Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chuyến Bay Đêm Và Bí Mật Của Tống Hề Đào
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi nhận được cuộc gọi từ số lạ, Mạnh Tư Trình đang dự một buổi xã giao tại khách sạn ở thành phố Kinh.
Mùi rượu và hương thơm thoang thoảng lững lờ trong không khí, những lời xã giao khách sáo không quá ồn ào nhưng lại dai dẳng không dứt, khiến cái đầu anh, nơi từng bị thương, cứ nhói lên từng cơn.
Sau vụ tai nạn xe, anh cùng Mạnh Xế Chử đã tống thủ phạm vào tù và giành quyền kiểm soát tập đoàn Mạnh Nguyên. Mạnh Xế Chử vẫn giữ chức giám đốc điều hành, còn Mạnh Tư Trình khi đó đang học năm tư, chưa trực tiếp tham gia quản lý công ty. Nhưng trải qua một năm đấu đá nội bộ gay gắt, toàn thể trên dưới tập đoàn đều đã biết tiếng “Tiểu Mạnh tổng” là anh.
Hôm nay Mạnh Xế Chử đi kỷ niệm một dịp đặc biệt nào đó với vợ, Mạnh Tư Trình buộc phải thay mặt tham dự buổi tiệc vô vị này.
Một năm dốc sức lo toan, Mạnh Xế Chử gặt hái được chức giám đốc vững chắc cùng một tình yêu ổn định, còn Mạnh Tư Trình thì lại thấy mình hoàn toàn trắng tay.
Tuy cũng không phải anh không đạt được gì, anh đã nhận số cổ phần vượt xa mức ông cụ Mạnh dự kiến chia cho anh.
Nhưng đó không phải điều anh cần.
Người anh mong muốn lại ở tận thành phố Nam, có lẽ đang ôm giai nhân kề cận.
Anh đã loại bỏ mối nguy hiểm bên mình, có thể đưa ra quyết sách độc lập, nhưng lại chần chừ mãi, không tìm thấy lập trường để theo đuổi Tống Hề Đào.
Chệch một nước cờ, anh không đủ năng lực để giúp Tống Hề Đào đỗ vào các trường ở thành phố Kinh, đành để cậu xuôi nam đi học cho ổn định, chắc chắn, rồi sau đó... việc cậu quen người khác cũng là điều rất tự nhiên, dễ hiểu.
Ngoại hình của Tống Hề Đào như thế, sao mà không yêu đương cho được? Con gái xung quanh đâu có mù mắt, Đại học Sư phạm cũng đâu thiếu nữ sinh. Chẳng phải anh đã đoán trước từ sớm đó ư?
Anh đã đoán trước, nhưng lực bất tòng tâm không thể ngăn cản.
Sai một ly đi một dặm.
Anh không thể mang theo hiểm họa xông vào cuộc đời Tống Hề Đào, liên lụy cậu ấy. May mắn là anh đã tránh được điều đó.
Mạnh Tư Trình ấn nhẹ lên vết sẹo dưới lớp tóc đen sau gáy. Thật may, anh đã cân nhắc tới sự điên rồ mất trí của Mạnh Tả Lương.
Nếu để Mạnh Tả Lương lục lọi, đào bới được thông tin về Tống Hề Đào trong điện thoại của anh thật, Mạnh Tư Trình không dám tưởng tượng hai hôm anh hôn mê đó sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa.
Đến ngày Mạnh Tả Lương được thả, hắn ta đừng mong bước chân ra khỏi nhà tù một cách lành lặn.
…
Mạnh Tư Trình đại diện nhà họ Mạnh đến dự lễ cưới của con cháu một gia đình thân quen. Đây là một cuộc liên hôn thương mại phổ biến và nhàm chán, khách khứa cũng chẳng được mấy người thật lòng chúc phúc mà đều mang những mục đích giao lưu khác nhau.
Lại thấy một người nữa đang cầm rượu bước về phía mình, Mạnh Tư Trình thò tay vào túi lấy chiếc điện thoại đang rung.
Nhìn thử thì là số lạ.
Mà cũng đúng lúc.
Mạnh Tư Trình cầm điện thoại ra hiệu cho người kia, đối phương nở nụ cười có chút hụt hẫng.
Đi ra ban công, không khí trong lành hơn hẳn, anh nhấn nút nghe.
“Alo?”
“China Mobile đang có ưu đãi lắp internet tốc độ cao, xin hỏi quý khách có nhu cầu không ạ?”
Âm thanh nghèn nghẹn, loáng thoáng vang lên khiến trái tim Mạnh Tư Trình lập tức thắt lại. Cơ thể anh nhận ra trước cả đại não, đó là giọng của Tống Hề Đào.
Dù hai mươi năm nữa trôi đi, anh cũng sẽ mãi mãi nhớ rõ tiếng nói ấy.
Đã hết giờ làm từ lâu, tại sao tối mịt thế này Tống Hề Đào còn quảng cáo lắp mạng cho anh? Chắc chắn cậu không làm cho bên nhà mạng.
Mạnh Tư Trình không dám vạch trần thẳng thừng, sợ hù dọa Tống Hề Đào chạy mất hoặc nhỡ đánh động đám côn đồ. Anh chỉ hỏi: “Chưa hoàn thành KPI nên đang khóc à?”
Anh nghe thấy Tống Hề Đào sụt sịt, đến lúc cậu cất tiếng trở lại thì cơn nức nở đã vơi đi một nửa, thay vào đó là vẻ vững vàng, lắng đọng.
“Ừm, cậu là người cuối cùng rồi, tôi bỏ việc đây.”
Cuộc gọi cắt ngang đột ngột.
Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm vào thời lượng cuộc gọi 40 giây. Từ giọng điệu của câu sau, anh có thể đoán Tống Hề Đào không hề cầu cứu, cậu vẫn có thể liên lạc tự do.
Nhưng cảm giác bất an cứ lấp ló trỗi dậy từ sâu thẳm tâm trí anh, dày đặc, nhằng nhịt.
Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra.
Mạnh Tư Trình gọi lại ngay lập tức, nhưng chỉ nghe thấy tiếng máy bận.
“Cậu ơi, tôi dùng nhờ điện thoại chút được không?” Mạnh Tư Trình ngăn một nhân viên phục vụ ngẫu nhiên, “Tôi đang cần gọi một cuộc.”
Nhập dãy số kia, ấn nút gọi, tút, tút, tút ——
Chỉ mỗi anh bị chặn số!
Tại sao? Rốt cuộc Tống Hề Đào đang trải qua chuyện gì?
Mạnh Tư Trình gọi điện ngay cho Giang Mộng Lệ không chút do dự. Giang Mộng Lệ là bác sĩ Bệnh viện số 1 thành phố Hải, số điện thoại công việc của cô được công khai trên trang bệnh viện, đảm bảo mở máy 24/7.
“Cháu chào cô Giang ạ, cháu là Mạnh Tư Trình, bạn học cùng trường với Tống Hề Đào. Vừa nãy Tống Hề Đào gọi điện cho cháu, nghe giọng có vẻ khổ sở lắm. Cho cháu hỏi là tối nay cậu ấy có liên lạc về nhà không ạ?”
“Mạnh Tư Trình?” Giang Mộng Lệ có ấn tượng về cái tên này, cô nhắc lại một lượt rồi thở dài nói: “Cô biết ngay là nó sẽ khóc mà, không sao đâu, qua tối nay là ổn thôi, mai nó sẽ tự điều chỉnh được.”
“Dạ vâng, cháu xin lỗi đã làm phiền cô ạ.”
“Không sao, cảm ơn cháu đã quan tâm nhé.”
Mạnh Tư Trình cầm điện thoại, nhanh chóng suy tính trong đầu. Cô Giang biết Tống Hề Đào sẽ khóc, chứng tỏ người nhà biết rõ nguyên do cậu ấy buồn bã, và nguyên do này sẽ không thúc đẩy Tống Hề Đào gây ra các hành vi nông nổi.
Nhưng cô Giang cũng không có cách nào an ủi Tống Hề Đào.
Chắc hẳn không phải người nhà gặp biến cố gì. Học kỳ này Tống Hề Đào không vướng môn nào, nếu có nguyên nhân chính đáng, cậu ấy xin nghỉ hẳn để quay về vẫn được.
Rốt cuộc Tống Hề Đào khóc vì gì? Liệu có ai vỗ về cậu ấy không?
Trực giác mách bảo Mạnh Tư Trình nhất định phải chạy sang đó.
Anh lập tức đặt vé máy bay, rời khách sạn và vội vã đến sân bay.
11 giờ 50, chuyến bay cất cánh đúng giờ.
Bên ngoài là cảnh đêm thủ đô, đèn đóm lấp lánh tựa sao trời, trăng treo lơ lửng bên kia cửa sổ. Mạnh Tư Trình chẳng có tâm trạng đâu mà ngắm nghía.
Anh chỉ khao khát được lao đi như một mũi tên.
Anh muốn nhìn thấy Tống Hề Đào trước lúc bình minh.
Hạ cánh xong, Mạnh Tư Trình gọi xe đến thẳng trường của Tống Hề Đào. Anh biết số phòng ký túc xá của Tống Hề Đào.
Hàng năm có sinh viên mới nhập học, sơ đồ phân bổ sinh viên mới của các trường phải gọi là công khai đến mức lồ lộ, rào rào tán loạn chẳng kém tuyết rơi, nhằm phục vụ các thể loại thông báo hoặc quảng cáo.
Mạnh Tư Trình chưa từng tham gia nhóm tân sinh viên của Đại học Kinh, nhưng lại “nằm vùng” trong nhóm tân sinh viên của trường Tống Hề Đào.
Ký túc xá nam của khoa Mỹ thuật thuộc Học viện Nghệ thuật nằm ở tầng 5 và 6 tòa số 8.
3 giờ 11 phút sáng, đi ngang qua trung tâm thành phố, Mạnh Tư Trình ghé vào một tiệm bánh chưa đóng cửa, mua một chiếc bánh ngọt nhỏ, còn trả thêm tiền để lấy rất nhiều đá vì sợ kem bị chảy dọc đường.
3 giờ 44 phút sáng, Mạnh Tư Trình đến được chân tòa ký túc xá của Tống Hề Đào.
Anh xách túi bánh ngọt, trông giống hệt một cậu bạn trai đang tổ chức sinh nhật cho người yêu.
15 phút sau, anh may mắn chờ được một sinh viên nghệ thuật về muộn. Đối phương quét thẻ mở cửa, Mạnh Tư Trình tỉnh bơ đi vào theo.
Các khoa nghệ thuật có rất nhiều cặp đồng tính nam. Cậu bạn tóc trắng vốn đang lờ đờ gà gật, trông thấy một anh chàng siêu đẹp trai xuất hiện thì mắt cũng mở bừng. Cậu ta liếc láo liên từ gương mặt Mạnh Tư Trình, bộ vest cao cấp vừa bước ra từ sảnh tiệc, cho đến chiếc đồng hồ lấp lánh dưới nắng sớm, rồi hộp bánh kem thơm phức trong tay anh.
Giám đốc trẻ tuổi nào mới rời hội nghị làm ăn, vì lỡ sinh nhật bạn trai mà buộc phải chầu chực dưới tầng ký túc đây?
Chỗ ký túc này có cậu nào kiểu bạn trai nhỏ xinh tươi như hoa vậy ư? Không biết đường xuống mở cửa cho người ta nữa.
Chết tiệt, hình như có thật!
“Cho hỏi Tống Hề Đào ở phòng nào thế?” Vị giám đốc mở miệng.
Cậu tóc trắng đáp rõ là trôi chảy: “505.”
Cậu ta đã bảo nếu Tống Hề Đào là trai thẳng, việc F.A ở Đại học Sư phạm lâu thế rõ ràng là phản khoa học mà. Hóa ra cậu ấy đã sở hữu mẫu bạn trai giám đốc kín tiếng kia rồi.
Mạnh Tư Trình: “Cảm ơn.”
Cậu tóc trắng mỗi ngày làm một việc tốt.
Lòng ham hố hóng hớt của cậu ta trỗi dậy, cậu tóc trắng bèn giả vờ ở cùng tầng với Tống Hề Đào. Sau khi đi ngang qua phòng 505, cậu ta giảm tốc độ, ngồi xổm xuống buộc dây giày.
Cậu ta sắp được chứng kiến cảnh giám đốc trẻ tuổi gõ cửa, ôm chầm lấy bé Đào đang ấm ức, giàn giụa rồi đây.
Nhưng không.
Mạnh Tư Trình đặt bánh xuống sát tường cạnh cửa, sau đó anh cứ thế đứng yên giữa hành lang, im ắng lặng thinh, có vẻ định chờ đến khi trời sáng.
Tóc trắng: “…” Nhăm nhe xem “gà bông”, xui thay lại đợi công cốc.
Mạnh Tư Trình áp tai sát cửa lắng nghe tiếng động bên trong. Không ai khóc cả, chỉ văng vẳng tiếng ngáy.
Rất tốt, không khóc nữa. Có bạn cùng phòng cũng an ủi phần nào.
Hiện đang là 4 giờ sáng, Mạnh Tư Trình đứng ngoài hành lang, trông theo nắng mai li ti le lói từ chân trời rọi vào, tỉnh táo một cách lạ kỳ.
Chuyến này anh đến đây thật đường đột.
Không đến thì lại không thể yên tâm nổi.
Anh nên giải thích ra sao với Tống Hề Đào về việc mình xuất hiện tại đây chỉ sau một cuộc gọi nhỉ?
Liệu sự hiểu lầm giống cậu bạn tóc trắng vừa nãy có gây phiền phức cho Tống Hề Đào không?
6 giờ 10 phút, từ từ có lác đác vài ba sinh viên di chuyển ở sân trường, tốp sinh viên cao học đầu tiên đi ngang qua con đường nhỏ đằng dưới, cầm theo những cuốn sách dày cộp.
Khuôn viên trường học phía nam khác với phía bắc. Tháng 3, cây cối um tùm, xanh tươi mướt mát, đường nét các tòa kiến trúc cổ và những mảng tường bong tróc dần hiện lên rõ rệt.
Mạnh Tư Trình nghe thấy tiếng thức giấc ở mấy căn phòng xung quanh, tiếng xả nước trong nhà vệ sinh, tiếng kẽo kẹt khi lên xuống giường.
Anh xem đồng hồ, 6 giờ 20.
Không thể chờ thêm nữa, anh biết vẻ ngoài và cách ăn mặc của mình sẽ khơi gợi một đợt chú ý xì xầm xôn xao ngay đầu giờ sáng.
Mạnh Tư Trình ái ngại nâng tay gõ cửa, cốc cốc, cốc cốc.
“Có ai không, tôi tìm Tống Hề Đào.”
Đợi nguyên cả đêm, giọng anh đã hơi khàn.
Một lúc sau, có người mắng mỏ hằm hè ra mở cửa.
Lương Dịch với mái tóc tổ quạ và vẻ cau có ngái ngủ xuất hiện. Ai thấu thay cảnh bất lực của cậu ta giữa căn phòng ký túc xá lẻ loi, còn chẳng đào đâu ra người thứ hai để đi mở cửa: “Cậu tìm ai?”
Mạnh Tư Trình: “Tống Hề Đào.”
Anh nhanh chóng quan sát một vòng bên trong. Bất ngờ là ngoài đúng một chiếc giường lộn xộn chăn đệm, rõ ràng các vị trí khác đã dọn đi hết.
Hơn nữa, ký túc xá cực kỳ cũ kỹ. Anh không hề biết là điều kiện chỗ ở của trường đại học mình chọn cho Tống Hề Đào lại tệ đến thế này.
“Cậu ấy dọn đi rồi, cậu không biết à?” Lương Dịch khá gắt gỏng, mắt vẫn còn díp lại không nhìn rõ mặt Mạnh Tư Trình. Ngó xuống thì bỗng thấy hộp bánh kem đặt cạnh chân anh: “Cậu đến mừng sinh nhật cậu ấy à?”
Sinh nhật Tống Hề Đào tháng này à? Hình như vậy?
Mạnh Tư Trình: “Tôi là bạn cùng cấp 3 với cậu ấy, giờ cậu ấy dọn đi đâu?”
Lương Dịch thoáng xúc động trước tình cảm keo sơn của người bạn học cấp 3 lặn lội xa xôi đến mừng sinh nhật Đào, tấm lòng ấy đáng quý hơn tất thảy. Cậu ta buột miệng đáp luôn: “Phòng 3011 tiểu khu Cẩm Tú phía Tây.”
Dứt lời, tự dưng Lương Dịch bừng tỉnh, chết thật, chết thật! Còn chưa ngó hẳn hoi xem đối diện là ai mà đã lỡ mồm tiết lộ địa chỉ của Đào rồi.
Người Đào đang yếu ớt chứ đâu cường tráng oai phong được như mình. Lương Dịch ăn đồ gọi ngoài suốt một học kỳ, vai hùm lưng gấu, phải vội dụi mắt ngẩng lên trợn trừng: “Cậu tìm cậu ấy làm gì!”
Mặt Mạnh Tư Trình điềm nhiên, sừng sững: “Mừng sinh nhật cậu ấy.”
Ngắm nghía rõ mặt Mạnh Tư Trình xong thì Lương Dịch ngơ ngác. Cao thế kia, át hết oai phong của mình rồi: “Hôm nay sinh nhật cậu ấy à?”
Mạnh Tư Trình: “Không phải.”
Lương Dịch sốt sắng: “Rốt cuộc cậu đến làm gì đây?”
Mạnh Tư Trình xách túi bánh lên: “Gặp cậu ấy có việc.”
Lương Dịch hấp tấp xỏ giày chạy theo: “Việc gì chứ để tôi đi cùng cậu.”
Đừng bảo bánh kem là đòn che mắt của đối phương nhé? Phản xạ đầu tiên của tất cả mọi người khi nhìn thấy bánh kem là "anh ta mua bánh kem kìa", thế thì xấu xa vào đâu được.
Đẹp trai là một chuyện, nhưng nhìn cái tên này đã thấy bụng dạ thâm sâu rồi.
Mạnh Tư Trình không ngăn trở Lương Dịch đi cùng, dẫu sao nhỡ anh không tìm thấy Tống Hề Đào vẫn phải nhờ cậu ta giúp.
Trên xe taxi, Lương Dịch lén lút nhắn tin cho Tống Hề Đào biết: có bạn học cấp 3 đến tìm mày đó, trông vừa cao vừa ngầu vừa chảnh.
Lát sau cậu ta nhắn tiếp: bạn học của mày mua bữa sáng cho cả tao với mày, nhưng cậu ta lại không ăn.
“Ở đây à?” Dừng chân trước cửa phòng 3011, Mạnh Tư Trình hỏi.
Lương Dịch gần như đã tin hoàn toàn Mạnh Tư Trình không phải đồ khốn, nhưng cũng chưa yên tâm hẳn. Cậu ta bèn chen lên đẩy anh ra sau, tự bấm chuông cửa.
…
Tống Hề Đào dậy từ sáng sớm. Vì vẫn đang trong giai đoạn hồi phục nên cậu đi vệ sinh rất chậm chạp, đánh răng rửa mặt, bôi thuốc cho vết thương, mất 20 phút xong mới ra ngoài.
Dì Phượng đã mua tào phớ về cho cậu.
Cậu ngồi xuống bàn ăn, xúc từng thìa tào phớ. Chuông cửa chợt reo, dì Phượng bèn ra mở.
Dì Phượng: “Các cậu là ai?”
Lương Dịch: “Đào ơi!”
Nghe thấy giọng Lương Dịch, Tống Hề Đào ngoái đầu sang, nhưng đập vào mắt lại là gương mặt Mạnh Tư Trình!
Sao cậu ấy lại ở đây!
Chỉ vì cuộc gọi tối qua của cậu ư?
Trực giác của Mạnh Tư Trình khủng khiếp quá.
Vậy nhưng mắt Tống Hề Đào bỗng cay xè, hơi hơi muốn khóc. Chiếc thìa trong tay rơi “tõm” vào bát tào phớ, bắn lên má cậu. Cậu rút tờ giấy ăn lau mặt, tiện thể nín bớt nước mắt.
Từ ngoài cửa, Mạnh Tư Trình lập tức tia ngay thấy Tống Hề Đào gầy gò yếu ớt đang ngồi cạnh bàn ăn. Người cậu cong gù, sắc mặt tái nhợt, khác hẳn màu da cậu thường ngày. Làn da trắng nõn hồng hào phai đi đâu mất rồi?
Anh muốn tiến vào, nhưng Lương Dịch duỗi cánh tay chặn ngang: “Đào, đây có phải bạn cấp 3 của mày không? Cho cậu ta vào được không?”
Mạnh Tư Trình không bất chấp xông thẳng vào, chỉ dán mắt nhìn Tống Hề Đào đăm đăm.
Tống Hề Đào ngần ngừ hé môi: “Vào đi.”
Dì Phượng: “Vào đây ăn sáng này, đừng chắn giữa cửa mãi thế.”
Mạnh Tư Trình vừa đặt chân qua cửa là Tống Hề Đào bắt đầu căng thẳng, lại được cả Lương Dịch cứ ngó nghiêng từ đầu đến chân cậu: “Sao mày lại gầy thế kia? 10 kg thịt kỳ trước mình tăng cùng nhau đâu rồi?!”
Chưa gì đã bị lộ tẩy oang oang, Tống Hề Đào choáng váng đầu óc: “Ai tăng 10 kg cơ! Đấy là mày thôi!”
Để ý Tống Hề Đào chỉ múc mỗi bát con tào phớ trên bàn, Lương Dịch tiếp tục thảng thốt phóng đại: “Mày nhấm nháp có tí ti như mèo mửa thế á? Sao kỳ trước vẫn ăn uống ngon lành lắm mà? Một ngày gọi đến 4 bữa đồ ship lận!”
Tống Hề Đào: “Tao không hề nhé.”
Thậm chí cậu không dám nhìn vào mắt Mạnh Tư Trình nữa, cảm giác Lương Dịch giống kiểu giáo viên thi vấn đáp, còn Mạnh Tư Trình thì đang vừa nghe vừa áp công thức giải đề.
Tuy công thức mang bầu vô cùng hiếm gặp, nhưng nhỡ đâu Mạnh Tư Trình giải ra được thì sao?!
Dì Phượng cầm bình rót nước cho hai người: “Đào nhà ta mới mổ xong, không ăn no quá được, phải chia nhiều bữa nhỏ.”
Lương Dịch: “Mổ gì cơ ạ?”
Mạnh Tư Trình băn khoăn về sức khỏe Tống Hề Đào. Những câu anh muốn hỏi, những điều anh chưa biết, Lương Dịch đều đã nói thay anh.
Anh im lìm suốt từ lúc vào nhà, bởi vốn dĩ từ xưa anh và Tống Hề Đào cũng chẳng chuyện trò được mấy câu. Hơn nữa, chứng kiến đôi mắt sưng húp như quả đào của Tống Hề Đào, anh lại càng không thốt nên lời.
Dì Phượng: “Đợt Tết, Đào gặp tai nạn xe ở thành phố Hải, phẫu thuật ở vùng bụng, nên mới không đi được thang bộ đây này, phải ra ngoài thuê nhà cho có thang máy.”
Lương Dịch: “Bị thương chỗ nào nội tạng thế? Đệt, tài xế mắt mù à! Cái tên tài xế có bị thương nặng hơn không?”
Cách hỏi phân biệt đối xử rõ ràng của Lương Dịch làm dì Phượng ngỡ ngàng, á khẩu.
Tống Hề Đào thấp giọng bảo: “Người ta cũng đâu cố tình.”
Lương Dịch: “Mày còn bao che à!”
Mạnh Tư Trình chợt hỏi: “Tài xế là ai?”
Sao Tống Hề Đào lại gặp tai nạn xe đột ngột vậy? Liệu có liên quan gì tới nhà họ Mạnh không?
Tống Hề Đào: “…” Không hổ là Mạnh Tư Trình, toàn hỏi đúng vào sơ hở cậu chưa chuẩn bị.
“Mình không biết nữa, mẹ mình xử lý.”
Mạnh Tư Trình cấu lòng bàn tay. Số vụ tai nạn xe đợt Tết không nhiều, miễn phía công an có lưu hồ sơ là anh sẽ tra được.
Nếu nhà họ Mạnh dính líu thật… Mạnh Tư Trình phát hiện mình cũng có mầm mống phạm tội giống hệt ông bố.
Điện thoại Tống Hề Đào đang đặt ở phòng ngủ đổ chuông mấy tiếng. Dì Phượng đi lấy giúp cậu: “Bác sĩ Giang gọi video cho cháu này.”
Mọi hôm, Tống Hề Đào hay đóng kín cửa nghe điện trong phòng ngủ. Tầm giờ này gọi sang về cơ bản đều là vì Đu Đủ đã dậy, Giang Mộng Lệ cho cậu xem Tống Đu Đủ tu sữa.
“Tắt hộ cháu với ạ! Đang sạc dở!” Tống Hề Đào kêu.
Không thể cầm điện thoại ra được, hình nền còn đang là Tống Đu Đủ cơ mà!
Ở đây không chỉ có Mạnh Tư Trình im lặng là vàng, mà còn có cả Lương Dịch gặng hỏi đến cùng nữa!