Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Mạnh Tư Trình 'Vượt Ải' Thành Công
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Tư Trình cẩn thận, nhẹ nhàng đón Tống Đu Đu từ vòng tay Giang Mộng Lệ bế lên. Bé con mặc quần áo dày cộp, trông như một chú gấu bông mập ú.
Nhẹ tênh, đâu có mập.
Cùng lúc đó, bé con vẫn ngậm chặt bình sữa, không hề nhả ra. Trong suốt quá trình trao nhận, chỉ làm văng chút sữa.
Cảm nhận được mùi hương lạ lẫm, bé Đu Đu bèn mở mắt tròn xoe, chăm chú nhìn ông bố còn lóng ngóng, vụng về.
Thế là, hai bố con đã có màn chào hỏi đầu tiên.
Tống Đu Đu được di truyền đôi mắt to và làn da mịn màng từ Tống Hề Đào, hồng hào, xinh xắn và đáng yêu.
Anh và Tống Hề Đào sẽ phải chăm sóc thiên thần bé bỏng như miếng đậu này hẳn ba tháng. Mạnh Tư Trình hiểu rõ tâm tư của Giang Mộng Lệ.
Mạnh Tư Trình đỡ bình sữa, sao cho nó đạt được góc nghiêng tốt nhất.
Bé Đu Đu vừa tu sữa vừa ngắm anh, lượng sữa trong bình cứ thế vơi đi.
Ngoài vài kg thịt tích lũy trong bụng mẹ, em bé sơ sinh khi ra đời sẽ phát triển hoàn toàn nhờ việc uống sữa. Lượng sữa bé uống sẽ ngày càng tăng, bé càng ăn càng lớn, mỗi ngày trôi qua lại bụ bẫm hơn một chút.
Bình sữa cạn đáy, Mạnh Tư Trình rút núm vú ra, bế bé nằm nghiêng. Chờ khoảng 10 phút thì đỡ bé ngồi thẳng dậy, cho Đu Đu tựa cằm lên vai, tay trái nâng mông bé, tay phải khum lòng bàn tay vỗ nhẹ lưng bé.
Động tác của anh vụng về, cứng nhắc rõ rệt, nhưng nhìn là biết anh đã tìm hiểu kỹ, biết em bé ăn sữa xong cần vỗ lưng ợ hơi cho bé.
Mạnh Tư Trình cao ráo, bờ vai rộng lớn, là điểm tựa vững chãi.
Vài phút sau, Tống Đu Đu nấc lên một tiếng ợ.
Trán Mạnh Tư Trình lấm tấm mồ hôi. Anh vừa vượt qua bài thực hành vỗ ợ hơi dưới sự giám sát trực tiếp của 'bác sĩ' Giang, và 'đạo cụ' lại chính là con trai ruột của mình, không căng thẳng mới là lạ.
Cảm ơn Đu Đu đã 'nể mặt' bố.
Mạnh Tư Trình: “Có cần thay tã không ạ?”
Giang Mộng Lệ: “Thay xem.”
Đằng nào Tống Hề Đào cũng đã 'ủy quyền' rồi, cứ thế mà lần lượt bế Đu Đu ra 'nghịch' thôi.
Mạnh Tư Trình: “Thay ở phòng nào ạ?” Phòng khách khó tránh gió lùa, phòng ngủ sẽ kín hơn.
Giang Mộng Lệ chỉ về phía phòng ngủ của Tống Hề Đào: “Kia.”
Mạnh Tư Trình bế Đu Đu vào phòng ngủ của Tống Hề Đào. Lần đầu tiên anh đặt chân tới đây, bất ngờ khi thấy chồng sách toán Tống Hề Đào vẫn còn giữ trên kệ.
Anh tưởng thi đại học xong Tống Hề Đào sẽ mang đi bán đồng nát ngay chứ.
Sợ Tống Hề Đào lo nên Mạnh Tư Trình không nói với cậu chuyện anh ghé nhà ngay trong buổi tối, để Tống Hề Đào ngủ ngon, sáng mai dậy sớm xem anh 'livestream' chăm Đu Đu.
Tống Hề Đào ngủ chưa nhỉ?
Mạnh Tư Trình dừng chân giây lát trước kệ sách, rồi đặt Đu Đu lên bàn thay tã chuyên dụng.
Bé con nhỏ xíu, ngắn ngủn với cái bụng tròn xoe. Lúc thay tã, khi cởi bộ đồ cotton liền thân bọc quanh người ra là bé lập tức duỗi chân đạp loạn xạ.
Mạnh Tư Trình cúi người, giữ chặt hai chân bé bằng một tay.
Hồi còn ở trong bụng Tống Hề Đào, bé con sẽ đạp vào bụng cậu bằng chính đôi bàn chân bé xíu này ư?
Lực cũng mạnh như bây giờ sao?
Tống Hề Đào có đau không? Có hoảng hốt không?
Chiếc tã thay ra nặng trịch. May mà bé Đu Đu lại một lần nữa 'nể mặt' ông bố lính mới, không 'táy máy' gì.
Giang Mộng Lệ im lặng xem anh thay tã xong xuôi, nỗi bất mãn trong lòng cô cũng vơi đi phần nào. Dù thằng bé có ngốc thật, nhưng nó biết rõ phải cử ai đến mới có thể thuyết phục được cô.
Nếu người này không phải Mạnh Tư Trình, liệu Tống Hề Đào có dám làm vậy không?
Bình thường đêm muộn ăn no là Tống Đu Đu sẽ ngủ luôn. Hôm nay chắc là vì gặp được bố mới nên hơi phấn khích, mắt cứ mở tròn xoe như chim cú.
Mạnh Tư Trình: “Cô chú cứ đi ngủ, để cháu trông bé cho ạ.”
Giang Mộng Lệ: “Cháu biết dỗ nó ngủ kiểu gì không?”
Mạnh Tư Trình lại vừa học vừa 'triển' tại chỗ. Anh lật Đu Đu lại cho bé nằm nghiêng, lấy một chiếc khăn dài gập đôi lót sau lưng Đu Đu, rồi quấn một vòng quanh cơ thể bé để tạo thành một 'ổ' bọc lấy bé, giúp bé có cảm giác an toàn. Xong xuôi, anh vỗ nhẹ lưng cho bé.
Diễn viên 'nhí' Tiểu Đu Đu bị lật qua lật lại vẫn không khóc không quấy, rất hợp tác với bố.
Giang Mộng Lệ: “Được rồi, đừng đóng cửa, có việc gì thì gọi cô.”
Tống Hoắc theo vợ ra khỏi phòng, vẫn chưa hoàn toàn yên tâm: “Em không sợ nửa đêm thằng bé bế Đu Đu đi mất à?”
Giang Mộng Lệ: “Anh thấy cái chìa khóa ở thắt lưng thằng bé chưa? Con trai anh đưa cho đấy.”
Tống Hoắc: “...” Lúc nào mà chẳng trộm được chứ gì.
Giang Mộng Lệ: “Anh ngủ ở sofa ngoài phòng khách đi, có vấn đề gì cũng tiện nghe.”
Tống Hoắc gật đầu: “Ừ.”
Mạnh Tư Trình dỗ dành ròng rã cả tiếng đồng hồ, Tống Đu Đu mới 'hết pin' mà thiếp đi.
Anh nằm vật ra cạnh nôi ngủ, tầm 3 rưỡi thì choàng tỉnh vì tiếng khóc của bé con.
Lại đói rồi.
Anh bế Đu Đu lên dỗ dành, đi ra phòng khách. Tống Hoắc cũng vừa dậy theo: “Để chú pha sữa.”
Mạnh Tư Trình bế con trai, chăm chú quan sát bố vợ pha sữa bột, ghi nhớ từng điểm cần lưu ý.
Tống Hoắc: “Cái này cháu phải cố gắng nhớ kỹ, đằng nào Đào cũng chưa pha bao giờ.”
Mạnh Tư Trình: “Cháu sẽ không bắt cậu ấy pha đâu ạ.”
Cữ sữa này, Tống Đu Đu chưa uống hết đã lăn ra ngủ say sưa.
Mạnh Tư Trình theo dõi cặn kẽ, thấy bé con không bú nữa là cất bình sữa đi ngay.
Anh ngủ được một giấc đến 7 giờ.
Tin nhắn của Tống Hề Đào cũng đến đúng 7 giờ. Cậu lo lắng hỏi Mạnh Tư Trình: “Cậu xuất phát chưa? Có lo lắng không?”
Tống Hề Đào cực kỳ lo lắng, hoàn toàn không hay biết Mạnh Tư Trình đã vượt qua được một nửa 'ải', vì khởi đầu suôn sẻ đã là một nửa thành công rồi.
Mạnh Tư Trình cầm điện thoại lên, khẽ cong môi cười: “Đang ở nhà cậu rồi.”
Anh chụp một bức ảnh Đu Đu đang ngủ trên giường của Tống Hề Đào, gửi cho cậu.
Tống Hề Đào: “Sao cậu vào nhà thuận lợi thế! Mẹ mình biết cậu là ai chưa!”
Mạnh Tư Trình: “Biết chứ.”
Tống Hề Đào: “Mẹ mình nói gì không?”
Mạnh Tư Trình: “Mẹ hiền lành lắm.”
Tống Hề Đào trả lời bằng biểu tượng cảm xúc sốc nặng. Chắc cậu là người đầu tiên trên thế giới phái bạn trai 'ngủ lang' đến nhà để 'come out' trong khi bản thân lại không xuất hiện mất!
Tống Hề Đào: “Lúc mới đến cậu nói kiểu gì? Cách của cậu là cách gì vậy?”
Đây là phương pháp tuyệt hảo do 'nhân tài' IQ cao nghĩ ra đấy nhé, Tống Hề Đào quyết định phải đăng lên diễn đàn, đặt tên 'Cẩm nang diệu kế come out gặp phụ huynh', bán 0,99 tệ một lượt! Không giấu riêng, phải 'tạo phúc' cho quần chúng!
Mạnh Tư Trình: “Vào nhà xong tôi đưa thẻ sinh viên Đại học Kinh ra luôn.”
Tống Hề Đào: !!!
Sành điệu quá!
Không hổ là Mạnh Tư Trình, điểm tối đa môn toán, làm gì cũng được thông cảm, bỏ qua. Thời đi học có chủ nhiệm lớp quý mến, gặp phụ huynh thì phụ huynh vẫn 'xiêu lòng'.
Hồi xưa cậu muốn mang lò vi sóng đến đặt ở phòng uống nước bị chủ nhiệm ngăn cản. Giá mà biết trước nói là của Mạnh Tư Trình, chắc chủ nhiệm còn bắc dây điện giúp cậu ấy chứ.
Ba cậu, Tống Hoắc, thấy Mạnh Tư Trình học khoa Toán chắc còn rót trà cho anh ấy.
Học vấn quả thực hữu ích!
Lần đầu tiên Tống Hề Đào cảm nhận rõ sự 'thơm lây' từ Mạnh Tư Trình.
Mỗi tội phương pháp này yêu cầu thành tích quá khắt khe, cậu không thể vác lên diễn đàn mà 'rêu rao' được rồi.
“Đu Đu dậy rồi, tôi phải thay tã đã.”
“Ò, cậu thay đi.”
Nụ cười hớn hở trên khóe môi Tống Hề Đào khiến dì Phượng ngỡ ngàng. Vừa nãy còn đang mặt ủ mày ê kia mà.
Dì Phượng: “Tâm trạng phơi phới thì chịu khó ăn thêm tim vào nhé.”
Tống Hề Đào: “...” Canh mướp hầm tim heo, sao dì Phượng có thể nghĩ ra sự kết hợp 'nhạt nhẽo' như vậy chứ.
Chờ Mạnh Tư Trình về nhất định phải chia cho cậu ấy nửa quả tim.
“Dì Phượng ơi, dì biết nấu đồ ăn dặm cho bé không ạ?”
Dì Phượng đáp: “Không thạo lắm, dì quen chăm người lớn hơn. Mà ăn dặm cũng đơn giản thôi, không dùng dầu, không nêm muối, đơn giản hơn nấu cho cháu nhiều, ăn tim lợn cháu còn kén chọn nữa. Ai có em bé thế?”
Tống Hề Đào: “Mạnh Tư Trình! Cậu ấy sắp bế em bé sang đây ạ!”
Dì Phượng: “Nếu đáng yêu giống cháu thì để dì học nhé.”
Tống Hề Đào: “Tốt quá ạ! Ấy, à đâu, em bé còn nhỏ quá, chưa đến tuổi ăn dặm, chỉ uống sữa được thôi.”
Dì Phượng: “...”
Tống Hề Đào nghe tiếng 'ting ting' thông báo trong nhóm gia đình, mặt mũi chợt trở nên căng thẳng. Cậu chắc chắn là Giang Mộng Lệ gọi cậu để 'tính sổ'.
Cậu lén lút liếc nhìn một cái.
[Giang Mộng Lệ: @Tống Hề Đào]
[Giang Mộng Lệ: @Tống Hề Đào]
Chỉ @ cậu không nói gì? Mẹ cậu 'hò tên' cậu qua mạng luôn rồi.
[Giang Mộng Lệ: @Tống Hề Đào, mẹ biết con dậy rồi, đừng có im ỉm.]
[Tống Hề Đào: Mẹ, mẹ gặp bạn con chưa? Bạn con lễ phép chứ ạ?]
[Giang Mộng Lệ: Đến nơi đã 'chơi luôn đại lễ', lễ phép lắm.]
[Tống Hề Đào: Mẹ sẽ đồng ý với yêu cầu nhỏ nhoi của bạn con chứ ạ?]
[Giang Mộng Lệ: Đòi con trai mẹ à?]
[Tống Hề Đào: Đúng ạ đúng ạ.]
Không không không đúng, chuyến này Mạnh Tư Trình còn định 'buôn lậu' nữa ư!
[Tống Hề Đào: Đòi con trai con chứ!]
[Giang Mộng Lệ: Cạn lời.]
Giang Mộng Lệ dành ra một hôm quan sát Mạnh Tư Trình bằng góc nhìn mẹ kế, bới lông tìm vết cũng không tìm ra lỗi nào.
Hôm nay cô thả lỏng, để Đu Đu bám víu lấy Mạnh Tư Trình từ sáng đến tối. Cái duyên máu mủ vô hình có lẽ thực sự tồn tại, suốt cả ngày, Đu Đu đều tỏ ra rất ngoan ngoãn.
Cặp đôi trẻ muốn tự chăm con, Giang Mộng Lệ cũng không có lý do gì để cản trở. Trên thế giới này, có vô vàn gia đình tự mình nuôi nấng con cái. Cô và anh Tống cũng tranh thủ xả hơi ba tháng, đồng thời 'chấn chỉnh' lại việc học hành cho Tống Nhạn Lý. Cô bé Mận rõ ràng đang sao nhãng, hấp tấp, hàng ngày chỉ chăm chăm chờ được chơi với Đu Đu.
Sau khi thử thách Mạnh Tư Trình một hôm, Giang Mộng Lệ đồng ý cho anh đưa Đu Đu đi.
Giang Mộng Lệ: “Bao chuyến?”
Mạnh Tư Trình: “Vâng, cháu sẽ không để em bé tiếp xúc với nhiều người. Cháu có hai bảo mẫu đi cùng. Nếu dì chăm Đu Đu ban đầu muốn làm tiếp thì cháu sẽ chờ dì khỏi bệnh xong rồi mời cả dì ấy đến thành phố Nam. Còn nếu không, cháu sẽ thanh toán nốt tiền lương tháng này ạ.”
“Xung quanh trường toàn là khu dân cư cũ nên đành thiệt thòi cho Đào vậy ạ. Cháu đã thuê cả tầng trên làm chỗ ở cho bảo mẫu.”
Giang Mộng Lệ: “Người thằng bé đang yếu, không được bật điều hòa thấp quá. Còn Đu Đu thì cơ địa nóng, hay ra mồ hôi.”
Mạnh Tư Trình: “Vâng, buổi tối cháu tuyệt đối sẽ không để cả hai ngủ chung.”
Mấy tiếng Đu Đu lại thức dậy một lần, không thể để bé làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Tống Hề Đào.
Giang Mộng Lệ: “Nhớ giới hạn của cháu nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Vâng.”
10 giờ sáng hôm sau, Mạnh Tư Trình bế Đu Đu, dẫn theo hai bảo mẫu và một đống sữa bột, tã lót, quần áo, ngồi lên 'chuyên cơ Đu Đu' bay đến thành phố Nam.
Mạnh Xế Chử và Thời Lưu ra sân bay tiễn. Không ai tiễn Mạnh Tư Trình cả, mà chủ yếu chỉ muốn xem mặt cháu trai/con trai của bạn thân.
Thời Lưu: “Đáng yêu ghê. Mạnh Tư Trình, cậu đã đề xuất đón Đu Đu sang thì cậu tự chăm, đừng làm ảnh hưởng đến tiến độ vẽ truyện của Đào nhà bọn tôi đấy.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm.”
Mạnh Xế Chử nghĩ mãi mà không nghĩ ra được điều gì để nói, mà không nói câu nào thì lại không phải phép, bèn bảo: “Nhớ nghe lời vợ nhé.”
Xét thấy Mạnh Xế Chử phát biểu chí lý, hơn nữa bạn thân Tống Hề Đào đang có mặt tại đây, Mạnh Tư Trình cũng “Ừm” một tiếng với thái độ thân thiện.
Ở nhà, Tống Hề Đào nghển cổ ngóng trông, cuối cùng cũng gặp được hai cha con quay về lúc trưa.
“Đu Đu, ba là ba đây!” Tống Hề Đào duỗi tay định bế bé.
Mạnh Tư Trình thoáng do dự, nhắc cậu ngồi xuống rồi đặt con lên đùi cậu.
Xa cách ba hôm, Đu Đu vẫn chưa hề quên ba bé.
“Tháng sau cậu hãy bế.” Mạnh Tư Trình chỉ cho cậu ôm ấp một lát, nghiêm khắc y hệt Giang Mộng Lệ. Tống Hề Đào hoàn toàn chẳng cảm nhận được chút tự do nào.
Tống Hề Đào tức tối ôm không khí: “Mẹ mình có ở đây đâu, đương nhiên muốn bế con thì bế, muốn gọi đồ ăn ship ngoài thì gọi chứ!”
Mạnh Tư Trình gật gù: “Nhắc đến đồ ăn ship ngoài, mở lịch sử đơn hàng ra đây, tôi xem thử xem trong thai kỳ cậu đã ăn những gì.”
Giang Mộng Lệ kể đến tháng thứ 6 Tống Hề Đào mới phát hiện mang thai. Trước mốc đó, hoàn cảnh của Tống Đu Đu trong bụng cậu phải gọi là 'tự sinh tự diệt'.
Nghe xong, Mạnh Tư Trình khiếp hãi âm ỉ. Anh chưa quên Lương Dịch khoe một ngày hai người họ gọi bốn bữa đồ ăn ngoài.
Tống Hề Đào: “...”
May thay cậu đã dự phòng sẵn, xóa hết lịch sử đơn hàng rồi.
Từ đó tới giờ không ăn đồ ăn ngoài thêm lần nào, lịch sử đơn hàng sạch bong sáng bóng hơn cả làn da của cậu.
Tống Hề Đào giao nộp điện thoại, bình tĩnh tự tin: “Đâu có, ngày nào mình cũng ăn ở căng tin, lành mạnh lắm.”
Mạnh Tư Trình cầm điện thoại, không vào các ứng dụng gọi đồ ăn, mà mở mục thanh toán Weixin của Tống Hề Đào ra, tìm thẳng các hóa đơn tháng 9 năm ngoái.
Hàng loạt các khoản chi nhỏ lẻ, lắt nhắt dồn dập hiện ra: 2 tệ, 3 tệ, 4 tệ, 7 tệ.
Mạnh Tư Trình nhắm mắt kiềm chế. Rốt cuộc, đêm hôm 2 giờ sáng ai lại đi bán mì trộn lạnh 3 tệ cho Tống Hề Đào vậy chứ.
Nền tảng, quán ăn cho đến tài xế giao hàng đều cố gắng góp công góp sức nuôi nấng Đu Đu kìa.
Còn cái sự nghiệp anh cố gắng 'dắt mối' giúp Tống Hề Đào thì lại chẳng phát huy được tác dụng gì hết.
Tống Hề Đào: !!
Cái đồ Mạnh Tư Trình nham hiểm quá đi thôi!