Chương 59: Dấu mốc tốt nghiệp

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 59: Dấu mốc tốt nghiệp

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Hề Đào chọn nước dùng hơi cay.
Mạnh Tư Trình: “Tốt nhất là...”
Tống Hề Đào: “Yên tâm đi, đầu bếp ở thành phố Nam biết rõ thế nào là ‘hơi cay’. ‘Hơi cay’ tức là cậu sẽ cảm nhận được mùi thơm của ớt, nhưng ăn vào thì lại chẳng thấy cay chút nào.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu am hiểu thật đấy nhỉ.”
Tống Hề Đào không dám đắc ý, cầm chiếc chậu lớn đi chọn rau. Ngày nào cũng thịt cá ngồn ngộn thành ra ngán lắm rồi, cậu thèm ăn chút rau xanh. Nhưng nếu ăn chay hẳn thì lại kén chọn, nên thịt cứ dồn hết cho Mạnh Tư Trình ăn hộ.
Tống Hề Đào: “Mình được ăn bao nhiêu?”
Mạnh Tư Trình: “Phải để dành bụng còn ăn canh dì Phượng hầm nữa chứ.”
“Ông chủ ơi, cho thêm cái bánh quẩy nữa ạ.” Tống Hề Đào đặt chậu rau lên cân. Chủ quán đã quen với việc các cặp đôi chọn chung một chậu, nhưng hai chàng trai thì quả thực là tương đối hiếm gặp.
Tống Hề Đào lấy hai chiếc bát nhỏ, hơi lo Mạnh Tư Trình sẽ chê bát ở đây chưa được khử trùng. Cậu đang do dự thì Mạnh Tư Trình đã cầm lấy, sau đó anh mở túi lấy ra một bộ bát đũa mini: “Cậu dùng cái này.”
Tống Hề Đào nhận bát, hóa ra Mạnh Tư Trình đã định mời cậu ăn canh mala ngay từ khi rời nhà rồi ư!
Chờ một lát, chủ quán bưng ra bát canh mala to đùng, kèm theo một chồng quẩy đã cắt thành từng miếng nhỏ.
Tống Hề Đào nhúng quẩy vào nước dùng khoảng 3 giây: “Cậu ăn thử đi.”
Bánh quẩy có phần vỏ giòn rụm, bên trong hút đẫm nước canh như bọt biển, cắn một miếng là cảm nhận được đủ vị giòn, mềm, đậm đà, thơm ngon.
Tống Hề Đào ăn rất hăng say, chóp mũi đã lấm tấm mồ hôi thì Giang Mộng Lệ gọi video cho cậu. Giang Mộng Lệ nắm rõ thời khóa biểu của cậu, biết cậu đã tan học nên gọi điện dặn cậu nhớ đưa Đu Đu đi tiêm vắc xin.
Hình ảnh đập vào mắt Giang Mộng Lệ là quán ăn bình dân sơ sài và khóe môi cong tớn vui sướng của con trai mình: “Chỉ có hai đứa ra ngoài ăn thôi à? Đu Đu đâu rồi?”
Tống Hề Đào: “Lại chả thế ạ, chứ Đu Đu làm sao mà ăn được.”
Giang Mộng Lệ: “…Con ăn đi, đừng quên con trai con phải tiêm vắc xin nữa nhé.”
Tống Hề Đào: “Vâng ạ.”
Cả hai ăn lưng lửng bụng, rời quán rồi tiếp tục đi bộ dọc con phố sinh viên.
Bước ngang qua một hàng gà xào Kung Pao, Mạnh Tư Trình nói: “Quán này cậu từng gọi một lần rồi.”
Tống Hề Đào: “Dở lắm.”
Mạnh Tư Trình: “Thế à? Các quán cậu từng gọi về ăn, tôi đều muốn nếm thử.”
Người yêu là vậy, Mạnh Tư Trình đang lên kế hoạch tận dụng ba tháng tới để hoàn thành "tiến độ tình yêu gà bông học đường".
Hơn nữa, cuộc sống đại học của Tống Hề Đào đã sắp kết thúc, Mạnh Tư Trình không hy vọng ấn tượng của cậu về học kỳ cuối cùng chỉ toàn đồ bổ và sữa bột.
Cậu ấy nên được thỏa sức khám phá hết một lượt con phố sinh viên đầy kỷ niệm, để chào tạm biệt trường đại học thật vui vẻ.
Đương nhiên là khám phá trong khuôn khổ thôi.
Tống Hề Đào: “Thế nhỡ cậu gặp phải quán nào dở thì sao?” Liệu cậu có cố tình kiếm cớ phạt mình không đây?
“Quán gà Kung Pao này dở lắm luôn ấy, đừng tốn tiền cho chủ quán làm gì.”
Mạnh Tư Trình: “Vậy tôi sẽ vừa ăn vừa xị mặt.”
Tống Hề Đào: “…”
Chẳng lẽ cậu là bạn trai của chủ quán chắc?
Hôm sau, Mạnh Tư Trình và Tống Hề Đào cầm theo sổ tiêm chủng, dẫn Tống Đu Đủ đi tiêm vắc xin.
Tống Hề Đào đã tìm hiểu trước, phát hiện nhóc con bé xíu thôi mà tháng nào cũng phải tiêm. Đây sẽ là thử thách lớn nhất trong cuộc đời chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn của bé.
Phòng tiêm chủng ngập tràn tiếng khóc trẻ em. Tống Đu Đủ vô tư vẫn chưa hề hay biết điều gì sắp xảy đến, gương mặt bụ bẫm ngó nghiêng trái phải, mãi cho tới khi ba lột quần bé, để lộ ra cặp đùi trắng nõn như miếng đậu.
Một mũi vắc xin tiêm vào đùi. Chị y tá rút ống tiêm ra, Tống Đu Đủ phản xạ chậm nửa nhịp, toàn bộ khuôn mặt lập tức đỏ bừng, bé òa khóc hu hu.
Tiếng khóc làm trái tim hai ông bố thắt lại. So với đông đảo các bố mẹ đang điềm đạm dỗ con, thì nhìn biểu cảm của cả hai thôi đã biết họ là "lính mới".
“Đu Đu ngoan, xong rồi, không đau nữa đâu.” Tống Hề Đào học theo các mẹ khác, tự tay ôm lấy nhóc con dỗ dành, dỗ mãi tới khi bé nín bớt mới giao lại cho Mạnh Tư Trình.
Nhóc con dúi đầu vào lòng bố, từ từ nín khóc, chỉ còn hai quầng đỏ hoe quanh đôi mắt.
“Lớn mau đi Đu Đu, thế thì khóc xong ba còn có đồ ăn, đồ chơi, đồ mặc để động viên con, trà sữa với gà rán ngon lành lắm đó.”
Đâu giống lúc này, khóc xong cũng chỉ quay về bú sữa, chẳng có gì để khen thưởng, chẳng biết gì hết, mất công gồng mình chịu đau.
Hai người ở lại khu vực theo dõi thêm nửa tiếng rồi mới về nhà.
Tháng 5, Tống Đu Đủ đã học được nụ cười giao tiếp xã hội, khác hẳn nụ cười vô thức hồi trước. Giờ đây, nụ cười ấy bộc lộ cảm xúc vui vẻ thực sự, nảy sinh từ quá trình tiếp xúc với hai ba.
Buổi sáng, trong khi Tống Hề Đào tập thể dục theo hướng dẫn của bác sĩ thì Mạnh Tư Trình bế nhóc con ngồi ngoài xem.
Tống Hề Đào buộc hai quả bóng bay nhỏ ở cánh tay, cậu cử động là bóng bay màu đỏ cũng lửng lơ lên xuống.
Cậu giơ tay lên, Tống Đu Đủ bật cười khanh khách.
Cậu hạ tay xuống, Tống Đu Đủ hahahahaha.
Trêu bé cưng dễ quá, cứ có thứ gì lướt qua trước mặt bé thật nhanh là bé đã bật cười rồi. Dì Phượng còn lo bé cười trớ sữa mất, phải gọi: “Nghỉ một lát đã Đào ạ.”
Tống Hề Đào không dám chọc nữa, sợ Tống Đu Đủ cười hết cả sáng: “Mạnh Tư Trình, con trai cậu cười một ngày còn nhiều hơn cậu cười cả năm đấy.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm.”
Tống Hề Đào bảo anh thả Đu Đu xuống, rồi bất thình lình tập kích cù anh: “Buồn không? Học Đu Đu cười đi mau lên!”
Mạnh Tư Trình cười ôm lấy cậu: “Buồn.”
Thấy hai ba dúi dụi kề sát, Tống Đu Đủ lại bấu chăn bật cười tiếp.
Cả nhà ba người đều đang cười.
Tống Hề Đào chộp lấy điện thoại, chụp lại cảnh Mạnh Tư Trình và Tống Đu Đủ cùng phá ra cười.
Chụp lén xong mấy bức, Tống Hề Đào nổi hứng ghiền phác thảo bố cục của một sinh viên mỹ thuật, thấy khung hình cứ đơn điệu, thiếu thiếu gì đó.
Chợt cậu tia được quyển sách Toán cao cấp của Mạnh Tư Trình trên bàn, mắt sáng rực lên.
Tống Hề Đào bế Tống Đu Đủ đặt vào lòng Mạnh Tư Trình, sau đó cậu dúi quyển sách vào tay Mạnh Tư Trình: “Mau, giả vờ dạy nó học toán.”
Tranh thủ lúc khóe môi Đu Đu chưa nhăn nhó, cậu muốn chụp một bức ảnh kỷ niệm dấu mốc Đu Đu “vui vẻ học toán”.
Mạnh Tư Trình nghe lời giở sách, lật đến trang có hình đồ thị hàm số, thực sự không hiểu ai nghiện toán hơn ai.
Sau đó, Tống Hề Đào trơ mắt chứng kiến cái miệng của Đu Đu mím lại.
Đu ơi sao con không cười nữa?
Chắc chắn là tại tư thế giở sách của Mạnh Tư Trình có vấn đề. Tống Hề Đào dựng điện thoại lên, chỉnh chế độ chụp liên tiếp, rồi cậu giật lấy quyển sách, nhẹ nhàng che phủ gương mặt Đu Đu. Tầm mắt Đu Đu tối sầm, “Ú —— òa”, Tống Hề Đào nhấc sách ra, phía trước lại sáng bừng.
Bình thường chỉ cần cậu úp hai lòng bàn tay bịt mắt Đu Đu rồi thả ra, hoặc dùng chăn cũng được, bé Đu Đu sẽ cười tươi khua khoắng tay chân.
Song Tống Đu Đủ lại nhìn ba bằng ánh mắt ngơ ngác như một con cún con không biết cách chơi cần câu mèo. Mặc cho Tống Hề Đào múa may hăng say đến mấy, bé cũng chỉ ngẩng đầu lên rồi cúi đầu xuống.
“Làm sao thế này? Sao lại không nể mặt toán?” Tống Hề Đào đứng dậy xem thử ảnh, phát hiện suốt mấy chục bức ảnh, mặt Đu Đu đều đong đầy thắc mắc.
“Mạnh Tư Trình, gen toán của cậu đâu?” Chẳng lẽ vừa nhìn thấy hình vẽ toán học là Tống Đu Đủ không vui nổi nữa ư? Đừng vậy chứ con?
Mạnh Tư Trình suy ngẫm: “Chắc tại phích cắm vào hơi nông, bề mặt tiếp xúc chập chờn, chưa truyền được sang cho cậu.”
Tống Hề Đào đỏ bừng mặt: “Cậu còn dám ngồi đó đùn đẩy trách nhiệm! Mình ra lệnh cho cậu mỗi ngày phải bế Đu Đu đọc công thức toán một tiếng đồng hồ nhé!”
Mạnh Tư Trình: “Sẵn sàng tuân lệnh.”
Quả nhiên, hàng ngày vào khung giờ đẹp nhất buổi sáng, Mạnh Tư Trình bế Tống Đu Đủ đọc công thức và định lý toán cho bé nghe thật.
Giọng anh trong trẻo, vang êm tai, từ tốn vừa vặn.
Tống Hề Đào cũng giám sát hàng ngày, nhưng nghe như vịt nghe sấm. Giọng Mạnh Tư Trình cộng với toán học, triệu chứng dị ứng lại tái phát rồi đấy. Một khi dị ứng, người ta sẽ gà gật buồn ngủ.
Màn thai giáo muộn màng này có tác dụng thôi miên hơn cả khúc hát ru.
Thầy Mạnh đọc mẫu một hồi, học sinh trong lòng ngủ gật. Quay đầu xem, giáo viên dự giờ cũng đã ngủ khò.
Thậm chí chẳng biết cháu nào ngủ trước luôn.
Giây phút choàng tỉnh trên giường, Tống Hề Đào chết lặng. Tất cả là tại giọng đọc của Mạnh Tư Trình bình bình thiếu độ trầm bổng đấy, giáo viên kiểu cậu ấy mà đi dạy lớp 1 có khi học sinh gục như ngả rạ mất.
Cậu lập tức ngừng hoạt động "giục chồi lớn nhanh", sợ Tống Đu Đủ tạo thành thói quen, tưởng nhầm toán là bài hát ru thì chết dở.
Tống Hề Đào lần lượt hoàn thành thủ tục tốt nghiệp. Giữa chặng, Mạnh Tư Trình có về trường hai chuyến, về thành phố Hải một chuyến, và đỗ phỏng vấn vị trí giáo viên toán cho trường THPT trọng điểm đúng như kỳ vọng.
Thời Lưu kể lúc biết tin Mạnh Tư Trình đi làm giáo viên cấp 3, Mạnh Xế Chử rất cạn lời: “Sao không đến công ty mà làm?”
Mạnh Tư Trình nói với anh họ: “Trân trọng trải nghiệm của sinh viên mới ra trường.”
Mạnh Xế Chử bó tay: “Làm quản lý thì không cần sinh viên mới ra trường à?”
Cất công đi làm giáo viên trước để phục vụ công cuộc giáo dục con trai, cháu anh ta phải chịu áp lực nhường nào cơ chứ.
“Thời Lưu, em phải trao đổi với bạn thân em đi, đừng gò ép trẻ con thái quá.”
Tống Hề Đào vô tội: “Em có bắt Mạnh Tư Trình đọc công thức cho Đu Đu nghe buổi sáng nữa đâu.”
Thời Lưu: “…” Cậu từng làm thế luôn hả?
Ngày 1 tháng 6, lễ tốt nghiệp của Tống Hề Đào diễn ra.
Giang Mộng Lệ và Tống Hoắc dành dụm hai ngày nghỉ, dẫn theo Tống Nhạn Lý bay đến dự.
Tống Nhạn Lý, 10 tuổi, một hôm nào đó về nhà hay tin Đu Đu đã bị Mạnh Tư Trình bế đi mất. Cô bé âm thầm thề rằng cả đời sẽ không gọi Mạnh Tư Trình là anh dâu.
Lúc máy bay hạ cánh, Tống Nhạn Lý được giới thiệu rằng Mạnh Tư Trình là giáo viên dạy toán.
“…”
Cô bé biết điều, khúm núm chào hỏi: “Thầy Mạnh ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Chào em, có bất cứ khó khăn gì trong học tập đều có thể hỏi anh.”
Tống Nhạn Lý: “Dạ.”
Giữa hàng triệu sinh viên ra trường, chỉ một số ít có được trải nghiệm chụp ảnh chung với con trai mình ngay tại lễ tốt nghiệp.
Tống Hề Đào mặc áo cử nhân màu hồng, chụp chung với Tống Đu Đủ, với cả nhà, và với Mạnh Tư Trình trước tấm biển in tên trường.
Giang Mộng Lệ gặp lại bé Đu Đủ hoạt bát đáng yêu. Mạnh Tư Trình không hề nuốt lời đã cam kết với cô, chăm sóc cả Đu Đu và Tống Hề Đào rất tốt.
Cô quan sát và nhận ra một việc khó tin: thế mà hai đứa vẫn chưa yêu hẳn.
Ban đầu, Giang Mộng Lệ nhắc Mạnh Tư Trình nhớ kỹ giới hạn, đó là cảnh cáo Mạnh Tư Trình rằng Tống Hề Đào còn đang hồi phục, đám trẻ ở chung bắt buộc phải có giới hạn.
Đến giờ, Giang Mộng Lệ đã hoàn toàn thân thiện và vui vẻ với Mạnh Tư Trình.
Lương Dịch vào làm ở chi nhánh tập đoàn Mạnh Nguyên. Tháng 8 này, anh ấy sẽ đến thành phố Hải tập huấn, đến lúc ấy lại có thể rủ nhau tụ tập.
Cả nhà xách hành lý giúp Tống Hề Đào, mỗi người một thứ cùng lên máy bay.
Ba ngày sau, lễ tốt nghiệp khoa Toán trường Đại học Kinh.
Mạnh Tư Trình chưa bao giờ nghĩ lễ tốt nghiệp của mình sẽ có “người nhà” tham dự.
Tống Hề Đào mang theo áo cử nhân của cậu, ngồi ké lễ tốt nghiệp Đại học Kinh. Hai người, một cổ áo hồng, một cổ áo xám, còn bế thêm một Đu Đu mặc áo vịt vàng ở giữa.
Tống Hề Đào níu cái cổ áo vàng của Tống Đu Đủ: “Đu Đu, liệu sau này con có học ngành kỹ thuật được không nhỉ?”
(*Áo cử nhân ở Trung Quốc có phần viền cổ áo màu khác nhau tương ứng với các lĩnh vực khác nhau: màu hồng – Khoa học Xã hội & Nghệ thuật, xám – Khoa học Tự nhiên, vàng – Kỹ thuật, xanh lá – Nông nghiệp, trắng – Y học, đỏ – Quân sự)
Hội trường khoa Toán Đại học Kinh, tốp những người giỏi toán nhất cả nước đều đang tập trung tại đây.
Cảm giác ai ai cũng là 150 điểm, 146 điểm, 145 điểm biết đi vậy.
Tống Hề Đào đeo khẩu trang bế Đu Đu ngồi trong góc: “Đu Đu, tranh thủ hít ít không khí toán học.”
Bé Đu Đu hít vào, thở ra, hít vào, thở ra.
Lúc bế con trai chụp ảnh chung, Mạnh Tư Trình trả lời thẳng thắn rằng đây là con trai anh. Đu Đu tham gia với tư cách người nhà, đi theo suất của ai thì chứng tỏ công khai là con trai của người ấy.
“Đây là con trai của Mạnh Tư Trình á?”
“Đầu thai thế thì nhất rồi, bé cưng chắc chắn sẽ giỏi toán lắm nhỉ.”
Vậy ư? Tống Hề Đào phấn khởi đút tay vào túi. Bao nhiêu nhân tài khoa Toán Đại học Kinh đã chứng nhận rồi, đảm bảo không dốt toán được đâu.
[Tốt nghiệp xong tôi có chuyện muốn nói với cậu.]
Lần lữa từ kỳ thi đại học tới tận lúc tốt nghiệp đại học, thực ra vẫn là cùng một chuyện đó thôi.
Sáng ngày hôm đó, tim Tống Hề Đào đã bắt đầu đập như trống dồn, cậu biết tỏng Mạnh Tư Trình muốn làm gì! Mấy tháng nay, Mạnh Tư Trình cương quyết đòi tắm cho cậu, tắm đến nỗi cả người nhễ nhại mồ hôi xong lại lặng lẽ tự giải quyết. Hồi đầu, lần nào cậu cũng hồi hộp lo ngay ngáy, về sau thì phát hiện Mạnh Tư Trình chỉ định vào vai thợ kỳ lưng thuần túy thật, đúng là Mạnh Tư Trình cực kỳ giỏi kiểm soát bản thân.
Có mấy buổi chính Tống Hề Đào cũng xuất hiện phản ứng, Mạnh Tư Trình vẫn chỉ bảo chờ tốt nghiệp hẵng tính, còn hỏi cậu có muốn nghe giảng dăm ba câu toán cho hạ hỏa không, tránh tổn thương “gốc rễ”.
Tống Hề Đào thẹn quá hóa cáu.
Mạnh Tư Trình chỉ biết mỗi cái chiêu giảng bài giải đề này thôi à?
Họ thuê phòng khách sạn ở thành phố Kinh, đây cũng là lần đầu Đu Đu ngủ chung với cả hai ông bố.
Mạnh Tư Trình dỗ nhóc con thiếp ngủ, đặt bé lên giường, chuẩn bị "tỉnh tò": “Ngủ rồi, bọn mình...”
Tống Hề Đào: “Từ từ đã, chưa ngủ!”
Vừa chạm vào chiếc giường xa lạ là Tống Đu Đủ lại mở đôi mắt tròn xoe ra, tinh thần phấn chấn.
Tống Hề Đào: “Nhắm vào.”
Tống Đu Đủ nhắm vào, được một lúc lại tiếp tục len lén ti hí.
Mạnh Tư Trình: “Thôi, không ảnh hưởng, đằng nào nó nghe cũng đâu hiểu, lát nữa là ngủ ngay thôi.”
“Nghe cũng đâu hiểu, nghe một lát là ngủ thôi ư? Đây chẳng phải toán thì là gì!” Tống Hề Đào cảnh giác bịt tai: “Mở đầu của cậu lại là giảng toán đấy hả? Thế mình tuyệt đối không lên giường với cậu đâu!”
Mạnh Tư Trình ngớ người. "Mở đầu" bằng giảng toán? Đẳng thức lạ lẫm quá.
Anh trầm ngâm một giây: “Không giảng thì vào thẳng vấn đề luôn được à?”