Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Mạnh Tư Trình: Con là của tôi.
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Hề Đào cảm thấy Mạnh Tư Trình chỉ ra ngoài nghe điện thoại một lát mà khi quay vào, sắc mặt đã thay đổi hẳn, cứ ngồi nhíu mày suy nghĩ điều gì đó.
Phía trên, giáo viên đang thông báo về yêu cầu tốt nghiệp. Tống Hề Đào lấy điện thoại ra, tóm tắt các ý chính rồi gửi vào nhóm chung của phòng ký túc.
Một người bạn cùng phòng chuyển tiếp một bài đăng trên diễn đàn trường vào nhóm, còn gắn thẻ Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào liền nhấn vào xem thử. Đây là một bài đăng ẩn danh từ một nữ sinh, than thở rằng 'đóa hoa đào' của khoa Mỹ thuật đã bị người khác hái mất rồi. Kẻ 'đạo tặc' hái hoa lại là một anh chàng đẹp trai, còn mặc áo của Tống Hề Đào, biết kêu ai bây giờ.
Phía dưới, các bình luận xúm vào an ủi cô bạn, nhìn Tống Hề Đào mà đoán ngay là 'cong' rồi, độc thân lâu như vậy thì không thể nào 'thẳng' nổi.
Có bình luận ngay lập tức 'đẩy thuyền', bảo cứ ghép mặt mà xem, đúng chuẩn kiểu lạnh lùng đối lập với nhiệt tình, năng động đối lập với trầm tĩnh, lảm nhảm đối lập với khó tính mà mình mê nhất.
Ai lảm nhảm? Ai khó tính cơ chứ?
Tống Hề Đào lén lút liếc sang Mạnh Tư Trình, phát hiện vẻ mặt đối phương đúng là khó tính thật.
Xong lại có người khen Tống Hề Đào đi sinh hoạt mà cũng lãng mạn quá đi. Lãng mạn ở chỗ nào chứ, làm ơn đi! Mạnh Tư Trình vẫn ngồi chơi điện thoại suốt từ nãy đến giờ kia mà.
Tống Hề Đào lướt bình luận, một tài khoản khác gợi ý rằng chắc Mạnh Tư Trình đang vừa đi học cùng bạn trai, vừa xử lý công việc của tập đoàn trên điện thoại đó thôi.
Tin đồn vớ vẩn! Trí tưởng tượng của các bạn phong phú quá mức rồi. Mạnh Tư Trình cũng mới năm tư chứ cái kiểu 'tổng tài' gia trưởng gì. Cậu ấy có xử lý công việc gì đâu, cậu ấy đang...
Tống Hề Đào hơi ngửa cổ, nhìn qua màn hình điện thoại của Mạnh Tư Trình. Ồ, Mạnh Tư Trình đang tra cứu dữ liệu! Tải một tài liệu tiếng Anh!
Rất bình thường, đã năm tư rồi, Mạnh Tư Trình cũng phải viết luận văn.
Tống Hề Đào quay lại nhìn thẳng ngay lập tức, luận văn môn toán có hại cho mắt, cậu thèm gì mà xem.
Tống Hề Đào yên lặng ngồi nghe giáo viên nói. Mạnh Tư Trình thì ngồi ở vị trí đầu tiên sát lối đi, nổi bật giữa những người khác. Mãi tận khi buổi sinh hoạt kết thúc, anh vẫn đang tập trung say sưa đọc một tạp chí toán học.
Tống Hề Đào chọc nhẹ vào tay anh: “Đi thôi.”
Mạnh Tư Trình đặt điện thoại xuống: “Chờ mọi người về hết rồi chúng ta hãy về.”
Trước kia, hết tiết là Tống Hề Đào luôn là người đầu tiên len lén ra cửa sau xuống căng tin, hiếm khi tụt lại phía sau. Cậu nhìn theo các bạn ào ào ùa ra, sạch bóng chỉ trong hai phút. Lúc đi ngang qua cậu và Mạnh Tư Trình, họ còn liếc nhìn với ánh mắt quan tâm kín đáo.
Thậm chí có bạn nữ giục bạn đi cùng là 'mau lên, đừng cản trở cặp đôi 'gà bông' âu yếm trong phòng học.'
Tống Hề Đào cạn lời rồi, cho hỏi xem ở đâu ra tin cậu sắp âu yếm với Mạnh Tư Trình thế?
Trên gương mặt không chút cảm xúc của Mạnh Tư Trình ư?
Hay Mạnh Tư Trình đã nằm vùng trái phép vào nhóm chung của trường cậu, thông báo trong đó à?
Tống Hề Đào bị sốc trước suy nghĩ điên rồ của mình, vội liếc xuống điện thoại của Mạnh Tư Trình, nhìn xong suýt nữa thì hồn bay phách lạc.
Từ khóa tài liệu Mạnh Tư Trình đang đọc là [Mổ đẻ, chăm sóc hậu phẫu].
Mạnh Tư Trình đang học cái gì thế này!
Cậu ta định chăm sóc ai chứ? Chẳng phải vừa nãy còn đoán Đu Đu là em trai cậu sao? Ai đã bí mật tiết lộ cho Mạnh Tư Trình đấy?!
Có lẽ vẻ mặt sốc nặng của cậu lộ liễu quá, Mạnh Tư Trình phải cầm lấy điện thoại, tải lại một trang khác, từ khóa đổi thành Chăm sóc trẻ sơ sinh.
Dây thần kinh trên trán Tống Hề Đào giật giật một cái.
“Cậu lên kho tư liệu tìm cái này sao?”
Mạnh Tư Trình giải thích: “Tôi tìm thẳng trên mạng thôi, tôi không phân biệt được đâu là thật giả, đâu là quảng cáo.”
Dĩ nhiên, mục đích chính của anh là xem có trường hợp nam giới mang bầu hay không.
Cũng có thật, nhưng đó chỉ là giả thuyết trong luận văn.
Mạnh Tư Trình thấy cạn lời với giới học thuật.
Tống Hề Đào mím môi, rốt cuộc Mạnh Tư Trình đã biết những gì rồi, tại sao có thể tìm hiểu kiến thức chăm trẻ với thái độ ung dung như vậy.
Sinh viên cuối cùng cũng rời khỏi hội trường.
Mạnh Tư Trình bất ngờ nói: “Đu Đu là con tôi sao?”
“Hôm 18 tháng 5 đó tôi đã uống say, xin lỗi cậu. Sau này tôi có kiểm tra lại, hôm đó tôi và cậu ở lại trong phòng hơn một tiếng đồng hồ, tôi đã làm gì cậu phải không?”
Tống Hề Đào vội đáp: “Thời gian ngắn ngủn mà, chúng ta chưa hề làm gì hết!”
Mạnh Tư Trình nhìn cậu, nếu Đu Đu là con trai anh, vậy anh sẵn lòng thừa nhận vấn đề 'ngắn ngủn'. So với vợ con, việc này không còn quan trọng nữa.
Ngắn ngủn thì đã sao, Đu Đu là con trai anh là được.
“Xem thử cái này.” Mạnh Tư Trình nhấn vào một liên kết báo cáo đã lưu sẵn, nội dung là “Xác suất mang thai từ hoạt động tình dục mập mờ bên lề”, “Thời gian xuất tinh trung bình của nước ta”.
Tống Hề Đào ngã ngửa trước học thuật, sao Mạnh Tư Trình lại trang bị đầy đủ luận điểm, luận chứng đến thế kia! Xong cậu còn không cẩn thận phát hiện ra trình độ của Mạnh Tư Trình vượt xa mức trung bình nữa chứ!
Mạnh Tư Trình: “Cậu không hề phủ nhận Đu Đu là do cậu sinh ra.”
Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình đúng là nham hiểm, lần nào đặt câu hỏi cho cậu cũng phải kèm theo một giả thiết.
Bất kể cậu trả lời ra sao thì cũng đều là khẳng định giả thiết của anh.
Mạnh Tư Trình: “Thời gian trùng khớp, Đu Đu đầy tháng thì cậu một mình đến thành phố Nam, cậu không gọi điện cho ai khác mà lại gọi đúng cho tôi.”
Tống Hề Đào: “Sao cậu biết là mình không gọi cho người khác chứ?”
Mạnh Tư Trình: “Tôi mặc kệ cậu có gọi cho người khác hay không, đã gọi cho tôi thì chứng tỏ là đang mong tôi sẽ cùng gánh vác trách nhiệm.”
Tống Hề Đào: “…”
Thanh gươm lơ lửng trên đầu cuối cùng cũng giáng xuống. Nhất thời Tống Hề Đào không nghĩ ra nổi một từ ngữ nào để phân bua. Gặp phải câu hỏi tự luận chứng minh thế này, sao cậu thắng được Mạnh Tư Trình, huống hồ chứng minh lời bịa đặt khó hơn chứng minh sự thật nhiều.
Cậu đành nói: “Sao cậu bình tĩnh thế nhỉ.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi muốn cậu có thể dựa dẫm vào tôi.”
Đương nhiên Mạnh Tư Trình đã bàng hoàng, đã hú vía, bởi anh chẳng có gì để nắm bắt tình hình. Kinh nghiệm điều dưỡng hậu phẫu lẫn chăm sóc trẻ con đều rất ít ỏi. Nhưng anh nhớ tới tiếng nghẹn ngào của Tống Hề Đào, anh chợt nhận ra rằng giữa hai người thì anh không được phép hoảng loạn, không thể tiếp tục thờ ơ. Anh phải trở thành điểm tựa vững vàng cho Tống Hề Đào nương tựa.
Kiến thức giúp làm giảm bớt nỗi sợ hãi muộn màng đang cuồn cuộn dâng lên, Mạnh Tư Trình bận túi bụi nên không còn rảnh mà mất bình tĩnh nữa.
Còn rất nhiều kiến thức mới anh cần phải tiếp thu.
Mạnh Tư Trình duỗi tay ra: “Đứng dậy thôi, chúng ta về thôi.”
Tống Hề Đào đặt tay lên theo phản xạ, sau đó mới sực nhớ ra hiện tại mình hoàn toàn có khả năng tự đi đứng bình thường.
Buổi sinh hoạt chung của khối kéo dài một tiếng, Tống Hề Đào hơi buồn tiểu. Lúc đi ngang qua nhà vệ sinh, cậu vô thức liếc sang.
Mạnh Tư Trình quay mũi chân ngay lập tức: “Vào nhà vệ sinh nhé.”
Thấy Mạnh Tư Trình định đỡ cậu vào, Tống Hề Đào cuống quýt xua tay: “Mình tự lo liệu được.”
Mạnh Tư Trình: “Vào chung.”
Tống Hề Đào: “Bị nhìn chằm chằm mình không đi được đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Vậy tôi sẽ không nhìn, tôi sẽ quay lưng lại.”
Tống Hề Đào cắn răng, hóa ra ban đầu cậu thật sự định nhìn chằm chằm mình sao.
Giờ này không phải giờ học, nhà vệ sinh vắng tanh. Mạnh Tư Trình quay lưng lại cậu, Tống Hề Đào ngượng ngùng xấu hổ đi vệ sinh xong, lúc ra ngoài gương mặt tái nhợt đã ửng thêm chút hồng.
Thực sự không thể nào chịu nổi việc đứng ở cùng một phòng vệ sinh với Mạnh Tư Trình, còn lúng túng nữa chứ!
Họ gọi xe quay về tiểu khu Cẩm Tú. Dì Phượng đang nấu bữa trưa, trông có vẻ rất phong phú, đã có món cá hấp và canh bí nấu gan chờ sẵn trên bàn.
Tống Hề Đào muốn trốn vào phòng ngủ gọi video về nhà, nhưng Mạnh Tư Trình cứ bám riết lấy cậu. Hai người giằng co giữa cửa, Tống Hề Đào nghĩ ngợi, đằng nào Mạnh Tư Trình cũng đã biết hết rồi, thì cũng chẳng sao hết: “Cậu theo mình vào cũng được nhưng không được lên tiếng, không được lộ mặt.”
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Tống Hề Đào vào phòng ngồi xuống ghế, gọi video cho Giang Mộng Lệ. Lần đầu chưa thấy ai nghe máy, một lúc sau Giang Mộng Lệ mới gọi lại cho cậu.
Chăm trẻ con là vậy đó, khó lòng nghe điện thoại ngay lập tức.
“Đào ơi con xem, Đu Đu đang tỉnh lắm này.” Giang Mộng Lệ chĩa ống kính vào bé Đu Đu trong nôi, gương mặt bé xinh rất hồng hào bụ bẫm, đôi mắt đen láy, tròn xoe.
Theo phản xạ, cậu liếc nhìn Mạnh Tư Trình ở đối diện, đối chiếu ngũ quan của hai bên, giống mình hơn một chút, đáng yêu quá!
Biểu cảm của Mạnh Tư Trình rất kiềm chế, anh ngồi dựa sát mép bàn, một tay bấu chặt lấy điện thoại.
Chắc Mạnh Tư Trình cũng muốn ngắm Đu Đu sống động lắm chứ? Tống Hề Đào thoáng mủi lòng, cậu chuyển sang chế độ camera sau rồi ngoắc ngón tay: “Lại đây xem.”
Mạnh Tư Trình đi vài bước ra đằng sau Tống Hề Đào, ánh mắt đăm đăm dán vào đứa bé xíu xiu nằm giữa màn hình. Cái mũi nhỏ, miệng nhỏ, dù chưa nảy nở hẳn nhưng đã trông rõ bóng dáng của Tống Hề Đào. Đây là con của anh và Tống Hề Đào, một sinh mạng mà anh chưa từng mường tượng hay hình dung, nay đã đến với thế giới.
Gen thực sự kỳ diệu, sự di truyền thật đáng yêu biết bao.
Mới nói được mấy câu, Giang Mộng Lệ đã cúp điện thoại, cô phải đi pha sữa bột.
“Mẹ vất vả quá ạ.” Tống Hề Đào bịn rịn không muốn tắt máy.
Mạnh Tư Trình: “Tối qua khóc vì nhớ Đu Đu sao?”
Tống Hề Đào bị vạch trần lý do khóc nhè thực sự, cậu mím môi, buổi tối mà, cứ dễ đa sầu đa cảm: “Không chỉ mỗi thế, mà còn tại…”
Mạnh Tư Trình: “Tại ba mẹ phải vất vả thay cho chúng ta.”
Tống Hề Đào gật đầu: “Ừm.”
Mạnh Tư Trình: “Tối nay cậu còn khóc nữa không?”
Tống Hề Đào quay ngoắt mặt đi: “Thôi rồi!” Cậu cứ quấy nhiễu ở đây, mình lấy đâu ra thời gian mà khóc chứ.
Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt Tống Hề Đào, nắm lấy bàn tay cậu. Anh hít thở sâu một hơi, đưa ra quyết định táo bạo nhất đời này: “Cậu ủy quyền cho tôi, tôi sẽ đón Đu Đu sang đây. Cậu cứ tiếp tục đi học, tôi sẽ chăm sóc thằng bé.”
Tống Hề Đào: “Cậu không phải đi học nữa sao?!”
Mạnh Tư Trình: “Hết môn rồi, luận văn thì viết ở đâu cũng được.”
Thực ra Tống Hề Đào cũng chẳng còn lại mấy môn, nhưng Giang Mộng Lệ giục cậu quay về học thật sớm. Thứ nhất là mong Tống Hề Đào tập trung nghỉ ngơi, phục hồi; thứ hai là để chứng minh cậu vẫn đang sống cuộc sống rất bình thường.
Tống Hề Đào thừa nhận mình đang dao động. Ba mẹ cậu đã lớn tuổi, sao có thể bền bỉ, dẻo dai được bằng người trẻ? Hơn nữa ba mẹ đều đi làm, chỉ có thể thuê thêm người trông, cả ba thay phiên nhau chăm cháu, khó tránh khỏi cảnh phải xếp lịch, đổi ca đủ đường để đảm bảo thời gian chăm sóc được liền mạch.
Mạnh Tư Trình trẻ trung, khỏe khoắn lại còn sẵn thời gian. Khuyết điểm duy nhất chỉ là thiếu kinh nghiệm.
Thiếu kinh nghiệm chính là khuyết điểm lớn nhất.
Tống Hề Đào: “Mình ủy quyền cho cậu nhưng cậu chưa có kinh nghiệm, mẹ mình cũng sẽ không giao Đu Đu cho cậu đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Ông bố nào mà chẳng từ lính mới mà đi lên? Miễn là cậu chịu ủy quyền, còn có dẫn được Đu Đu đi hay không là việc của tôi.”
“Hơn nữa tôi có thể thuê hai bảo mẫu lành nghề, vẫn chưa ổn thì tăng hẳn lên ba bốn người.”
Tống Hề Đào: “Vậy mình về cùng cậu.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu ở lại đây chờ tôi.”
Tống Hề Đào: “Một mình cậu gặp ba mẹ mình sao? Cậu không sợ bị đánh sao?”
Mạnh Tư Trình: “Chứ chẳng lẽ tôi bắt cậu lặn lội đường xa quay về chỉ để làm bùa hộ thân cho tôi sao?”
Tống Hề Đào: “Còn lâu mình mới thèm lo cậu không đặt được chân vào cửa chứ!”
Mạnh Tư Trình: “Tôi ắt có cách.”
Tống Hề Đào cắn môi. Mạnh Tư Trình đón Đu Đu sang đây, mối quan hệ giữa cả hai sẽ biến thành cùng nhau nuôi dưỡng Đu Đu, ràng buộc dai dẳng trọn đời. Nhưng mà, đề xuất của Mạnh Tư Trình thực sự quá hấp dẫn.
Đón Đu Đu tới thành phố Nam, sẽ không có ai trong tiểu khu gièm pha nhà cậu nữa. Ba mẹ có thể thảnh thơi đi làm, đã quay cuồng mệt mỏi cả tháng nay rồi.
“Vậy cậu đi thử xem sao nhé.” Tống Hề Đào cấu lòng bàn tay. Tại sao tối qua cậu lại gọi điện cho Mạnh Tư Trình? Chính bởi sâu trong tiềm thức, cậu cảm giác rằng chỉ Mạnh Tư Trình mới đủ sức giải quyết mọi việc.
Nếu Mạnh Tư Trình hoàn hảo đến vậy mà còn không thuyết phục nổi Giang Mộng Lệ, thì sẽ chẳng ai làm được nữa.
Tống Hề Đào: “Nhỡ bị đánh cậu phải biết đường mà chạy, đầu cậu còn bị thương kia mà.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi nhớ rồi.”
Anh lấy điện thoại ra, đặt ngay vé máy bay về thành phố Hải.
Tống Hề Đào ngăn: “Từ từ, buổi chiều cậu ngủ bù trước đi đã, đặt chuyến buổi tối thôi, xong rồi sáng mai hãy sang nhà mình.”
Cậu có linh cảm nếu mình không giám sát thì khả năng cao Mạnh Tư Trình sẽ không ngủ luôn.
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Dì Phượng ở ngoài gọi: “Đào, Trình, ra ăn đi này!”
Tống Hề Đào: “Đây ạ.”
Có khách đến chơi nhà nên dì Phượng vui lắm. Do các món nấu khẩu phần ít thì bất tiện, mỗi lần Tống Hề Đào chỉ ăn tí ti rồi chỗ còn lại đành bỏ phí. Trong khi kiểu thanh niên trai tráng như Mạnh Tư Trình thì nhìn thôi cũng đủ biết sức ăn phải cực kỳ ưu tú.
“Ăn nhiều vào.”
Mạnh Tư Trình: “Cháu cảm ơn dì Phượng.”
Kế hoạch lớn mà Mạnh Tư Trình đang ấp ủ khiến lòng Tống Hề Đào khá phấn khích. Cậu liên tục tưởng tượng phản ứng của ba mẹ mình khi gặp Mạnh Tư Trình.
Đảm bảo Giang Mộng Lệ sẽ cạn lời luôn. Ban đầu gặng hỏi cậu không chịu khai, giờ thì im ỉm ủy quyền cho Mạnh Tư Trình đến nhà giành Đu Đu.
Cơm nước xong, cậu giục Mạnh Tư Trình đi ngủ, còn tịch thu luôn điện thoại của anh: “Cậu mà vác đôi mắt gấu trúc đến là chắc chắn mẹ mình sẽ không yên tâm trao Đu Đu cho cậu đâu.”
Mạnh Tư Trình nghe lời nằm xuống ngủ.
Bản thân Tống Hề Đào lại tỉnh như sáo, cậu lướt điện thoại ngoài phòng khách, bỗng có hai tiếng 'ting ting', Thời Lưu nhắn tin riêng cho cậu.
Nhờ nguồn tin từ Mạnh Xế Chử, Thời Lưu cũng tranh thủ tìm hiểu được đầu đuôi câu chuyện một cách hoàn chỉnh, thậm chí giả thuyết nam nam sinh con chính là do anh gợi ý mà ra.
Mạnh Xế Chử phản ánh hết đầy đủ tình huống cho Mạnh Tư Trình thì đầu dây bên Mạnh Tư Trình vẫn lặng thinh, im ắng.
Thời Lưu sốt ruột, cồn cào, đành tự mình hỏi thăm.
“Đào, có phải Đu Đu do cậu sinh ra không? Mạnh Tư Trình biết hết rồi sao?”
Tống Hề Đào giật mình thảng thốt: “Sao anh biết vụ này thế?”
Thời Lưu: “Ặc, anh có quen anh trai của Mạnh Tư Trình. Mạnh Tư Trình nhờ anh trai cậu ta kiểm tra hồ sơ vụ tai nạn xe của cậu, cậu ta nghi ngờ nhỡ đâu là người bên họ Mạnh mua chuộc tài xế cố tình hại cậu.”
“Tại nhà họ Mạnh có một vài thành phần hơi bất thường. Mạnh Tư Trình cũng bị chính bố ruột đâm xe chỉ vì come out đó.”
Giờ Tống Hề Đào mới biết nguyên cớ đằng sau, thảo nào Mạnh Tư Trình lại mặc đồng phục bẩn đến trường, vì bố mẹ cậu ấy không thèm ngó ngàng quan tâm!
Tống Hề Đào: “Bố cậu ấy ngồi tù chưa?!”
Thời Lưu: “Tống vào trong đó rồi! Giờ cậu an toàn rồi, không cần lo!”
Tống Hề Đào yên tâm trở lại, vừa yên tâm trở lại, cậu liền rục rịch kể nốt 'đại sự' mình và Mạnh Tư Trình đã bàn bạc cho Thời Lưu nghe: “Anh nói xem liệu mẹ em có giao Đu Đu cho cậu ấy không? Mạnh Tư Trình cũng có kinh nghiệm chăm con đâu chứ.”
Thời Lưu sốc toàn tập, không thể nào ngờ tiến độ 'tấn công' của Mạnh Tư Trình lại thần tốc đến vậy. Thần tốc tới mức anh ta bắt đầu khiếp hãi, hớt hải gọi điện sang ngay.
“Đào, cậu đừng bận tâm mẹ có giao hay không vội! Cậu không sợ nhỡ Mạnh Tư Trình cướp Đu Đu rồi giấu thằng bé đi mất sao!”
“Anh nói cậu nghe này, hai anh em nhà họ đều thích người đồng giới. Đúng, anh dâu của Mạnh Tư Trình cũng là đàn ông! Đu Đu của cậu là 'độc bản' đấy!”
“Không thể vơ đũa cả nắm rằng họ Mạnh toàn kẻ xấu, nhưng người tốt cũng không nhiều đâu. Lòng dạ sâu xa, mưu mô đáng sợ lắm!”
Tống Hề Đào ngây ngẩn, cậu chưa hề cân nhắc đến vấn đề Thời Lưu vừa hỏi.
Tiêu đời rồi, cậu phát hiện ra kể cả Thời Lưu đã cảnh cáo thì mình vẫn cứ tin tưởng Mạnh Tư Trình.
Cậu ấy là… bạn ưu tú cơ mà.