Chương 45

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Khả nhìn thấy đôi đồng tử của anh chậm rãi mở to, mang theo những suy nghĩ rõ ràng không cần bàn cãi gì nữa.
Cô cứ tưởng chính mình đã nghe lầm, tất cả những thứ trước mắt cô đây hệt như là cơn ảo giác, là do khói lửa pháo hoa làm cô choáng váng, giống như cô bé bán diêm trong đêm tối bất tận kia vậy.
Chờ pháo hoa tắt rồi không biết liệu những thứ đó có trở lại như lúc đầu hay không.
“Anh thích em.” Thẩm Trí lặp lại một lần nữa sau khi pháo hoa đã tắt.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên, đồng tử cô vừa mở to vừa run rẩy, đôi mắt thì dán chặt vào người đàn ông có nụ cười quyến rũ lòng người kia.
Trong lòng ngực anh còn đang ôm bé cưng, cô bé cũng đang tươi cười nhìn cô.
“Từ Khả.” Người đàn ông ấy lại dịu dàng gọi tên cô.
Thật lâu sau Từ Khả mới phản ứng lại, lần này thì sự kích động hay đỏ mặt thường thấy cũng không có, trong ánh mắt anh thấy được biểu cảm từ khiếp sợ trở nên bình tĩnh của cô.
“Anh thích em.” Anh lại nói, giơ bàn tay nhỏ xíu của bé cưng trong lòng sờ lấy mặt cô: “Anh không hề trêu đùa hay nói giỡn với em.”
[Vì sao?]
Từ Khả vươn tay ra quơ quơ vài cái, bàn tay cô cũng đang khẽ run.
Cô không hiểu, không hiểu vì sao Thẩm Trí lại thích mình, khoảng cách giữa họ quá lớn, xung quanh anh không thiếu những người tài giỏi, ưu tú hơn cô gấp trăm ngàn lần.
“Vì sao?” Thẩm Trí lẩm bẩm lặp lại câu hỏi của cô, cũng giống như anh đang tự hỏi bản thân mình: “Nếu như có thể giải thích rõ ràng lòng mình thì tốt quá rồi. Anh chỉ biết rằng mọi thứ ở em đều thật sự hấp dẫn anh, kéo anh lại gần em mà thôi.”
“Anh chỉ biết rằng, trong khoảng thời gian này anh luôn nóng lòng muốn gặp em, muốn thấy em cười, muốn em cứ nắm lấy tay áo anh, cùng anh đi dạo trên những con đường dài.”
Từ Khả cố sức hít mũi, đôi mắt tròn xoe của cô như phủ một lớp sương mù. Cô đã lớn thế này rồi mà đây là lần đầu tiên có người nói thích cô một cách trực tiếp rõ ràng như thế.
Cha mẹ ruột, cha mẹ nuôi hay những người khác, cô chưa từng nghe được những lời này từ miệng họ.
Từ “thích” này đối với cô quá đỗi nặng nề, nặng đến mức cô chỉ muốn tìm một chiếc rương để cất giấu, trân trọng chúng thật kỹ, sợ bị kẻ xấu cướp mất.
Thẩm Trí buông bé cưng xuống rồi dùng hai tay nâng cằm cô lên, ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, giọng nói vừa mềm mại vừa đầy lưu luyến: “Em không cần phải vội vàng đáp lại anh, anh biết những điều em đã trải qua khiến em không dám đặt tình yêu vào cuộc đời mình. Anh chỉ muốn nói với em, muốn em biết rõ tình cảm của anh mà thôi.”
Nước mắt trong hốc mắt của Từ Khả không ngừng tuôn trào làm nhòa đi tầm nhìn của cô, người trước mặt đây khiến cho cô có cảm giác không chân thật chút nào. Cô vươn tay lên muốn chạm vào mặt anh, nhưng bàn tay đưa đến không trung liền ngừng lại không tiến tới nữa.
Cô không thể, sau lưng cô là một vũng bùn lầy lội, có thể kéo cô rơi xuống đó bất cứ lúc nào, cô không thể lại kéo anh vào vũng lầy để làm vấy bẩn anh.
Cô muốn dành cho anh những thứ tốt đẹp nhất, anh xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này, nhưng cô thì không thể.
Cô còn không thể nói chuyện được, chỉ riêng một câu “thích anh” mà cũng lực bất tòng tâm.
Thẩm Trí cúi người, áp mặt vào lòng bàn tay đang dừng giữa không trung của cô.
Tay cô rất lạnh, vẫn còn run nhẹ giống hệt như một trái tim đang đập mạnh mẽ.
Lòng bàn tay cô cảm nhận được hơi ấm từ mặt anh, vừa chân thực vừa ấm áp.
Từ Khả đang khóc mà vẫn cố nở một nụ cười.
Người đàn ông này sao mà có thể tốt đẹp như thế, lại còn cao quý biết bao. Rõ ràng anh có thể đứng ở trên cao vậy mà từng bước từng bước muốn hòa nhập vào thế tục, trong thế giới tối tăm lầy lội của cô mạnh mẽ xé toang một khe hở.
“Không sao, anh có thể chờ em, chờ em đưa anh vào kế hoạch cuộc đời em.” Thẩm Trí cười ôm chặt cô vào lòng: “Anh chỉ muốn em biết được, ôm chặt em, nắm tay em, hôn môi em, những thứ anh làm đều không phải đang trêu đùa em mà là anh không kìm lòng được, anh không đè nén được tình cảm của mình!”
“Em…” Từ Khả cố hết sức chỉ phát ra được một âm đơn nhưng lại rất đau khổ, gương mặt cô đỏ bừng, cho dù thế nào cũng không nói nên lời.
Nghe được giọng nói của cô, lòng Thẩm Trí hơi kinh động, anh cúi người nhìn cô.
Chỉ thấy gương mặt cô đỏ bừng, hai hàng nước mắt đang chảy từ hốc mắt đỏ hoe khiến cho lồng ngực anh đau đớn từng cơn.
Từ Khả đang ngẩng đầu nhìn anh, cô cố nhếch khóe môi ý muốn nói ra một câu hoàn chỉnh.
“Em… khụ, khụ khụ--.” Cô vẫn như cũ không thể nói ra được, ngược lại còn nôn khan một trận.
“Từ Khả, em đừng miễn cưỡng bản thân mình, em cũng đừng ép buộc bản thân phải nói được. Anh sẽ học ngôn ngữ ký hiệu của em.” Thẩm Trí nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, anh không biết cô muốn nói gì nhưng anh không thích cô cố ép buộc bản thân mình như thế.
Vốn dĩ anh cũng không để ý chuyện cô có thể nói được hay không.
Ngay từ lần đầu tiên anh gặp cô thì cô cũng đã không nói được, điệu bộ ra dấu, khoa tay múa chân đó đã khắc sâu vào trong đáy lòng anh rồi.
Sau này khi anh đem chiếc xe đó đi sửa vết xước anh mới hiểu rõ, chiếc xe của anh mà bị cô không cẩn thận làm xước một mảng lớn có thể sửa được, sửa chữa hoàn hảo không một tì vết, nhưng mà trong lúc cô vô tình làm ra nó thì cô đã sửa chữa lỗi lầm ấy cả đời.
Mãi một lúc lâu Từ Khả mới dừng lại cơn ho khan, đôi mắt và khuôn mặt đỏ bừng. Cô ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông ấy, trong nhất thời không biết nói gì mới phải.
Cô muốn giữ anh lại, nhưng cũng sợ hãi khi giữ anh lại.
“Chỉ cần em là chính em thì được rồi, những chuyện còn lại cứ để anh lo.” Thẩm Trí dùng tay áo lau đi nước mắt trên mặt cô: “Nếu còn khóc nữa ngày mai mắt sẽ sưng lên khó chịu lắm, đến lúc đó người ta hiểu lầm anh ăn hiếp em nữa.”
Cô cúi đầu, tự lấy tay áo lau khóe mắt mình, cô không muốn để anh lo lắng nhưng mà cũng không dám nhìn đôi mắt nồng nàn, nhiệt thành tình cảm của anh.
Cô thật sự rất thích Thẩm Trí, người vừa tốt tính vừa đẹp trai, sao mà có thể không thích anh chứ?
Chẳng qua cũng như lời anh đã nói, cô chưa từng đưa anh vào trong kế hoạch cuộc đời của mình.
Ước nguyện cuộc đời cô thật nhỏ nhoi, chính là hy vọng tiệm đồ ngọt của mình có thể duy trì dài lâu để cô được ăn no mặc ấm, hy vọng ở thành phố này cô có một ngôi nhà của bản thân mình, là căn nhà chỉ thuộc về riêng cô mà thôi.
Cuối cùng chính là hy vọng bản thân có thể khỏe mạnh, đừng ốm đau. Mỗi lần bệnh phải tốn rất nhiều tiền, hơn nữa không ai chăm sóc cô cả thì cô thật đáng thương.
Chuyện cô không thể nói được chỉ là một chuyện hết sức nhỏ nhoi trong cuộc đời dài đằng đẵng của cô mà thôi, dù sao cô đã không thể nói hơn hai mươi năm rồi, cũng sống được đó thôi, tuy rằng đôi lúc hơi bất tiện nhưng không sao hết.
Đây chỉ là những ước nguyện thế tục tầm thường nhưng đã tiêu tốn cả đời để duy trì.
Cô đã có một căn nhà nhỏ, tuy rằng hiện tại còn chưa trả hết nhưng cô cũng rất hài lòng rồi. Cô chỉ sợ hãi rằng nếu có một ngày cửa tiệm buộc phải tạm ngừng mà không có nhà cửa thì cô đã mất trắng tất cả.
Vậy thì cô có thể bắt đầu lại từ đầu, nỗ lực để sinh tồn, hết lòng tiến về phía trước.
Cô trước giờ chưa từng nghĩ đến chuyện gặp được người như Thẩm Trí, dù là trong mơ cô cũng không dám mơ sẽ có một người đàn ông tốt đẹp đến thế mà bước vào đời mình.
Hơn nữa tình huống hai người gặp nhau cũng tràn ngập kịch tính, không kịp đề phòng.
Người trước mặt đây không giống với những người khác, anh tốt đẹp đến mức khiến cô không dám chạm vào, sợ rằng một khi đã đánh mất anh sẽ làm cho nguyện vọng tầm thường của cô càng trở nên tham lam xấu xí.
Thẩm Trí là người khiến cho cô có ham muốn được mở miệng nói chuyện vô cùng mãnh liệt, cô rất muốn nói cho anh rất nhiều chuyện trên đời, nói những lời dễ nghe với anh.
Thậm chí rất muốn nói thích anh.
Cô không biết mình nên làm gì bây giờ, không thể kìm nén tình cảm của mình nhưng mà loại cảm giác này khiến cô bất lực, mơ hồ, lại thêm sợ hãi và hoảng loạn.
“Từ Khả.” Thấy cô cứ luôn cúi đầu thì Thẩm Trí lại gọi cô một tiếng, nhưng anh cũng không bắt cô phải ngẩng đầu lên nhìn mình.
Anh hơi cúi người, áp trán mình lên đỉnh đầu cô, rồi lại hôn lên mái tóc của cô.
“Còn rất nhiều thời gian để em hiểu rõ về anh, tin tưởng anh, để em nhìn thấy được anh là người mà em có thể dựa vào, có thể đưa anh vào thế giới của em, cho nên em không cần sốt ruột trả lời anh đâu, anh sẽ luôn ở bên cạnh em, chỉ cần em giơ tay ra là có thể nắm được anh.”
Giọng nói bên tai trầm ấm mà sâu lắng như thế, từng tiếng từng tiếng gõ vào trái tim đang loạn nhịp của cô.
Từ Khả chậm rãi ngẩng đầu lên cười với anh, trong mắt cô vẫn còn nước mắt nhưng trong đôi con ngươi đang phản chiếu đều là hình bóng đẹp đẽ của anh.
Thẩm Trí giơ tay lên lau lau khóe mắt cô: “Đi thôi, chúng ta phải về rồi.”
“Cậu ơi.” Bé cưng ở dưới ôm chặt bắp chân anh, giọng nói pha chút buồn ngủ.
Từ Khả cố sức hít một hơi, lúc này cô mới thôi nức nở mà gật đầu với anh.
Người đàn ông khom lưng bế bé cưng lên rồi lại đưa một tay còn lại nắm lấy tay cô: “Không ngờ đã muộn thế này rồi, mong bé cưng đừng bị ốm.”
Từ Khả vốn muốn rút tay khỏi tay anh nhưng lại bị những ngón tay mạnh mẽ của anh đan chặt vào tay cô, mười ngón tay giao nhau.
“Sẽ không cảm đâu.” Thẩm Duy nói xong thì hai tay vòng qua ôm cổ cậu, đưa cái đầu nhỏ ra nhìn Từ Khả: “Chị ơi đừng khóc nữa, cậu tốt lắm.”
Giọng trẻ con ngây ngô của con bé lại nhấn mạnh từng chữ từng chữ thật rõ ràng, đối lập với biểu cảm nghiêm túc ấy khiến cho người khác muốn bật cười.
Thẩm Trí lấy cằm cọ cọ má cháu gái, bé cưng cũng không thấy đau.
Từ Khả bị lời nói của bé cưng chọc cho nở nụ cười.
“Thật sự tốt lắm đó.” Bé cưng ngây ngô lặp lại một lần nữa.
Cô gật gật đầu rồi nhìn về người đàn ông của mình, chỉ thấy anh đang cười nhìn cô, thế là cô mới vội vã thu hồi tầm mắt của mình.
Tay vẫn còn bị anh nắm chặt, tay cô muốn đặt trong lòng bàn tay anh cả đời, đi đâu cũng dắt theo cô.
Đi đến nơi đang đậu xe, chuẩn bị lên xe thì có một chiếc khác vọt đến dừng ngay trước mặt họ.
“Ôi đây không phải là bảo bối đầu óc không được bình thường nhà tôi đây mà.” Khuôn mặt dễ nhìn của Lâm Giai Ngạn ló ra từ trong xe.
“Cút.” Thẩm Trí không nể mặt mà phun ra một chữ như thế.
“Đừng mà, để cha dắt con đi bệnh viện.” Lâm Giai Ngạn cười trêu chọc, rồi tầm mắt anh dừng lại ở Từ Khả: “Sao mà làm cho con gái nhà người ta khóc rồi?”
Từ Khả nhanh chóng quay mặt đi không muốn để anh ta nhìn thấy bộ dạng của mình lúc này, mắt cô chắc đã sưng lắm rồi.
“Ôi bé cưng cũng ở đây sao, lại đây chú Ngạn ôm con nào.” Lúc này Lâm Giai Ngạn mới chú ý đến bé cưng cũng ở đây nên cười khanh khách, định giơ tay ra ôm Thẩm Duy.
“Cậu uống bao nhiêu rượu rồi, mùi rượu nồng nặc quá đi thôi.” Thẩm Trí đưa Thẩm Duy qua cho Từ Khả ôm, anh đưa tay ra phẩy phẩy rồi nhìn người ngồi bên ghế lái, là Lâm Giai Ngọc.
“Anh Thẩm Trí, năm mới vui vẻ.” Lâm Giai Ngọc hướng người ra muốn nhìn Từ Khả.
Thẩm Trí tiến lên hai bước che khuất tầm mắt của cậu ấy: “Cậu ấy sao thế? Cãi nhau với Trần Tứ à?”
“Ai biết anh ấy.” Lâm Giai Ngọc bị kéo đi làm tài xế bất đắc dĩ vẫn còn đang trợn tròn mắt, nhưng cậu ấy vẫn không từ bỏ ý định nhìn Từ Khả: “Anh ơi, anh yêu đương rồi hả?”
“Sao? Nếu như có người yêu cậu sẽ cho anh một cái bao lì xì lớn hả?” Thẩm Trí giơ một bàn tay ra trước mặt cậu ấy.
“Đệt, anh yêu đương thì phải phát kẹo cho bọn em chứ?” Lâm Giai Ngọc quát lên.
Thẩm Trí nhìn Lâm Giai Ngạn, hiển nhiên cậu ấy đã uống say lắm rồi, hai gò má ửng đỏ mà hô hấp cũng hơi dồn dập.
Anh đưa tay ra sờ soạng trên người Lâm Giai Ngạn, lấy điện thoại trong túi cậu ấy ra rồi trực tiếp nhập mật mã mở khóa, sau đó mở vào vòng bạn bè trên WeChat xóa bài viết chiều cậu ấy vừa đăng.
“Đệt, đệt, đệt, trông cậu có khác gì tên cướp đâu chứ?” Lâm Giai Ngạn khi say rượu thì phản ứng hơi chậm, lúc mà anh trả điện thoại lại thì cậu ấy mới phản ứng kịp.
“Ai kêu cậu thích phá điện thoại làm chi, kệ cậu. Nhanh đưa cậu ấy về đi, tránh để cậu ấy say khướt rồi cảm lạnh.” Thẩm Trí nói với Lâm Giai Ngọc một câu như thế.
“Anh còn biết mật mã điện thoại của anh trai em luôn hả?” Lâm Giai Ngọc kinh ngạc nhìn anh rồi nhỏ giọng nói: “Lần sau anh giúp em trộm điện thoại anh ấy rồi chuyển tiền cho em được không?”
“Vậy sao cậu không hỏi thẳng mật mã điện thoại của anh cậu ấy?” Thẩm Trí liếc cậu ta bằng ánh mắt sắc như dao.
Lâm Giai Ngọc: “…”
Nghe ba người nói chuyện như thế thì Từ Khả bên cạnh rất muốn bật cười.
“Chuyện của Từ Khả thế nào rồi anh?” Như nhớ ra điều gì thì Lâm Giai Ngọc mới hỏi thêm một câu.
“Vẫn đang tiến hành, sơ thẩm sẽ nhanh thôi.” Thẩm Trí nói xong còn nhìn thoáng qua Từ Khả, đôi mắt Bé Câm vẫn còn đỏ hoe lắm, vừa nhìn là biết đã khóc nên không thể trách Lâm Giai Ngạn lắm lời được.
“Vậy thì tốt, em đi trước đây.” Lâm Giai Ngọc cũng không hỏi nhiều nữa.
“Ừ.” Thẩm Trí lên tiếng, rồi lại nhìn thoáng qua Lâm Giai Ngạn: “Cậu có thể nghĩ đến tư thế cầu xin tớ ngay từ bây giờ đi.”
“Cút.” Lâm Giai Ngạn lại phun ra một chữ nữa.
Chờ Lâm Giai Ngọc lái xe đi khỏi thì Thẩm Trí mới xoay người qua, thấy bé cưng được Từ Khả ôm trong lòng đang ngủ, đầu bé tựa vào vai Từ Khả, ngủ rất ngon.
“Đang ngủ hả?” Thẩm Trí nhìn thoáng qua rồi mở cửa ghế sau ra, bế bé cưng nhẹ nhàng đặt vào ghế an toàn phía sau: “Trước đây giờ này đã ngủ say rồi, hôm nay bé cưng chơi vui quá đó.”
Từ Khả nhìn bóng lưng của anh, đây là bóng lưng khiến người khác cảm thấy vô cùng an tâm.
Sắp xếp cho bé cưng xong xuôi rồi thì Thẩm Trí mới nắm tay cô mở cửa ghế phụ ra: “Em ngồi đằng trước.”
Nói xong anh còn đẩy cô lên ghế phụ nữa.
Từ Khả ở bên này còn chưa kịp phản ứng thì anh đã đóng cửa ghế phụ rồi đi qua bên ghế lái rồi.
Vừa lên xe ánh mắt anh cứ nhìn chằm chằm cô, trong mắt còn mang theo ý cười.
“Thắt dây an toàn.” Khi cô không biết bản thân mình nên phản ứng như thế nào thì bên tai đã vang lên giọng nói dễ nghe của anh, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô khiến cô không khỏi giật mình hoảng hốt.
Trong xe yên tĩnh lắm, bé cưng ngủ rồi thì ngay cả nhạc cũng không mở.
Bây giờ đã rạng sáng, ngã tư đường cũng dần trở nên yên ắng, chỉ là có không ít những tòa nhà cao tầng vẫn còn sáng đèn, những người bận rộn vẫn luôn quay cuồng như vậy.
Lòng Từ Khả rối bời, lời nói của Thẩm Trí vẫn quanh quẩn bên tai cô, cứ văng vẳng trong đầu cô.
Cô cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, cứ buông ra rồi nắm chặt lại, luôn luôn lặp lại động tác này.
Thẩm Trí tự nhiên cũng chú ý tới động tác của cô nên mới nhẹ giọng nói: “Mặc kệ là em buông ra hay nắm chặt thì anh vẫn luôn nằm gọn trong lòng bàn tay em.”
Nghe vậy Từ Khả mới ngẩng đầu lên nhìn về phía anh.
Anh vẫn luôn nhìn thẳng về phía trước, cô chỉ thấy khuôn mặt nghiêng đẹp đẽ của anh, sau đó anh buông một tay ra khỏi vô lăng để vỗ nhẹ lên đỉnh đầu cô.
Anh rất thích vỗ nhẹ đầu cô, rất nhiều lần rồi.
Giống như là một cách để anh biểu lộ tình cảm của mình.
Từ Khả luôn nhìn anh, cô rất muốn mỗi ngày đều được nhìn thấy anh, ý niệm này nảy sinh mãnh liệt trong đầu cô.
Không ai nói thêm gì cả, xe cũng đã sắp đến cửa tiệm của cô rồi.
Từ Khả xuống xe trước rồi mở cửa cuốn.
“Từ Khả.” Thẩm Trí cũng đi đến gọi cô một tiếng.
Cô quay đầu qua nhìn anh, anh đang đứng ở nơi mà lần trước hai người họ đi ăn về cùng nhau, bóng dáng anh dưới ánh đèn đường khiến khuôn mặt anh trở nên mờ ảo, không rõ nét.
Nhưng mà anh đang cười, khóe mắt, đuôi mày đều vì nụ cười này mà càng thêm đẹp đẽ.
Từ Khả lấy điện thoại ra cúi đầu gõ chữ.
[Thẩm tiên sinh, mong đêm nay anh sẽ có một giấc mơ đẹp.]
“Ừm.” Anh cười trả lời, rồi thấy cô lại nhanh chóng gõ chữ.
[Em muốn dành cho anh những điều tốt đẹp, anh xứng đáng nhận những điều tốt đẹp.]
Lần này Thẩm Trí cũng không lập tức trả lời mà chỉ hơi hạ mắt nhìn cô đối diện, nhìn một hồi anh mới khom lưng đặt một nụ hôn nóng bỏng lên trán cô: “Ngủ ngon, Bé Câm của anh.”
Trong chớp mắt thì mặt cô đã đỏ bừng, cùng với đôi mắt sưng mọng của cô càng khiến cho người khác nổi lên ham muốn hung hăng trêu chọc cô mà thôi.
“Anh chờ mong những điều tốt đẹp em mang đến cho anh.” Anh thì thầm một câu: “Em là người tốt đẹp nhất anh từng gặp.”
“Được rồi, mau vào trong tắm rửa rồi ngủ một giấc thật ngon, ngày mai dậy trễ chút cũng không sao, những điều tốt đẹp cũng không vì em nghỉ ngơi một chút mà biến mất đâu.” Thẩm Trí đưa tay sờ sờ chóp mũi ửng hồng vì khóc của cô.
[Tết âm lịch năm nay là cái Tết em đón vui vẻ nhất, đêm nay càng là đêm vui vẻ nhất.]
Từ Khả lại đánh chữ thật nhanh, bởi vì có anh ở đó cho nên mỗi ngày thức dậy được gặp anh đều vô cùng vui vẻ và đáng để mong chờ.
“Anh cũng vậy.” Người đàn ông ấy lại vui vẻ đáp một câu.
Từ Khả mím môi nhìn anh một lát rồi mới đi vào trong, kéo cửa cuốn xuống, che đi ánh mắt nóng rực của anh.
Cô cũng không có lập tức đi vào phòng mà đứng ở sau lớp cửa cuốn một lúc, đợi chút mới nghe thấy tiếng xe chạy đi.
Cô hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, hai tay vỗ vỗ vào mặt mới đi vào phòng trong.
Lúc chuẩn bị đi tắm thì mới thấy điện thoại nhận được tin nhắn của Trần Tứ.
Là một ảnh chụp màn hình vòng bạn bè, là vòng bạn bè của Lâm Giai Ngạn, nội dung là đoạn đối thoại của Thẩm Trí với Lâm Giai Ngạn.
Cô kiểu: “…”
Hóa ra Thẩm Trí cũng sẽ làm những chuyện ‘ngốc nghếch’ như thế này, cô nhìn thấy rất muốn bật cười, thế nên cô ngồi xổm trong nhà vệ sinh mà bật cười.
Cười một lúc thì Từ Khả lại tựa đầu vào đầu gối để nhìn điện thoại.
Trong điện thoại là tấm ảnh Thẩm Trí gửi cho cô, là tấm mà người qua đường giúp bọn họ chụp lại.
Lúc đó cô đang đút anh ăn gì đó.
Tấm ảnh này rất ấm áp, cô muốn lưu giữ vĩnh viễn.
Cô nghĩ tới ban nãy gặp được Lâm Giai Ngạn, anh ấy uống say rồi Thẩm Trí hỏi có phải đang cãi nhau với Trần Tứ hay không.
Nghe qua thì chắc hẳn giữa Trần Tứ và Lâm Giai Ngạn có chuyện gì đó rồi.
Thẩm Trí: Từ Khả, em ngủ sớm chút.
“Ting ting” một tiếng thì trên màn hình trò chuyện đột nhiên nhảy ra một tin nhắn mới, trong đêm khuya yên tĩnh thế này vang vọng lạ thường.
Thẩm Trí: Đừng suy nghĩ miên man nữa.
Từ Khả đã nghĩ rằng chuyện tình cảm của mình cô còn trở tay không kịp, sao mà còn quan tâm đến chuyện của người khác nữa chứ!
Từ Khả: Dạ.
Trả lời tin nhắn xong cô mới cất điện thoại sang một bên rồi mở nước tắm rửa.
Cô muốn dành cho Thẩm Trí những điều tốt đẹp, đêm nay Từ Khả ôm theo ý niệm này mà chìm vào giấc mộng đẹp.