Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 74
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù đã trở thành Đu Đu nhà giàu, Đu Đu vẫn chưa thoát được nỗi khổ bài tập.
Ba bữa hàng ngày Toán, Văn, Anh đều do Mạnh Tư Trình sắp xếp.
Cường độ can thiệp của Mạnh Tư Trình quá cao, ấy vậy mà Đu Đu cũng tiếp thu rất tốt, rốt cuộc đã có gì xảy ra trong tương lai thế nhỉ?
Chẳng lẽ kiểu hoạn nạn mới thấy chân tình?
Tống Hề Đào giỏi tưởng bở, cậu len lén túm nhóc con lại hỏi: “Tương lai có ai gặp nguy hiểm không, xong được thầy Mạnh cứu hả? Ví dụ con, ba, hay ông nội bà nội.”
Nếu Đu Đu biết trước diễn biến tương lai, giả sử có bất trắc xảy đến thì giờ còn kịp nghĩ cách phòng tránh.
Tống Đu Đủ lắc đầu: “Ba ơi, mọi người đều khỏe mạnh lắm á.”
Nếu cỗ máy thời gian nhanh hơn chút nữa thì cô Hạ cũng đã khỏe mạnh rồi.
Tống Hề Đào: “Không có thật hả, con nghĩ kỹ lại xem.”
Tống Đu Đủ nghiêng đầu suy nghĩ: “Có ạ.”
Tống Hề Đào thấp thỏm trong lòng: “Vụ gì?”
Tống Đu Đủ sờ đầu gối mình: “Ba ơi, mình đang dừng xe chờ đèn đỏ thì bị gió lớn quật ngã, đầu gối ba với con đều bị thương, thầy Mạnh bế con đưa đến bệnh viện.”
Tống Hề Đào vô thức chạm vào đầu gối bé: “Đau không con? Nghiêm trọng không?”
Tống Đu Đủ: “Không nghiêm trọng đâu ba, thầy Mạnh bảo chỉ bị thương ngoài da thôi, còn bảo con không cần đi học nữa!”
Tống Hề Đào: “Hôm nào thế? Để ba xin cho con nghỉ.”
Tống Đu Đủ mím môi, hiện giờ toàn là thầy Mạnh lái xe đưa đón bé đi học, không lo bị gió quật đổ xe nữa đâu, mắt bé đảo tròn: “Thứ Tư tuần sau ba ạ.”
Sáng thứ Tư có hai tiết toán liền nhau, bé thích nhất là được nghỉ thứ Tư!
Tống Hề Đào mở Weixin báo ngay với Mạnh Tư Trình: “Thứ Tư tuần sau Đu Đu không đi học, xin nghỉ một hôm.”
Mạnh Tư Trình: “Tại sao?”
Tống Hề Đào: “Thứ Tư tuần sau Đu Đu sẽ bị thương trên đường đến trường.”
Mạnh Tư Trình: “Hôm đó là tôi đưa đón hay cậu đưa đón?”
Nếu là anh, Mạnh Tư Trình cân nhắc mấy hôm tới sẽ chuyển sang đi bộ đưa Đu Đu đi học. Nếu là Tống Hề Đào thì chứng tỏ sự cố xảy ra do xe máy điện, bây giờ đổi thành Cullinan chắc hẳn có thể phòng tránh.
“Mình chở đi, được chưa hả.” Tống Hề Đào cắn răng, đã bắt đầu phân chia trách nhiệm rồi sao?
Sao Mạnh Tư Trình lại là kiểu đàn ông điển hình hễ con bị thương là quay sang trách vợ được nhỉ?
Mạnh Tư Trình gọi điện giải thích trực tiếp luôn: “Ý tôi không phải thế, tôi chỉ muốn biết nguyên nhân cụ thể để thay đổi phương tiện giao thông cho hợp.”
Tống Hề Đào: “Ồ.”
Mạnh Tư Trình: “Đu Đu, hôm ấy trời mưa hay trời nắng?”
Tống Đu Đủ: “Nắng ạ! Gió to lắm!”
Mạnh Tư Trình liếc qua dự báo thời tiết, không giống thứ Tư nhỉ, thôi được rồi, cứ đề phòng cả tuần cho chắc.
“Tống Hề Đào, cậu không cần lo quá đâu, Đu Đu nói ra tức là hóa giải rồi, may sao cậu hỏi trước, cậu khôn ngoan lắm.”
Tống Hề Đào: “Ừ.” Thông minh chứ hả, đảm bảo cậu tăng tốc bất thường ở khâu nào đó chứ, nếu không thì chỉ trong hai tháng sao hoàn thành được nhiều việc như vậy?
Mạnh Tư Trình không hề xem Đu Đu là công cụ thúc đẩy tình yêu, anh không hề nghĩ có Đu Đu là mình sẽ có thể cưa cẩm nhanh chóng, tỏ tình và ở bên nhau với tốc độ ánh sáng.
Trái ngược, anh còn muốn cứ từ tốn thôi, để trân trọng hơn nữa cơ duyên mà Đu Đu mang lại, và để Tống Hề Đào đang rối bời có thêm chút thời gian suy nghĩ.
Anh cứ lẳng lặng êm ả, lần lượt từng bước hòa vào với gia đình hoa quả.
Buổi sáng mang theo rau củ tươi đến nhà họ Tống nấu cơm, tình hình đã tiến triển đến mức anh nắm cả mật khẩu, không cần Tống Hề Đào phải dậy sớm mở cửa, anh tự mình làm xong rồi lặng lẽ ra về.
Hôm nay vừa đẩy cửa thì anh bỗng nhiên chạm mặt trực diện với Tống Hoắc sáng dậy đi uống nước.
Mạnh Tư Trình: “…”
Sau một khoảnh khắc, Tống Hoắc xoa trán ngáp dài rồi quay về phòng ngủ: “Hôm nay dậy sớm quá mắt cứ lờ đờ, ngủ thêm lúc nữa vậy.”
Song Mạnh Tư Trình không thể không chào hỏi: “Chú Tống ạ.”
“Hầy.” Tống Hoắc khựng lại, đành phải đối diện với sự thật rằng có thầy giáo “kiểu cô Tấm” đã nấu bữa sáng ở nhà chú cả tháng trời để tìm cách theo đuổi con trai chú.
Tống Hề Đào lấy đâu ra mà nấu được bữa sáng ngon lành thế, ngay hôm đầu tiên Tống Hoắc đã xem camera và bắt quả tang mánh khóe gian lận rồi.
Chuyện này ấy mà, chú không cổ vũ mà cũng chẳng phản đối, cứ để tự nhiên.
Tống Hoắc: “E hèm, cháu đang theo đuổi Đào nhà chú nhỉ?”
Mạnh Tư Trình: “Đúng ạ, xin chú yên tâm, cháu nhất định sẽ đối xử tốt với Đào và Đu Đu.”
Tống Hoắc: “Liệu Đào đến tay rồi cháu có thả Đu Đu không?” Thế thì chú không để yên được đâu.
Mạnh Tư Trình: “Cháu sẽ phụ trách môn toán cho Đu Đu cả đời ạ.”
Tống Hoắc hãy còn hơi vênh váo, “Thế cháu phải chứng minh đi đã ——” Ví dụ cuối kỳ Đu Đu thi được trên 60 điểm.
Tống Đu Đủ vừa thức giấc lơ mơ ra ngoài đi vệ sinh, nghe thấy câu này liền tiếp lời: “Ông nội ơi cháu có bằng chứng ạ, cháu và thầy Mạnh từng xét nghiệm ADN, Đậu Đậu cũng biết.”
Đầu óc Tống Hoắc choàng tỉnh hẳn, “Đu Đu, ADN để giám định cái gì cháu có biết không?”
Tống Đu Đủ: “Đu Đu và bố ạ.”
Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi: “Chú Tống, cháu rất xin lỗi vì đã giấu chú suốt bấy lâu nay, Đu Đu là con trai của cháu và Đào ạ.”
Tống Hoắc mò mẫm tìm điện thoại định gọi cho Giang Mộng Lệ theo phản xạ, về mau lên bác sĩ Giang ơi, to chuyện rồi.
Hóa ra chú đã để mặc cho người cha còn lại của Đu Đu nấu bữa sáng trong nhà cả tháng trời qua.
Từ từ đã.
Thế liệu mình có bị giận cá chém thớt không nhỉ?
Tống Hoắc lại cất điện thoại đi: “Hai đứa trình bày xem.”
Tống Hề Đào ngủ một giấc tỉnh dậy, bí mật đã vỡ lở tan tành.
Mỗi lần Giang Mộng Lệ ở nhà là Tống Hề Đào sẽ không cho Mạnh Tư Trình sang, thứ nhất vì mẹ rất nhạy bén, thứ hai là giờ giấc của bác sĩ khác với giáo viên, những lúc Giang Mộng Lệ ngủ bù ở nhà thì mọi người làm gì cũng phải rón rén nhỏ nhẹ, tránh nấu nướng ồn ào.
“Ý con là con biết rõ mục đích của cậu ta mà vẫn để cậu ta vào nhà?” Giang Mộng Lệ ngó Tống Hề Đào chòng chọc.
Tống Hề Đào chột dạ cúi gằm mặt.
Nhưng Mạnh Tư Trình bảo muốn có một gia đình mà.
“Cả anh nữa, Tống Hoắc, anh không biết một tí nào thật á?”
Tống Hoắc chột dạ giở tờ báo ra che.
Nhưng thằng bé dạy Đu Đu học toán mà.
Giang Mộng Lệ cạn lời: “Mời thẳng sang nhà ở luôn cho rồi, chạy qua chạy lại có mệt không, còn làm Đu Đu không được gọi bố.”
Tống Hề Đào phản bác: “Ở chung không ổn đâu ạ, làm gì có phòng nào thừa.”
Giang Mộng Lệ: “…” Thôi con ơi, đừng giãy giụa nữa.
Tống Đu Đủ không nghe hết câu chuyện nhưng bé cảm nhận được sự bất lực của bà nội, bé bèn chủ động ôm lấy chân Giang Mộng Lệ: “Bà nội đừng giận ạ, dạo này cháu cố gắng học tập lắm ạ! Thi cuối kỳ cháu sẽ đạt yêu cầu!”
Trong nháy mắt cơn bực của Giang Mộng Lệ đã tan biến: “Đu Đu vất vả quá, thầy Mạnh cũng vất vả, chờ đạt yêu cầu xong gọi thầy Mạnh sang ăn cơm.”
Chà, đúng là cái cảm giác chẳng cần phải bận tâm gì, con cháu tự động thi đủ chuẩn như thế này dễ hình thành thói quen dựa dẫm thật.
Đu Đu tham gia cùng một bài thi tới lần thứ hai, lần trước thi xong thầy Mạnh đã giảng giải cặn kẽ những câu sai cho bé đến tận hai lượt, trong trạng thái tỉnh táo, anh dạy còn nghiêm túc hơn cả hai lượt chữa đề thi đại học thật cho Tống Hề Đào ngày xưa.
Tuy đề thi có một vài thay đổi nho nhỏ thì đối với Đu Đu việc đạt mốc yêu cầu vẫn rất dễ dàng và thảnh thơi, bé còn vượt hẳn 20 điểm, được tròn 80 điểm!
Giang Mộng Lệ sung sướng đến phát ngất, chưa bao giờ Đu Đu được tận 80 điểm cả! Sự có mặt của Mạnh Tư Trình đã mang lại bầu không khí mới cho gia đình hoa quả.
Mạnh Tư Trình được dự bữa tụ họp gia đình lần này với tư cách là bố kiêm thầy giáo của Đu Đu, danh hiệu duy nhất còn thiếu chính là bạn trai của Tống Hề Đào.
Trong học kỳ trọng điểm của anh là phụ đạo Đu Đu, tiện thể tăng cường độ hiện diện ở nhà họ Tống, nay được nghỉ hè anh bèn quanh quẩn bên Tống Hề Đào.
Mạnh Tư Trình cực kỳ kiên nhẫn, anh khác với đám nam sinh, cưa cẩm được hai tuần, gặp ngày thứ bảy chủ nhật là vội vàng tỏ tình ngay.
Anh không muốn khiến Tống Hề Đào cảm thấy mình đang đi theo lộ trình mà Đu Đu đã “tiên đoán”, như thể đó là quy luật khách quan.
Thích Tống Hề Đào không phải quy luật khách quan, nó tràn ngập yếu tố chủ quan mãnh liệt từ cá nhân Mạnh Tư Trình.
Giữa tháng Tám, giữa bữa cơm Đu Đu tình cờ hỏi một câu “Ba ơi, hai người vẫn chưa thành đôi ạ?”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình muốn theo đuổi đến mức nào mới chịu tỏ tình đây?
Tầm cuối tháng Tám, trước khi kết thúc kỳ nghỉ hè, là cậu phải đi ký tặng lưu động ở một loạt địa điểm, không ở nhà nữa, cả hôm Thất tịch cũng đang ở thành phố khác.
Dạng truyện đề tài sinh con do họa sĩ giỏi giang mô tả chi tiết như của Tống Hề Đào tương đối hiếm gặp trên thị trường, sáng tác tâm huyết, bứt lên bùng nổ. Ngoài tham gia triển lãm truyện tranh cậu và Thời Lưu còn có các buổi gặp mặt riêng, sắp xếp liền một mạch, mỗi thành phố chỉ nán lại hai hôm.
Lịch trình dồn dập di chuyển liên tục, Tống Hề Đào sẽ không dẫn Đu Đu theo, để bé ở nhà cho Mạnh Tư Trình chăm.
Hôm Thất tịch, trùng hợp Tống Hề Đào và Thời Lưu đang ở thành phố Nam.
Quay về nơi cũ, trước buổi ký tặng Tống Hề Đào phấn khởi rủ Thời Lưu buổi tối đi dạo thử khu phố sinh viên: “Em biết một quán canh mala ngon cực, không rõ giờ còn mở không.”
Thời Lưu ngập ngừng ngại ngùng: “Cậu biết Thất tịch hẹn hò người ta khó lắm đúng không, với cả Thất tịch mà đi mời ăn canh mala là bị đưa lên mạng bóc phốt, bị kêu gọi chia tay đấy!”
Tống Hề Đào thẹn quá hóa giận, bấu chặt chiếc bút vẽ: “Biết rồi!”
Đảm bảo Mạnh Xế Chử đến gặp Thời Lưu cho xem, Mạnh Tư Trình thì chẳng thấy động tĩnh gì, dạo gần đây người ta còn đang bận luyện thi Olympic cho mấy học sinh kìa.
Hàng người chờ ký tặng rất dài, hai tiếng trôi đi, Tống Hề Đào bắt đầu mỏi tay, cậu vẽ nhân vật chibi kèm chữ ký, 20 giây xong một lượt, nhanh hơn cả máy in.
Đằng sau là poster cặp đôi trong truyện cao tận vài mét, một trong hai nhân vật chính có phần bụng dưới hơi nhô lên, vừa khéo đúng ngay chỗ Tống Hề Đào.
Phía trước là hàng dài dằng dặc, người hâm mộ chân thành và nhiệt huyết mang theo thư tay, hoa và quà thủ công.
Hôm nay Tống Hề Đào không đeo khẩu trang, càng vẽ mặt cậu càng đỏ ửng, sao mọi người đều yêu cầu vẽ thai phụ thế!
Còn chỉ định số tháng cụ thể nữa chứ!
“Thông báo: đằng sau ai muốn thấy bạn Đào đỏ mặt thì cứ yêu cầu vẽ thai phụ nhé!”
“Anh Đào Lông, em muốn thai ba tháng ạ, kiểu muốn lên giường mà ngại ngỏ ý với chồng ấy!”
“Tớ muốn sáu tháng! Đi ra ngoài ngượng nghịu phải nấp sau chồng! Níu cánh tay chồng để che bớt bụng!”
Tống Hề Đào vẽ từ thai phụ một tháng cho đến thai phụ mười tháng, nếu không phải chính cậu từng mang bầu thì ai mà nhớ nổi mỗi tháng bụng cong khác nhau thế nào chứ!
Sau ấy có người hâm mộ ghép đủ mười tháng mang thai trên mạng, phát hiện mốc mỗi tháng đều có khác biệt cực kỳ nhỏ, nét vẽ của Đào Lông tinh tế quá đi mất! Khả năng quan sát quá đỉnh! Người thật thì quá đẹp trai!
Độc giả đến dự buổi ký tặng đều tay xách nách mang, hoặc phụ kiện mới nhất vừa mua hoặc quà cáp cho Tống Hề Đào, hàng xếp ngay ngắn, chỉnh tề, thành ra Tống Hề Đào không hề chú ý có một người ôm bó hoa hồng đang từ từ đến gần cậu.
Anh đeo khẩu trang màu đen, song vẻ trẻ trung và tuấn tú hiện rõ mồn một nơi đôi mắt, chiều cao đặc biệt nổi bật giữa hàng dài phần nhiều là nữ sinh, ngay cả Thời Lưu ngồi ở khu bên cạnh cũng quan sát thấy cái đầu nhô lên từ đằng xa.
Ôi, theo đuổi tới tận buổi gặp mặt fan luôn.
Mọi người xung quanh mạnh dạn ngó nghiêng, ngắm nghía Mạnh Tư Trình, này là xếp hàng thay bạn gái hay là fan của bạn trai họa sĩ Đào đây?
Tống Hề Đào nhận lấy quyển truyện tranh độc giả đưa, mở trang bìa phụ ra: “Bạn muốn vẽ gì?”
Mạnh Tư Trình: “Viết, tôi yêu cậu.”
Tống Hề Đào bỗng nhiên ngẩng phắt lên, sững sờ, ngoài 99 đóa hoa hồng đỏ rực rỡ to đùng và gương mặt Mạnh Tư Trình ra thì đôi mắt cậu không còn trông thấy gì khác nữa.
“À, ồ, viết chữ à.” Tống Hề Đào như biến thành học sinh tiểu học đang luyện chữ, cậu nắn nót từng nét viết dòng “Mình yêu cậu” bằng ngòi bút hơi run run.
Mạnh Tư Trình không hề làm lỡ thời gian của người xếp sau: “Hoa này tặng họa sĩ Đào của chúng ta.”
Nói xong anh đặt hoa hồng xuống bàn, đi theo lối ra.
Trợ lý hỗ trợ chuyển bó hoa sang cạnh bức tường giăng poster.
Tống Hề Đào mím môi, ai là “của chúng ta” với cậu.
Sau khi rời khu vực Mạnh Tư Trình chưa về ngay mà ôm tiếp một bó hoa hồng khác vào xếp hàng từ đầu, đồng thời vận dụng chút ít “siêu năng lực”.
“Ba mươi tệ, tôi đổi chỗ được chứ?” Mạnh Tư Trình thành khẩn ngỏ ý hỏi cô gái đứng trước anh.
“Cảm ơn.” Mạnh Tư Trình tiến lên một bước, tiếp tục đổi với người đằng trước.
Nửa tiếng sau, anh đã lại sừng sững ở đầu hàng.
Ngay cả Thời Lưu cũng phải ngứa ngáy hóng chuyện, thực sự quá điêu luyện.
Tống Hề Đào nhấp nhổm đứng hẳn dậy, bó hoa hồng vừa nãy Mạnh Tư Trình tặng là hồng Pháp màu đỏ đậm, bó hiện giờ đang nằm trong lòng anh thì là hồng Avalanche hồng phớt.
Màu sắc tươi tắn tựa hoa đào, bó hoa đẹp vô cùng, Tống Hề Đào cứ dán mắt theo hoa, cậu đưa tay nhận lấy.
“Vẽ gì?”
Mạnh Tư Trình: “Gia đình ba người bên nhau.”
Tống Hề Đào đỏ mặt giao hoa hồng cho trợ lý, cắm cúi vẽ tranh, cậu vẫn vẽ rất nhanh, hệt như cả trăm cả ngàn lần đã vẽ tặng độc giả suốt sáng.
Chỉ có mình Tống Hề Đào biết, chi tiết không hề giống.
Không phải gia đình ba người trong truyện.
Tống Hề Đào gập vội quyển truyện lại, dúi trả Mạnh Tư Trình như ăn trộm: “Xong rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Cảm ơn.”
Người hâm mộ tiếp theo bước lên, mạnh dạn đặt câu hỏi: “Thầy Đào Lông, anh đẹp trai vừa nãy là bạn trai anh ạ?”
Tống Hề Đào: “Vẫn chưa đâu ạ.”
Người hâm mộ: “Sau hôm nay thì đảm bảo thành đôi rồi, anh ấy mời trà mừng cả sảnh rồi kìa!”
Tống Hề Đào: “Cái, cái gì cơ?”
Người hâm mộ: “Anh ấy chuyển cho mỗi người đứng trước ba mươi tệ để xếp hàng cho nhanh đấy ạ.”
Tống Hề Đào: “…”
Phá gia chi tử, đốt tiền nhanh hơn cậu kiếm được.
Buổi ký tặng kết thúc, Tống Hề Đào ôm bó hồng Avalanche, bắt gặp Mạnh Tư Trình trong hậu trường đúng như dự kiến.
Mạnh Tư Trình đỡ bó hoa giúp cậu: “Tối nay cậu có rảnh không? Mình đi dạo khu phố sinh viên chỗ trường cậu, ăn thử quán cậu thích nhất xem.”
Mạnh Tư Trình gắn máy nghe lén trên người cậu đấy à?! Tống Hề Đào đáp: “Cậu biết Thất tịch hẹn hò người ta khó lắm đúng không?”
Mạnh Tư Trình: “Tôi biết, nhưng đây là bạn trai hẹn, tôi làm bạn trai cậu được không?”
Tống Hề Đào làm cao: “Thôi được rồi, vậy mình mời cậu ăn canh mala nhé.”
Kể cả có ai đăng họ lên mạng bóc phốt kêu gọi chia tay, thì cũng sẽ chỉ thu hoạch được một núi lời chúc phúc dài lâu mà thôi.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Tuyến truyện “Nếu như” vượt không thời gian đã hoàn thành.
Chuyện Thời Lưu và anh cả đại khái là như này:
Sếp công xem “Phi Thành Vật Nhiễu” với mẹ, mẹ vừa xem vừa giục cưới.
Trên tivi, thụ là biên kịch thực tập cho chương trình mai mối, gặp tình huống cháy kịch bản phải tự lên sân khấu, bịa ra kinh nghiệm tình cảm vô cùng phong phú, hình mẫu lý tưởng vô cùng ngược đời, viết hẳn vào CV là mê tiền.
Nhưng ngoại hình xuất sắc quá nên khách mời nam nữ cứ nhao nhao lựa chọn.
Sếp công chỉ tay: Con muốn cậu này này.
Tối hôm ấy thụ tưởng mình bị xã hội đen bắt cóc luôn.
————
*Note: Chi tiết canh mala:
Một phần là vì canh mala là món bình dân giá rẻ; ngoài ra có thread trên Zhidao Baidu + comment ở Tấn Giang đều nhắc tới nguồn gốc vụ này như sau: một bạn nữ từ Thanh Đảo tới Thành Đô gặp bạn trai yêu qua mạng, anh bạn trai mời ăn canh mala giá sáu tệ (chưa tới 24.000 VNĐ), xong buổi tối “làm” bạn này mười ba lần…
Bạn nữ cay quá lên mạng than vãn: Yêu qua mạng đúng là không tin được, bà đây lặn lội từ Thanh Đảo sang Thành Đô gặp mày, mày cho bà đây ăn canh mala sáu tệ xong mày đè bà mày ra “làm” mười ba hiệp một đêm. Cuối cùng câu này nổi tiếng.