Cổ Tình - Hà Dục
Chương 47: Dấu Sẹo Trên Lưng
Cổ Tình - Hà Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Kiến Thanh sai khiến tôi thật sự rất tự nhiên, như thể chuyện đó là điều hiển nhiên.
Suốt một tháng nay, tôi gần như ngày nào cũng xoay quanh cậu. Lúc thì đòi uống nước, lúc thì cần uống thuốc, lúc nằm buồn lại gọi tôi vào nói chuyện, lúc chăn trượt xuống mà chẳng chịu nhặt. Lần quá quắt nhất là gọi tôi vào phòng, rồi bảo lưng ngứa, bắt tôi gãi cho!
Người ta thường nói:
"Cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử"[*]
— nghĩa là dù là con cái, khi chăm sóc cha mẹ lâu dài vì bệnh tật, cũng khó tránh khỏi mệt mỏi, chán nản, dần đánh mất lòng hiếu thảo ban đầu.
[*]: Câu thành ngữ ám chỉ sự kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần khi phải chăm sóc người thân bị bệnh nặng trong thời gian dài, khiến tình cảm ban đầu dễ bị phai nhạt.
"Anh Ngộ Trạch! Anh Ngộ Trạch ơi!"
"Anh có nghe thấy không? Có ở đó không?"
Giống như bây giờ.
Tôi đang ngồi ở phòng khách, đã nghe tiếng Thẩm Kiến Thanh gọi giật giọng, ra lệnh tôi phải xuất hiện ngay lập tức.
Lần này lại là gãi đầu hay gãi lưng đây? Cậu suốt ngày tìm cớ gọi tôi vào.
Tôi bước tới, tựa người vào khung cửa: "Có chuyện gì?"
Thẩm Kiến Thanh dựa lưng vào đầu giường, mái tóc dài chấm vai buông xõa, khiến cậu trông thoáng chốc như một thiếu nữ yếu ớt — dù tôi biết rõ, bản chất cậu chẳng hề như vậy.
Vết xước trên mặt đã lành, nhưng để lại một đường sẹo rõ rệt. Từ khóe mắt phải kéo dài xuống xương gò má, không quá to, nhưng ẩn hiện sắc đỏ, khiến người ta không thể không để ý.
"Anh lại gần chút nữa đi." Cậu vẫy tay yếu ớt, vẻ mặt như vẫn còn rất mệt mỏi.
Tôi nhớ lại lần trước bị lừa, bước lên hai bước nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.
"Có gì? Lần này ngứa chỗ nào nữa?"
Thẩm Kiến Thanh lắc đầu, thở dài: "Anh không ngửi thấy mùi gì à?"
Tôi vô thức hít hít, ngửi quanh, nhưng chẳng thấy gì lạ.
"Anh lại gần thêm chút nữa đi."
Tôi dè dặt nhìn cậu, nhưng chân vẫn bất giác bước tới một bước.
"Thật sự không ngửi thấy gì sao?"
Tôi cố gắng ngửi kỹ hơn, vẫn không phát hiện gì bất thường.
Thẩm Kiến Thanh ngập ngừng, rồi đột nhiên đỏ mặt: "Anh… không ngửi thấy mùi trên người em sao?"
Mùi gì trên người cậu?
Cậu bỏ luôn vẻ yếu đuối, nói thẳng: "Em lâu rồi chưa tắm, người ngứa ngáy khó chịu lắm. Anh Ngộ Trạch, anh giúp em với!"
Hóa ra là gọi tôi đến để hầu tắm cho cậu… Tắm?
Chúng tôi đều là đàn ông, thân thể nhau cũng không có gì lạ. Tôi từng đi tắm công cộng ở trường đại học, không phải chưa từng thấy. Nhưng cứ nghĩ đến việc phải giúp Thẩm Kiến Thanh, lòng tôi lại thấy bồn chồn kỳ lạ.
Dù giữa chúng tôi đã xảy ra không ít chuyện thân mật — dù là do tình nguyện hay bị ép — nhưng chính vì thế mà tôi lại càng cảm thấy bất an.
"Vết thương của cậu chưa được dính nước..." Tôi cố tìm lý do thoái thác.
"Lành lâu rồi! Vảy cũng gần bong hết rồi!" Cậu nói ngay.
"Vậy thì tự làm được chứ gì?" Tôi lập tức phản bác.
"Nhưng khớp xương vẫn còn đau." Cậu vừa nói vừa cử động cánh tay phải — chỗ từng bị trật — bổ sung: "Không nhấc lên được, nhấc là đau. Ừ, đúng vậy, chính là như thế."
Nói xong, cậu nhíu mày, mắt khép hờ, gương mặt hiện lên vẻ yếu đuối làm sao cũng không thể từ chối: "Anh giúp em lau sơ một chút thôi, được không?"
Tim tôi bỗng mềm nhũn, đành lặng lẽ đi đun nước.
Nhà sàn không có thùng tắm, chỉ có một cái chậu gỗ, to hơn chậu nhựa một chút. Tôi múc nước nóng vào, chuẩn bị khăn sạch.
Thẩm Kiến Thanh đã ngồi dậy, ánh mắt đầy mong đợi nhìn tôi. Tôi cam phận bước tới, cúi người, cởi cúc áo ở cổ cậu.
Cậu không mặc trang phục Miêu, mà khoác một chiếc trường bào vải thô. Cúc áo may quá chặt, tôi cúi thấp người, khó dùng lực, loay hoay mãi chẳng cởi được.
Thẩm Kiến Thanh khẽ ngẩng cằm, chiếc cổ trắng nõn, mảnh khảnh hiện ra trước mắt. Tôi vốn đã rối, giờ nhìn thấy làn da như ngọc ấy, tim lại càng đập nhanh.
Càng vội càng hỏng.
Bỗng nhiên, tay tôi bị cậu nắm lấy.
Tôi ngẩng lên, chạm ngay vào đôi mắt đen thẳm của cậu — sâu hun hút, đầy cảm xúc cuồn cuộn. Giọng cậu khẽ khàng như dụ dỗ: "Anh Ngộ Trạch… anh làm em ngứa quá."
Tôi sững người, trong khoảnh khắc, bỗng thấy vết sẹo trên mặt cậu không hề làm cậu xấu đi, ngược lại còn thêm vẻ mê hoặc khó tả.
Thịch, thịch, thịch...
Một âm thanh chói tai vang lên bên tai. Tôi giật mình nhận ra, đó là tiếng tim mình đang đập.
Tôi bừng tỉnh, giật tay ra, lùi lại hai bước: "Rõ ràng tay cậu tự nhấc lên được mà!"
Thẩm Kiến Thanh bực bội liếc tay mình, rồi nhìn tôi với ánh mắt kiên quyết, cuối cùng đành tự cởi chiếc áo mỏng.
Giữa hè, sau cơn mưa lớn, nóng bức quay trở lại. Cậu vừa cởi áo, thân hình mảnh mai mà săn chắc hiện ra.
Dáng người cậu đang ở ranh giới giữa thiếu niên và thanh niên — gầy nhưng không yếu, khung xương thon dài, phủ một lớp cơ mỏng nhưng rõ ràng.
Tôi không nghi ngờ gì rằng cơ thể ấy có thể bộc phát sức mạnh khủng khiếp, vì tôi đã từng trực tiếp cảm nhận.
Thẩm Kiến Thanh ném áo xuống chân, nói: "Em thật sự không tự lau được lưng."
"Tôi chỉ lau lưng cho cậu thôi." Tôi nói, vắt khô khăn, rồi bước lại gần.
Vai cậu rộng, eo nhỏ, cơ bắp không quá phát triển nhưng cân đối. Trên tấm lưng trần là hàng loạt vết sẹo chằng chịt, phần lớn đã lành, chỉ còn những vảy cứng màu nâu sẫm.
Vết thương sâu nhất nằm ở xương bả vai — lúc đó gần như lộ xương, nếu ở thành thị chắc chắn phải khâu. Nhưng nhờ y thuật của Lô Kỳ và khả năng hồi phục kỳ lạ của Thẩm Kiến Thanh, giờ đây chỉ còn là một vết sẹo đỏ sậm.
Tất cả những vết thương này… đều là vì hái thuốc cho tôi?
Tim tôi thắt lại, đau như bị kim châm.
Trước đây, tôi từng không ít lần tự nhủ: cậu làm vậy là do tự nguyện, tôi chẳng yêu cầu. Mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Tôi không cần phải day dứt vì quyết định của Thẩm Kiến Thanh.
Cho nên, khi cậu bị thương, tôi có thể cảm thông, nhưng không thể tự trách mình.
Thế nhưng, khi những vết sẹo kia hiện ra rõ mồn một, tôi không thể không tưởng tượng cảnh cậu ngã từ vách đá xuống, không thể không nghĩ đến khoảnh khắc ấy, cậu có sợ hãi không.
"Cậu có hối hận không?" Tôi đột ngột hỏi.
Thẩm Kiến Thanh hiểu ngay, cười nhẹ: "Mọi việc em làm, em chưa từng hối hận."
Chưa từng hối hận ư?
Tôi không biết nên vui hay buồn.
Chỉ biết rằng, cậu là người đầu tiên — và đến giờ vẫn là người duy nhất — sẵn sàng liều mạng vì tôi đến vậy.