Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 54: Di Chứng Và Đu Đủ
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu Tống Hề Đào là cảnh cậu ngồi xổm dưới gốc cây trong gió đêm, vô tình nhìn thấy Diêu Chiêu và Mạnh Tư Trình cùng nhau ra khỏi cổng trường.
Khi ấy cậu đã nghĩ, vóc dáng của các nam sinh cao 1m9 sao mà giống nhau đến thế.
Hóa ra đó là cùng một người.
Cậu là sinh viên mỹ thuật chính quy, vậy mà lại thấy bóng lưng của hai người tương tự nhau như đúc, thật đáng tiếc là khả năng liên tưởng của cậu hơi kém.
Ai mà ngờ Mạnh Tư Trình lại quay lưng đi, đội một cái mặt nạ lên để kèm cặp cậu chứ?
Mạnh Tư Trình thì cao ngạo khó gần, còn bạn ưu tú lại bình dị dễ mến, hai người họ lại là một sao?
Cậu từng thử tưởng tượng và muốn vẽ gương mặt của bạn ưu tú, nhưng khi đặt bút thì lại cứ ngập ngừng trước từng chi tiết. Cậu cảm giác chắc hẳn bạn ưu tú sẽ là một người có hoàn cảnh khó khăn, nhưng lại rất dịu dàng.
Mạnh Tư Trình thì giàu có, và lạnh nhạt.
“Các cậu, các cậu không quá ——”
Mạnh Tư Trình thấy Tống Hề Đào cố gắng suy nghĩ, rồi đột nhiên lại bật ra thêm từ “các”, như thể đang có sự so sánh “ai kém hơn ai” ở đây vậy. Anh nhận ra, bất kể trong lòng Tống Hề Đào, ai là người thua cuộc thì anh cũng sẽ ghen tị.
Mạnh Tư Trình là con người thật của anh, còn cái vỏ bọc kia cũng là tâm huyết anh đã bỏ ra ròng rã đêm ngày.
Mạnh Tư Trình lấy điện thoại ra: “Cậu không tin à? Cậu có thể thử nhắn tin vào tài khoản phụ 434***88 của tôi xem sao.”
Tống Hề Đào hoảng hốt giữ chặt điện thoại của Mạnh Tư Trình, không cho anh đăng nhập: “Mình tin! Mình tin!”
Tối qua, trước khi gọi điện cho Mạnh Tư Trình, cậu đã nhắn tin cho bạn ưu tú. Nhỡ Mạnh Tư Trình mà đọc được, anh ấy lại gặng hỏi cặn kẽ xem cậu nhờ anh giúp đỡ chuyện gì thì sao.
Mạnh Tư Trình cụp mắt nhìn ngón tay Tống Hề Đào đang bám trên mu bàn tay mình. Nhiệt độ cơ thể ấm nóng lan truyền, anh liền trở tay nắm lấy.
Tống Hề Đào đơn giản rút tay về, khẽ gãi mặt: “Sao cậu lại phải làm như vậy?”
Mạnh Tư Trình: “Tôi sợ cậu nghe giảng không hiểu, đọc bài giải cũng không hiểu nốt, như vậy tôi sẽ mất mặt hai lần.”
Tống Hề Đào: “Làm gì có? Rõ ràng là mình mới mất mặt chứ!”
Mạnh Tư Trình: “Không có học sinh dốt, nếu dạy cậu không hiểu thì vấn đề là ở tôi.”
Tống Hề Đào: “Cậu yêu cầu bản thân cao quá rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi đã trả lời câu hỏi của cậu rồi đấy.”
Tống Hề Đào: “Gì cơ?”
Mạnh Tư Trình: “Cậu hỏi tôi, bọn mình thân quen lắm à? Tôi đã chứng minh là mình rất quen thuộc, cho nên giờ mình là bạn thân rồi, có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Tống Hề Đào nghẹn lời, lòng dạ rối bời. Mạnh Tư Trình hết đòi làm người yêu lại đòi làm bạn thân với cậu, cậu không biết nếu đồng ý cái sau liệu có bị tặng kèm cái trước không. Mạnh Tư Trình có công thức riêng của anh, Tống Hề Đào có cố gắng tính toán cả đời cũng chưa chắc đã hiểu.
Tống Hề Đào: “Chăm sóc lẫn nhau, là lẫn nhau ấy, tức là cả hai bên đều phải cần đối phương. Nhưng giờ mình thuê dì giúp việc là được rồi mà.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi cũng cần cậu.”
Tống Hề Đào: “Hở?”
Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt cậu, kéo tay Tống Hề Đào sờ vào chỗ lồi lõm ở gáy mình: “Tháng 5 năm ngoái tôi gặp tai nạn xe, não bị di chứng, cứ không nhìn thấy cậu là sẽ nhức đầu.”
Đầu ngón tay Tống Hề Đào khẽ nhúc nhích, chạm tới vết sẹo khâu chạy thành đường ngoằn ngoèo ẩn dưới mái tóc đen. Trái tim cậu bỗng khẽ thắt lại một giây.
Cậu ấn nhẹ, không dám tưởng tượng phía dưới đó từng có mảnh xương sọ vỡ nát. Mạnh Tư Trình không chỉ là Mạnh Tư Trình, mà còn là người mà cậu đã từng đưa cho bao nhiêu bánh mì và trà sữa, lo đối phương không có nổi bữa sáng dằn bụng, lo đối phương bị bẩn đồng phục không có tiền mua mới nữa.
“Đau không?”
“Ừm.”
Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào. Hóa ra từ khi tỉnh lại sau hôn mê, anh đặc biệt muốn gặp Tống Hề Đào, chỉ để được nghe câu “Đau không?” này đây.
Tự dưng Tống Hề Đào hoảng hốt đứng bật dậy: “Bị di chứng mà cậu còn thức trắng cả đêm!”
Cậu vén chăn ra: “Cậu tranh thủ nằm đây ngủ bù luôn đi, không thì lại nhức đầu bây giờ.”
Mạnh Tư Trình bất động.
Tống Hề Đào đẩy anh: “Đi ngủ đi kìa.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi cố tình kể khổ thôi.”
Tống Hề Đào: “Rồi, mình biết, cậu ngủ đi. Bác sĩ dặn mình không được nổi nóng, cậu liệu mà tính đấy.”
Thế là Mạnh Tư Trình cởi giày, bỏ áo khoác rồi nằm vào, đắp chăn của Tống Hề Đào, đầu đặt lên gối của Tống Hề Đào. Điều đó giúp đầu óc anh thư thái hơn bất cứ thiết bị điều trị phục hồi nào khác.
Anh đặt báo thức 9 rưỡi: “Chốc nữa tôi sẽ đi sinh hoạt cùng cậu.”
Tống Hề Đào: “Cứ ngủ đi đã.”
Tống Hề Đào đóng cửa phòng ngủ lại, đi ra trước tủ lạnh, xem xem bên trong có món gì bổ não không.
Cả chiếc tủ lạnh đầy ắp đồ bổ đều nhờ công mẹ cậu tiếp tế qua đường hàng không. Chúng khó ăn, mỗi lần trông thấy là Tống Hề Đào lại xanh cả mặt.
Ấy, có bánh kem kìa.
Tống Hề Đào bưng ra, bóc hộp đựng bên ngoài rồi ngồi đó, cong mắt đánh chén hết miếng này sang miếng khác. Kem tươi mát lạnh, Tống Hề Đào cố kiềm chế gạt nó sang một bên, nhưng rồi lại không nhịn được mà liếm láp cái thìa.
Ăn xong một góc, Tống Hề Đào cất bánh trở lại tủ lạnh.
Cậu ngồi ở bàn, ôm má hồi tưởng hương vị bánh kem. Hôm nay còn việc gì chưa làm ấy nhỉ?
À, hôm nay chưa xem Đu Đủ nữa!
Lỡ ăn bánh mà quên con.
Tống Hề Đào mò mẫm túi áo, chết dở, điện thoại vẫn còn trong phòng ngủ, cậu chưa cầm theo.
Mạnh Tư Trình đang ngủ dở, tốt nhất đừng quấy rầy anh ấy.
Hết cách, Tống Hề Đào đành ở yên ngoài phòng khách, tranh thủ tập các động tác hỗ trợ phục hồi.
Một tiếng sau, điện thoại của cậu trong phòng lại kêu vang lần nữa.
Tống Hề Đào lướt tới cạnh cửa, mở ra he hé, dí mặt vào liếc thử mà suýt hồn bay phách lạc. Mạnh Tư Trình không hề ngủ mà đã mò được bức ảnh Tống Đu Đủ cậu nhét dưới gối, đang xem kia kìa!
Đây là ảnh chụp hôm đầy tháng, một chú Tống Đu Đủ bé xinh xinh và hai quả đu đủ to tròn đang lăn.
Tống Hề Đào xộc vào phòng, trông thấy cuộc gọi Weixin của Giang Mộng Lệ nhấp nháy trên bàn, còn Mạnh Tư Trình thì đang xem trộm ảnh của cậu trên giường.
Cậu nhấn tắt cuộc gọi trước, rồi nhắn tin lại: “Mẹ ơi, con đang dở tiết sinh hoạt mà.”
Giang Mộng Lệ: “…”
Cô nhìn cháu trai núng nính trong tay, vẻ thắc mắc vụt qua gương mặt.
Cô biết Tống Hề Đào sẽ điều chỉnh được tâm trạng thôi, nhưng dì Phượng phản ánh tối qua Tống Hề Đào còn khóc thầm rưng rức, hôm nay đã từ chối liên tiếp hai cuộc gọi. Chẳng phải bình phục hơi nhanh quá sao?
[Con trai, con có chuyện gì à?]
Tống Hề Đào vội rút bức ảnh khỏi tay Mạnh Tư Trình: “Dậy rồi đó hả?”
Mạnh Tư Trình chỉ vào bức ảnh cậu đang cầm: “Cậu hồi bé sao? Nhưng độ phân giải hơi cao quá nhỉ?”
“…” Đu Đu giống mình lắm sao?
Tống Hề Đào gật đầu qua quýt: “Sửa lại cho nét hơn.”
Mạnh Tư Trình: “Đáng yêu lắm.”
Tống Hề Đào: “Cảm ơn đã khen.”
Mạnh Tư Trình im bặt. Trên ảnh có in thời gian chụp, ngày 8 tháng 2.
Rõ ràng chỉ mới chụp gần đây, nhóc con này là ai? Là em trai Tống Hề Đào sao?
Tại sao Tống Hề Đào cứ không dám gọi video với ba mẹ trước mặt anh?
Có phải sợ bé con tình cờ lọt vào ống kính không?
Đã 10 giờ, Mạnh Tư Trình khoác áo khoác, chuẩn bị đi cùng Tống Hề Đào đến buổi sinh hoạt chung. Anh vừa cài nút áo vừa lơ đãng hỏi: “Em bé tên Đu Đủ à?”
Nếu chưa từng trải qua phẫu thuật, chắc chắn Tống Hề Đào đã phải hết hồn nhảy dựng. Mạnh Tư Trình biết bói toán sao!
Mạnh Tư Trình: “Cậu với em gái cậu lần lượt là Đào, Mận, trong ảnh thì có quả đu đủ, nên tôi đoán biệt danh của bé là Đu Đủ. Bé là em trai cậu hả?”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình chạm lên mí mắt hơi sưng của cậu: “Tôi mới đăng nhập vào tài khoản phụ, nhìn thấy tin cậu nhắn rồi. Tôi xin lỗi, đã không kịp trả lời cậu ngay lập tức.”
Tống Hề Đào bảo gặp một vấn đề không thể kể cho ai khác, muốn hỏi ý kiến của anh.
“Có phải cậu cảm thấy tủi thân không?” Mạnh Tư Trình ôm lấy Tống Hề Đào: “Mẹ cậu chăm sóc Đu Đủ, vậy để tôi chăm sóc cậu. Ba mẹ cũng khó xử bất đắc dĩ, trong lòng tôi chỉ có cậu, bất cứ ai cũng không thể chia tách sự chú ý của tôi.”
Tống Hề Đào vừa mơ hồ lúng túng vừa run rẩy hoảng sợ. Lời Mạnh Tư Trình nói cứ như một bài toán, có vẻ cậu cũng hiểu đấy nhưng lại cứ ù ù cạc cạc.
Một nửa là vì âm thanh gần sát bên tai cậu, một nửa là vì nội dung câu nói, tựa như lần đầu trò chuyện với Mạnh Tư Trình vậy, nghe xong đầu óc cậu trống rỗng hoàn toàn.
“Cậu, cậu biết cái gì vậy?”
Mạnh Tư Trình: “Cậu gặp tai nạn xe cần được quan tâm, cùng thời điểm này mẹ cậu lại sinh thêm Đu Đủ. Cả nhà đổ dồn sự chú ý sang Đu Đủ, cậu chưa lành hẳn vết thương đã bị đuổi về trường đi học, nên cậu cảm thấy như bị bỏ rơi.”
Song Tống Hề Đào còn mủi lòng, nghĩ Đu Đủ đáng yêu như vậy, lẽ ra mình không nên như thế mà phải làm một người anh trai tốt. Mâu thuẫn này khiến tâm trạng cậu suy sụp. Cậu từ chối cuộc gọi video từ mẹ nhưng lại lén giấu ảnh em trai.
Những năm gần đây kế hoạch hóa gia đình thoáng hơn. Trong số bạn học Mạnh Tư Trình quen cũng có người lên đại học rồi bố mẹ mới sinh thêm em thứ hai, một số thì mừng rỡ đón chào, một số thì ấm ức thắc mắc.
Anh tin nếu không phải trớ trêu đúng lúc Tống Hề Đào gặp tai nạn xe, với thương tích yếu ớt, thì lớn lên trong môi trường gia đình ấm áp như vậy, cậu cũng sẽ yêu quý Tống Đu Đủ thôi.
Tống Hề Đào: “…” Cậu thông thái thế sao không bấm quẻ ra được Tống Đu Đủ là con trai cậu hả?
“Đoán mò ba lăng nhăng, mình đi sinh hoạt đây!”
“Tôi đi với cậu.”
Mạnh Tư Trình đi theo sau cậu, tiện tay cầm lấy mũ ở sofa đội vào cho Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào đội cái mũ bông xù: “Cậu mặc nguyên bộ này đi với mình sao? Ai không biết còn tưởng cậu chuẩn bị lên sân khấu phát biểu.”
Mạnh Tư Trình ngó nghiêng bộ vest của mình: “Tôi còn quần áo khác nữa đâu. Sinh viên năm 4 đang tất bật xin việc, cũng đầy bạn mặc vest mà.”
Tống Hề Đào: “Cậu chẳng vừa dọn tủ quần áo của mình còn gì, chọn cái áo phao khoác tạm đi.”
“Đợi tôi.” Mạnh Tư Trình lùi một bước, quay người rảo bước vào lấy chiếc áo phao rộng nhất.
Cả hai đứng ở cổng gọi xe, hai cậu trai cao ráo thon thả đứng sóng vai, vượt xa mốc chiều cao trung bình khiến mọi người phải ngờ rằng liệu có ê-kíp nhiếp ảnh nào đang nấp trong góc đó không. Mạnh Tư Trình liếc mắt nhìn một lượt xung quanh: “Đoạn này có chỗ đỗ xe không? Tôi đã thi bằng lái rồi, có thể mua xe.”
Nghe giọng điệu sẵn sàng thường trú của Mạnh Tư Trình, Tống Hề Đào kéo kín cổ áo lên, ngậm miệng im thin thít.
Buổi sinh hoạt chung của khóa tổ chức trong hội trường 200 người. Giáo viên cố vấn của Tống Hề Đào phụ trách bốn lớp, vừa vặn ngồi kín hết chỗ.
Nơi Tống Hề Đào xuất hiện vốn chính là tiêu điểm, hôm nay còn có thêm anh đẹp trai đi kèm cạnh cậu, nhìn qua đã nhận ra không phải sinh viên khoa họ.
“Minh tinh đến kìa!” Chẳng hiểu ai tung tin đồn nhảm thu hút toàn bộ hội trường đồng loạt quay ngoắt sang, lao nhao giơ điện thoại lên.
Một minh tinh vô danh, nhưng lại đẹp trai hơn cả minh tinh thật!
Tống Hề Đào: “Cậu sang phòng học bên cạnh chờ mình đi.”
Mạnh Tư Trình điềm tĩnh tuyệt đối: “Vẫn còn chỗ trống.” Ở đây quá đông đúc, trường nghệ thuật còn dễ xuất hiện dạng thực hành nghệ thuật hành vi. Nhỡ có người va phải Tống Hề Đào thì với điều kiện sức khỏe hiện giờ, chắc chắn cậu không tránh kịp.
Giáo viên đi vào cửa trước, quan sát bắt gặp ngay vật thể phát sáng nổi bật giữa quần chúng: “Bạn kia, em đâu phải sinh viên khoa này đúng không?”
Tống Hề Đào cúi gằm mặt, giả vờ rằng mình không cùng một phe với Mạnh Tư Trình.
Đang yên đang lành theo cậu đến buổi sinh hoạt của khóa làm gì hả! Có giỏi thì chờ tiết Toán cao cấp rồi hãy xuất hiện giúp cậu vượt ngàn chông gai đi ấy!
À, cậu có phải học Toán cao cấp đâu.
Nhưng giờ này phút này, không biết bao nhiêu phòng học ở dãy nhà liền kề đây đang dạy Toán cao cấp. Dẫn Mạnh Tư Trình sang đó ngồi học há chẳng phải sẽ hòa nhập hoàn hảo sao? Kể cả giảng viên gọi hỏi cũng chẳng sợ?
Tống Hề Đào cắn môi, cậu đang nghĩ gì kia chứ! Sao cậu lại phải ảo tưởng cảnh học Toán cao cấp chung với Mạnh Tư Trình chứ!
Mạnh Tư Trình đứng dậy, bước hết lối đi rồi dừng chân dưới sân khấu, trao đổi với giáo viên phụ trách bằng thái độ rất chững chạc: “Em là người nhà Tống Hề Đào, cậu ấy bị thương vùng bụng, cần có người theo sát trông nom ạ.”
Giáo viên từng tiếp nhận đơn xin nghỉ phép của Tống Hề Đào, dĩ nhiên cũng biết việc này: “Được, em ngồi vào đi.”
Bên trái Tống Hề Đào là một bạn tóc trắng. Mạnh Tư Trình vừa rời chỗ là cậu ta tò mò thò đầu sang luôn: “Bạn trai cậu hả?”
Tống Hề Đào: “Không phải.”
Bạn tóc trắng cười đầy ẩn ý: “Không phải bạn trai cậu mà chạy sang giữa đêm chịu phạt, đứng ở cửa phòng ký túc xá của các cậu lúc 4 giờ sáng à?”
Tống Hề Đào ngẩn người: “Cậu gặp cậu ấy ở cửa phòng tớ lúc 4 giờ sao?”
Bạn tóc trắng: “Cậu ta chầu chực dưới sân, còn phải ké thẻ của tớ mới vào được đấy!”
Tim Tống Hề Đào đập thình thịch thình thịch. Cậu tưởng Mạnh Tư Trình rẽ từ sân bay qua, liên lạc với Lương Dịch dẫn đường giúp, còn cụ thể liên lạc thế nào thì Mạnh Tư Trình thông minh như vậy, tự khắc có cách.
Hóa ra Mạnh Tư Trình lại áp dụng “tối kiến” thô sơ! Tuy thành phố Nam không lạnh bằng phía bắc nhưng đêm tối ẩm ướt cũng đáng lo lắm chứ. Mạnh Tư Trình mặc mỗi bộ vest đứng hứng gió ở hành lang chờ con heo lười Lương Dịch ngủ dậy sao?!
Mạnh dạn gõ cửa luôn chứ, 4 giờ sáng có khi Lương Dịch còn đang trùm chăn đọc truyện kìa!
Chiếc ghế bên cạnh trĩu xuống, Mạnh Tư Trình đã quay về.
Tống Hề Đào nhìn đăm đăm xuống vết rạch bút bi trên mặt bàn, chỉ vì một cuộc gọi của cậu thôi sao?
Điện thoại Mạnh Tư Trình chợt rung, Mạnh Xế Chử gọi đến.
Buổi sinh hoạt chưa bắt đầu, vẫn đang có sinh viên lục tục tiến vào. Mạnh Tư Trình vỗ nhẹ vai Tống Hề Đào một cái: “Giữ chỗ giúp tôi.”
Tống Hề Đào: “…” Làm như đang yêu đương gà bông ở trường không bằng.
Mạnh Tư Trình không đi quá xa mà đứng ngay tại hành lang sau cánh cửa, tầm mắt vẫn quan sát được vị trí của Tống Hề Đào.
“Alo, nói ngắn gọn thôi.”
Mạnh Xế Chử: “Ngắn gọn của nợ! Không nghe thì thôi nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Nói.”
Mạnh Xế Chử trình bày vừa nhanh vừa vô cảm: “Đợt Tết cả nhà Tống Hề Đào thông báo đi Tam Á nghỉ đông nhưng thực tế không hề có dữ liệu di chuyển qua đường hàng không, cũng không có thông tin tai nạn xe ở thành phố Hải. Đúng là hôm mùng 8 Tống Hề Đào vào viện phẫu thuật thật, song nội dung ca mổ lại được giấu kín. Điều hay ho ở chỗ nhà họ Tống bất ngờ có thêm một em bé sơ sinh.”
Não Mạnh Tư Trình ù vang: “Ý anh là sao?”
Mạnh Xế Chử: “Ý tứ gì đâu, anh chỉ nói là, thằng nhãi chú tự gây án còn đi kêu ca cái gì mà nhà họ Mạnh nhúng tay, hại anh mất công lo thừa một phen. Chú cố tình lôi Thời Lưu vào cùng sợ anh không điều tra giúp chú đúng không?”
Mạnh Tư Trình không nghe lọt một câu nào trong đống lảm nhảm tiếp theo của Mạnh Xế Chử nữa.
Anh nhấc điện thoại ra xa tai, song ánh mắt lại chòng chọc hướng về phần eo hơi khom của Tống Hề Đào.
Một quả Đu Đủ xẹt qua trước mắt.
Chỉ tích tắc, viền mắt đã thao thức quá lâu lập tức ửng đỏ.
Rốt cuộc phía dưới vết thương ấy là gì?