Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 75: Thời Lưu và Duyên Nợ Bất Ngờ (1)
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Lưu, sinh viên năm ba ngành Biên kịch của Học viện Sân khấu thành phố Hải.
Cậu đang là thực tập sinh biên kịch cho một chương trình hẹn hò ở thành phố.
Chương trình tên “Một thoáng rung rinh” khá nổi tiếng trong thành phố, khách mời chia làm hai loại: một nửa là người thật sự muốn tìm đối tượng, một nửa là diễn viên đóng giả. Khi đó mới cần biên kịch viết lời thoại.
Ví dụ, một cặp đôi làm công ăn lương tại thành phố hạng nhất sắp sửa thành công chọn nhau. Lúc đang trao đổi thông tin quê quán thì khách mời nam bất ngờ nhận ra khách mời nữ là bà cô họ hàng xa chưa từng gặp mặt, đành phải kết thúc trong tiếc nuối.
Ví dụ khách mời nữ xem hết clip, bóc trần ngay tại chỗ rằng khách mời nam đã tái hôn kia chính là anh rể cũ của mình. Khách mời nam cũng bóc mẽ khách mời nữ ở nhà ăn bám chị gái.
Ví dụ người có hình mẫu kỳ quặc lại gặp phải nửa kia tưởng chừng không hợp nhưng lại là định mệnh.
Thường thì mỗi chương trình chỉ cần có một hai điểm nhấn bùng nổ là đủ.
Chương trình này có đặc điểm là nói không với việc giữ khách mời lâu. Một khách mời chỉ được tham gia tối đa hai tập là phải thay người. Thành ra nhiều khi không tìm được người, Thời Lưu còn phải rủ bạn học đến lấp chỗ trống cho đủ số.
“Không đến được hả? Tao đã bảo miếng dưa hấu đó ăn vị cứ lờ lợ mà, mày nghỉ ngơi đi nhé. Thấy không ổn thì nhớ đi bệnh viện khám cẩn thận, để tao hỏi thằng Tư xem có tiện về trông không.”
Hôm nay Thời Lưu nhờ anh cả phòng ký túc đến hỗ trợ mà cuối cùng đối phương đau bụng. Giờ phải tìm ai biết diễn thế chỗ theo kịch bản cậu đã viết thì đúng là khó khăn.
Đạo diễn: “Thời Lưu, bạn cậu đến chưa? Sắp bắt đầu rồi.”
Thời Lưu: “À, cậu ấy có việc đột xuất, em vào thay thế vậy ạ.”
Để đối phó với những tình huống bất ngờ, các thành viên tổ sản xuất chương trình đều đã quay sẵn một đoạn clip dự phòng. Thời Lưu nhập thông tin của mình vào hệ thống, thợ trang điểm đợi sẵn bên cạnh để chỉnh trang cho cậu.
“Nét mặt không cần chỉnh sửa gì, tóc thì bôi ít keo, để lộ trán ra trông cho chững chạc hơn.”
Thời Lưu: “Cảm ơn.”
…
Mạnh Xế Chử xem phim với mẹ già. Gần đây mẹ anh ta đang mê mẩn một chương trình hẹn hò. Không phải đài lớn, sản xuất nhỏ lẻ, Mạnh Xế Chử cảm thấy lý do khiến cô Chương say mê chỉ vì tính “địa phương”.
Toàn bộ khách mời nữ đều ở thành phố Hải. Nếu con trai có tín hiệu rung động, cô Chương có thể liên hệ với chương trình để sắp xếp buổi xem mắt ngay lập tức.
Chính xác, chương trình này còn quảng cáo bán công khai loại vòng tay mà các khách mời sử dụng, tuyên bố nó có khả năng phát hiện tín hiệu rung động bất chợt. Các bậc cha mẹ có thể đặt mua cho đứa con chân chất, hướng nội của mình, tránh trường hợp con e dè, bị động trong quá trình xem mắt, cứ hỏi đến là không thích, không hợp, trong khi đã xiêu lòng rồi mà vẫn chưa hay biết.
Cô Chương giơ ra chiếc vòng tay màu xanh lam: “Con đeo vào xem nào.”
Mạnh Xế Chử bị ép phải đeo vòng tay. Trên đó gắn mặt đồng hồ, chẳng có gì ngoài một đường đồ thị màu xanh lam lên xuống ổn định. Khi nó vọt lên cao chứng tỏ người đeo đang rung động, đồ thị sẽ chuyển màu hồng.
Lòng Mạnh Xế Chử vẫn tĩnh lặng như mặt hồ.
Trong tivi, mười hai cô gái khách mời nữ lần lượt bước ra, cảnh toàn, cảnh cận, cảnh đặc tả.
Cứ đến nữ khách mời nào mới xuất hiện là cô Chương phải ngó sang mặt đồng hồ của con trai một cái. Hầy, vẫn thẳng tắp, ai không biết còn tưởng nó đã chết rồi.
“Cô kế toán này xinh quá này, công ty cũng gần chỗ con. Con chú ý vào, biết đâu dọc đường tan làm lại gặp nhau.”
Mạnh Xế Chử định tháo cái vòng tay ngớ ngẩn này ra: “Con bận lắm mẹ.”
Cô Chương: “Dừng tay, lát nữa còn có clip chi tiết, tìm hiểu sâu hơn biết đâu lại rung động thì sao.”
Mạnh Xế Chử: “…”
Mười hai khách mời nữ vào chỗ, phía trước là một dãy đèn màu hồng, đằng sau là màn hình kết nối với vòng tay của các cô gái. Tiếp đến khách mời nam đầu tiên nhanh chóng xuất hiện. Nhờ mái tóc nhuộm vàng và vẻ ngoài tạm ổn nên có đúng một cô gái giữ đèn.
Khách mời nam giới thiệu bản thân xong, chương trình còn đệm một phần kiểm tra kiến thức phổ thông và IQ ngay tại chỗ.
[Bắc Kinh thuộc múi giờ nào?]
Tóc vàng: “Ặc…”
[Hãy đọc hai câu thơ của Tô Thức.]
Tóc vàng: “Ặc…”
Tất cả đều chứng kiến rõ ràng, màn hình phía sau các nữ khách mời dần chuyển từ bong bóng màu hồng sang biển cả màu xanh, đèn hồng phía trước cũng lần lượt đổi màu.
Tóc vàng tiếc nuối rời sân khấu, bày tỏ rằng khi nào có thời gian nhất định, mình sẽ giở sách giáo khoa thời trung học ra ôn tập lại.
Mạnh Xế Chử: “…” Ý tưởng của chương trình này cũng độc đáo thật.
Cô Chương bình phẩm: “Cậu tóc vàng này không ổn rồi. Nếu là con tham gia thì hai câu này chắc con trả lời dễ ợt nhỉ?”
Mạnh Xế Chử: “Cảm ơn mẹ, con không hề tham gia đâu nhé.”
Sau đó một khách mời nam đứng vững được đến đoạn có ba cô gái vẫn giữ đèn, có thể xem thông tin cá nhân về họ.
Cô Chương: “Con để ý theo dõi này.”
Mạnh Xế Chử: “Lỡ con để ý ai lại bị trùng thì sao.”
Cô Chương: “Thì con vừa tranh vừa giành.”
Mạnh Xế Chử: “Con có đạo đức mà, dạo này mẹ lại đọc truyện gì thế?”
Chương trình đi được ba khách mời nam rồi chuyển sang giờ nghỉ quảng cáo. Sau đó đến khách mời nam thứ tư lên sân khấu.
Bộ loa vòm của tivi bỗng vang lên tiếng hò hét kinh ngạc từ địa điểm phát sóng. Bởi vì khách mời nam sở hữu làn da trắng, chân dài, mắt sáng, răng đều, đẹp trai sánh ngang minh tinh. Cậu vừa xuất hiện là vòng tay toàn trường quay lập tức chuyển sang màu hồng rực rỡ. Nhạc nền và tiếng trống hâm nóng bầu không khí cũng chuyển tông cuồng nhiệt hẳn, khiến nhịp tim các khách mời nữ đập nhanh hơn.
“Chào mọi người, tôi là Thời Lưu, tốt nghiệp Học viện Sân khấu thành phố Kinh, hiện là nhà văn, năm nay 25 tuổi.”
Rời nhà đi xa, danh tính này là do cậu tự biên tự diễn.
Mạnh Xế Chử liếc chiếc vòng tay mình đeo, đồ thị đã vượt mốc an toàn, đang dao động sát đường biên màu hồng.
Bị ekip chương trình điều khiển từ xa rồi, rõ ràng là đang nhăm nhe bắt mẹ anh ta trả tiền mua thông tin liên lạc của khách mời đây mà.
Ha.
Tới phần kiểm tra kiến thức phổ thông và IQ thì Thời Lưu trả lời trôi chảy, tròn vành rõ chữ, giọng nói vang sáng. Vượt qua phần này là khách mời nam có thể trình bày về tiêu chuẩn chọn bạn đời của mình.
Thời Lưu khẽ mỉm cười: “Tôi thích các chị gái lớn tuổi hơn tôi, sự nghiệp thành đạt, tốt nhất có thể dẫn dắt, giúp đỡ công việc của tôi. Hi vọng chị ấy lái Rolls-Royce hoặc Porsche, có nhà đã trả hết trong vành đai 2 của thành phố Hải, chiều cao từ 1m78 trở lên, chấp nhận quan điểm không có con cái. Nếu ngoại hình vừa mắt thì các điều kiện nói trên đều có thể nới lỏng ạ.”
Từng câu từng chữ đều như gáo nước lạnh dội tắt sự phấn khởi từ phía các khách mời nữ, mức độ thiện cảm màu hồng bắt đầu tụt dốc không phanh.
Lần nào cô Chương cũng bị chiêu trò của chương trình thu hút vì cực kỳ kịch tính, quên luôn cả việc theo dõi vòng tay của con trai. Nghe hết xong cô bình luận: “Cậu này muốn tìm nữ đại gia à? Trên chương trình không có đâu, nhưng quanh mẹ thì có đây này.”
Mạnh Xế Chử che mặt đồng hồ của mình đi, cái thứ này xuất hiện trên người anh ta trông thật rẻ tiền.
Clip của Thời Lưu lên sóng.
Khác hẳn với hình tượng ham tiền qua những lời lẽ giới thiệu, cậu trong đoạn clip đang dạo bước giữa sân trường, vội vã chạy vào giảng đường, ngồi sau máy quay chỉ đạo quay chụp cho bài tập phim ngắn. Cậu mặc áo phông trắng, quần jean đơn giản, đeo mũ lưỡi trai màu đen, trông cực kỳ thanh thoát, ngây thơ, toát lên vẻ tài hoa, tri thức.
Tín hiệu rung động của Mạnh Xế Chử tăng vọt vượt tiêu chuẩn, thậm chí bắt đầu phát ra tiếng rè rè.
Cô Chương vẫn đang mê say xem tivi: “Ngoại hình Tiểu Thời xuất sắc quá, vẫn còn hẳn tám khách mời nữ đang sáng đèn kìa. Mẹ thấy Tiểu Thời cũng không giống những gì cậu ấy giới thiệu đâu, chắc hôm nay sẽ thành đôi được đấy.”
Thường thì hễ số khách mời sáng đèn còn từ ba trở lên là kiểu gì cũng có một cặp thành đôi, bởi vì nếu thành đôi sẽ được tặng xe máy điện.
Phía bên kia, Thời Lưu thấy trường quay hãy còn nhiều đèn sáng bèn đánh mắt ra hiệu với MC, vì tỷ suất người xem, chơi lớn luôn.
MC: “Vừa rồi trước khi ra sân khấu khách mời của chúng ta thì thầm chia sẻ với tôi là cậu ấy có một sở thích nho nhỏ, hi vọng các chị em đây cùng tìm hiểu đã rồi hãy quyết định có giữ đèn hay không nhé ạ.”
Thời Lưu: “Tôi thích mặc đồ nữ.”
Không, cậu không thích.
“Ơ ——” Các khách mời nữ trố mắt nhìn nhau, ống kính bắt trọn biểu cảm kinh ngạc của họ.
Bức ảnh mặc đồ nữ của Thời Lưu cũng được chiếu trên màn hình lớn. Đây là tạo hình trong một lần đóng thế phục vụ bài tập quay chụp.
Sườn xám xẻ tà cao, đôi chân vừa dài vừa trắng vừa thẳng.
Thời Lưu: “Nửa kia của tôi không thể thua kém tôi được.”
Tách tách, tách tách tách, tách tách, tách!
Toàn bộ tám chiếc đèn còn lại đồng loạt tắt ngóm, trường quay lặng ngắt như tờ. Thời Lưu cũng trưng ra ánh mắt buồn bã vì thiếu sự thấu hiểu.
MC bèn lên tiếng an ủi: “Chắc chắn rồi trên đời sẽ có người sẵn lòng tiếp nhận mọi sở thích của cậu, đó mới là chân ái của cậu.”
Uây, suýt nữa lỡ lời.
Cô Chương day tai: “Cái gì cứ rè rè ấy nhỉ, mẹ bị ù tai à?”
Mạnh Xế Chử giật vòng tay ra, chỉ vào Thời Lưu đang buồn bã rời sân khấu trên màn hình, tim đập dồn như trống: “Mẹ bảo xem mắt đúng không, con muốn cậu này.”
Anh ta móc điện thoại ra, quét mã QR ở góc dưới màn hình, lấy được thông tin khách mời.
Giờ thì cô Chương ù tai thật: “Ý con là con để ý trúng cậu nam sinh này á?”
Mạnh Xế Chử: “Vừa khéo con phù hợp hết các tiêu chuẩn lý tưởng của cậu ấy.”
Cô Chương: “Ủa không phải, mẹ mong con tìm cô con dâu là nữ cơ mà.”
Mạnh Xế Chử: “Trùng hợp là cậu ấy cũng thích mặc đồ nữ.”
Cô Chương: “…”
Quét mã xong Mạnh Xế Chử nộp phí hội viên 299 tệ, lấy được tài khoản mạng xã hội của Thời Lưu.
Weibo?
Mạnh Xế Chử lập tức đăng nhập Weibo tìm kiếm tên tài khoản, phát hiện đây là tài khoản phụ đã bị bỏ quên lâu năm. Bài đăng gần nhất là bốc thăm trúng thưởng máy tính bảng của nhãn hàng nào đó ba năm về trước.
Mạnh Xế Chử hậm hực cau chặt mày.
Cô Chương: “Đã nhắc con đừng có cau mày mà, trông như xã hội đen, dọa nạt mọi người ở công ty thì cũng được, đang ở nhà cau có cái gì.”
Người ngợm cao to lại còn hay mặc sơ mi đen, khí thế ngời ngời như dân giang hồ, đâu giống cậu em họ Mạnh Tư Trình, học sinh giỏi cao sang, thanh liêm hẳn.
Mạnh Xế Chử: “Mẹ, sắp xếp cho con xem mắt với cậu ấy đi.”
Cô Chương: “Mẹ không sắp xếp.”
Mạnh Xế Chử gọi điện cho cấp dưới: “Vậy con tự làm.”
Cô Chương: “Con không định bắt cóc người ta đấy chứ? Đừng có làm chuyện phạm pháp đấy!”
…
Số Thời Lưu tham gia đã quay từ mười ngày trước, hôm nay mới chiếu. Trăng mờ gió lộng, cậu vừa uống trà sữa đi qua con đường rợp bóng cây trong trường, vừa trả lời tin nhắn của bạn bè.
[Tao đóng góp rating đây! Mày chịu khó hy sinh thật sự, cái ảnh để dành đấy mà cũng lôi ra nốt!]
[Cảm ơn!]
[Biên kịch đại tài Thời Lưu, bọn tôi có bộ phim ngắn nam đóng giả nữ này, cậu muốn đóng không!]
[Thôi thôi.]
Xét cho cùng, cũng bởi chương trình chưa quá nổi tiếng, cộng thêm bản thân đang là biên kịch nên cậu mới hy sinh chút đỉnh.
Thời Lưu ra sức hút nốt trân châu ở đáy cốc rồi vứt cốc vào thùng rác.
Đúng lúc này, chợt một chiếc Rolls-Royce đen dừng lại phía sau cậu, Thời Lưu chưa kịp phản ứng gì đã được đưa lên xe.
Cửa xe vẫn mở, chiếc xe sang trọng phả hơi lạnh ra ngoài trời. Bên trong là hai hàng ghế bọc da thật rộng rãi đối diện nhau, ở giữa có một chiếc bàn trà thấp.
Bị bắt cóc rồi! Thời Lưu vội chống khuỷu tay vào lưng ghế, bật người lên, định nhảy khỏi xe.
Mạnh Xế Chử: “Chào cậu, tôi tên Mạnh Xế Chử.”
Động tác của Thời Lưu chậm lại. Cậu ngước mắt nhìn thử, phía trước là một người đàn ông cao khoảng mét tám trở lên, mặc vest, đi giày da, gương mặt tuấn tú rắn rỏi, có lẽ phía sau cũng phải là một công ty lớn.
“Có việc gì không?”
Mạnh Xế Chử: “Tôi đã xem chương trình hẹn hò của cậu.”
Mắt Thời Lưu sáng bừng, cậu đặt mông về chỗ cũ. Người này sở hữu tầm nhìn tinh tường, sẽ có hai trường hợp. Thứ nhất là bị vẻ ngoài của cậu thu hút, đối phương là tổng giám đốc công ty phim ảnh, muốn ký hợp đồng với cậu. Thứ hai là biết cậu giữ vai trò biên kịch chương trình, phát hiện tài năng của cậu từ một chương trình giờ vàng hạng ba, chuẩn bị đầu tư cho cậu làm phim.
Tuy không muốn đóng phim nhưng cậu rất mong giới thiệu kịch bản mình viết để được sản xuất.
“Giám đốc, anh nói đi ạ.”
Mạnh Xế Chử: “Chiều cao của tôi là 1m88, tôi lớn tuổi hơn cậu, có xe, có công ty trong phạm vi vành đai 2, nhà đã trả hết, công ty đã lên sàn chứng khoán, phương tiện hay dùng là Rolls-Royce, có thể chấp nhận lối sống không con cái và sở thích mặc đồ nữ.”
Thời Lưu: ?
Mạnh Xế Chử: “Phù hợp hoàn hảo với tiêu chuẩn chọn bạn đời của cậu.”
Thời Lưu nghẹn họng: “Cho nên anh đến xem mắt với tôi đấy à?”
Mạnh Xế Chử: “Mình yêu nhau đi.”
Dở hơi đúng không, tổng cộng nói được mấy chữ đã đòi yêu đương. Thời Lưu cười khan: “Hình như chúng ta không hề quen nhau, anh tin diễn viên chương trình hẹn hò dễ vậy sao? Những thông tin hồ sơ anh xem đều là giả thôi.”
Cậu ngờ rằng nếu Mạnh Xế Chử mà đi làm khách mời nam chắc không qua được vòng IQ mất.
Mạnh Xế Chử: “Hồ sơ không quan trọng.”
Thời Lưu: “Vậy cái gì mới quan trọng?”
Mạnh Xế Chử: “Vòng tay chương trình cậu bán nói rằng mức độ thiện cảm tôi dành cho cậu đã vượt mức tiêu chuẩn.”
Thời Lưu: “À, cái vòng tay đấy giá gốc có 10 tệ thôi anh.”
Tuy đem đi bán giá 999 tệ, quả nhiên người nào dốc hầu bao mua thì chỉ số IQ đáng lo thật sự.