Chương 53: Mạnh Tư Trình: Tôi là người chọn trường cho cậu

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 53: Mạnh Tư Trình: Tôi là người chọn trường cho cậu

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dì Phượng thắc mắc, từ chối cuộc gọi rồi cắm sạc điện thoại.
Tống Hề Đào vội vàng giữ chặt điện thoại, suýt chút nữa thì để Mạnh Tư Trình nhìn thấy. Cậu cần gọi lại cho mẹ. Thời tiết thành phố Nam đầu xuân không quá lạnh. Cậu đang mặc bộ đồ ngủ cotton dày dặn màu trắng kem, đứng dậy đi vào phòng ngủ: “Để cháu thay quần áo đã.”
Mạnh Tư Trình gần như lập tức đỡ lấy tay cậu, trầm ổn như một vệ sĩ cao lớn: “Tôi dìu cậu.”
Tống Hề Đào rút tay lại: “Không cần đâu, mình khỏe hẳn rồi.”
Thế nhưng Mạnh Tư Trình vẫn đi theo cậu đến tận cửa phòng ngủ. Anh liếc nhìn một lượt bên trong: tiểu khu Cẩm Tú là một khu chung cư khá cũ, nội thất đã lỗi thời. Đồ đạc Tống Hề Đào mang từ ký túc xá sang đang bày bừa ngổn ngang dưới sàn, giường trải chăn nhung, một nửa trống, một nửa chất đầy quần áo.
Tống Hề Đào hơi xấu hổ: “Cháu vừa chuyển đến, chưa kịp thu dọn ạ.”
Khoảng cách rút ngắn lại, Mạnh Tư Trình mới ngửi thấy mùi nước khử trùng trên người Tống Hề Đào. Mùi hương ấy như một mũi thuốc tiêm đắng chát rót vào mạch máu, xộc thẳng tới trái tim anh. “Cậu có cần tôi giúp thay quần áo không?”
Tống Hề Đào bàng hoàng đóng sập cửa phòng ngủ lại. Hai người họ thân thiết đến mức đó ư? Cùng lắm cũng chỉ là mối quan hệ cởi một phần ba cái quần thôi mà, còn chưa nói chuyện được mấy câu, Mạnh Tư Trình có vẻ nhiệt tình thái quá rồi đấy.
Cậu nhắn tin cho Giang Mộng Lệ: “Con đang vội đến trường sinh hoạt ạ, không gọi video được đâu.”
Giang Mộng Lệ ngồi trên sofa, một tay bế Tống Đu Đủ, một tay đỡ bình sữa. Tống Hoắc thì đứng cạnh, giơ điện thoại sẵn sàng quay phim. Bởi vì Tống Hề Đào muốn xem Đu Đu nên việc cho bé ăn sữa cũng cần đến tận hai người.
Tống Hoắc bỏ điện thoại xuống: “Hôm nay Đào không xem được.”
Giang Mộng Lệ: “Tại sao vậy?”
Tống Hoắc: “Thằng bé bảo đang vội đến trường sinh hoạt.”
Giang Mộng Lệ nhíu mày: “Sáu rưỡi sáng mà nó phải đi sinh hoạt ư? Giáo viên phụ trách nào lại dậy sớm như vậy. Anh hỏi thử xem nó có gặp vấn đề gì không, chẳng buồn xem con trai nữa.”
Thế là Tống Hoắc hỏi.
Tống Hề Đào đang phải giấu hình nền Đu Đủ đi, đổi sang hình mặc định. Đọc được tin nhắn hoài nghi của ba, cậu đành thật thà kể hết: “Có hai bạn sang thăm ạ.”
Tống Hoắc: “Các bạn nhiệt tình thật đấy.”
Giang Mộng Lệ “Ừm” một tiếng. Nhiều bạn bè quan tâm con trai cô thật đấy nhỉ?
Thay quần áo xong, Tống Hề Đào bước ra. Bên trong cậu mặc sơ mi mỏng, bên ngoài khoác thêm chiếc áo phao dáng lỡ màu đen rộng rãi.
Mạnh Tư Trình chờ ở cửa, chú ý thấy chiếc điện thoại mà Tống Hề Đào bảo cần sạc pin giờ đang nằm trong túi cậu.
Ai gọi video mà không thể nhận công khai được? Bạn gái ư?
Lương Dịch hỏi: “Cậu mua bánh kem cho Đào làm gì vậy?”
Mạnh Tư Trình: “Dọc đường thấy giảm giá nên tiện tay mua thôi. Ăn bây giờ hơi lạnh, cứ cất tủ lạnh đã, chờ trưa hẳn ăn.”
Tống Hề Đào chợt hiểu ý, đại khái đoán rằng Mạnh Tư Trình nghĩ đồ ngọt sẽ giúp cải thiện tâm trạng.
Dì Phượng dọn dẹp tủ lạnh để chừa chỗ thật rộng cất bánh kem. Mạnh Tư Trình nhận ra trong tủ lạnh có rất nhiều đồ bổ.
“Cho cháu hỏi nhà vệ sinh ở đâu ạ.” Mạnh Tư Trình nói.
Dì Phượng: “Bên này cháu.”
Mạnh Tư Trình vào nhà vệ sinh, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Mạnh Xế Chử: “Anh giúp em kiểm tra xem từ mùng 1 đến 15 ở thành phố có nạn nhân tai nạn giao thông nào tên Tống Hề Đào không, vết thương vùng bụng. Cậu ấy gặp tai nạn bất thường quá, em nghi ngờ là có người ở nhà nhúng tay vào.”
Anh khá bực bội. Giá như đợt Tết mình hỏi thăm Tống Hề Đào mấy câu, biết đâu mọi chuyện đã khác.
Sáng sớm vừa thức dậy, Mạnh Xế Chử đã nhận được tin nhắn như vậy. Đôi mày rậm của anh ta cau lại, “Tống Hề Đào?!”
Anh ta chưa gặp bao giờ nhưng đã nghe tên từ lâu, biết Tống Hề Đào là họa sĩ chỉ định cho bộ truyện của Thời Lưu, cả hai rất thân thiết.
Mạnh Tư Trình: “Người em thích đó.”
Mạnh Xế Chử nhắm mắt than thở, Mạnh Tư Trình giấu giỏi thật đấy. Sắc mặt anh ta trở nên nghiêm trọng. Mạnh Tư Trình nghi ngờ là bên họ Mạnh làm, nhưng chú hai đã ngồi tù, còn ai có thể làm được nữa?
Tống Hề Đào gặp nguy hiểm, liệu tiếp theo có đến lượt Thời Lưu không?
Thận trọng hơn nữa, nếu có người nhắm vào Tống Hề Đào, liệu có ảnh hưởng đến Thời Lưu không?
“Cho anh nửa ngày nhé.”
Trên giường, Thời Lưu nhắm tịt mắt, quơ tay mò mẫm bên kia thấy trống trơn. Lờ mờ nghe thấy Mạnh Xế Chử đang nói chuyện điện thoại bên cửa sổ bằng giọng rất nghiêm túc, gì mà “bệnh viện”, “kiểm tra ghi chép”, “cần ngay bây giờ”. Anh chộp lấy cái gối ném sang rất hùng hổ dù sức hơi yếu, cánh tay trắng mượt nõn nà lấm tấm mai đỏ: “Giờ thì mới nhớ phải kiểm tra báo cáo khám sức khỏe rồi đấy à?”
Mạnh Xế Chử trúng đòn giữa gáy, quay người lại: “Không phải điều tra em đâu.”
Thời Lưu: “Thế anh tìm cái gì vậy?”
Mạnh Xế Chử: “Họa sĩ Đào Lông, bạn của em, cậu ta bị tai nạn xe đợt Tết.”
Thời Lưu choàng tỉnh: “Đào không sao chứ?”
Mạnh Xế Chử: “Không sao đâu, em họ anh thích cậu ta, nhờ anh kiểm tra xem có phải thủ phạm bị ai xúi giục không.”
Thời Lưu: “Em anh nghi ngờ… nhà họ Mạnh à?”
Mạnh Xế Chử: “Để anh kiểm tra đã. Đợt tới em có đi đâu cũng phải cẩn thận.”
Thời Lưu: “Đào không kể với em là gặp tai nạn, có nghiêm trọng lắm không?”
Mạnh Xế Chử: “Nghe nói là bị thương ở bụng.”
Ánh mắt Thời Lưu tối đi. Bị thương ở bụng thường sẽ ảnh hưởng đến nội tạng. “Tưởng đợt Tết cả nhà Đào đi Tam Á nghỉ dưỡng cơ mà?”
Mạnh Xế Chử ngớ người: “Cậu ta gặp tai nạn xe ở thành phố Hải cơ mà?”
Thời Lưu: “Đào bảo mười sáu tháng Giêng mới về.”
Đợt nghỉ đông Thời Lưu muốn rủ Tống Hề Đào đi uống trà sữa, nhưng đối phương lại không ở thành phố Hải.
Mọi việc trở nên phức tạp rồi đây.
Mạnh Xế Chử: “Bàn tiếp về em nhé.”
Thời Lưu: “Em ư?”
Mạnh Xế Chử nhặt cái gối dưới sàn lên: “Sao bảo hết hơi rồi? Cái gối ôm to đùng như này mà ném chuẩn thế?”
...
Dì Phượng để bữa sáng Mạnh Tư Trình mang đến vào lò vi sóng quay lại cho nóng: “Tiểu Mạnh, Tiểu Lương, hai đứa đều chưa ăn đúng không?”
Lương Dịch: “Dọc đường cháu ăn rồi, còn cậu ta thì chưa ạ.”
Dì Phượng: “Tiểu Mạnh tranh thủ ăn đi cho ấm bụng. Tiểu Đào đừng ăn nhiều quá cháu nhé.”
“Dạ.” Tống Hề Đào vẫn đang ăn tào phớ của mình.
Mạnh Tư Trình đẩy xíu mại, há cảo tôm và bánh cuốn sang trước mặt Tống Hề Đào: “Cậu ăn mỗi thứ một miếng nếm thử xem thế nào, đừng sợ phí, tôi sẽ ăn hết phần còn lại.”
Tống Hề Đào thoáng dao động, nhưng bắt Mạnh Tư Trình ăn đồ cậu ăn còn thừa thì không được hay cho lắm nhỉ?
Tống Hề Đào phát hiện nếu mình chưa động đũa thì Mạnh Tư Trình cũng không động. Anh ta cứ như con sói đang lom lom chờ đồ cậu ăn thừa vậy.
Có cần thương hại bệnh nhân đến mức ấy không?
Tống Hề Đào đành cầm thìa inox xắn một miếng bánh cuốn: “Phần còn lại cậu ăn đi.”
Quả nhiên Mạnh Tư Trình ăn hết chỗ còn lại thật.
Lương Dịch đang thiếu ngủ, bụng no nên mắt bắt đầu díp lại. Cậu ta lơ mơ ngáp dài, mở mắt ra cái bỗng dưng thấy một cặp đồng tính nam xuất hiện trước mặt mình.
Đù, Đào ngơ ngơ ngác ngác, giờ lại còn bị thương trông mong manh yếu ớt. Mạnh Tư Trình định mượn cớ chăm sóc rồi thừa cơ xông lên đây mà!
Lương Dịch phẫn nộ, cậu ta thề chết phải bảo vệ hình tượng trai thẳng của khoa Mỹ thuật cho Tống Hề Đào!
Chờ Tống Hề Đào ăn xong đi vệ sinh, Lương Dịch tức giận lườm Mạnh Tư Trình: “Tôi là bạn cùng phòng đại học bốn năm với Đào, tôi không phải hạng ăn chay đâu nhé! Tốt nhất cậu đừng có mà nhăm nhe Đào.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”
Lương Dịch: “Tôi nói cho cậu biết, tôi cam đoan luôn đấy, Đào là trai thẳng ——”
Mạnh Tư Trình ghì tay trên bàn, nhìn Lương Dịch chòng chọc: “Cậu ấy không có bạn gái ư?”
Lương Dịch phản xạ cực nhanh: “Có!”
Mạnh Tư Trình hít thở sâu mấy hơi: “Cảm ơn cậu đã chia sẻ.”
So với nguồn tin tình báo chắp vá từ Diêu Chiêu thì anh tin Lương Dịch nói năng cam đoan đàng hoàng hơn.
Lương Dịch: “…”
Lương Dịch im ỉm chuồn mất. Mười rưỡi mới là buổi sinh hoạt chung, về ký túc xá còn kịp ngủ thêm ba tiếng.
Dì Phượng cần đi chợ sớm, mua gan lợn, chân giò, cá bơn tươi ngon về nấu bữa trưa cho Tống Hề Đào. Dì xách làn lên: “Tiểu Mạnh trông Đào một lúc hộ dì nhé, buổi trưa ở lại ăn cơm luôn.”
Mạnh Tư Trình: “Vâng ạ.”
Tống Hề Đào đi từ trong phòng vệ sinh ra. Cả nhà chỉ còn mỗi Mạnh Tư Trình. Cô nam quả nam ở chung một chỗ, nguy hiểm vô cùng. “Tối qua cậu ngủ chưa? Về khách sạn nghỉ ngơi đi.”
Mạnh Tư Trình tuyệt nhiên không dao động: “Tôi không buồn ngủ. Tôi đã nhận lời dì là phải trông cậu.”
Bốn mắt nhìn nhau, Mạnh Tư Trình nói tiếp: “Tôi sắp xếp phòng ốc giúp cậu nhé. Việc nào cậu ngại làm phiền dì cứ để tôi làm cho.”
Tống Hề Đào trơ mắt trông theo Mạnh Tư Trình bắt tay vào gấp đống quần áo trên giường cậu: “Mình có việc gì đâu mà…”
Mạnh Tư Trình vào nhà tắm trong phòng, bới ra quần lót và tất cậu giấu kín dưới sọt đựng đồ bẩn.
Tống Hề Đào: “…” Đúng là cậu ngại không muốn nhờ dì giặt những thứ này.
Chẳng lẽ hạng nhất toàn khối giặt đồ lót cho cậu thì cậu sẽ thấy tự nhiên ư?
Gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt của Tống Hề Đào ửng lên vệt ráng đỏ mà lâu lắm chưa thấy: “Để mình tự làm!”
Mạnh Tư Trình: “Cậu đừng động vào nước.”
Hiện giờ Tống Hề Đào không đủ sức giành giật bất cứ thứ gì với người khác. Cậu dựa ở cửa, mặt đỏ tới mang tai: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Bọn mình cũng đâu thân thiết đến thế mà, đúng không?”
Mạnh Tư Trình: “Tối qua sao cậu khóc? Vì thế nên tôi mới đến đây.”
Tống Hề Đào ấp a ấp úng: “Mình, mình chia tay với bạn gái thôi mà.”
Quan sát biểu cảm của cậu, Mạnh Tư Trình biết ngay vụ này là bịa đặt. Diêu Chiêu chạy nhanh ra nước ngoài rồi thôi chứ không thì xứng đáng một màn “tẩm quất nhanh” cùng thành phố: “Lương Dịch bảo cậu không có bạn gái.”
Tống Hề Đào: “Cậu ấy không biết đâu mà.”
Mạnh Tư Trình: “Được, giả sử cậu chia tay với bạn gái thật, nhưng đây chưa phải lý do cậu gọi điện cho người không thân quen là tôi. Chắc chắn còn nguyên nhân khác.”
Tống Hề Đào: “Mình có gọi cho cậu đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Cần tôi gọi lại không? Cậu bỏ chặn tôi đi đã.”
Tống Hề Đào: “Thôi rồi, mình chỉ buồn quá nên muốn quấy rầy ai đó ngẫu nhiên thôi. Gọi xong lại sợ nên mình mới chặn cậu.”
Mạnh Tư Trình: “Nhìn thấy mặt tôi là cậu chuồn mất, vậy mà cậu sẽ chọn ngẫu nhiên đến chỗ tôi ư?”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình: “Trừ phi cậu muốn kết nối liền mạch với tôi.”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình: “Tôi đồng ý.”
Cậu đồng ý cái gì cơ chứ? Mình còn chưa đồng ý đâu!
Tống Hề Đào: “Ơ kìa! Mình muốn học hỏi chút toán của cậu để lấy độc trị độc không được sao? Dùng một nỗi đau để lấn át bớt nỗi đau khác.”
Mạnh Tư Trình vắt khô quần lót, tìm cái móc treo ra giá phơi ngoài ban công cho cậu: “Thế giờ cậu còn đau khổ không?”
“Mình…” Tống Hề Đào mím môi. Bị Mạnh Tư Trình giám sát chặt thế này, cậu căn bản không rảnh tay mà nhớ nhung Tống Đu Đủ được nữa.
Cậu vận hết công suất não để đề phòng Mạnh Tư Trình còn chưa đủ nữa là.
Mạnh Tư Trình: “Nếu đã thoát được cái bóng thất tình rồi thì có thể cân nhắc tôi thử xem.”
Tống Hề Đào hoàn toàn không hiểu gì hết. Mạnh Tư Trình chạy sang tỏ tình với cậu đường đột thế kia, hai người họ có thân quen gì đâu nhỉ? Hồi trước cậu hỏi bài, Mạnh Tư Trình còn chê bai vì cậu nghe xong như nước đổ đầu vịt.
Chẳng lẽ Mạnh Tư Trình đã hồi tưởng lại chi tiết vụ việc say rượu rồi ư?
Tống Hề Đào cũng chẳng dám hỏi, ngơ ra đấy suy nghĩ một mình, y hệt con mèo con trợn tròn mắt ngồi trên giường xem loài người đi qua đi lại làm việc nhà.
Sao Mạnh Tư Trình có thể bình thản tự tại đến vậy cơ chứ?
Áo khoác của cậu được treo vào tủ, quần áo gấp gọn rồi đem cất…
Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình hơi khựng lại, quay sang chọn mấy tờ giấy khổ A2 ở chỗ đồ dùng vẽ tranh của cậu lót xuống dưới đáy, rồi mới đặt quần áo lên trên.
Mạnh Tư Trình ưa sạch đến thế ư?
Mạnh Tư Trình: “Gỗ hơi mốc rồi, chờ sau này thay.”
Căn phòng trở nên ngăn nắp gọn gàng. Chiếc giường Tống Hề Đào đang ngồi cũng biến thành giường đôi.
Mạnh Tư Trình lẳng lặng đi vòng qua, căng ga giường lại cho phẳng, lúc gần lúc xa cậu.
Tống Hề Đào không quen bầu không khí im lìm, cứ muốn phân bua đôi chút: “Thực ra ký túc xá của mình không bừa bộn đến thế đâu, mình còn là thành phần vệ sinh gương mẫu ở phòng bọn mình đó.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi biết, cậu vừa dọn đến.”
Tống Hề Đào: “Phòng ký túc xá ở tầng năm cao quá, mình còn nằm giường trên, không tiện trèo lên trèo xuống. Mẹ mình cương quyết bắt mình dọn ra ngoài ở riêng.”
Mạnh Tư Trình nhét mép ga vào dưới đệm, đứng thẳng người dậy: “Vậy nên tôi phải chịu trách nhiệm về điều kiện ăn ở của cậu. Trước khi cậu lành hẳn vết thương, tôi sẽ phụ trách việc chăm sóc cậu.”
Tống Hề Đào: “Cái này liên quan gì đến cậu?”
Mạnh Tư Trình đứng ra trước mặt cậu: “Vì tôi là người đã chọn trường cho cậu.”
Anh buộc phải lợi dụng cái vỏ bọc từng bị chính anh giấu giếm. Đây là cách duy nhất để được ở lại bên cạnh Tống Hề Đào chăm sóc cậu.
Tống Hề Đào mất tận tám giây để phản ứng. Cậu thình lình ngẩng phắt lên nhìn vào mắt Mạnh Tư Trình. Giờ phút này, cơ thể cậu cũng quên cả cơn đau, chìm trong cơn sốc trắng trơn triệt để.
“Cậu, cậu là ——”
Bạn học xuất sắc nhất khối?!