bế bé cưng xuống.
Vừa nghe đến việc đốt pháo hoa, bé cưng lập tức tỉnh hẳn.
Lúc này Từ Khả mới hiểu “lửa” mà bé cưng nói có nghĩa là gì.
Nơi này giống như một quảng trường cũ. Nơi đây so với ban nãy không quá nhiều người, nhà cửa xung quanh cũng khá cũ kỹ, cũng không có nhiều người thả hoa đăng lắm.
Nhưng mà cũng rất náo nhiệt, có mấy người lớn tuổi đang khiêu vũ, vài đứa nhỏ nhảy nhót chơi đùa, còn có thể thấy vài đứa trẻ đang chơi pháo hoa.
Từ Khả đang nghĩ tới lẽ nào nơi này cũng được đốt pháo hoa hay sao, tuy rằng không phải loại pháo hoa ngày lễ tết nhưng mà liệu có bị cảnh sát phạt không nhỉ. Lúc này Thẩm Trí đã nắm tay cô, đi đến bên kia quảng trường.
Đèn bên này hơi tối, sau khi châm lửa pháo hoa thì ánh sáng sẽ càng chói mắt.
“Thú vị lắm.” Thẩm Trí đốt một que pháo hoa rồi đưa cho cô thêm mấy que nữa, ý bảo cô cũng đốt.
Thẩm Duy sớm đã có, mỗi tay cầm một que pháo hoa, cứ luôn huơ huơ.
Từ Khả nhìn thấy ánh sáng soi rõ gương mặt anh, nghĩ đến đêm giao thừa hôm đó anh đã gửi một video cho cô. Gương mặt anh cũng ngập trong ánh sáng pháo hoa thế này, hệt như được thêm một lớp lọc xa hoa, khiến anh đẹp đến không chân thực.
Thấy cô cứ bất động nhìn mình, Thẩm Trí đưa que pháo hoa trong tay mình vào lòng bàn tay cô.
Âm thanh lửa cháy của pháo hoa kéo suy nghĩ cô về thực tại. Cô thấy tay mình đang cầm một que pháo hoa xinh đẹp. Đôi mắt sáng ngời, có cả ánh lửa bên trong. Biểu cảm của cô vừa kinh ngạc vừa vui sướng, trên môi vẫn luôn phảng phất ý cười.
Cô thật sự chưa từng nghĩ mình sẽ được chơi món đồ chơi này.
Hồi nhỏ, nhà cô chắc chắn sẽ không mua cho cô. Mà ngay cả khi lớn, cô cũng tiếc tiền không dám mua để chơi.
Nhưng mà, chơi ở đây sẽ không bị cảnh sát phạt sao?
Cô vẫn không nhịn được mà nghĩ thế.
Que pháo hoa nhỏ bé thật thần kỳ, rõ ràng trông vô cùng bình thường nhưng lại có thể phát ra ánh sáng hoa mỹ đến thế. Nhưng rồi, nó cũng chỉ tồn tại được một khoảng thời gian ngắn rồi lại vụt tắt.
Giống như những thứ tốt đẹp cũng vậy, luôn dễ dàng biến mất, dễ dàng vuột khỏi tầm tay.
Từ Khả nhìn que pháo trên tay đang dần mất đi ánh sáng, lòng cô vô cùng khó chịu. Có lẽ Thẩm Trí cũng chỉ là một vị khách qua đường vội vã trong cuộc đời cô mà thôi, chẳng mấy chốc anh cũng sẽ rời đi.
Nghĩ đến đây thì ánh mắt sáng rực của cô dần trở nên ảm đạm. Thấy qua trời sáng rồi thì sẽ càng khó mà trải qua những đêm u tối.
Đột nhiên nước mắt lại tràn khỏi khóe mi.
Thẩm Trí lại đốt thêm vài que pháo hoa đưa qua tay cô: “Không muốn chơi cùng Duy Duy à? Em nhìn kìa, Duy Duy chơi vui vẻ lắm đó.”
Từ Khả lại ngước mắt nhìn anh một cái, sau đó mới nhìn thấy bé cưng bên cạnh chơi đùa vô cùng sảng khoái.
Miệng bé cưng cứ luôn lẩm bẩm gì đó, tay cầm pháo hoa chạy vòng vòng chậm rãi.
Cô lắc đầu, cũng không biết mình suy nghĩ nhiều như thế làm gì nữa. Cô mới xốc lại tinh thần, chạy về phía bé cưng.
Chỉ trong thoáng chốc, mấy đứa trẻ đang chơi đùa bên kia đã bị hấp dẫn, chạy qua bên này chơi chung với bọn họ. Thẩm Trí cũng lấy pháo hoa chia cho các bạn nhỏ.
Từ Khả lần đầu tiên chơi đùa với mấy bạn nhỏ đến vui vẻ như thế, miệng cô thỉnh thoảng sẽ phát ra những âm đơn.
Chơi một hồi lâu thì mấy đứa nhỏ bị người lớn trong nhà gọi về, pháo hoa cũng đã đốt xong.
Trên quảng trường vẫn còn lưu lại chút khói. Từ Khả và Thẩm Duy vì chơi vui vẻ mà hai gương mặt đều đỏ bừng, thật sự rất giống hai quả táo đỏ ửng.
“Còn muốn chơi không?” Thẩm Trí nhìn hai người, vẻ mặt hai người lộ rõ sự thèm thuồng.
Thẩm Duy cứ dùng sức gật đầu, còn Từ Khả bên cạnh mím môi cười, đôi mắt cô sáng lấp lánh, như vừa rồi cô đã đùa vui hết sức mình.
Dù sao từ trước đến nay cô đều chưa từng chơi đùa với ai vui vẻ đến thế này.
“Nhưng mà chúng ta cần phải về rồi.” Thẩm Trí nói rồi lại bế Thẩm Duy, đi về phía Từ Khả.
Từ Khả hơi sửng sốt một chút rồi cứ thế gật đầu.
Cô không nên tham luyến. Dù cho khoảnh khắc tốt đẹp, vui vẻ ban nãy là do anh mang đến, cô cũng không nên tham luyến.
Cô buông thõng hai tay, không biết đã nắm chặt lại từ khi nào. Trái tim cô lúc này trở nên trống rỗng, giống như một người cô độc lạc vào thế giới vô biên.
Nơi nào cũng mênh mang mơ hồ, không thấy lối ra.
Đang lúc thất thần thì trước mắt đột nhiên sáng ngời. Một chút lửa nhỏ xíu nở rộ trước mặt người đàn ông điển trai này, khiến cả gương mặt anh lại càng thêm sáng ngời.
Từ Khả nhìn anh, hệt như anh đang làm ảo thuật, không biết từ khi nào trong tay anh đã có thêm một que pháo hoa.
Anh cũng nở nụ cười, đưa que pháo trong tay mình sang tay cô.
“Từ Khả, anh thích em.” Nhân lúc lửa sắp tắt thì lại nghe một âm thanh trầm ấm, mê hoặc pha thêm chút lười nhác vang lên bên tai cô.