Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 56: Mạnh Tư Trình quỳ gối trước nhà Tống
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Hề Đào nghĩ xem nên trả lời thế nào để Thời Lưu không nghĩ mình yêu đương mù quáng.
Cơ bản là cậu có yêu đương gì đâu.
Cậu hỏi ngược lại: “Anh am hiểu chuyện nhà họ Mạnh vậy sao?”
Thời Lưu: “Anh đây chính là anh rể tương lai của cậu đấy.”
Tống Hề Đào: “…”
Thế chẳng phải Mạnh Tư Trình chính là em chồng của Thời Lưu ư?
Tống Hề Đào: “Có phải anh hơi hiểu nhầm về em chồng anh không?”
Thời Lưu: “…” Cái kiểu mê muội này phải để cô Giang dạy dỗ.
Hai người hợp tác bộ “Vua tôi bề nổi”, những đoạn mưu mô quyền lực thì Tống Hề Đào chẳng nhớ được gì, nhưng những đoạn đâm đầu vì tình thì cậu lại nghiền ngẫm rất kỹ.
Nghe điện thoại xong, Tống Hề Đào ngồi ở sofa nghĩ ngợi, Mạnh Tư Trình đúng là đáng thương, bị bố ruột tông xe, ngày mai còn phải đến nhà đối mặt với thử thách từ ba Tống.
Nếu mẹ cậu Giang Mộng Lệ cũng tín nhiệm Mạnh Tư Trình giống cậu thì hay quá.
Đu Đu được Mạnh Tư Trình chăm nom, mưa dầm thấm lâu, chắc chắn sẽ giỏi toán lắm đây.
4 giờ chiều, cửa phòng ngủ lạch cạch mở ra.
Mạnh Tư Trình bước từ trong phòng ra, vẫn chưa mặc áo khoác.
Tống Hề Đào: “8 giờ mới bay, cậu ngủ thêm 1 tiếng nữa đi.”
Mạnh Tư Trình: “Lên máy bay ngủ bù cũng được, tôi tắm cho cậu trước nhé.”
Tống Hề Đào nghe không rõ: “Cái gì cơ?”
Mạnh Tư Trình: “Tôi đã tìm hiểu rồi, hiện giờ vết thương của cậu vẫn phải tránh dính nước, giữ cho khô ráo, tắm rửa bất tiện, để tôi giúp cậu.”
Đầu óc Tống Hề Đào tê rần, có nhầm lẫn gì không vậy, nhiệm vụ của cậu là học cách tắm Đu Đu chứ đâu phải tắm cho cậu!
“Không cần, mình tự tắm được mà.”
Bình thường cậu tắm bằng cách dùng băng chống thấm bọc vết thương, dội nước từ hông trở xuống và sau lưng, còn phần trước ngực thì lau bằng khăn nhúng nước ấm.
Mạnh Tư Trình: “Tôi đã đến đây thì không thể để cậu tự tắm một mình được.”
Tống Hề Đào: “Mình ngại cởi quần áo trước mặt người lạ lắm.”
Thế mà thoắt cái đã thành “người lạ”.
Mạnh Tư Trình: “Cậu cứ tưởng tượng phòng tắm công cộng ở vùng đông bắc ấy, coi tôi là thợ kỳ lưng, hoặc tôi cũng cởi đồ cùng cậu luôn.”
Tống Hề Đào: “Sao cậu lại cởi đồ chứ?!”
Mạnh Tư Trình: “Tôi không cởi đâu, nhanh lên nào, cậu cũng đâu muốn tôi bị muộn chuyến bay đúng không.”
Không kịp giờ bay đúng là vấn đề nghiêm trọng thật. Mạnh Tư Trình đã lấy sẵn quần áo ngủ cho cậu rồi, Tống Hề Đào đành nhắm mắt nhắm mũi bước vào nhà tắm.
Trong nhà tắm có chiếc ghế gội đầu chuyên dụng, Tống Hề Đào nằm lên để Mạnh Tư Trình gội đầu giúp cậu trước.
“Cậu cứ luyện tay nghề với mình dần đi, sau này còn gội đầu cho Đu Đu.”
Mạnh Tư Trình bưng chậu nước ấm, ngồi xuống phía sau cậu: “Vậy cậu thông cảm chút nhé, nước ấm vừa chưa?”
Tống Hề Đào: “Vừa rồi.”
Mạnh Tư Trình bèn bắt tay vào gội. Dù kỹ thuật khá đơn giản nhưng anh lại cực kỳ tỉ mỉ, gội rất sạch sẽ, đủ trình độ làm thợ cao cấp ở salon tóc được luôn.
Chiếc khăn trắng khô ráo được quấn quanh tóc cậu, vò nhẹ cho thấm bớt nước. Sau đó, Mạnh Tư Trình lập tức lấy máy sấy ra sấy cho Tống Hề Đào, chỉ sợ chậm trễ một giây thôi cậu sẽ bị lạnh.
Tiếp theo là đến lượt tắm.
Buổi sáng Mạnh Tư Trình bôn ba mệt mỏi xuất hiện ở đây, tính đến giờ còn chưa đầy 12 tiếng đồng hồ, trước đó họ thậm chí còn chưa nói chuyện với nhau được mấy câu.
Giao tiếp qua giấy tờ không tính, say rượu giảng bài cũng không tính.
Nếu tính cả thì cũng hơi nhiều đấy.
Ngón tay Tống Hề Đào níu lấy vạt áo, bỗng dưng cậu nghĩ đến vết mổ của mình, ửng đỏ trông đáng sợ. Bụng dưới cậu cũng chưa hồi phục hoàn toàn, chưa phẳng lại được như hồi trước khi mang thai, trông cứ như một ngấn mỡ, trên ngấn mỡ đó còn có sẹo.
“Xấu lắm.”
Mạnh Tư Trình dịu giọng: “Vết thương của tôi còn ngay trên mặt đây.”
Tống Hề Đào: “Đâu có, của cậu ở gáy mà.”
Mạnh Tư Trình: “Đợt mới bị thương cũng xấu xí lắm, y tá cạo mất một vòng tóc ở chỗ đó, trông như bị hói ấy.”
Tống Hề Đào phản xạ nhìn anh, giờ chỗ đó đã lành lại và mọc tóc bình thường.
Mạnh Tư Trình vươn tay bao bọc lấy ngón tay cậu: “Cho tôi xem thử.”
Tống Hề Đào bất giác bị dẫn dắt vén áo lên, kéo cạp quần xuống thấp hơn một chút.
Trên nền da trắng muốt, vết mổ dài 11 cm chình ình vắt ngang bụng dưới, ửng đỏ, nhìn thôi đã thấy đau vô cùng.
11 cm đắp lên 11 cm, nơi ấy không chỉ đơn thuần là một vết thương.
Mạnh Tư Trình duỗi tay chạm nhẹ nhàng xung quanh vết mổ, dán băng chống thấm nước, mắt thoáng đỏ hoe: “Tắm thôi.”
Chiếc khăn lau khô ráo được dúi vào tay Tống Hề Đào, nhiệm vụ của cậu là cầm khăn che chắn, tránh để nước từ sau lưng chảy xuống làm ướt vết thương.
Tống Hề Đào trắng nõn nà đứng giữa nhà tắm, tay giữ khăn che bụng, trông khá là gượng gạo. Nhưng ánh mắt Mạnh Tư Trình vẫn duy trì vẻ trong sáng tuyệt đối, chuyên nghiệp hệt như y tá thay băng cậu từng gặp.
Chắc Mạnh Tư Trình chỉ coi cậu như củ cải trắng cần rửa nhanh trong 10 phút thôi.
Cảm giác có người kỳ lưng giúp cậu thật dễ chịu, lâu lắm rồi Tống Hề Đào chưa được tắm rửa thư thái đến vậy, xương bả vai giãn ra vì khoan khoái.
Bàn tay to lớn đang kỳ lưng cậu xoa tạo bọt rồi lần lượt đi từ xương bả vai xuống dưới, qua cơ lưng, hông, mông, đùi.
Ô —— Tống Hề Đào thình lình trợn trừng mắt, sao Mạnh Tư Trình có thể luồn tay vào giữa hai chân cậu để rửa! Cậy ngón tay dài thì hay lắm hả?
Cậu đâu phải củ cải trắng thật! Cậu mềm oặt.
Chỉ trong tích tắc, cảnh tượng đêm nọ năm ngoái ùa về, bị Mạnh Tư Trình chạm vào cùng một chỗ, chỉ có điều lần này Mạnh Tư Trình dùng ngón tay.
Tống Hề Đào chưa kịp phản đối thì Mạnh Tư Trình đã ngồi xổm xuống, xoa bọt ở khoeo chân cậu. Tóc mái lay động phất phơ cứ chập chờn sượt qua bắp đùi cậu, khiến cậu ngứa ngáy tận tim.
Toàn thân cậu ngâm trong nước nóng toát lên màu hồng bất thường, mắt cá chân bị nắm lấy, ngón trỏ quệt mạnh gót chân một cái.
Vậy là phần lưng đã tạm kỳ cọ xong xuôi.
Mạnh Tư Trình chỉ mất có 5 phút mà Tống Hề Đào cảm giác như đã trôi qua tận nửa tiếng đồng hồ, dài đằng đẵng hơn cả một tiết toán.
Phần lưng được thấm khô bằng khăn tắm, Mạnh Tư Trình vắt chiếc khăn mặt khác, lau từ xương đòn cậu xuống. Càng xuống dưới anh càng cẩn thận nhẹ tay, rồi dừng lại ở nơi Tống Hề Đào đang úp tay che đi.
“Giang tay ra.”
“Được rồi, sang tay kia.”
Nửa thân trên đã tắm xong, Tống Hề Đào nhấc chiếc khăn che vết thương, phát hiện mình đã có phản ứng nhẹ.
Ngại dã man.
Mạnh Tư Trình: “Cậu tự lo liệu đi, tôi lo cậu không chịu được đâu.”
Tống Hề Đào: “Mình chịu được, ơ không phải, ý mình là, mình tự rửa được mà.”
Mạnh Tư Trình giữ vòi hoa sen cho cậu, Tống Hề Đào phát hiện tự rửa cũng chẳng khá khẩm hơn chút nào.
Tiếp đến, Mạnh Tư Trình kỳ chân cho cậu một lượt giống như phần lưng, cuối cùng lấy khăn to bọc cả người cậu lại.
Ngoài phòng đang bật điều hòa sưởi ấm với nhiệt độ rất cao, nên không khí trong nhà tắm cũng bị ảnh hưởng theo.
Tầm mắt Tống Hề Đào lửng lơ, chợt để ý trán Mạnh Tư Trình đang nhễ nhại mồ hôi.
Tống Hề Đào mặc quần áo ngủ vào, nằm ra giường để Mạnh Tư Trình bôi thuốc cho mình.
Mạnh Tư Trình mua một chai nước tinh khiết, làm ấm nhẹ rồi cầm tăm bông nhúng nước, từ từ lau sạch vết thuốc sát trùng cũ xung quanh vết mổ cho Tống Hề Đào từng chút một.
Những chiếc tăm bông sạch ấm áp nối tiếp lướt qua vết thương, lượt cuối sẽ thấm khô hết nước, chụp ảnh, sau cùng bôi thuốc.
Xong hết một quy trình, Tống Hề Đào thoải mái vô cùng, cảm giác tắm gội sạch sẽ từ đầu đến chân quả nhiên khác hẳn. Cậu nằm lên giường, chuẩn bị ngủ lăn quay.
Mạnh Tư Trình đắp chăn giúp cậu: “Ngủ một lúc đi, tôi sẽ nhắn dì 7 rưỡi gọi cậu dậy ăn. Lúc nào dậy chụp ảnh ngay chỗ này gửi tôi xem, đây là lần đầu tiên tôi tắm cho người khác, tôi sợ vết thương của cậu bị sưng.”
Tống Hề Đào: “Không sao đâu.”
Mạnh Tư Trình: “8 giờ máy bay cất cánh, tôi vẫn sẽ nhận được ảnh cậu gửi.”
Tống Hề Đào: “Được.”
Mạnh Tư Trình: “Vậy tôi đi đây, nếu nhanh thì mai gặp, nếu lâu thì ——”
Tống Hề Đào: “Kể cả mẹ mình có đòi kỳ kèo dăm ba ngày cũng dễ hiểu thôi!”
Mạnh Tư Trình: “Dăm ba ngày? Tôi lo cậu lại trốn trong chăn khóc thầm mất.”
“Mình đảm bảo không thế đâu.” Tống Hề Đào ngồi dậy, tìm chùm chìa khóa trong ba lô để ở đầu giường: “Đây là chìa khóa nhà mình, nếu mẹ mình cấm cửa cậu thì…”
Mạnh Tư Trình: “Thì nửa đêm tôi vào trộm Đu Đu?”
Tống Hề Đào: “Không được trộm Đu Đu!”
Mạnh Tư Trình: “Rồi, tôi xin hứa đàng hoàng hẳn hoi.”
Tống Hề Đào: “Nhỡ ba mình mà giận thì sao…”
Giang Mộng Lệ cáu lên sẽ chỉ bóng gió ám chỉ, còn ba cậu mà điên tiết thì không biết thế nào, vì cậu cũng chưa chứng kiến bao giờ.
Mạnh Tư Trình: “Tôi khắc có cách.”
Lại là câu này. Tống Hề Đào tò mò, rốt cuộc Mạnh Tư Trình có cách gì hay? Cậu còn chẳng nghĩ ra được.
8 giờ máy bay cất cánh, 10 giờ 20 hạ cánh, tài xế đã chờ sẵn anh ở lối ra VIP.
“Cậu chủ, quần áo và quà cáp đều ở ghế sau ạ.”
“Ừm, vất vả cho anh quá.”
Mạnh Tư Trình nâng tấm chắn lên, thay quần áo ở ghế sau, sát trùng hai tay thật cẩn thận.
11 giờ 45, Mạnh Tư Trình đến được sân nhà họ Tống, anh ngước lên tầng 12, đèn phòng khách phía nam vẫn còn đang sáng.
Em bé đầy tháng ăn sữa bột, cứ 3 tiếng phải đút một lần. Thức dậy giữa đêm để cho ăn là việc quá phổ biến.
Vừa khéo cả Giang Mộng Lệ và Tống Hoắc đều đang ở nhà. Chiều nay bảo mẫu hơi đau họng, sợ lây bệnh cảm nên xin nghỉ phép về theo dõi, hai vợ chồng già đành tự túc trông cháu. Trộm vía Tống Đu Đu dễ chăm, ăn ngon ngủ ngon khỏe mạnh.
11 giờ 50 xong cữ này, cữ tiếp theo là 3 rưỡi sáng lại cho ăn tiếp.
Đến 3 rưỡi thì Tống Hoắc phụ trách dậy, tiện thể bắc nồi nấu bữa sáng.
6 rưỡi đến lượt Giang Mộng Lệ dậy, cho uống sữa rồi ăn sáng luôn.
Sắp xếp cực kỳ hợp lý, điều kiện tiên quyết là nhóc con không khóc dạ đề.
Giang Mộng Lệ bế cháu ngồi ở sofa, khẽ khàng đong đưa: “Sữa được chưa anh?”
“Đây đây đây.” Tống Hoắc lắc bình sữa, bỗng nghe thấy tiếng chuông cửa: “Đêm hôm như này, ai thế nhỉ?”
Giang Mộng Lệ đút bình sữa vào miệng Đu Đu: “Hay là bạn học của Đào đấy? Thằng bé bảo nhờ bạn sang lấy đồ mà, đáng lý phải sáng mai mới đến chứ nhỉ.”
Tống Hoắc: “Lấy đồ gì?”
Giang Mộng Lệ: “Không thấy nói, anh nhìn thử bên ngoài xem có đúng người không.”
Tống Hoắc mở Weixin của Giang Mộng Lệ, nhìn thấy ảnh bạn học Tống Hề Đào gửi sang. Chà, đẹp trai ngời ngời chưa! Con trai chú còn bảo bạn đẹp trai chính là người từng phụ đạo cậu thời cấp 3! Chú bèn ngó vào mắt mèo, đúng là cậu này ở ngoài kia! Đến thì cứ đến thôi, còn khệ nệ túi to túi nhỏ vậy, khách sáo quá, nhà họ còn chưa cảm ơn người ta nữa là.
Tống Hoắc mở cửa, nhiệt tình chào hỏi: “Cháu chính là bạn cấp 3 của Đào đấy à ——”
Vừa dứt lời, chú trợn tròn mắt chứng kiến anh chàng đẹp trai ưỡn lưng quỳ xuống thẳng tắp!
Cốp một tiếng, Giang Mộng Lệ đang cho Đu Đu uống sữa cũng giật mình theo.
Tống Hoắc hết hồn, duỗi tay ra đỡ: “Đang yên đang lành sao lại quỳ xuống thế này?”
Mạnh Tư Trình sừng sững bất động: “Thưa chú, cháu sai rồi ạ.”
Nghe vậy, Giang Mộng Lệ quay sang, bắt gặp cậu trai đang quỳ, dõi mắt đăm đăm nhìn Tống Đu Đu nằm tựa vào lòng cô. Chỉ trong tích tắc, cô chợt hiểu ra tất cả.
Hầy, Tống Hề Đào được lắm, bản thân thì chui rúc ở thành phố Nam, còn phái ông bố còn lại của Đu Đu sang tập kích ba mẹ.
Tuyệt nhiên không hé răng một lời, bạn trai vừa đến cửa nhà cái là quỳ rạp xuống, cô lẫn anh Tống đều chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Vậy mà bảo ghé qua lấy đồ, rốt cuộc định lấy đu quay donut hay là Đu Đu?
Tống Hoắc từng giúp đỡ nhiều học sinh nghèo khó, nhưng giờ là xã hội hiện đại rồi, kể cả muốn bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc cũng đâu đến nỗi phải quỳ xuống. Chú cương quyết kéo đối phương dậy: “Sao thế? Không phải cháu là ân nhân của Đào à?”
Mạnh Tư Trình: “Cháu rất xin lỗi vì đến tận hôm nay mới xuất hiện ạ. Cháu là người cha còn lại của Đu Đu.”
Tống Hoắc sập cửa kêu rầm, cái gì cơ?!
Giang Mộng Lệ ngồi yên vững vàng: “Cháu tự phát hiện ra hay là Đào nói cho cháu?”
Mạnh Tư Trình: “Tối qua Đào gọi điện cho cháu, cháu phát hiện thấy có chuyện bất ổn nên đến gặp cậu ấy xem sao ạ.”
Giang Mộng Lệ nhớ ra cuộc gọi hỏi thăm Tống Hề Đào, có nghĩa là tính từ lúc Mạnh Tư Trình phát hiện Tống Hề Đào đang buồn cho đến lúc tới tận nhà nhận con trai chỉ mất có một ngày thôi ấy hả?
Không hổ là con trai cô, chẳng giấu nổi chuyện gì.
Với tư cách bác sĩ, Giang Mộng Lệ giữ bí mật cực kỳ kín kẽ, tiếc thay Tống Hề Đào lại không di truyền được điểm này.
Giang Mộng Lệ: “Vậy cháu đến đây là định làm gì?”
Mạnh Tư Trình dán mắt chòng chọc vào Tống Đu Đu đang uống sữa: “Cháu muốn được gánh vác trách nhiệm, đưa Đu Đu sang thành phố Nam theo Đào học nốt 3 tháng. Cháu sẽ bao trọn máy bay khử trùng đầy đủ, thuê hai bảo mẫu chăm sóc ạ.”
Cánh tay Giang Mộng Lệ đang bế Đu Đu siết chặt hơn: “Chỉ vì cháu đến đây mà cô chú phải giao Đu Đu cho cháu à? Nhỡ giữa đường cháu giấu nó đi thì sao? Tuy có vẻ nhà cô chú không khá giả bằng nhà cháu, nhưng chăm mình Đu Đu thôi thì vẫn dư sức thoải mái.”
Mãi giờ Tống Hoắc mới ngộ ra, đến cướp con hả! Chú vội đứng chắn giữa hai người: “Cháu đừng hòng đưa nó đi.”
Mạnh Tư Trình nhìn Giang Mộng Lệ rất thản nhiên thẳng thắn: “Cháu sẽ không làm vậy ạ, cháu yêu Tống Hề Đào.”
Giang Mộng Lệ đáp lại ánh nhìn của đối phương, trong mắt Mạnh Tư Trình không hề ẩn giấu âm mưu giành con, chỉ có dã tâm "mua Đào tặng Đu".
…”
Té ra là ham con trai cô hơn.
Giang Mộng Lệ: “Cô không cần biết cháu với Đào là gì của nhau, kể cả thằng bé có đồng ý cô cũng không thể yên tâm giao Đu Đu cho hai đứa nhóc 20 tuổi được.”
Mạnh Tư Trình: “Cháu sẽ học đến bao giờ thành thạo thì thôi ạ, cô có thể thử cháu.”
Giang Mộng Lệ: “Được, cháu bế nó đi, nó mà khóc thì cháu đi ngay ra khỏi nhà.”
Mạnh Tư Trình nín thở, căng thẳng nhìn Tống Đu Đu đang uống sữa vô cùng êm ả mãn nguyện. Anh lỡ lời khoác lác, bế trẻ con đâu phải như thi toán, chưa chắc anh đã đạt điểm tối đa.
Giang Mộng Lệ dứt khoát hơn cả dự tính của anh, bảo thử là thử ngay và luôn. Đối với Đu Đu, anh mang mùi vị của phái nam trưởng thành hoàn toàn xa lạ, rất dễ gây bất an cho em bé.
Tống Hoắc gãi đầu: “Vợ ơi em quên rồi à, Đu Đu đã uống sữa xong đâu, lúc cháu nó đang ăn sữa thì ai bế chẳng được.”
Giang Mộng Lệ: “…” Ai mượn anh lắm lời.
Mạnh Tư Trình ngơ ngẩn, hóa ra mẹ cũng mạnh miệng mềm lòng.
Lời nhắn của tác giả: Kịch truyền thanh của "Ngôi sao esports nóng nảy chuyển kiếp thành mẹ kế nhà giàu" đã lên sóng trên Maoer 🤩 Sẽ phát 200 bao lì xì ngẫu nhiên cho các bình luận nhé!