Chương 70: Tuyến phụ 3.1 – Đu Đu xuyên không

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 70: Tuyến phụ 3.1 – Đu Đu xuyên không

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày đầu tiên Mạnh Tư Trình nhậm chức thầy giáo lớp 1.
Buổi sáng, anh cho học sinh làm trắc nghiệm kiểm tra trình độ. Buổi trưa, anh chấm bài. Buổi chiều, anh trả bài.
Một nhóc con tên Tống Mộc, được 28 điểm, đã lọt vào tầm ngắm quan tâm đặc biệt của anh.
Thầy dạy toán bắt đầu chữa đề. Tống Đu Đu ngồi nghe một hồi, mí mắt díp lại, bé bèn gối lên bài kiểm tra ngủ khò. Gương mặt trắng trẻo hồng hào áp vào giấy, miệng ngậm chặt, ngủ thật lặng lẽ.
Bé nằm mơ một giấc mơ siêu dài. Thầy Mạnh trên bục giảng biến thành bố bé. Tháng 7 bé được học thêm cùng thầy Mạnh, tháng 8 bé được vui chơi nguyên cả tháng, thực sự quá là hạnh phúc!
Tống Đu Đu chép miệng. Ai đó lay tay phải bé, mỗi lúc một mạnh thêm. Sao vậy nhỉ? Động đất ư? Thầy Mạnh sẽ che chở bé thôi!
Tống Đu Đu thình lình mở bừng mắt, chạm phải ánh nhìn sốt sắng từ Hoắc Quyết: “Đoàn tàu đến lượt cậu rồi kìa!”
Đoàn tàu nào cơ? Ba bảo dịp Quốc khánh sẽ cho bé đi tàu hỏa tới thủ đô.
Mạnh Tư Trình đứng trên bục giảng xem Hoắc Quyết gọi Tống Mộc dậy, nhíu mày lại. Đây là ngủ gật hay là hôn mê?
Anh đặt phấn xuống, rảo bước rời bục giảng. Đang định đưa tay đỡ bé lên thì nhóc con đã ngửa đầu trước, nhấc tay dụi mắt.
Mạnh Tư Trình: “Dậy rồi à? Đứng lên trả lời câu hỏi.”
Tống Đu Đu lớ ngớ nhìn thầy Mạnh: “Bố.”
“Hahahahaha!”
Cả đám học sinh rộ lên tiếng cười. Tống Đu Đu ngủ gật trong giờ bị thầy Mạnh bắt quả tang, còn gọi thầy Mạnh là bố nữa!
Mạnh Tư Trình cau mày, ngủ đến ngớ ngẩn rồi sao, “Đứng lên.”
“Bố!”
Tống Đu Đu hơi ngơ ngác. Không phải hôm nay là 25 tháng 8 à? Bé chưa chơi đã đời mà đã khai giảng rồi ư?
“Bố ơi, vào học sớm hơn dự kiến ạ?”
Hoắc Quyết thấp giọng: “Đang điền vào chỗ trống chứ không phải vào học.”
Mạnh Tư Trình viết đề bài lên bảng, nâng cao giọng để át bớt tiếng xì xào bàn tán của nhóm học trò: “Trật tự, số lớn nhất có thể điền được vào ngoặc vuông là bao nhiêu?”
Tống Đu Đu chơi bời cả tháng, trình độ toán học hơi hơi thụt lùi. Bộ não vừa mới ngủ dậy cũng chưa kịp khởi động, bé gãi đầu bảo: “Bố ơi, toán khó quá ạ.”
“Hahahahahahaha!”
“Tống Mộc, gọi bố cũng vô ích thôi.”
Đám trẻ con vốn còn đang sợ sệt oai phong thầy Mạnh mà cuối cùng không thể nhịn nổi nữa, phá ra cười hô hố.
Mạnh Tư Trình: “…” Anh đã hình dung vô số tình huống nan giải, chỉ là chưa ngờ tới cảnh bị học sinh bám lấy gọi bố.
Một chuỗi những tiếng gọi bố liên tục khiến Mạnh Tư Trình hết cách.
Anh có thử nghiêm mặt dọa nạt cũng vô dụng, mà bảo anh lạnh lùng hơn nữa thì anh chịu không làm được.
“Ngồi xuống.”
Tranh thủ cả lớp đang làm bài, Mạnh Tư Trình bước tới cạnh bé: “Tiết toán em nằm mơ à?”
Tống Đu Đu: “Bố ơi, con khát.”
Trống đánh xuôi kèn thổi ngược, lại khơi dậy thêm tràng cười vang dội.
Mạnh Tư Trình không nghĩ mới ngày đầu dạy lớp 1, chẳng những gặp cục đá cứng đầu là Trương Tiểu Quần mà còn dính cả viên kẹo cao su Tống Mộc.
Anh đâu rảnh chiếm dụng thời gian tiết học kì kèo với Tống Mộc: “Sang văn phòng chờ thầy.”
“Ò.” Tống Đu Đu thu dọn cặp sách đi ra khỏi lớp rất thành thạo, bé biết văn phòng thầy Mạnh ở đâu.
Mạnh Tư Trình đứng ở cửa gọi điện cho cô dạy văn: “Tống Mộc đang sang văn phòng, làm phiền cô để ý giúp, gọi phụ huynh em ấy đến đây.”
Nói xong anh lia tầm mắt sắc bén sang mấy đứa nhóc đang cười lăn cười bò, nhoáng cái cả lớp đã im bặt.
Không được cười, bị gọi phụ huynh bây giờ đấy.
Phòng học lặng ngắt như tờ, Mạnh Tư Trình tiếp tục giảng bài.
Tống Đu Đu quen đường quen lối, vòng vào tòa văn phòng, dừng lại trước một căn phòng. Ơ, sao văn phòng của thầy Mạnh lại thành phòng để đồ rồi?
“Tống Mộc, sang đây em.” Giáo viên dạy văn đứng ở cửa văn phòng chung vẫy tay.
Tống Đu Đu chạy tới: “Em chào cô Trương ạ.”
Cô Trương: “Vào trong đợi nhé, đây là chỗ của thầy Mạnh.”
“Dạ.” Tống Đu Đu gật đầu, bỏ cặp sách xuống, trèo lên ghế của thầy Mạnh mở ngăn kéo ra, chuẩn bị ăn kẹo.
Ở đây không có kẹo ư?
Cô Trương: ?
Sao Tống Đu Đu xưa nay lễ phép lại đi lục ngăn kéo của thầy nhỉ?
Cô Trương: “Ba em đang trên đường tới rồi đó.”
Tống Đu Đu: “Oa!”
Cô Trương: ?
Không sợ tí nào à?
Tống Hề Đào vừa mới đưa Tống Đu Đu đến trường chưa được mấy tiếng thì đã nhận được điện thoại của trường, nói Đu Đu gây rối trong giờ học.
Gây rối giờ học?
Chắc nhầm nhỉ? Tuy họ Tống nhà cậu thi trượt, yêu sớm, trốn học, chưa cưới đã có con… nhưng tuyệt đối không bao giờ gây rối trong giờ học đâu! Vào lớp là sẽ biết điều làm một học sinh kém ngoan ngoãn mà!
Tống Hề Đào hớt hải phóng xe điện. Đu Đu à, con làm ba phải nhìn con bằng con mắt khác rồi.
Tống Hề Đào quen xử lý mấy vụ yêu sớm của Tống Nhạn Lý, có kinh nghiệm xin lỗi thầy cô cấp 3 cực phong phú. Thầy Mạnh được điều từ khối THPT sang, kinh nghiệm đó chắc vẫn dùng được nhỉ?
Dạy nốt 10 phút tiết toán còn lại, Mạnh Tư Trình quay về văn phòng, trông thấy nhóc con đang ngồi trên ghế anh đung đưa chân.
Đôi mắt đen láy sáng lóa, gương mặt trắng nõn hồng hào, nhìn thôi đủ biết phải là bé con được gia đình chăm bẵm cẩn thận lắm, khổ nỗi làm sao… gọi bố lung tung?
“Thầy Mạnh!” Tống Đu Đu trông thấy bố, “Tối con muốn ăn đùi gà rán.”
Mạnh Tư Trình: “Sao trong giờ lại gọi thầy là bố? Em có ý kiến về phương pháp giảng dạy của thầy à?”
Tống Đu Đu: “Trong giờ học không được gọi ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Ừm. Em không muốn trả lời câu hỏi theo đoàn tàu hay sao?”
Tống Đu Đu gật đầu thật lực: “Bố ơi, con không muốn!”
Mạnh Tư Trình: “…” Lại gọi bố rồi.
“Bố em tên Tống Hề Đào, ấy mới là bố em. Nếu em gọi người khác là bố thì bố em sẽ buồn đó.” Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt bé phân tích phải trái.
Tống Đu Đu: “Bố không làm bố con nữa ạ? Mình xét nghiệm ADN rồi mà!”
Mạnh Tư Trình nghi ngờ có ai cố tình dạy Tống Đu Đu nói những câu này để bắt chẹt anh? Ai làm nhỉ? Mạnh Xế Chử sao?
“ADN gì?”
Tống Đu Đu: “Thì là con với Hoắc Quyết, dùng tóc của con với máu của bố giám định ADN ấy ạ, có 4 số 9!”
Hoắc Quyết? Mạnh Tư Trình cau mày. Đằng sau Hoắc Quyết là bố cậu bé Hoắc Tấn, chẳng lẽ tất cả mọi việc do Hoắc Tấn chỉ thị?
Hoắc Tấn bất ngờ phát hiện bạn học của Hoắc Quyết lại là con trai anh, vậy nên mượn cớ nhờ anh dạy Hoắc Quyết, thực tế nhằm khiến hai cha con anh tiếp xúc?
Hoang đường quá thôi.
Tống Đu Đu ngồi yên ở ghế nghịch móc khóa treo trên cặp sách mình.
Móc khóa hình cún con này là chiếc bé thích nhất, tiếc là có hôm tan học nhỡ đánh rơi dọc đường về nhà.
Từ từ? Sao móc khóa hình cún con vẫn còn đây nhỉ?
Tống Đu Đu vội hỏi bố: “Bố ơi, hôm nay là ngày 25 tháng 8 ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Giờ đang là tháng 6.”
Tống Đu Đu ngây ngẩn, sao từ Đu Đu tháng 8 bé lại biến thành Đu Đu tháng 6 thế kia?
Bé đang nằm mơ ư?
Ui! Đu Đu ngồi lên cỗ máy thời gian rồi!
“Tháng 6 thầy Mạnh vẫn chưa phải bố mình!” Tống Đu Đu phân tích rành rọt đâu ra đấy, “Tháng sau thầy Mạnh mới làm bố mình.”
Thời điểm này thầy Mạnh vẫn chưa biết gì hết!
Mới có Đu Đu từng đọc tình tiết trong truyện tranh thôi.
Tống Đu Đu nhảy khỏi ghế, nhoài lên lưng bố: “Thầy Mạnh, em kể cho thầy tháng sau sẽ xảy ra những gì, thầy đừng giao bài tập hè cho em nhé, được không ạ?”
Mạnh Tư Trình: “…” Vì không phải làm bài tập mà lại bịa ra cả một câu chuyện như thế này, lớn lên không làm biên kịch thì thật phí tài.
“Em kể thử xem đã nào.”
Tống Đu Đu bèn bắt đầu trần thuật lại tình tiết bộ truyện tranh ôm bầu bỏ chạy của chú Thời Lưu. Riêng câu chuyện thì bé nhớ cực giỏi: “Rất rất lâu về trước, thầy và ba em là bạn cùng trường cấp 3, cả hai thường xuyên làm đề toán cùng nhau.”
Mạnh Tư Trình thấy bé nói năng rành mạch, ánh mắt trong veo, vẻ mặt nghiêm túc không hề giống bịa đặt mà cứ như có ai đó đã kể cho bé nghe thì đúng hơn.
Mạnh Tư Trình thoáng cảm giác đã chạm đến một ký ức mơ hồ nào đó: “Trường cấp 3 nào?”
Tống Hề Đào đáp lời rành rọt: “THPT số 7 ạ!”
Mạnh Tư Trình: “Sau đấy thì sao?”
Tống Đu Đu: “Sau đó thầy Mạnh gặp tai nạn xe rồi mất trí nhớ, bụng ba em thì ngày càng lớn, thế là Đu Đu ra đời!”
Trông thấy móc khóa hình cún con của mình, Tống Đu Đu nhớ tới Đậu Đậu: “Bố ơi, mình về nhà xem Đậu Đậu đi ạ.”
Dứt lời bé mới nhớ ra, “Bố ơi, Đậu Đậu vẫn đang đi học ở học viện cảnh khuyển ạ?”
Vẻ khó tin lập lòe vụt qua ánh mắt Mạnh Tư Trình. Tống Mộc biết việc mình mất trí nhớ, hơn nữa chuyện Đậu Đen tham gia huấn luyện làm cảnh khuyển là do một người bạn huấn luyện viên của anh đưa đi riêng, anh chưa từng phao tin, cớ sao nhóc con đây lại nắm được?
“Ý em là Đậu Đen?”
“Đúng ạ!” Tống Đu Đu chỉ mong mau mau được gặp Đậu Đen, bất chợt sáng dạ, “Thầy Mạnh ơi, Đậu Đậu không cần đi học đâu ạ, Đậu Đậu ham ăn quá nên không tốt nghiệp được đâu.”
Mạnh Tư Trình: Vụ này cũng biết luôn?
Tống Đu Đu áp dụng cực nhanh, thông minh đề xuất: “Bố ơi, con cũng chẳng cần học toán đâu ạ, vì thi cuối kì con cũng không đạt yêu cầu! Chờ kì sau rồi học ạ.”
Mạnh Tư Trình phát hiện phản xạ đầu tiên của anh không phải là nghi ngờ Tống Mộc bịa chuyện, mà là lo lắng việc đến cuối kỳ bé vẫn không đạt chuẩn: “Em thi được bao nhiêu điểm?”
Ánh mắt Tống Đu Đu chân thành: “48 ạ, bố ơi, bố không phải giữ con lại học thêm hàng ngày nữa đâu, vô tác dụng.”
Ánh mắt Mạnh Tư Trình tối sầm lại, nhóc con này còn đoán được trước là anh định giữ nó lại kèm thêm.
Thế giới quan của Mạnh Tư Trình, một người theo chủ nghĩa duy vật, bắt đầu lung lay.
Anh biết mình bị khuyết một phần ký ức từ cấp 3 đến đại học, chắc chắn đã bỏ sót một điều rất quan trọng.
Chính là “thứ” nhỏ xinh trước mặt này ư?
Mạnh Tư Trình sực nhớ ra gì đó, anh vào trang cá nhân của cô Hạ, kéo lên đến thời điểm họp phụ huynh vào tháng 4. Có một bức ảnh tập thể, anh tìm thấy một nam sinh trẻ tuổi xinh đẹp ở chỗ ngồi của Tống Đu Đu, nổi bật một cách lạc lõng, cứ như một sinh viên vô tình lạc vào lớp học vậy.
Anh phóng to ảnh, trái tim chợt đập thình thịch một nhịp rất mạnh. Ký ức trong não đã mất, nhưng tim thì chưa. Chỉ là anh chưa từng gặp người được giấu kín trong tim ấy, trái tim cũng chưa từng nói cho anh biết nó có một hình bóng bên trong.
“Đây là ba em?”
Tống Đu Đu gật đầu: “Thầy Mạnh, em kể xong rồi, không giao bài tập hè được không ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Hiện giờ không có ai, gọi bố cũng được.”
Tống Đu Đu: “Vâng ạ bố.”
Mạnh Tư Trình liếc đồng hồ. Sao Tống Hề Đào vẫn chưa đến? Anh nóng lòng muốn gặp cậu, muốn xác nhận cảm giác trong lòng mình.
“Để thầy gọi thử cho ba em.”
Mạnh Tư Trình nhanh chóng gọi đi: “Đây có phải là phụ huynh của Tống Mộc không ạ? Tôi là Mạnh Tư Trình, giáo viên chủ nhiệm mới của cháu.”
Đầu bên kia có tiếng còi xe, sau đó mới tới giọng nói khá hồi hộp của Tống Hề Đào: “Thầy Mạnh ạ, chào thầy, công ty tôi vừa có việc công tác đột xuất, làm phiền thầy trông cháu thêm một lúc nữa, ba tôi sẽ đến ngay đây.”
Tống Đu Đu nghe thấy rõ mồn một: “Ba ơi, ba phải đi công tác với chú Thời Lưu ạ?”
Tống Hề Đào: “Đúng rồi, sếp đang rất gấp.”
Không phải sếp chính là bác cả đó ư? Tống Đu Đu hỏi: “Bác cả gấp lắm ạ?”
Tống Hề Đào: “Ừ, vậy đã con nhé, Đu Đu con ngồi với thầy Mạnh thêm lúc nữa, ông nội sắp đến rồi.”
Cuộc gọi cắt ngang.
Mạnh Tư Trình: “Bác cả là ai?”
Tống Đu Đu: “Bác cả tên là Mạnh Xế Chử, là bạn trai của chú Thời Lưu ạ.”
Mạnh Tư Trình nghe được giọng Tống Hề Đào, sắp xếp lại một lượt các manh mối: “Đu Đu, vậy tức là em nằm mơ thấy những việc sẽ xảy ra trong 2 tháng tới à?”
Tống Đu Đu: “Bố, con không ngủ gật trong lớp ạ, con chỉ nhắm mắt thôi.”
Mạnh Tư Trình: “Hiểu rồi.”
Tống Hề Đào không hiểu, chỉ là một buổi chiều bình thường, cậu bị gọi phụ huynh nên vội vã chạy đến trường. Kết quả, cậu lại nhìn thấy Mạnh Tư Trình!
Khi ấy cậu đang lượn qua ngay ngoài cửa văn phòng, phải vận dụng hết khả năng khinh công cả đời mới kịp tránh đi mà không làm hai cha con bên trong chú ý.
Đúng vào lúc cậu gọi Tống Hoắc đến giải cứu thì Đu Đu ở bên trong bất ngờ làm một chuyện lớn!
Gọi thẳng Mạnh Tư Trình là bố!
Có lẽ Mạnh Tư Trình sẽ không tin nhưng từng câu từng chữ Đu Đu nói đều là thật, Tống Hề Đào không thể không tin.
Quả đúng Đu Đu đã gặp một giấc mơ thần kì, phơi bày trắng trợn mối quan hệ giữa cậu và Mạnh Tư Trình.
Tống Hề Đào vừa bỏ chạy vừa ngoái đầu nhìn vào phòng, Tống Đu Đu đã tiếp nhận chuyện này rất nhanh, thân thiết như bố con với Mạnh Tư Trình luôn.
Còn cậu thì không thể tiếp nhận nổi.
Trông thấy Mạnh Tư Trình là chân cậu mềm nhũn.
Cậu phải ẩn mình một thời gian, chờ Mạnh Tư Trình lấy lại lý trí. Đu Đu toàn bịa chuyện vớ vẩn thôi!
Mạnh Tư Trình quay lưng lại với Tống Đu Đu: “Bố bảo ông nội con không cần đến rồi, để bố đưa con về.”
Rời khỏi văn phòng, Mạnh Tư Trình liếc về phía góc tường một cái.
Vừa rồi trong cuộc gọi ở đầu dây bên Tống Hề Đào có tiếng chuông trường học, chứng tỏ cậu đã đến nơi nhưng lại bỏ chạy ngay sát giờ. Giọng cũng cực kì căng thẳng, còn bỏ qua sơ hở là cách Tống Đu Đu gọi “Bác cả”.
Anh dám chắc Tống Hề Đào cũng nghe thấy lời Tống Đu Đu nói, xong cậu chuồn mất.
Vốn dĩ hãy còn sót 1% nghi ngờ, giờ thì đã tan biến hoàn toàn.
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Tuyến phụ này sẽ không dài lắm đâu, có lẽ sẽ kết thúc trong vòng 3 chương. Dù sao thì Mạnh Tư Trình đã bật chế độ "hack" Đu Đu rồi.