Chương 16: Cầu Đá và Dải Lụa Đỏ

Cổ Tình - Hà Dục

Chương 16: Cầu Đá và Dải Lụa Đỏ

Cổ Tình - Hà Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chào đón ư?
Tất cả những gì tôi từng đọc, những ghi chép hay lời đồn về người Sinh Miêu, đều nói rằng họ không mấy thiện cảm với người ngoài.
Nhưng nếu một người như Thẩm Kiến Thanh có thể đối xử tử tế với chúng tôi đến vậy, tôi nghĩ ngôi làng nuôi dưỡng cậu hẳn cũng không quá lạnh lùng.
Quả thật, “đọc sách chớ tin hết, đi một vạn dặm còn hơn đọc vạn quyển”.
Ôn Linh Ngọc đặt bát xuống, nói: “Tôi cứ tưởng mình không được chào đón chứ, nghe cậu nói vậy thì yên tâm rồi.”
Ăn xong, chúng tôi theo Thẩm Kiến Thanh xuống núi, tiến về bản làng của người Sinh Miêu.
Trước đó, khi đứng trên vách núi, chúng tôi đã thấy khói bếp bay lên từ xa, tưởng bản làng ở gần. Nhưng thực ra họ sống ở phía bên kia ngọn núi, phải vòng theo chân núi một quãng dài mới tới nơi.
Đi khoảng mười lăm phút, rẽ qua một khúc quanh, cảnh vật trước mắt bỗng mở ra một khoảng không gian bao la.
Rừng rậm từng tầng từng lớp như lùi lại, nhường chỗ cho một khúc sông xanh biếc nằm giữa những dãy núi trùng điệp. Dòng sông khá rộng, một cây cầu đá cong vắt ngang như cầu vồng bắc qua. Hai bên bờ là cỏ dại mọc um tùm, lau sậy cao ngất, gió thổi qua, cả cánh đồng như cúi mình theo từng đợt.
Phía bên kia sông, mờ mờ xa xa là những ngọn núi xanh biếc. Trong vòng tay ôm của núi và nước, hiện ra một vùng đất bằng phẳng, màu mỡ. Ruộng nương được chia ô nhỏ bởi những bờ đất xám, cây trồng xanh mướt trải dài bất tận.
Xa hơn nữa, dưới những rừng trúc xanh tươi là những ngôi nhà sàn. Chúng được dựng theo địa thế đồi núi, rải rác trên các sườn dốc, nhưng không quá cách trở nhau.
Tựa như chốn bồng lai, một thế giới tách biệt khỏi nhân gian.
“Oa…” Khưu Lộc tròn mắt, thốt lên: “Không ngờ bên trong lại có nơi đẹp thế này!”
Khác hẳn với thành phố hiện đại nơi chúng tôi lớn lên, vẻ đẹp ở đây không có bóng dáng bê tông cốt thép hay công nghệ, mà là vẻ đẹp thuần khiết, trở về với tự nhiên, như một sự giác ngộ sau khi buông bỏ mọi toan tính.
Thẩm Kiến Thanh khẽ nhếch mép, kiêu hãnh hỏi: “So với nơi các cậu sống thì sao?”
Khưu Lộc vội xua tay: “Không giống đâu! Ở đây hoàn toàn khác!”
Thẩm Kiến Thanh nghiêng đầu, đôi mắt dài hẹp sáng tựa nước hồ, mỗi lần nhìn người khác đều như có một sức hút khiến ta không thể dời mắt: “Nếu cho cậu chọn, cậu có ở lại đây không?”
Cậu hỏi, nhưng ánh mắt lại như chỉ dừng lại trên mặt tôi. Tôi chợt nhớ đến khoảnh khắc lúc nãy trong bếp, cảm giác bỗng thấy không được tự nhiên.
Chắc chỉ là tôi suy nghĩ quá. Cậu ấy thật thà, mộc mạc, lại là đàn ông, chắc chẳng có ý gì khác.
Đúng lúc đó, Ôn Linh Ngọc vô tình bước lên trước, đứng giữa tôi và Thẩm Kiến Thanh, che đi ánh mắt của cậu, khiến tôi thầm thở phào.
Khưu Lộc nói: “Nếu chọn, tôi vẫn muốn về nhà. Nơi này thì đẹp thật, làm nơi nghỉ dưỡng thì tuyệt, nhưng không điện, không WiFi, không sạc pin, sống lâu thì chịu không nổi!”
Từ Tử Nhung liền tranh thủ thể hiện: “Lộc Lộc ở đâu, tôi nguyện ở đó cả đời!”
Khưu Lộc ôm lấy tay hắn, cọ đầu vào vai như làm nũng, hai người cười nói vui vẻ.
“Nơi này rất đẹp, hợp để sống lâu dài. Nếu có thể, tôi cũng muốn ở lại.” Ôn Linh Ngọc nhỏ giọng, rồi quay sang hỏi tôi: “Lý Ngộ Trạch, còn cậu thì sao?”
“Tôi à?” Tôi chưa từng nghĩ đến câu hỏi đó, vì với tôi, nó chẳng có chút thực tế nào. “Tôi vốn chẳng có quyền lựa chọn, nên cũng chưa từng nghĩ tới.”
“Vậy à…” Thẩm Kiến Thanh cúi đầu, thì thầm.
Giọng quá nhỏ, gió thổi bay mất, tôi nghe không rõ.
“Cậu nói gì?” Từ Tử Nhung hỏi lại.
Thẩm Kiến Thanh lắc đầu: “Không có gì, đi thôi, tôi dẫn các cậu vào làng.”
Nói xong, cậu đi trước.
Chúng tôi tiến đến gần con đê. Gió sông thổi mạnh, mái tóc dài của Khưu Lộc và Ôn Linh Ngọc bay phấp phới.
Trên cầu đá có lan can gỗ, dọc theo đó là hàng trăm dải lụa đỏ buộc chằng chịt. Gió thổi qua, những dải lụa tung bay, phát ra tiếng rào rào như có sinh mệnh. Có dải còn mới tinh, đỏ tươi như vừa buộc lên; có dải đã bạc màu, gần như không còn nhận ra sắc đỏ ban đầu.
“Cái này là gì vậy? Trông lạ quá.” Khưu Lộc tò mò tiến lại, định chạm vào thì bị Thẩm Kiến Thanh lạnh lùng túm chặt cổ tay.
“Đừng động vào.” Giọng cậu lạnh như băng, dù đối phương là con gái cũng không nương tay.
Khưu Lộc đau đến nhăn mặt: “Đau quá!”
Từ Tử Nhung vội bước tới, nhưng Thẩm Kiến Thanh đã buông tay. Trên cổ tay trắng nõn của Khưu Lộc hiện rõ những vết hằn đỏ thẫm, đủ thấy lực siết mạnh đến mức nào. Từ Tử Nhung định nói gì đó nhưng bị Khưu Lộc kéo lại.
“Sao vậy? Đây là điều cấm kỵ à?” Tôi hỏi, đồng thời bước lên đứng giữa Từ Tử Nhung và Thẩm Kiến Thanh, sợ hai người xảy ra xung đột. Hai người vốn đã đứng gần, tôi chen vào lại vô tình như tự dưng dí thẳng vào ngực Thẩm Kiến Thanh.
Tôi nghĩ cậu sẽ lùi lại, nhưng cậu chỉ cúi mắt nhìn tôi, chân như đóng rễ, không nhúc nhích.
Cuối cùng là Từ Tử Nhung bị Khưu Lộc kéo lùi vài bước, tôi mới thoát khỏi tình thế lúng túng.
Thẩm Kiến Thanh chậm rãi nói: “Mỗi dải lụa đỏ ở đây, là một người đã khuất.”
Chúng tôi sững người tại chỗ.
Cậu tiếp tục: “Đất đai ở đây ít, người chết không thể chôn cất như bình thường. Người thân sẽ hỏa táng, tro cốt rải xuống sông. Sau đó, buộc một dải lụa đỏ ở đầu cầu để tưởng niệm. Chúng tôi tin rằng linh hồn người thân sẽ theo dòng sông trôi đi, và khi họ trở về, những dải lụa này sẽ nhắc họ nhớ—đây là quê hương của họ.”
Thì ra những dải lụa đỏ này chính là biểu tượng cho người đã mất. Không trách gì khi Khưu Lộc định chạm vào, Thẩm Kiến Thanh lại phản ứng mạnh đến thế. Như thể có người trước mặt con cháu lại dẫm lên mộ tổ tiên vậy.
Khưu Lộc há hốc miệng, vội chắp tay xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không biết đây là phong tục của các cậu. Tôi tưởng như mấy nơi du lịch treo chỉ đỏ, khóa tình duyên… chỉ để trang trí, kiếm tiền thôi… Thật lòng xin lỗi!”
Thẩm Kiến Thanh nói: “Cậu không biết thì tôi không trách. Đi thôi.”
Chúng tôi theo Thẩm Kiến Thanh bước qua cầu đá. Tôi vừa đi vừa ngắm những dải lụa, phát hiện có vài chiếc được thêu chữ bằng chỉ đỏ sẫm. Chữ viết nguệch ngoạc, tôi không đọc được, đoán là để phân biệt người này với người kia.
Bỗng nhiên, khóe mắt tôi lướt qua một dải lụa gần phai màu—trên đó thêu một chữ Hán!
Gì cơ? Chữ Hán?
Tôi vội quay đầu nhìn lại. Nhưng đúng lúc ấy, gió nổi lên, những dải lụa bay loạn xạ, chiếc tôi vừa nhìn thấy đã bị cuốn vào giữa làn sóng đỏ, mất hút không còn thấy đâu.
Có lẽ tôi nhìn nhầm.
“A Trạch, cậu sao vậy?” Bọn họ đã xuống cầu, chỉ còn tôi đứng sững giữa cầu. Từ Tử Nhung bèn nhắc.
Tôi vội bước theo: “Không sao, chỉ đang nhìn một chút thôi.”
Khưu Lộc thì thầm: “Có gì mà nhìn? Nghe kể còn thấy rợn người.”
Cô nói nhỏ, có lẽ Thẩm Kiến Thanh không nghe thấy, vì cậu không dừng bước, cứ thế đi thẳng, không ngoảnh lại.
Chàng trai ấy mặc áo chàm, lưng thẳng tắp, cao ráo. Dây đai đen thắt gọn ở eo, tôn lên thân hình thanh mảnh, vai rộng, như một cây trúc cô độc giữa núi rừng.
“Mình thấy phong tục này rất đẹp.” Ôn Linh Ngọc khẽ nói.
Khưu Lộc lè lưỡi, làm mặt xấu, rõ ràng không đồng tình.
Qua cầu là con đường lát đá. Những phiến đá không đều, nhưng được mài nhẵn, đi rất êm chân. Với kỹ thuật nơi đây, để mài được số đá này chắc phải tốn bao công sức.
Cuối con đường đá là lối dẫn ra cánh đồng. Hương thơm đồng quê và khung cảnh yên bình ùa đến.
Trên ruộng là những luống cây xanh tốt, tôi nhận ra dưa chuột, vài loại đậu, còn lại thì chịu, không phân biệt nổi. Nghĩ lại, cha mắng tôi “tứ thể bất cần, ngũ cốc bất phân” cũng đúng.
Giờ đã xế chiều, nắng gắt hơn, mặt trời chiếu rọi xuống đất, ruộng nương không một bóng người.
“Đây là khu canh tác. Giờ qua khu dân cư.” Thẩm Kiến Thanh vừa nói vừa bước lên con đường đất nhỏ, rộng chừng hai bàn chân.
Con đường đất mềm, mặt đường lồi lõm, cỏ dại mọc đầy. May hôm nay trời nắng ráo, chứ mưa xuống chắc trơn trượt không đi nổi.
Chúng tôi đi nối đuôi nhau, băng qua vườn rau, ao cá, vườn cây ăn trái, rồi đến khu nhà sàn.
Bỗng, một tiếng gọi vang lên trong trẻo, theo sau là những bước chân nhanh nhẹn.
Tôi quay lại, thấy trên sườn đồi nhỏ cạnh khu nhà treo, một cô gái mặc váy dân tộc Miêu đỏ chót, mặt rạng rỡ, vừa vẫy tay vừa chạy xuống. Cô khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, giọng nói thanh vang như chuông gió, nhưng tôi không hiểu cô đang nói gì.
Chắc là tiếng Miêu.
“Cô ấy gọi cậu à?” Tôi hỏi Thẩm Kiến Thanh.
Sắc mặt cậu trầm xuống, im lặng nhìn người con gái đứng trên đồi. Môi khép chặt, đôi mày anh tuấn khẽ nhíu. Trên mái tóc cậu là chiếc trâm bạc hình bướm, ánh nắng chiếu vào lấp lánh, có lúc còn chói mắt.
Khi Thẩm Kiến Thanh không cười, cậu luôn mang theo vẻ lạnh lùng, u ám.
Thấy cậu sa sầm mặt, Khưu Lộc hạ giọng hỏi: “Cô ấy là bạn cậu à?”
“Chỉ là người quen thôi.” Ánh mắt Thẩm Kiến Thanh lay động, giọng có chút bất đắc dĩ.
Ngay lúc đó, cô gái chạy đến giữa dốc thì dừng lại, tò mò và dè dặt nhìn chúng tôi. Đôi mắt to tròn đảo qua từng người, như muốn lại gần nhưng lại ngại.
Cuối cùng, cô lấy hết can đảm, bước từng bước nhỏ tiến tới.
Con gái thường dễ gần nhau hơn. Khưu Lộc nở nụ cười thân thiện, bước lên vài bước. Nhưng chưa kịp nói, cô gái đã nhanh như chớp trốn ra sau lưng Thẩm Kiến Thanh.
“Ah-na…” Tôi nghe cô thì thầm bằng tiếng Miêu, nhưng không hiểu.
Thẩm Kiến Thanh quay đầu nói vài câu với cô, cô mới miễn cưỡng bước ra, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác và tò mò. Rồi cô bỗng quay người, chạy thẳng về phía khu nhà treo.