Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 58: Mạnh Tư Trình: Chăm sóc 'chuẩn khoa học'
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Tư Trình: “2 tệ, ăn cái gì đây?”
Tống Hề Đào thò đầu sang, còn đọc rõ tên từng quán đồ ăn trên hóa đơn nữa chứ: “Đừng đánh đồng nó với suất mì dưa chua giá 2 tệ nhé. Giá gốc tận 20 tệ đấy, mình dùng bao lì xì 20 tệ, chỉ mất thêm 2 tệ tiền ship thôi.”
Mạnh Tư Trình: “Không thấy giá gốc 20 tệ ở đâu.”
Hóa đơn thanh toán chỉ ghi số tiền thực trả, không giống đơn đặt hàng sẽ liệt kê rành mạch rõ ràng đã dùng mã giảm giá nào. Tống Hề Đào khéo quá hóa vụng: “Mình tìm hàng này cho cậu xem là biết ngay.”
Mạnh Tư Trình trả lại điện thoại cho cậu.
Tống Hề Đào lập tức lên mạng tìm để chứng minh món đồ ăn mình gọi có giá trị hai chữ số. Mì dưa chua Tiểu Trương, chính là hàng này. Tống Hề Đào đang đắc ý thì chợt phát hiện cửa hàng đó đã giảm giá trên mọi nền tảng, chỉ còn 9,9 tệ một suất.
Trong giai đoạn cạnh tranh gay gắt, cửa hàng Tiểu Trương đã phải điều chỉnh giá mì dưa chua để có thể áp dụng các mã giảm giá siêu ưu đãi.
Ôi, 9,9 tệ ư, điều này khiến Tống Hề Đào hơi ngại ngùng, cậu đút điện thoại vào túi.
“Tìm không ra, chắc họ sập tiệm.”
Mạnh Tư Trình bế Tống Đu Đủ lên, ngước mắt nhìn thành quả của các nền tảng trong dự án “Trợ giá hàng chục tỷ”: “Trong vòng sáu tháng, hai cha con cậu đã ăn lượng đồ ăn đặt ngoài đủ cho sáu năm. Giờ là lúc nên tiết chế dần đi.”
Tống Hề Đào ấm ức nhưng không dám cãi, sợ Mạnh Tư Trình sẽ mách Giang Mộng Lệ.
Dì Phượng đã quản lý ba bữa ăn hàng ngày của cậu, cấm cậu ăn vặt linh tinh bên ngoài. Giờ lại có thêm Mạnh Tư Trình tham gia, cậu ngay cả lén ăn cũng không được nữa. Kể cả cậu có xóa hết hóa đơn trên Weixin đi, Mạnh Tư Trình chỉ cần liếc qua một lượt là sẽ phát hiện ra sự chênh lệch ngay lập tức.
Dốt toán thì làm sao mà giả mạo sổ sách được chứ.
Mạnh Tư Trình: “Vào ngủ trưa với Đu Đu đi.”
Tống Hề Đào: “Ừa!”
Tống Hề Đào nằm lên giường, Mạnh Tư Trình đặt Đu Đu đối diện với cậu. Hai cha con nằm nhìn nhau, một phiên bản lớn, một phiên bản nhỏ.
Đây chính là Đu Đu đã lặn lội đường xa đến tìm ba đó!
Tống Hề Đào chạm tay lên lưng bé, khẽ khàng vỗ về: “Ngủ thôi, ngủ thôi, Đu Đu nhỏ của ba.”
Buổi chiều, trường có môn Chính sách, một tiết 45 phút. Mạnh Tư Trình để Đu Đu ở nhà, có dì Phượng và hai bảo mẫu trông nom, camera cũng được lắp đặt đầy đủ, thừa sức để trông Đu Đu. Anh vẫn đi cùng Tống Hề Đào đến trường, một người ngồi học, một người ngồi theo dõi camera.
Lúc tan học, đi ngang qua hàng trà sữa, Tống Hề Đào cồn cào dừng bước: “Mua cho mình một cốc trà sữa trân châu đường đen nóng đúng giá đi.”
Cậu lắc lắc cánh tay Mạnh Tư Trình: “Cậu giàu thì đừng mua chung, giá gốc là hai chữ số đấy.”
Tống Hề Đào nhõng nhẽo vì một cốc trà sữa… Mạnh Tư Trình trầm mặc giây lát. Anh chưa hề tuyên bố sẽ quản lý chặt đến mức đó.
Mọi việc đều phải nhường chỗ cho Tống Hề Đào tự phát huy trí tưởng tượng của mình.
Mạnh Tư Trình: “Về nguyên tắc thì một cốc cũng không được.”
Tống Hề Đào: “Nửa cốc thôi! Mình uống đúng nửa cốc thôi, sẽ không ảnh hưởng đến bữa tối bổ dưỡng đâu.”
“Size lớn, nóng, 30% đường.” Mạnh Tư Trình bước vào quầy gọi đồ.
Size lớn! Tống Hề Đào mừng rỡ vô cùng, rất giống một kẻ ngốc sẽ xiêu lòng mắc bẫy đám trẻ trâu chỉ vì một cốc trà sữa.
Tống Hề Đào: “Lấy hai ống hút được không ạ?”
Tâm trạng nhân viên có vẻ phức tạp: “Anh cứ tự nhiên ạ.”
Tống Hề Đào bèn rút thêm một chiếc ống hút nhỏ cắm vào cốc trà sữa, vô cùng gian xảo, như vậy Mạnh Tư Trình sẽ không hút được trân châu, tất cả sẽ thuộc về cậu.
“Cậu hút ống này này.” Tống Hề Đào bảo.
Mạnh Tư Trình: “Tôi uống luôn được à?” Anh tưởng Tống Hề Đào uống còn thừa rồi mới đưa cho anh.
Tống Hề Đào: “Trời lạnh như thế này, dĩ nhiên phải tranh thủ uống lúc còn nóng chứ!”
Cậu uống chậm, chờ đến lúc cậu ngán thì phần của Mạnh Tư Trình đã nguội ngắt mất rồi. Bỗng Tống Hề Đào nhớ ra một chuyện khác: “Sữa đậu mình mang cho cậu, lúc cậu uống có còn nóng không?”
Mạnh Tư Trình: “Tôi đều tranh thủ uống lúc còn nóng.”
Tống Hề Đào: “Hôm đó thấy bảo có bạn nào đó ăn đồ để nguội bị đau bụng, mình còn lo là cậu, may sao cậu thông minh.”
Chỉ uống một cốc sữa đậu cũng được coi là thông minh. Mạnh Tư Trình đáp: “Vì tôi đi ngay đằng sau cậu.”
Tống Hề Đào: “…” Thảo nào Mạnh Tư Trình biết đó là sữa đậu cậu mang.
Biết là của cậu mang mà Mạnh Tư Trình vẫn dám uống, liệu có phải Mạnh Tư Trình đã có ý với cậu từ trước rồi không?
Tống Hề Đào: “Sáng mai mình có tiết chuyên ngành, hướng dẫn đồ án tốt nghiệp, cậu đừng đi theo mình, ở nhà trông con đi.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi ——”
Tống Hề Đào dọa anh: “Cậu đến đấy là biến thành người mẫu lõa thể miễn phí đấy nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Thôi được, vậy cậu tự đi.”
Một lúc sau, Mạnh Tư Trình nói thêm: “Cho cậu vẽ thì được.”
Tống Hề Đào hút một ngụm trà sữa ngọt lịm: “Mình thèm vào.”
Buổi tối, nghe tin Đu Đu không thể ngủ chung với mình, Tống Hề Đào bèn nộp đơn xin vượt cấp lên Giang Mộng Lệ nhưng bị từ chối thẳng thừng, còn bị đe dọa: “Mai mẹ sẽ sang bế Đu Đu về bây giờ.”
Mạnh Tư Trình: “Hiện tại cậu cần ngủ đủ giấc, hoặc chờ đến khi nào Đu Đu ngủ được một mạch xuyên đêm.”
Tống Hề Đào: “Thôi vậy.” Đằng nào Đu Đu cũng ở ngay sát vách, rất gần.
Cậu ngủ liền một mạch đến sáng hôm sau. Lúc rửa mặt, cậu chợt chột dạ, mở to mắt hỏi Mạnh Tư Trình: “Tối qua Đu Đu có khóc không?”
Mạnh Tư Trình: “Không khóc.”
Tống Hề Đào: “Có phải cậu lén nhét bịt tai vào tai mình không vậy?”
Mạnh Tư Trình: “Không hề, vén áo lên.”
Tống Hề Đào vén áo lên để Mạnh Tư Trình bôi thuốc cho cậu.
Ăn sáng xong, Mạnh Tư Trình xách dụng cụ vẽ giúp cậu: “Tôi đưa cậu đi.”
Tống Hề Đào: “Đã nhất trí là mình tự đi rồi mà!”
Mạnh Tư Trình: “Tôi chỉ đồng ý để cậu tự ngồi học thôi.”
Tống Hề Đào cảm giác như quay về thời tiểu học, bị Tống Hoắc “áp giải” đến trường: “Sau này cậu cũng đưa con trai đi học kiểu này ư?”
Mạnh Tư Trình: “Ừm.”
Tống Hề Đào: “Thế cậu không đi làm à?”
Mạnh Tư Trình: “Tôi đang cân nhắc làm việc ở trường luôn.”
Tống Hề Đào sốc. Mạnh Tư Trình muốn tự tay dạy con trai ư?
“Đừng nói là tốt nghiệp xong cậu định đi thi tuyển vào các trường nhé?”
Mạnh Tư Trình: “Không được à? Làm quen trước với đối tượng trẻ em.”
Tống Hề Đào: “Cậu giỏi toán như vậy mà, Đu Đu được cậu dạy chắc chắn sẽ giỏi toán lắm, có cậu đúng là may mắn quá đi.”
Khóe môi Mạnh Tư Trình không giữ được: “Còn sớm, chưa thể kết luận được đâu.”
Tống Hề Đào chợt thấy ánh ban mai le lói cho nhà họ Tống, hớn hở và mãn nguyện đi học. Giáo viên cho tan sớm, cậu không báo Mạnh Tư Trình mà tự đi về nhà, bắt gặp một cảnh tượng đầy ấm áp ——
Mạnh Tư Trình vừa bế Tống Đu Đủ vừa viết luận văn tốt nghiệp khoa Toán, bóng lưng anh hiện lên vẻ nghiêm nghị và tao nhã.
Hình ảnh Mạnh Tư Trình tập trung học hành, dù Tống Hề Đào đọc chẳng hiểu gì nhưng vẫn thấy vô cùng sâu sắc. Ngay cả nhóc con trong vòng tay anh cũng như được truyền cảm hứng toán học.
Mắt Tống Hề Đào ánh lên lấp lánh.
Nghe thấy tiếng động, Mạnh Tư Trình ngoái đầu lại: “Được tan sớm à?”
Tống Hề Đào lôi điện thoại ra chụp ảnh: “Mưa dầm thấm lâu! Mình phải chụp cho ba mẹ mình xem!”
Để Giang Mộng Lệ và Tống Hoắc biết, việc đưa Đu Đu tới đây để được hun đúc là một quyết định vô cùng chính xác.
Mạnh Tư Trình liếc nhìn nhóc con trong lòng, đáp nghiêm túc: “Chưa chắc mưa dầm thấm lâu. Đu Đu giống hệt cậu, toàn nhắm mắt thôi.”
Tống Hề Đào nhớ lại lần đầu tiên mình hỏi bài Mạnh Tư Trình môn toán, vì nghe không hiểu gì nên cậu đã phải nhắm tịt mắt vào.
Tống Hề Đào: “Thằng bé nhắm mắt thì cậu có thể nói thành tiếng mà. Vừa tính toán cậu vừa đọc cho nó nghe chứ.”
Mạnh Tư Trình: “Bọn tôi làm toán thường ít ai đọc thành tiếng.”
Tốc độ miệng nói sao theo kịp tốc độ não hoạt động.
Tống Hề Đào giải đề toán cứ nhìn thấy số là phải đọc lên theo quán tính: “…”
Mạnh Tư Trình kiêu ngạo đến vậy mà sẽ đi dạy toán cho các khối lớp bé ư?
Mạnh Tư Trình giảng bài quá cao siêu, mình 17 tuổi nghe còn như nước đổ lá khoai, em bé Đu liệu có tiếp thu nổi không? Đừng nói cuối cùng cậu vẫn là người phải đứng ra dạy 1 + 7 = 8 nhé?
Tống Hề Đào góp ý tận đáy lòng: “Nếu cậu muốn làm giáo viên, mình kiến nghị cậu nên bắt đầu dạy hẳn từ lớp 1 ấy.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi sẽ cân nhắc.”
Buổi tối, đến giờ Tống Đu Đu cần được tắm.
Người tắm chính: bảo mẫu; trợ thủ: Mạnh Tư Trình; giám sát viên: Tống Hề Đào.
Bốn người chen chúc trong cái nhà vệ sinh vốn không rộng rãi gì cho cam. Hai người lớn ngồi xổm, Tống Hề Đào chỉ còn chỗ đứng xem ngoài cửa, mất hết cơ hội thực hành. Nhìn cái cổ của Đu Đu béo mầm khó kỳ cọ, cậu khao khát được đích thân động thủ lắm luôn.
Chiều cao của Mạnh Tư Trình quá choán tầm nhìn, Tống Hề Đào bèn chỉ huy Mạnh Tư Trình đổi chỗ với chị bảo mẫu.
Đến lúc này, bảo mẫu đã biết trong gia đình này, người trả lương và người làm chủ không phải là một.
Tắm xong, Mạnh Tư Trình sát trùng và lau khô phần rốn cho nhóc con. Nơi đây từng nối liền với Tống Hề Đào, sau khi tách rời cũng để lại dấu vết, ở phía người ba sẽ chỉ sâu hơn, nặng hơn.
Mạnh Tư Trình: “Xem tắm chưa đã thèm à?”
Tống Hề Đào buột miệng đáp ngay: “Ừa.”
Mạnh Tư Trình: “Vậy tôi tắm cho cậu, đảm bảo bình đẳng.”
Hồi ức liên quan ập vào não, chưa động đến nước Tống Hề Đào đã mềm oặt: “Khỏi, khỏi cần, mình tự làm là được.”
Lần trước Mạnh Tư Trình dám duỗi tay dài đến thế, lần này há chẳng duỗi thẳng vào trong luôn ư?
Nhỡ đến lúc ấy Mạnh Tư Trình kể khổ rì rầm mấy câu kiểu “Chăm Đu Đu vất vả lắm”, “Buổi tối có ngủ được là bao”, “Cần khích lệ động viên một tí”, thì cậu phải ứng phó sao bây giờ?
Mạnh Tư Trình: “Cậu có cân nhắc nửa tiếng thì cuối cùng cũng là tôi tắm, không dưng mất công giày vò mình thêm ba mươi phút.”
Tống Hề Đào: “…” Nói cũng chí lý thật.
…
Tống Hề Đào phát hiện, hóa ra Mạnh Tư Trình vạch rõ ranh giới đàng hoàng.
Hoạt động tắm hộ không hề có chuyện được voi đòi tiên.
Một phần chắc cũng bởi cậu không thể để dính nước quá lâu, nên Mạnh Tư Trình thiếu thốn cơ hội.
Tống Hề Đào cũng chuẩn bị tâm lý, kiềm chế bản thân hẳn hoi, tránh xuất hiện phản ứng ngượng chín mặt giống lần trước.
Trừ mỗi đoạn cuối, lúc Mạnh Tư Trình cởi chiếc áo bị văng nước ra vứt chung vào chậu đồ bẩn, Tống Hề Đào cảm giác đối phương lóa mắt hơn bất cứ cơ thể người nào mình từng vẽ.
Cậu trông Mạnh Tư Trình giặt tay chiếc quần lót mình thay ra, hình như khí huyết tẩm bổ những ngày qua đều vọt hết lên mặt rồi hay sao ấy: “Để mình pha sữa!”
Mạnh Tư Trình: “Cậu ngồi nghỉ đi.”
Tống Hề Đào: “Mình biết làm!”
Mạnh Tư Trình vò đồ lót, chẳng buồn ngẩng mặt: “Phải đảm bảo chính xác tỉ lệ sữa bột và nước. Múc thìa không được đầy thành ngọn, sai số trọng lượng trong khoảng 1,7%. Một thìa sữa bột đi với 30,12 ml nước, nhiệt độ thích hợp 42,25 độ C. Cứ tăng thêm 0,1 độ C phải lắc ít đi 0,2 vòng, nếu không dễ tạo bọt khí, uống vào sẽ đầy bụng.”
“Đu Đu cần uống 135 ml sữa. Cậu ra xem nhiệt độ nước trong bình rồi quay về báo cho tôi cần bao nhiêu sữa bột, bao nhiêu nước, lắc bao nhiêu vòng nhé.”
Tống Hề Đào: “…” Cái gì vừa đổ lên đầu cậu vậy?
Phức tạp đến vậy ư?
Chẳng phải lần nào ba cậu cũng múc ầm ầm mấy thìa sữa bột, lắc một hồi, thử nhiệt độ một chút là xong sao?
Mọi người pha sữa bột đều âm thầm tính nhẩm giải toán trong bụng đó sao?
Tống Hề Đào: “Mình không pha nữa.”
Mạnh Tư Trình: “Ừ.”
Tống Hề Đào lùi khỏi nhà vệ sinh, đứng giữa phòng khách nghĩ ngợi hồi lâu.
Không còn nhìn thấy mặt Mạnh Tư Trình nữa là não cậu tỉnh táo rõ nét hẳn.
“Mạnh Tư Trình, cậu lừa mình chứ gì?”
Mạnh Tư Trình bưng chậu đi phơi, nghe vậy khẽ cười: “Cũng hơi hơi.”
Tống Hề Đào: “Hứ.”
…
Cặp đôi trẻ lóng ngóng chăm sóc Đu Đu. Sang tháng Tư, xuân ấm hoa nở, thỉnh thoảng Mạnh Tư Trình còn bế theo Đu Đu đến trường đón Tống Hề Đào tan học.
Cảnh quan Đại học Sư phạm khá đẹp, có thể đi dạo như trong công viên, cho Đu Đu tranh thủ tắm nắng.
Tống Hề Đào: “Hôm nay trời đẹp thế mà cậu không bế Đu Đu đi cùng à?”
Mạnh Tư Trình: “Ngủ mất rồi.”
Tống Hề Đào bước theo sau Mạnh Tư Trình. Những hôm không có con, cả hai sẽ chọn đường tắt, đi qua phố sinh viên tương đối tấp nập, lượn lờ cho vui, mua vài thứ nho nhỏ.
Mạnh Tư Trình: “Hôm nay dì Phượng nấu canh vịt hầm thuốc bắc mà cậu ghét nhất đấy.”
Sắc mặt Tống Hề Đào hơi sững lại. Món này là kiểu chưng cất nguyên con vịt quê thả đồng cho ra nước hầm màu nâu, kết hợp thêm với thuốc bắc, siêu siêu khó nuốt.
Mùi vị cực nồng, nhưng dì Phượng lại khen “Ngọt đậm lắm”.
Cậu hơi lơ đễnh, không để ý Mạnh Tư Trình đã dừng chân, thế là đâm sầm vào vai anh: “Sao cậu dừng lại thế?”
Mạnh Tư Trình quay sang, bắt gặp biển tên một quán “Canh Mala Tiểu Mễ”: “Quán này xuất hiện năm lần trong các đơn đặt ship ngoài của cậu, lần đầu tiên cậu thanh toán 14,7 tệ.”
Tống Hề Đào thảng thốt. Mạnh Tư Trình mới xem hóa đơn một lúc đã lật sạch sành sanh gốc gác nhà cậu: “Đã bảo đấy là giá áp voucher rồi mà! Quán người ta đắt lắm đấy nhé! Cấm giở lại nợ cũ nữa ——”
Mạnh Tư Trình dắt tay cậu đi vào: “Bọn mình vào nếm thử xem.”
Gì cơ?
Mạnh Tư Trình đang đưa cậu đi ăn canh mala ư?!!
Nội tâm Tống Hề Đào bung xõa nở hoa, cậu lập tức quên béng chuyện mình đang bị dắt tay, hớn hở bám gót.
“Mình muốn nhúng quẩy, quẩy của quán này ngon cực.”