Cổ Tình - Hà Dục
Chương 15: Ngôi nhà trên cây treo
Cổ Tình - Hà Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hóa ra ngôi nhà treo ấy chính là nơi ở của Thẩm Kiến Thanh.
Trong khu rừng này chỉ có duy nhất một căn nhà như thế, cô đơn giữa núi đồi, tôi tưởng bấy lâu nay nó bỏ hoang mà không ngờ lại là nơi cậu sinh sống.
Chúng tôi nhìn nhau, lần lượt bước lên cầu thang gỗ, tiến vào căn nhà của cậu.
Lên đến tầng một, thấy một hành lang nhỏ dài chừng hai mét, nối ba căn phòng sát nhau. Cuối hành lang là cầu thang dẫn lên tầng hai. Nội thất bên trong vô cùng đơn sơ, phòng khách chỉ có một chiếc bàn gỗ nguyên khối, trông như được đẽo thô sơ từ thân cây. Bên cạnh là chiếc ghế dài đã bị lệch hẳn sang một bên.
Phòng khách khá tối, ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ lọt vào, giữa mùa hè mà vẫn khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo. Tôi nhìn quanh không thấy bóng dáng của dây điện hay bất kỳ thiết bị điện tử nào, thậm chí cả bóng đèn cũng chẳng có.
Nơi đây đúng là nguyên sơ đến kỳ lạ, quay phim cổ trang cũng chẳng cần dựng cảnh.
Thẩm Kiến Thanh đặt chiếc gùi xuống, nói: "Đồ đạc đơn sơ, mọi người chịu khó chút. Phòng khách chỉ có một cái ghế, nếu muốn nghỉ ngơi thì lên tầng trên. Tầng hai có ba phòng, bình thường không có ai ở, phải dọn dẹp chút."
Tôi tò mò hỏi: "Cậu sống một mình à?"
Thẩm Kiến Thanh đứng trong bóng tối, ánh sáng yếu khiến khuôn mặt cậu càng thêm lạnh lùng và trầm tĩnh. Cậu đáp: "Bố mẹ tôi đều mất rồi. Trước kia tôi sống cùng mọi người trong thôn, sau đó dọn về đây." Nói xong, cậu nở một nụ cười gượng gạo, như thể đang tự an ủi, nhưng đôi mắt lại không hề có chút ấm áp.
Một thiếu niên như vậy, mất đi chỗ dựa của gia đình, hẳn đã từng bị bắt nạt. Quan sát cách ăn mặc của cậu, từ quần áo đến những món đồ trang sức bên hông, chắc là cha mẹ để lại cho cậu ít của cải.
Một đứa trẻ cô đơn lại vừa có tiền, sẽ phải trải qua những gì, không khó để tưởng tượng.
Tôi vô tình chạm vào nỗi đau của cậu, bối rối muốn an ủi đôi lời. Nhưng chưa kịp mở miệng, Thẩm Kiến Thanh đã vội chuyển chủ đề: "Các cậu cứ sắp xếp trước đi, tôi đi nấu chút đồ ăn, cũng đến giờ cơm trưa rồi."
Lòng tôi bỗng nặng trĩu, nhưng không biết nói gì, đành gật đầu bất lực.
Ngôi nhà sàn này dựng bằng tre và gỗ sam, nhìn qua tưởng xiêu vẹo nhưng thật ra rất chắc chắn. Chỉ vì nằm giữa rừng núi, không khí ẩm thấp, ở lâu khiến da dẻ cảm thấy nhớp nháp.
Tôi vừa bước đến cầu thang thì Thẩm Kiến Thanh đột nhiên thò đầu từ bếp nhắc: "À đúng rồi, suýt quên, tầng hai các cậu muốn dùng thế nào cũng được, nhưng đừng lên tầng ba."
Lúc nói, đôi mắt đen láy của cậu chăm chăm nhìn tôi như muốn cảnh báo điều gì.
Đúng lúc ấy, một cơn gió từ rừng thổi tới, lạnh đến khiến tôi run lên.
Hóa ra thời tiết trong núi lạnh hơn thường lệ, mặc áo khoác gió cũng chẳng ích gì.
Chúng tôi gật đầu, lần lượt bước lên tầng hai. Ba căn phòng nằm sát nhau, im lìm chờ đón khách. Hồi ở thôn Miêu Đồng Giang, Khưu Lộc và Ôn Linh Ngọc ở chung một phòng. Nhưng giờ ở nhà người khác, để tránh mất lịch sự, Khưu Lộc ở với Ôn Linh Ngọc trong phòng giữa, còn Từ Tử Nhung ở phòng cạnh cầu thang.
Tôi đẩy cánh cửa phòng trong cùng.
Phòng có mùi ẩm mốc nồng nặc, xen lẫn mùi thuốc đắng khó nhận ra. Tôi đoán chắc do lâu ngày không có người ở, nên chẳng để tâm nhiều.
Phía đông phòng có cửa sổ. Tôi nghĩ bụng mở cho thoáng, liền đẩy cánh cửa gỗ khắc hoa. Vừa mở ra, cánh rừng sâu hun hút hiện ra trước mắt, một nhánh cây nhỏ mảnh mai vươn sát bên cửa sổ, chỉ cần với tay là có thể bẻ gãy.
Tôi định quay đi thì phát hiện trên bậu cửa có hàng vết lõm tròn đều. Theo thời gian, bên trong phủ đầy bụi.
Những vết lõm này... Tôi ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên ngay trên khung cửa phía trên cũng có những vết tròn giống hệt. Kiểu vết lõm này thường thấy ở nông thôn ngày xưa, dùng để gắn thanh gỗ cố định cửa sổ, như kiểu chấn song trong nhà giam.
Nhà giam à... Tôi tự cười vì trí tưởng tượng phong phú của mình.
Đối diện cửa sổ là chiếc giường gỗ rộng, đủ cho hai người nằm.
Ngoài ra, trong phòng chẳng còn gì khác.
Thật sự vô cùng đơn sơ.
Tôi ngồi bên mép giường, cẩn thận sắp xếp lại đồ đạc. Gió núi lùa qua cửa sổ thổi vào phòng, lạnh đến khiến cổ tôi rung lên.
Sắp xếp xong, tôi chẳng còn việc gì, bèn ra khỏi phòng xuống lầu. Ba người kia vẫn còn trong phòng, lúc đi ngang qua tôi còn nghe tiếng cười đùa của Khưu Lộc và Ôn Linh Ngọc.
Dưới nhà, Thẩm Kiến Thanh đang bận rộn trong bếp.
Cuối cùng thì trong căn nhà này cũng có chút sinh khí của cuộc sống.
Bếp lò được nặn từ đất, trên đặt một cái nồi to, lửa cháy hừng hực dưới đáy. Trong góc có chiếc tủ bếp cũ kỹ, sát cửa sổ có cây tre dựng ngang, trên đó treo hàng thịt xông khói đã hun kỹ, hương mặn thơm lan tỏa khiến tôi thoang thoảng ngửi được.
Thẩm Kiến Thanh đứng cạnh bếp, động tác thành thạo, nhẹ nhàng mở nắp nồi. Hơi nóng gặp không khí lạnh hóa thành sương mù, lượn lờ bao quanh cậu. Cậu cúi xuống, như thể đang ngửi thử mùi vị, mái tóc dài chấm vai theo trọng lực xõa xuống, khiến đường nét dưới cằm cậu càng thêm thanh tú.
Thấy tôi đứng thừ ở cửa, Thẩm Kiến Thanh đứng thẳng dậy, mỉm cười hỏi: "Lý Ngộ Trạch, anh xếp đồ xong rồi à?"
"Ừ." Tôi bước vào bếp, "Có gì cần tôi giúp không?"
Thẩm Kiến Thanh nói: "Không cần đâu, mấy việc này tôi quen rồi, rất nhanh thôi."
Nghĩ đến bản thân khi ở tuổi cậu, tuy không cảm nhận được nhiều tình thân từ cha mẹ, chưa bao giờ thiếu thốn vật chất, người thân bạn bè cũng rất quan tâm. Còn Thẩm Kiến Thanh trông nhỏ như vậy đã sớm tách khỏi đám đông, sống cô độc. Hóa ra tôi vẫn còn may mắn hơn cậu.
Huống chi tôi đúng là chẳng biết việc gì. Bố tôi thường mắng tôi "tứ thể bất cần, ngũ cốc bất phân", tuy ông hay kiếm chuyện với tôi đủ thứ, nhưng câu này thì không oan.
*Tứ thể bất cần, ngũ cốc bất phân: tay chân vụng về, không phân biệt được các loại lúa gạo, nghĩa là không biết làm việc nhà nông.
Thấy tôi đứng lóng ngóng, Thẩm Kiến Thanh mỉm cười rạng rỡ, đột nhiên nói: "Thật ra tôi vẫn muốn hỏi anh một chuyện, nhưng lúc nãy có bạn anh ở đó, nên tôi không tiện nói."
Tôi ngơ ngác: "Chuyện gì vậy? Nếu tôi biết thì nhất định sẽ nói cho cậu."
Thẩm Kiến Thanh nói: "Tôi rất ít ra ngoài, cũng chẳng đi được nhiều nơi. Ở chỗ các anh... ai cũng đẹp như anh sao?"
"A?" Tôi đơ người, tưởng mình nghe nhầm.
Cậu ấy vừa hỏi tôi cái gì?
Đẹp...?
Chẳng phải câu này nên hỏi con gái sao?
Đầu óc tôi "ong" một tiếng, mặt nóng bừng.
"Cái này... tôi..."
Thẩm Kiến Thanh thấy tôi bối rối, cậu khẽ chớp mắt, nốt ruồi đỏ bên khóe mắt lay động theo ánh sáng, như có linh hồn.
"Thật ra lúc nãy tôi đã nghĩ ra câu trả lời rồi." Thẩm Kiến Thanh nói hồn nhiên, có lẽ trong nhận thức của cậu, câu hỏi này chẳng có gì đột ngột, cũng không có ý mờ ám gì. "Ba người bạn của anh... không ai đẹp bằng anh cả. Có lẽ những người khác cũng chỉ như vậy thôi."
Lần này tôi hoàn toàn mất khả năng nói.
Từ nhỏ đến lớn, người thích tôi cũng nhiều, từng gặp mấy cô nàng bạo dạn thẳng thắn. Nhưng được con trai khen đẹp thì đây là lần đầu tiên.
Thẩm Kiến Thanh cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt trong trẻo thuần khiết, không vương chút dục niệm: "Sao thế? Tôi nói không đúng à?"
Tôi: "......"
Khoảnh khắc đó, mặt cậu ấy kề sát rất gần tôi, tôi dễ dàng đếm được từng sợi lông mi dài và cong của cậu.
Không khí trở nên nóng rát và khô khốc, căn bếp này khiến tôi ngột ngạt đến khó thở.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng quen thuộc.
"Hai cậu ở trong làm gì vậy?" Từ Tử Nhung đứng ở cửa, mặt ngơ ngác.
Cứu tinh!
Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi giữa lúc tâm trí trống rỗng, khuôn mặt Từ Tử Nhung lúc này trông vô cùng thân thiết và đáng yêu.
Tôi giật mình, lập tức lùi lại hai bước kéo giãn khoảng cách với Thẩm Kiến Thanh, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào cậu: "Tôi, tôi ra ngoài một chút..." Giọng nói nhỏ như muỗi vo ve, chưa kịp nói xong đã xoay người rút khỏi bếp như trốn chạy.
"Ê..." Tôi đi quá nhanh, Từ Tử Nhung còn chưa kịp nói xong.
Tôi lao ra phòng khách, ngồi phịch xuống chiếc ghế dài duy nhất, hít sâu một hơi, cố gắng ổn định nhịp tim. Gió lạnh ùa vào từ cửa, cuốn theo cả đống hỗn loạn trong đầu tôi, giúp tôi dần lấy lại bình tĩnh.
Từ Tử Nhung bước vào, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "A Trạch, có phải cậu chọc giận cậu ấy không? "
Tôi ngẩn ra: "Ai cơ?"
Từ Tử Nhung đảo mắt, khẽ hất cằm về phía nhà bếp bên cạnh.
Nhà bếp? Thẩm Kiến Thanh?
Tôi đã làm gì khiến cậu ta tức giận chứ? Chẳng lẽ việc tôi không trả lời câu hỏi của cậu khiến cậu thấy tôi bất lịch sự?
"Đúng vậy." Từ Tử Nhung nói: "Cậu không thấy ánh mắt cậu ta nhìn tớ khi nãy đâu, lạnh ngắt như băng, không biết còn tưởng tớ ăn trộm gì của cậu ta rồi bị bắt tại trận ấy!"
Thẩm Kiến Thanh tính tình đơn thuần, đều cư xử tử tế với người xa lạ như chúng tôi, sao có thể nhìn Từ Tử Nhung bằng ánh mắt như vậy?
Tôi nói: "Chắc là trong bếp khói nhiều, cậu nhìn nhầm rồi."
Từ Tử Nhung nghẹn lời không biết đáp ra sao.
Một lát sau, cơm đã nấu xong, Khưu Lộc và Ôn Linh Ngọc cũng xuống lầu.
"Chỉ có bấy nhiêu thôi, mọi người ăn tạm nhé." Thẩm Kiến Thanh bày chén đũa, đặt lên bàn một đĩa thịt xông khói được thái lát đều tăm tắp, bên cạnh còn có đĩa dưa muối nhỏ.
Chúng tôi mấy ngày nay chưa được ăn bữa cơm tử tế, vừa ngửi thấy mùi thức ăn đã nuốt nước miếng muốn chảy ra.
"Thơm thật." Thịt xông khói trong suốt trắng nõn, béo nhưng không ngấy, mang theo hương vị mặn thơm của hun khói và lửa củi.
Từ Tử Nhung đã xúc đầy một bát cơm, bận rộn ăn uống đến nỗi không rảnh nói năng, chỉ gật đầu lia lịa.
Được chúng tôi khen ngợi, Thẩm Kiến Thanh vui vẻ mỉm cười.
Một người đơn thuần như vậy, sao có thể dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Từ Tử Nhung được chứ?
Thẩm Kiến Thanh nói: "Nhà tôi ít đồ, không đủ tiếp đãi các cậu. Ăn xong tôi sẽ dẫn mọi người vào thôn, mượn thêm ít đồ từ bà con."
Cậu sống tách biệt khỏi mọi người, nhưng vì chúng tôi lại sẵn sàng gạt bỏ tự ái để đi nhờ vả.
Tôi nói: "Nhưng có tiện không? Nếu bất tiện thì cứ để vậy cũng được."
Thẩm Kiến Thanh ngước mắt: "Không có gì bất tiện cả. Tôi nghĩ... họ sẽ rất vui."