Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 45: “Bố ơi, con không muốn làm câu này.”
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghĩa là sao?
Đầu óc Mạnh Tư Trình xoay chuyển rất nhanh: “Mẹ cậu đã đưa ra yêu cầu cho tôi rồi à?”
Nhân viên tình báo Tống ngậm miệng không nói, khai ra chẳng khác nào cậu đang giục Mạnh Tư Trình đến ra mắt ba mẹ.
Mạnh Tư Trình tắt bếp, đùi gà đang gác trên vỉ cho ráo dầu. Anh nhấn nước rửa tay, rửa sạch lau khô rồi gác tay lên eo Tống Hề Đào, luồn một ngón tay vào vạt áo cậu: “Nói xem.”
“Đừng…” Tống Hề Đào bị gãi nhẹ một cái, lập tức khuất phục trước đòn tra tấn, đành khai ra tin tức quý giá.
“Ba mình bảo trước khi Đu Đu thi đạt yêu cầu thì ba phản đối bọn mình quen nhau.”
Mạnh Tư Trình thoáng ngơ ngẩn, đặt nốt tay kia lên hông Tống Hề Đào, xoay người cậu lại đối diện với mình: “Chỉ có điều kiện này thôi sao?”
Tống Hề Đào gật đầu.
Mạnh Tư Trình ngắm Tống Hề Đào không chớp mắt, cảm tạ nước cờ phản đối mà ba Tống đã đánh ra. Cái tính của Tống Hề Đào khi ngồi vào cuộc chơi chỉ chăm chú một việc, gặp phải lá bài phản đối từ Tống Hoắc là tự động đứng về phe anh, quên mất bản thân còn chưa nhận được lời tỏ tình từ anh.
“Tôi biết rồi.”
Lo cho Đu Đu trước hay lo cho gia đình họ Tống trước đây?
Nếu là bình thường Mạnh Tư Trình sẽ chọn Đu Đu, nhưng hiện giờ là cơ hội ngàn năm có một, vì Tống Hề Đào ngốc nghếch đã đặt cược cả bản thân mình vào đó.
Tống Hề Đào phân tích: “Nghỉ hè có 2 tháng không phải thi cử, nhanh nhất cũng phải 3 tháng sau Đu Đu mới có bài kiểm tra định kỳ.”
3 tháng, đủ thời gian đấy nhỉ?
Mạnh Tư Trình mỉm cười: “3 tháng? Tôi không chờ nổi.”
Tống Hề Đào nhíu mày, 3 tháng đã không chờ nổi? Vừa nãy còn đang đi một bước tính 8 năm, vạch kế hoạch tới tận thi vào 10 cơ mà?
Mạnh Tư Trình: “Tôi sẽ tổ chức một buổi thi online củng cố kiến thức giữa đợt nghỉ hè, tự tôi ra đề.”
Hoàn toàn không làm khó được anh.
Tống Hề Đào: “Nãy cậu còn bảo đại xá học sinh tiểu học!”
Mạnh Tư Trình: “Đại hôn xong rồi xá sau.”
Tống Hề Đào nhìn Mạnh Tư Trình sục sôi căm phẫn, tự đặt mình vào lập trường học sinh tiểu học, đang chơi game ngon lành tự dưng giáo viên toán tuyên bố lấy giấy bút ra kiểm tra, cậu phải sỉ vả.
Lợi dụng quyền lực làm việc tư, bạo quân toán học!
“Kiểm tra online hoàn toàn tự nguyện, Đu Đu tham gia đúng giờ thôi là được.” Mạnh Tư Trình véo cái má giận dỗi của Tống Hề Đào, “Số thí sinh tham gia thi tôi có thể làm giả, bắt buộc phải khiến chú Tống tin đây là buổi thi thật chính quy rầm rộ.”
Tống Hề Đào sững sờ, Mạnh Tư Trình lộ liễu tiết lộ quỷ kế như vậy, liệu có chắc sẽ không bị cậu bán đứng không?
“Nhưng, nhưng mà Đu Đu đã đồng ý chưa?”
Mạnh Tư Trình bưng đĩa gà rán giòn thơm lên: “Để tôi thử xem sao.”
Mạnh Tư Trình rời nhà bếp, đặt gà rán lên bàn, ngồi xuống đối diện nhóc con.
Tống Hề Đào ngồi sang bên cạnh, ngó Tống Đu Đu rồi lại ngó Mạnh Tư Trình, đĩa gà rán đặt ở giữa. Ai không biết còn tưởng đôi bên đang tiến hành buổi gặp gì nghiêm túc, biểu cảm đều tương đối thận trọng.
Bố/con biết mối quan hệ giữa hai ta, bố/con cũng biết con/bố biết mối quan hệ giữa hai ta.
Tống Hề Đào chia cho mỗi người một đôi găng tay: “Đeo vào.”
Tiếp tục chia mỗi người một miếng gà: “Ăn.”
Cậu phát hiện động tác cầm miếng gà rán của Đu Đu và Mạnh Tư Trình y hệt nhau. Hành vi hình thành khi đã lớn không phải di truyền, mà do trời xui đất khiến trưa nào cũng ngồi ăn mặt đối mặt ở căng tin, Tống Đu Đu vô tình bắt chước theo.
Mạnh Tư Trình: “Ngon không?”
Tống Đu Đu hiện ra khuôn mặt bé nhỏ nghiêm túc: “Ngon ạ!”
Mạnh Tư Trình: “Đu Đu, có phải chú đã đồng ý với con không phải làm bài tập trong 1 tháng không?”
Tống Đu Đu: “Ừa!”
Mạnh Tư Trình: “Nhưng bài tập hè là cố định, tháng 7 không làm thì tháng 8 sẽ phải làm, con đồng ý không?”
Tống Đu Đu: “Đồng ý ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Hôm nay là ngày mùng 10, tháng 7 có 31 ngày, vậy là còn bao nhiêu ngày nữa?”
Tống Đu Đu: “21 ngày!”
“Tháng 8 cũng có 31 ngày, thời gian của hai tháng này giống nhau.”
Mạnh Tư Trình nhẹ nhàng thả mồi nhử: “Cho nên giờ con sẽ có quyền chủ động lựa chọn, con muốn tháng 7 không làm bài tập hay là tháng 8 không làm bài tập nào?”
Đôi mắt tinh nghịch của Tống Đu Đu bắt đầu đảo qua đảo lại. Tháng 7 chỉ còn có 21 ngày, tháng 8 thì còn những 31 ngày, 21 < 31, chọn 31.
Bé đã lén lút chơi được 10 ngày trong tháng 7, thầy Mạnh quên mất!
“Muốn chơi tháng 8 ạ!”
Mạnh Tư Trình thở phào một hơi, may sao Tống Đu Đu biết so sánh lớn nhỏ giữa 21 và 31, “Không đổi ý nữa chứ?”
Tống Đu Đu chỉ sợ thầy Mạnh đổi ý thôi: “Ai đổi ý là cún ạ!”
Mạnh Tư Trình: “Đậu Đậu lại đây.”
Đậu Đen vẫy đuôi lại gần. Mạnh Tư Trình nắm lấy một chân trước của nó: “Ngoéo tay, mình thống nhất vậy nhé, Đậu Đậu sẽ là người làm chứng.”
Tống Đu Đu cũng cầm một chân trước của Đậu Đậu: “Thống nhất!”
Mạnh Tư Trình: “Chú sẽ chia đều bài tập hè của con cho các ngày trong tháng 7, mình cùng nhau cố gắng, đến tháng 8 cái là nghỉ hè luôn.”
Tống Đu Đu: “Được ạ!”
Tống Hề Đào: “…”
Đẩy Đu Đu một cước xuống thẳng bể học đơn giản thế đấy.
Cậu phát hiện ra ban nãy Tống Đu Đu còn hơi dè dặt, song Mạnh Tư Trình vừa chớm nhắc đến toán, tuy không thích toán nhưng chủ đề này đem lại cảm giác thân thuộc cho bé. Cảm giác lạ lẫm khi làm quen với vai trò mới của Mạnh Tư Trình tan biến theo luôn.
Thừa nhận đi, Tiểu Đu, con đã quen học toán cùng Mạnh Tư Trình rồi.
Mạnh Tư Trình cũng quen dạy toán nốt.
Vậy là Tống Hề Đào có thể kê cao gối mà ngủ.
Đợt đầu kỳ nghỉ hè Tống Hề Đào có dẫn Tống Đu Đu sang làm bài tập hai lần, sau đấy không làm nữa, nhưng cặp sách vẫn để ở nhà Mạnh Tư Trình chưa cầm về.
“Đậu Đậu, dẫn Đu Đu lên phòng học trẻ em.”
Đậu Đậu lập tức đứng dậy thực hiện nhiệm vụ, Đu Đu đi theo đằng sau.
Mạnh Tư Trình duỗi tay về phía Tống Hề Đào: “Nắm lấy.”
Tống Hề Đào: “Tại sao?”
Mạnh Tư Trình nói rất đường hoàng nghiễm nhiên: “Đu Đu dắt Đậu Đậu, tôi dắt cậu.”
Tống Hề Đào: “Mình có mù đường đâu.”
Mạnh Tư Trình cưỡng ép nắm lấy tay cậu kéo đi. Hiện tại Tống Hề Đào sẽ không dễ dàng đồng ý nắm tay khi ở ngoài, còn ở nhà thì tạm được.
Tống Hề Đào vùng vẫy nhẹ nhàng nhưng không thành. Ánh mắt cậu dừng lại ở bàn tay hai người đang đan vào nhau, những ngón tay thon dài trắng trẻo tương tự siết chặt, ngay cả vết chai do cầm bút cũng nằm ở cùng một vị trí.
Trái tim cậu đập thình thịch. Hồi bé níu tay ba mẹ, lớn lên dắt tay Đu Đu, hình như… hình như còn chưa từng nắm tay ai khác bao giờ.
Mạnh Tư Trình cong khóe môi, mười mấy bước ngắn ngủi thôi anh đã tưởng tượng ra hẳn bước đi trong lễ cưới.
Đậu Đen dẫn Tống Đu Đu tới một căn phòng học đóng kín, có cả khóa mật khẩu.
Mạnh Tư Trình: “Mật khẩu là sinh nhật Đu Đu, 4 chữ số.”
Tống Đu Đu nhập mật khẩu, mở ra một căn phòng tràn ngập các yếu tố toán học một cách tinh tế.
Toán học được thiết kế hòa hợp trong từng chi tiết nhỏ, khác hẳn kiểu in công thức một cách thô thiển, đơn điệu trên trần nhà mà ban đầu Mạnh Tư Trình cho Tống Hề Đào xem.
Toàn bộ căn phòng học đem lại cho người ta cảm giác ngầu lòi, như thể đặt chân vào đây thôi ta đã là nhà toán học vĩ đại.
Tống Hề Đào muộn màng phát giác, gu thẩm mỹ của Mạnh Tư Trình đâu có tệ đến thế. Mấy ảnh thiết kế hồi trước là để ép cậu phải chủ động chọn phong cách cho phòng ngủ của Đu Đu thôi.
Tống Hề Đào rụt tay về, đúng là nhà toán học mưu mô ranh mãnh.
Bàn học của Đu Đu có thiết kế chuẩn công thái học, không chỉ vừa vặn cho trẻ nhỏ mà còn tính đến cả vị trí của giáo viên dạy kèm. Dù một người kèm hay hai người kèm, ngồi hay đứng đều đảm bảo tầm nhìn rõ ràng và tư thế phù hợp.
Khi Mạnh Tư Trình và Tống Đu Đu ngồi xuống, Tống Hề Đào phát hiện có cả chỗ cho mình ngồi nữa.
Cậu bèn ngồi vào, xong lại đứng dậy ngay.
Mạnh Tư Trình nâng mắt liếc cậu một cái: “Không ngồi à?”
Tống Hề Đào: “Mình không ở lại đây đâu.”
Bài tập hè đặt gọn trong tầm tay. Mạnh Tư Trình giở quyển “Nghỉ hè vui vẻ” môn toán ra, lấy một chiếc bút xanh, “Đu Đu chỉ cần làm các câu thầy đánh dấu là được.”
Mắt Tống Đu Đu sáng rực, vậy chẳng phải bớt được bao nhiêu đó ư! Rất nhiều câu không cần làm!
Mỗi trang Mạnh Tư Trình đều khoanh một vài câu, vừa phân loại độ khó vừa thêm phần hứng thú. Nguyên một trang đề toán nhằng nhịt san sát mà chỉ cần làm mỗi một đoạn, Tống Đu Đu tích cực hẳn lên.
Vốn dĩ Tống Hề Đào đang định dẫn Đậu Đen ra ngoài, chứng kiến cảnh này, ánh mắt cậu như bị dính chặt vào góc nghiêng nghiêm túc của Mạnh Tư Trình.
Ánh sáng tự nhiên tươi tắn hắt vào đôi mắt sâu thẳm, tựa như những mảng sáng lốm đốm rọi trên người thiếu niên 17 tuổi giữa con đường rợp bóng cây.
Trong những tháng ngày cậu không biết Mạnh Tư Trình chính là bạn ưu tú, có phải Mạnh Tư Trình cũng từng lật giở xoạt xoạt quyển tổng ôn dày cộp để chuẩn bị bài tập cho cậu như thế.
Cảm giác khung cảnh ấy đã giúp bù đắp lại những điều còn thiếu sót về “Mạnh Tư Trình” mà cậu chưa được chứng kiến.
Tống Hề Đào ngồi lại về chỗ, ngắm Mạnh Tư Trình chăm chú.
Có vẻ Mạnh Tư Trình chưa bao giờ đổi thay.
Tống Đu Đu vô cùng mãn nguyện trước cách học này. Mạnh Tư Trình cứ lật một trang là mắt bé cong lên một chút, bé còn lén lút liếc Tống Hề Đào, vậy là nụ cười cũng lan sang cả gương mặt Tống Hề Đào.
Nắng đẹp nhất vào sáng sớm.
Khoảnh khắc đẹp nhất chẳng phải chính là lúc này sao.
Lần đầu tiên gia đình ba người cùng cảm nhận được niềm vui chân chính đến từ toán học.
Mạnh Tư Trình thoáng nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt sáng rực rỡ của Tống Hề Đào mà trái tim mềm nhũn cả đi.
“Được rồi, hôm nay Đu Đu làm những bài này thôi.”
Tống Đu Đu: “Vâng ạ!”
Thấy con trai hớn hở, Tống Hề Đào không nỡ nhắc bé, ba từng thử cách này thay con rồi, về sau độ khó chỉ có tăng chứ không giảm.
Mạnh Tư Trình: “Thích ngắm à?”
Tống Hề Đào: “Gì cơ?”
Mạnh Tư Trình: “Lần sau mặc đồng phục cho cậu ngắm.”
Tống Hề Đào đỏ bừng bừng cả mặt, hậm hực đứng dậy: “Ai thèm ngắm.”
Đu Đu làm bài bây giờ, cậu không ngắm nữa.
Buổi phụ đạo ngày thứ nhất trôi qua vui sướng như thế đấy. Mạnh Tư Trình hiểu rõ nguyên lý từ từ “luộc chín” Đu Đu, chỉ tăng độ khó và khối lượng từng chút một.
Tống Đu Đu phát giác, gương mặt nhỏ xinh nhăn nhúm cả lại: “Đề bài không chia đều bình quân hàng ngày ạ!”
Tuy ngày nào nhóc con cũng chăm chắm “xác suất ngẫu nhiên” “chia đều bình quân” như kiểu học sinh xuất sắc môn toán, song có hiểu gì đâu.
Mạnh Tư Trình thản nhiên lấy giấy vẽ một đồ thị thấp – cao – thấp, “Trục ngang là thời gian, trục dọc là số câu đã làm. Con cứ tiếp tục theo nhịp độ của chú, chờ đến mấy ngày cuối thì số câu con làm sẽ gần như bằng 1.”
Đường đồ thị làm Tống Đu Đu sợ mất vía. Bé ngại không dám nói mình chẳng hiểu gì, để tránh phải học thêm một kiến thức nữa: “Mấy ngày cuối cùng rất rất ít ạ?”
“Ừm.” Mạnh Tư Trình đã chốt sẵn thời điểm thi. Dĩ nhiên hôm thi thì số câu hỏi sẽ giảm mạnh, có thể tăng lượng đề cần làm trước khi thi lên một cách hợp lý.
Anh còn bật một phần mềm, “Bảng xếp hạng ôn tập nghỉ hè của học sinh tiểu học toàn quốc, bạn xếp thứ nhất hôm nay làm được 106 câu, mình cố gắng thêm chút nữa sẽ vượt qua bạn ấy.”
“Chú với con hợp lực là giải đề nhanh nhất luôn.”
Tống Đu Đu siết chặt nắm tay: “Mình nhanh nhất luôn!”
Hôm qua Tống Hề Đào nói cứng, sang hôm nay vẫn đỏ mặt ngồi xuống xem Mạnh Tư Trình khoanh bài cho Tống Đu Đu làm.
Đáng lẽ Mạnh Tư Trình có thể hoàn thành sẵn sàng các khâu chuẩn bị trước khi hai cha con sang, song Tống Hề Đào thế này, Mạnh Tư Trình đành cong khóe môi biểu diễn tại chỗ hàng ngày.
Tống Đu Đu được cả hai ông bố đồng hành làm bài tập cùng, cũng cảm thấy chút hạnh phúc, nhưng đề bài vẫn khiến bé đau khổ.
“Ba ơi, câu này ghê quá đi mất, con không làm được không ạ?” Tống Đu Đu cầu cứu.
Tống Hề Đào không dám xen vào, cậu cầm điện thoại Mạnh Tư Trình lên giả vờ nghịch linh tinh. Mật khẩu của Mạnh Tư Trình đã đổi thành sinh nhật cậu, cậu mở khóa màn hình, thử ngó nghiêng giao diện lập trình [Bảng xếp hạng ôn tập nghỉ hè của học sinh tiểu học toàn quốc] xem hôm nay Mạnh Tư Trình lại sửa số liệu thế nào để lừa con trai.
Tống Đu Đu chuyển sang phía Mạnh Tư Trình, “Bố ơi, con không muốn làm câu này.”
Mạnh Tư Trình ngẩn người, đây là lần đầu tiên Tống Đu Đu chủ động gọi bố.
Thấy Mạnh Tư Trình hơi dao động, Tống Đu Đu xoay hẳn sang ôm lấy anh nhõng nhẽo: “Bố!”
Mạnh Tư Trình: “Thôi được.”
Tống Đu Đu lập tức dồn hết sức õng ẹo: “Bố ơi, câu này cũng không muốn làm.”
Mạnh Tư Trình giữ vững nguyên tắc: “Không được, câu này là câu cho điểm.”
Tống Đu Đu: “Thôi vậy.”
Tống Hề Đào tận mắt chứng kiến cảnh Tống Đu Đu bị toán học “hành hạ” vừa phải gọi bố vừa phải làm nũng, bỗng dưng thấy cảnh này cứ quen quen.
Lúc nào vậy nhỉ… cậu nhớ ra rồi! Năm đó Mạnh Tư Trình ép cậu làm đề đại học cậu cũng y hệt, bảo không muốn làm câu này, thế là Mạnh Tư Trình bỏ qua.
Giờ đây Tống Hề Đào chợt ý thức được, có vẻ hành động ấy của mình cũng là làm nũng.
Cậu cảm thấy nóng ran từ mặt đất lên đến bắp chân, như thể phía dưới là một cái ao nước nóng. Cậu bị nung nóng hầm hập, đầu óc bốc hơi toàn nước, sắp bốc ra từ các lỗ chân lông trên má mất.
Cậu vô thức nhấn vào ứng dụng [Bảng xếp hạng ôn tập nghỉ hè học sinh tiểu học toàn quốc]. Không biết ấn phải nút gì mà nó nhảy sang phần mềm lập trình, tự động chạy thao tác khẩn cấp. Đột nhiên phần mềm bị đơ, màn hình trắng xóa hệt như đại não cậu.
Lúc này Đu Đu nhích lại gần, “Ba ơi, cho con xem thử bạn hạng nhất hôm nay làm được mấy câu rồi.”
Tống Hề Đào luống cuống ấn mạnh vào nút trên màn hình, cuối cùng phần mềm đã quay trở về giao diện người dùng, mỗi tội cú đơ toàn tập khiến dữ liệu sai lệch, người đứng đầu bảng làm đề hôm nay biến thành Đu Đu.
“Con được hạng 1 rồi!” Mắt Tống Đu Đu sáng bừng, “Hôm nay là ngày nghỉ! Ba, con đi chơi với Đậu Đậu đây ạ!”
Thằng bé rình rập thấy cơ hội, vội vàng chuồn mất.
Bỏ lại hai ông bố đưa mắt nhìn nhau.
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình: “Cậu ——”
Đang dạy dỗ tử tế thì học sinh duy nhất đã chuồn mất. Tống Hề Đào vội ném ngay chiếc điện thoại của Mạnh Tư Trình, úp tay giấu sau lưng, nói trước để phủ đầu: “Cái đoạn mã lằng nhằng gì đây!”
Mạnh Tư Trình mỉm cười: “Làm để động viên Đu Đu, có một tối là xong, cậu tưởng là công trình to tát lắm sao?”
Tống Hề Đào: “Cậu phải thừa nhận là vấn đề do bên lập trình. Mình lên mạng đọc Tấn Giang mà nền tảng bị đơ cũng phải đứng ra xin lỗi.”
Mạnh Tư Trình nheo mắt lại: “Hửm?”
Tống Hề Đào đầu hàng: “Thôi được rồi, tại mình ấn nhầm chỗ.”
“Hay cậu đền gì cho tôi đi.”
Mạnh Tư Trình đưa điện thoại cho Tống Hề Đào, trên đó hiện giao diện giỏ hàng.
Tống Hề Đào khẽ hừ một tiếng, trò này dễ ợt. Lỡ gây ra lỗi thì mua ít đồ dỗ dành Mạnh Tư Trình, chiêu này quá phổ biến rồi.
“Đừng giận nữa, mua tất cho cậu được chưa.”
Cầm lấy xong cậu lập tức trợn tròn mắt, ngón tay lướt mấy cái, nhìn thấy trong giỏ hàng chỉ toàn bao cao su, gel bôi trơn vân vân của các nhãn hiệu khác nhau.
Sao Mạnh Tư Trình lại như này! Giỏ hàng biến thái quá má ơi!
Mặt Tống Hề Đào đỏ phừng phừng, cậu mặt nóng bừng ấn nút xóa sạch giỏ hàng.
Mạnh Tư Trình cầm cốc nước nhìn cậu đầy ẩn ý: “Tôi phải nghiên cứu lâu lắm đấy.”