Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Chương 46
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tết cứ thế trôi qua, đối với Từ Khả, khoảng thời gian này như một giấc mơ. Kỳ nghỉ Tết ngắn ngủi mà lại xảy ra bao nhiêu chuyện khó tin, đây là cái Tết đáng nhớ nhất trong đời cô, với cả niềm vui lẫn nỗi buồn.
Sau đó, mùa xuân đã đến, hai bên đường nhiều cây đã nở hoa rực rỡ, những tán cây cũng đã đâm chồi nảy lộc xanh tươi.
Sáng sớm thức dậy, cô nhận được tin nhắn Thẩm Trí gửi tới.
Thẩm Trí: Chào buổi sáng, giờ này chắc em đã dậy rồi đúng không? Hừm, anh thì chuẩn bị đi ngủ đây.
Mới sáu giờ sáng anh đã gửi tin nhắn cho cô. Đã mấy ngày kể từ đêm Nguyên Tiêu, Thẩm Trí chưa từng xuất hiện. Anh nói công việc của cả hai công ty dồn hết lên vai anh.
Chỉ là, nếu có chút thời gian, anh sẽ nhắn tin cho cô, nói rằng anh nhớ cô.
[Bận đến thế sao? Anh đã thức trắng đêm rồi, mau ngủ ngay đi.]
Từ Khả vẫn rất lo lắng cho anh. Thức trắng đêm chắc chắn sẽ mệt mỏi, đau nhức lắm. Anh nói gần đây anh bận rộn đến mức mấy ngày liền chưa được nghỉ ngơi tử tế.
Thẩm Trí: Được, hôm nay anh sẽ nghỉ ngơi. Lát nữa em phát trực tiếp hả?
[Không phát trực tiếp.]
Cô chỉ định quay một đoạn video mới thôi.
Thẩm Trí: Không phát trực tiếp sao?
Giọng điệu của anh có vẻ tiếc nuối. Từ Khả nghĩ, nếu cô mà phát trực tiếp, chắc chắn anh sẽ vào xem mà không thèm nghỉ ngơi.
Cô không để ý tới anh nữa, đi rửa tay bắt đầu làm những món bánh hôm nay muốn bán.
Làm xong sớm một chút cũng được. Tối nay cô phải giúp chị Nhạc Nhạc và mọi người kết toán. Dì Lưu vẫn chưa quay lại, mà cũng không biết dì ấy có còn quay lại hay không. Nếu không, cô phải thuê thêm một người làm công để thỉnh thoảng trông tiệm giúp.
Nếu tiệm muốn tuyển thêm một người, chắc là không đủ khả năng. Cô cũng không thể trả lương cho một nhân viên toàn thời gian.
Thật ra, nhiều lúc chỉ mình cô tự mình xoay sở cũng xong. Nhưng có khi khách đặt bánh kem muốn cô tự giao, lúc đó cô đi giao thì cũng cần có người trông tiệm giúp.
Còn trong tiệm mà cần làm thêm gì thì cơ bản buổi sáng cô làm một ít, giữa trưa khi vắng khách thì làm thêm một chút là được. Mỗi lần làm cô cũng không dám làm quá nhiều, sợ bán không được.
Cô chỉ làm vừa đủ bán, làm nhiều thì sợ bán không hết, cũng không thể để đến ngày thứ hai vì bánh sẽ không còn tươi ngon nữa.
Bây giờ là mùa xuân, cô còn đang nghiên cứu thêm những màu như hồng nhạt, xanh nhạt, tím nhạt. Những màu sắc này trông có vẻ “thanh thoát, nhẹ nhàng” nên làm bánh ngọt chắc hẳn sẽ rất đẹp.
Mấy loại bánh kem nhỏ, bánh mochi đều có đủ.
“Tiểu Khả à, trưa nay qua bên đó ăn cơm nha em.” Đang làm bánh trứng thì giọng nói của chị Nhạc Nhạc vang lên.
Bây giờ mới hơn mười giờ sáng. Từ Khả vẫn còn đang ngẩn người nhìn lò nướng, đột nhiên giọng nói ấy vang lên kéo suy nghĩ cô về thực tại.
Một tiếng "đinh" vang lên, vừa hay mẻ bánh này đã nướng xong.
Từ Khả cười với Điền Nhạc Nhạc rồi đeo bao tay vào, lấy bánh trứng vừa nướng ra.
Mẻ bánh trứng vừa nướng xong thơm ngon vô cùng. Cô nhanh tay cầm một cái đưa cho chị Nhạc Nhạc.
Điền Nhạc Nhạc cũng không khách sáo gì cả, trực tiếp cầm bánh trứng lên cắn một ngụm: “Chị đến đúng lúc thật ha.”
Từ Khả cười rồi tiếp tục lấy bánh trứng ra.
Điền Nhạc Nhạc vừa ăn bánh trứng vừa nhìn cô làm việc bên cạnh. Chị ấy luôn cảm thấy cô gầy hơn trước, lại nhớ tới những chuyện xảy ra ở tiệm cô trong dịp Tết, chị ấy mới nói: “Tiểu Khả, chuyện tiệm em bị đập phá sau khi báo cảnh sát xong thì có tiếp tục truy cứu đến cùng hay không? Cả cái tiệm bị đập nát ra nông nỗi này thì phải bắt chúng bồi thường tiền. Nếu tụi nó không chịu thì nhốt hết vào tù đi.”
Từ Khả đặt cái bánh trứng cuối cùng vào tủ rồi cầm khay ở quầy thu ngân dọn vào bếp. Lúc này cô mới cầm bút viết: [Vẫn đang tiến hành điều tra, chắc hẳn sẽ mở phiên tòa sơ thẩm để giải quyết.]
Hôm qua Cảnh Hoà đã gọi cho cô nói rằng Từ Vọng Long còn có liên quan tới những vụ khác. Trước đó nó đã trộm cắp đồ của người khác, liên quan đến số tiền hơn hai mươi ngàn đồng nhưng vẫn chưa bị cảnh sát bắt được. Lần này sẽ tính sổ luôn thể, có lẽ y sẽ ngồi tù lâu hơn. Cảnh Hoà cũng đã cố gắng để y bị phạt nặng nhất có thể.
Khó trách lần đầu họ đến tiệm cô quấy phá chỉ có Triệu Hương Liên và Vương Phán, còn nó thì không dám lộ diện.
Từ Khả cũng không hiểu sao, rõ ràng biết con người Từ Vọng Long đê tiện như thế, tội lỗi chồng chất mà còn khoe khoang khắp nơi, sao mà Vương Phán có thể chịu gả cho nó, còn học theo nó làm người ác nữa chứ.
Nghe nói rằng trong khoảng thời gian này Vương Phán liên tục khóc lóc ầm ĩ ở trại tạm giam. Triệu Hương Liên thì không có làm gì nhưng chỉ riêng Vương Phán luôn kêu oan, muốn gặp cô để nói chuyện.
Từ sau ngày đó, chị cả đến tìm cô xong thì cũng không xuất hiện thêm lần nào nữa, cũng không biết bây giờ chị ấy thế nào rồi.
Chỉ có một chuyện buồn cười là hai ngày nay người cha đẻ của cô đòi đi thuê luật sư để kiện cô tội bất hiếu vì không phụng dưỡng ông ấy, không chu cấp tiền. Ông ấy muốn dùng cách này để ép cô rút lại đơn kiện, kết quả là thiếu chút nữa lòi ra chuyện bọn họ buôn bán trẻ em, vậy mới chịu yên tĩnh trở lại.
Cơ bản sẽ không có luật sư nào dám nhận vụ kiện của ông ấy. Cô và ba mẹ nuôi vẫn còn có quan hệ nuôi dưỡng hợp pháp nên những yêu cầu mà ông ấy đưa ra vốn dĩ không có cơ sở pháp lý.
“Vậy là tốt rồi, tốt nhất phạt nặng một chút, họ ức hiếp người quá đáng!” Khi nói tới chuyện này, Điền Nhạc Nhạc tràn đầy căm phẫn, ngay cả miếng bánh trứng trên tay chị ấy cũng bị cắn thật mạnh.
Từ Khả cười gật đầu. Cô cũng hi vọng chuyện này kết thúc nhanh chóng, cô không muốn chỉ vì vụ kiện này mà bản thân phải chạy đi chạy lại mất thời gian, còn làm phiền tới Cảnh Hoà.
Qua một khoảng thời gian nữa, cô còn muốn về quê của ba mẹ nuôi. Tháng sau là tiết Thanh Minh, cô không về ngay dịp Thanh Minh mà đợi tới tháng Tư, vì hôm đó là ngày giỗ của ba mẹ nuôi.
Mỗi năm cô đều về quê cúng bái họ. Thỉnh thoảng cũng sẽ đi vào dịp Thanh Minh, nhưng phần lớn đều là đi vào ngày giỗ của ba mẹ nuôi, cúng bái ba mẹ nuôi của mình.
Cô cũng không mong muốn chỉ vì chuyện này mà làm chậm trễ việc cô về nhà cúng bái ba mẹ nuôi.
“Cái cậu thanh niên đẹp trai hơn cả minh tinh đâu rồi, em với cậu ta phát triển đến đâu rồi?” Điền Nhạc Nhạc lại hỏi, lần này trên gương mặt chị ấy mang theo nụ cười tươi khó giấu.
Vừa hỏi tới thì mặt Từ Khả vừa hoảng vừa đỏ.
Cô lắc đầu, tỏ vẻ chẳng có tiến triển gì.
Cô chưa từng quên lời ‘thông báo’ của Thẩm Trí ngày hôm đó, vừa chân thành vừa tha thiết thông báo cho cô biết anh thích cô. Nếu đổi thành ai khác, có lẽ người đó đã xiêu lòng từ lâu rồi.
Nhưng mà, cô cũng không biết làm cách nào để bản thân tốt hơn, buôn bán được nhiều tiền hay cô có thể nói chuyện được.
“Chị thấy cậu trai đó rất tốt nha! Mặc dù cái vẻ đẹp trai đó sẽ khiến người khác cảm thấy không an toàn chút nào, nhưng mà đẹp quá cũng sẽ khiến người khác nghĩ cậu ấy đào hoa, đa tình!”
Điền Nhạc Nhạc ăn miếng bánh trứng cuối cùng rồi nói tiếp: “Nhưng cậu ấy thật sự rất chân thành. Trước đây chị nghĩ cậu ấy nói sẽ dắt bạn bè đến tiệm lẩu ủng hộ là nói suông. Em nhìn đi, cậu ấy giàu có thế, ăn mặc hàng hiệu thời thượng, chị còn tưởng cậu ấy chỉ vào những nhà hàng sang trọng mà ăn thôi chứ!”
[Anh ấy tốt lắm, sẽ không so đo đâu.]
“Đúng vậy, ăn còn vui vẻ lắm cơ, cậu ấy nói sẽ giới thiệu bạn bè qua ăn bên chị. Đừng có nhìn đôi mắt đào hoa của cậu ấy, chắc hẳn là đôi mắt thâm tình, cả đời chỉ yêu một người thôi đó!” Nhắc tới Thẩm Trí thì trên mặt Điền Nhạc Nhạc luôn nở nụ cười tươi.
“Nói thật nhé, chị còn đang muốn mình trẻ ra chừng tám mươi tuổi gì đó để chạy đi theo đuổi cậu ấy đây nè!”
Nghe vậy, Từ Khả liền bật cười.
Cô thật sự rất ngưỡng mộ những người có tính cách như chị Nhạc Nhạc, nếu thích ai thì mạnh dạn theo đuổi, phóng khoáng bày tỏ cảm xúc của mình.
Cô chỉ cảm thấy nếu mình được sinh ra trong một gia đình tốt hơn, mọi thứ đều tốt đẹp, thì có lẽ khi cô gặp được Thẩm Trí sẽ không ngần ngại mà theo đuổi anh.
Cô cũng muốn bản thân mình có được sự phóng khoáng và dũng khí như thế để khi đối diện anh, cô có thể nói ra mình thích anh.
“Thật mà, chị thấy cậu ấy rất để ý em luôn đó. Đêm Nguyên Tiêu cậu ấy còn đưa em về tận tiệm, đợi em vào trong rất lâu sau cậu ấy mới lái xe rời đi đó,” Điền Nhạc Nhạc nói.
[Chị cũng thấy được sao?]
Từ Khả cũng không nghĩ tới chuyện đêm Nguyên Tiêu Thẩm Trí chở cô về sẽ bị chị ấy thấy được.
Hình như khi đó những cửa hàng xung quanh cô thì chỉ có tiệm lẩu của chị Nhạc Nhạc còn mở thôi.
[Bọn em đi xem hoa đăng.]
Cô cũng không giấu giếm.
“Tiểu Khả, em rất đáng trân trọng. Chỉ cần em dũng cảm thêm một chút. Nếu không, em thử nghĩ xem tại sao cậu ấy lại để ý em như vậy, chắc chắn là thích em lắm rồi. Em đừng có nghĩ nhiều nữa, nhanh chóng nắm lấy cậu ấy đi!” Điền Nhạc Nhạc đổi thành một giọng nói nghiêm túc.
Từ Khả chỉ cười, không trả lời chị ấy.
“Nhớ lát qua bên chị ăn cơm nhé, chị về làm việc đây. Mấy hôm nay dì Lưu không ghé thì khi em cần đi ra ngoài giao bánh nhớ nói chị một tiếng nha,” Điền Nhạc Nhạc cũng không nói thêm nhiều. Dù sao chuyện tình cảm của người khác chỉ họ hiểu là được, người ngoài như chị ấy nói thêm cũng không tốt.
Từ Khả gật đầu. Cô tải video lên máy tính rồi bắt tay vào cắt ghép, chỉnh sửa.
Giữa trưa thì Từ Khả nhận được thông báo. Bên cục cảnh sát muốn cô đầu giờ chiều nay đến trại tạm giam một chuyến. Họ bảo Vương Phán muốn gặp cô, tuyệt thực chỉ vì muốn gặp cô.
Từ Khả cũng không biết Vương Phán muốn làm gì, mà nếu cô đi ra ngoài thì phải nhờ ai trông tiệm của cô mới được.
Cuối cùng, trong lúc ăn trưa, cô nói với chị Điền Nhạc Nhạc.
Đầu giờ chiều, quán lẩu cũng không có nhiều khách, thế nên cô chỉ đành nhờ chị ấy trông tiệm giúp cô một chút thôi.
Trên đường chạy đến trại tạm giam, Từ Khả đã nhắn WeChat cho Cảnh Hoà hỏi xem có chuyện gì xảy ra. Cảnh Hoà nói có thể Vương Phán muốn khuyên cô rút đơn kiện nên cứ luôn kêu khóc rằng mình oan, nói bản thân cô ấy bị Từ Vọng Long xúi giục, hi vọng Từ Khả có thể buông tha cho cô ấy.
Bọn người Từ Vọng Long bị đưa đến trại tạm giam cũng đã một thời gian rồi. Khi cô đến đó thì cảnh sát dẫn cô đến một căn phòng kín.
Từ Khả nhìn căn phòng kín mít thế này thì lòng hơi khiếp sợ, những ký ức không mấy tốt đẹp khi nhỏ cứ lần lượt ùa về.
Đợi được vài phút thì cảnh sát dẫn theo Vương Phán tiến vào.
Nhìn thấy Vương Phán thì Từ Khả hơi hoảng hốt giật mình. Cả người cô ấy đều gầy sọp, sắc mặt tím tái, nhợt nhạt. Trong ánh mắt là sự ảm đạm, thiếu sức sống, đầu tóc lộn xộn, như già đi hơn mười tuổi.
Cô xoa xoa ngón tay mình, nhíu mày nhìn Vương Phán.
Vương Phán ngồi xuống xong thì muốn đưa tay ra nắm lấy tay cô.
Bàn tay trên bàn của Từ Khả nhanh chóng rụt về. Cô chưa từng quên chuyện ngày đó Vương Phán nhào tới đè cô xuống để bọn họ đánh.
Vương Phán sửng sốt, như cô ấy không nghĩ đến cô sẽ có phản ứng lớn như thế. Ánh mắt chậm rãi di chuyển từ bàn tay cô lên khuôn mặt cô.
[Cô nói nhất định phải gặp tôi, có chuyện gì sao?]
Từ Khả cầm bút viết. Cô không muốn phí thời gian vào nơi này, một lòng chỉ nghĩ mau chóng giải quyết cho xong để về lại tiệm, sợ có khách đặt bánh kem mà cô không có ở đó.
“Tôi cầu xin cô hãy buông tha cho tôi, là Từ Vọng Long xúi giục tôi thôi, tôi vốn dĩ không muốn chạy tới tiệm cô quậy phá đâu.” Thấy thế, Vương Phán mới mở miệng. Khi cô ấy nói chuyện, ngữ khí khó khăn, mệt mỏi, còn mang theo chút khủng hoảng nữa.
[Cô là người trưởng thành.]
Từ Khả nhìn cô ấy rồi trả lời một câu như thế.
Đã là người trưởng thành thì nên biết phân biệt phải trái, đúng sai, không phải chỉ cần người khác xúi giục một cái là chạy đi làm chuyện xằng bậy mà không suy xét gì.
“Tôi cũng là người bị hại mà, huhuhu, tôi còn cách nào khác đâu chứ?” Vương Phán khóc nức nở: “Cô tưởng tôi muốn gả cho Từ Vọng Long hay sao? Vì sao tôi phải gả cho một tên khốn không có gì trong tay chứ? Là vì ba mẹ tôi muốn tiền nạp lễ nên đã chuốc say tôi rồi ném lên giường của Từ Vọng Long thôi.”
“Tôi chỉ mới hai mươi bốn tuổi, tôi không muốn ngồi tù đâu, huhuhu. Bọn họ chỉ vì mấy vạn đồng, chỉ vì số tiền đó đem đi mua xe cho em trai tôi mà nhẫn tâm bán tôi đi. Tôi còn cách nào nữa chứ?”
Càng nói thì Vương Phán khóc càng thương tâm.
Nghe đến đó thì cảm giác buồn nôn vì ghê tởm của Từ Khả lại xuất hiện.
Vì sao lại có thể loại cha mẹ như thế chứ, nhẫn tâm hại đời con gái mình!
[Vì sao cô không báo cảnh sát? Bọn họ làm thế là phạm pháp?]
Từ Khả cố nén sự buồn nôn của mình mà hỏi lại Vương Phán.
Thật ra Vương Phán cũng rất đẹp gái, ngũ quan đoan chính, đường hoàng, đặc biệt là mũi tinh xảo. Xét đi xét lại cũng là một cô nàng thanh tú, nhưng mà bây giờ càng nhìn chỉ càng thấy toàn thân đồi bại, tàn tạ.
“Báo cảnh sát?” Từ ngữ này đối với Vương Phán vừa xa lạ vừa căm hận. Cả gương mặt đầy nước mắt của cô ấy co rúm lại như đang bật cười: “Bọn họ là ba mẹ ruột của tôi đó, sao tôi có thể báo cảnh sát? Cô cho tôi là cô sao, ngay cả ba mẹ và em trai ruột của mình cũng có thể báo cảnh sát bắt họ lại?”
[Cô không cần phải gượng ép tôi như thế. Ngoài quan hệ huyết thống ra thì tôi chẳng có gì với bọn họ cả. Cho dù có quan hệ thì sao, bọn họ đối xử với tôi như thế tôi cũng sẽ báo cảnh sát. Hơn nữa, cô cũng có thể báo án vụ Từ Vọng Long.]
Từ Khả cau mày, đã thế rồi mà Vương Phán còn có thể đổ lỗi lên người cô sao.
“Tôi làm sao có thể báo cảnh sát, loại chuyện thế này…!!!” Nghe được lời nói của Từ Khả, Vương Phán hơi cuồng loạn: “Không phải ai cũng có thể thoát ly như cô đâu. Tôi không còn lựa chọn, không còn lựa chọn nào cả, bọn họ sẽ đánh chết tôi thôi.”
Có, có rất nhiều người không dám bước một bước nào cả, ví như chị cả của cô.
Đó không phải là lỗi của họ, mà là lỗi của những người làm cha mẹ đáng hận này đây.
[Đã thế thì sao cô còn muốn đi theo Từ Vọng Long làm chuyện xấu? Cô cũng là nạn nhân, sao lại có thể giúp hắn để biến mình thành hung thủ chứ?]
Từ Khả đột nhiên nhớ tới cô đã từng nhìn thấy một câu nói ở trên mạng như thế này: Đồ long nhân cuối cùng cũng trở thành ác long. Những thứ đó đều do bản thân họ chọn lựa.*
*Câu này có nghĩa là muốn làm người ác hay người xấu thì do bản thân người đó chọn lựa chứ chẳng ai ép buộc nổi.
“Cô cho là tôi có quyền lựa chọn hay sao? Bọn họ nói rằng đã chọn cho cô một nhà chồng thật tốt rồi, còn được mười vạn tiền sính lễ. Đến lúc đó cầm tiền vào thành phố mua nhà là tôi có thể vào trong thành phố sống. Bọn họ còn dụ dỗ tôi rằng cô có một căn nhà ở đây, đến lúc đó nhà của cô chính là nhà của Từ Vọng Long, tôi còn có thể có thêm một căn nhà ở thành phố lớn này nữa, tôi có thể cách ly khỏi cha mẹ kinh tởm đó của tôi rồi.”
Thoạt nhìn, Vương Phán hình như tinh thần hơi bất ổn, nói tới nói lui nhưng ánh mắt vẫn trừng to, con mắt như muốn lọt ra ngoài.
“Cô dựa vào đâu mà có thể thoát ly khỏi bọn họ? Tôi ganh ghét cô. Tại sao cô có thể mua được ngôi nhà trong thành phố, có nhà riêng của mình mà tôi thì lại bị cha mẹ mình bán rẻ cho một kẻ không có gì trong tay? Cô còn có một người bạn trai thật tốt, vô cùng đẹp trai mà lại giàu có nữa chứ!”
Cô ấy đang nhắc tới Thẩm Trí, mày Từ Khả luôn nhíu chặt lại.
Cô không hi vọng Thẩm Trí dính vào mớ bùn nhơ này chút nào. Những chuyện này nào có liên quan đến Thẩm Trí đâu chứ.
“Dựa vào đâu mà cô có thể sống tốt như thế? Dựa vào đâu mà tôi phải chịu hết những cảnh vũ nhục, tra tấn này chứ, phải gả cho một kẻ tôi không yêu, tôi không muốn thế.”
[Cô cảm thấy tôi đã thoát ra khỏi bọn họ hay sao?] Từ Khả nhìn cô ấy rồi hỏi lại.
Nếu đã thoát khỏi thì làm sao có chuyện ồn ào như hôm nay cơ chứ?
[Cô có rất nhiều lựa chọn, cô có thể phản kháng, nhưng mà cô không chịu. Cho nên cô ném hết thảy những thứ dơ bẩn lên người tôi. Tôi có tội hay vô tội? Tôi chẳng phải cũng là nạn nhân hay sao?]
Vương Phán sửng sốt một chút rồi lại nhìn về phía Từ Khả, nhìn thấy cô ấy đang đứng lên đưa cuốn sổ trước mặt cho mình xem. Trên cuốn sổ là chữ viết xinh đẹp, chỉnh tề, là nét chữ riêng biệt của cô, cho dù có tức giận đi chăng nữa.
Vốn dĩ cô có thể nói chuyện.
Cô ấy đột nhiên nghĩ tới người con gái trước mắt đây vốn dĩ có thể nói chuyện, nhưng mẹ của Từ Vọng Long đã kể rằng sau khi bị bán đi, rồi bị cướp về một lần nữa nên bị kích động mạnh mới không thể nói chuyện được.
Đột nhiên Vương Phán cảm thấy hơi hổ thẹn. Ít nhất người trước mắt đây so với cô ấy thì cô ấy còn có thể nói chuyện, vậy mà cô ấy lại chọn một con đường tối tăm không lối thoát.
Nhưng mà cô ấy không muốn ngồi tù, không muốn bản thân còn trẻ như thế mà gánh phải một tiền án trên tấm lưng này.
[Chuyện này tôi sẽ không thay đổi ý định ban đầu của mình, tôi cũng sẽ không rút đơn kiện.]
Từ Khả giãn đôi mày ra rồi tiếp tục nói: [Nếu như cô có yêu cầu kháng án thì có thể mang hết những chuyện này của cô nói ra, có thể sẽ được giảm nhẹ hơn.]
Hơn nữa, trong chuyện này cả cô ấy và Triệu Hương Liên đều chỉ là đồng phạm, sẽ không bị phán quá nặng.
Những thứ còn lại cô không muốn nhiều lời nữa, cũng không muốn tiếp tục nghe mấy chuyện thế này.
Đều là con gái với nhau, đều là những đứa trẻ bị gia đình thân sinh hãm hại.
Ở cục cảnh sát cũng không quá lâu. Vốn dĩ có hạn chế về mặt thời gian nhưng Từ Khả có quen biết với bên này nên cũng không sao cả. Khi trở về, đầu óc cô trống rỗng, cô không ngừng nghĩ đến gương mặt nhợt nhạt, tím tái của Vương Phán và những lời đã nói với cô ấy hôm nay.
Cô không nghĩ tới ba mẹ của Vương Phán lại làm ra mấy chuyện như thế với cô ấy. Hơn nữa, Từ Vọng Long là tội phạm, ba mẹ nó là đồng phạm.
Trên đường về, Từ Khả kể cho Cảnh Hoà nghe tình cảnh của Vương Phán một cách đơn giản nhất. Nếu như có thể, cô cũng hi vọng Vương Phán không phải ngồi tù, nhưng mà cũng phải phạt thế nào để quản thúc được cô ta, nhưng chắc chắn sẽ lưu lại án hình sự mà thôi.
Đây là mức án nhẹ nhất rồi, cô cũng không còn cách nào cả. Về sau Vương Phán có như thế nào cũng đều do bản thân cô ấy tự chọn lựa mà thôi.
Từ Khả vẫn cảm thấy buồn nôn lắm. Sau khi xuống xe thì cô đứng ngay bên vệ đường ho khan một lúc mới trở về tiệm mình.
Đã hơn bốn giờ chiều, trong tiệm bật đèn sáng trưng.
Cô vừa đi vào trong thì thấy trong tiệm có mấy người khách đang xếp hàng tính tiền. Nhưng mà người đứng sau quầy thu ngân không phải là chị Nhạc Nhạc như trước đó, mà là người đàn ông đẹp trai lúc nào cũng khiến cô mong nhớ kia.