Cổ Tình - Hà Dục
Chương 6: Sinh Miêu ở Thị Địch
Cổ Tình - Hà Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi chúng tôi rời nhà bà cụ, trời đã trưa. Sau khi sắp xếp lại tài liệu, ai nấy đều cảm thấy thu hoạch không nhỏ.
Chúng tôi quyết định mời An Phổ và A Lê ăn trưa như một lời cảm ơn vì sự giúp đỡ tận tình. Quán ăn được chọn là một nhà hàng đặc sản người Miêu mà A Lê giới thiệu.
"A Lê, lại đây ngồi đi!" Khưu Lộc vẫy tay, giọng vui vẻ. Chỉ nửa ngày đồng hành, mối quan hệ giữa họ đã trở nên thân thiết hơn hẳn. Tôi thật sự không hiểu nổi logic kết bạn của con gái.
A Lê vui vẻ xách váy ngồi xuống, vừa cười vừa giới thiệu những món đặc sắc. Đôi khi, một người bản địa rành rẽ còn hữu ích hơn cả ứng dụng du lịch.
Bữa ăn dần trở nên rôm rả, từ chuyện ăn uống chuyển sang đủ đề tài trên trời dưới đất.
A Lê thở nhẹ, nói: "Tớ thật sự rất ghen tị với các cậu. Được đi nhiều nơi, ngắm đủ cảnh đẹp. Các cậu vừa nhắc đến biển, còn tớ, ngay cả vùng núi này cũng chưa từng đi hết bao nhiêu."
Khưu Lộc vỗ vai cô, an ủi: "Nhưng cuộc sống của cậu cũng là điều nhiều người mơ ước mà. Yên bình, tĩnh lặng, chứ đâu như tụi tớ, lúc nào cũng tất bật."
Ôn Linh Ngọc háo hức nói: "Thực ra trước đây tớ tưởng tượng rất nhiều về người Miêu. Hồi nhỏ xem TV, toàn nói con gái người Miêu biết hạ cổ!"
"Hạ cổ á!" A Lê bật cười, "Khách du lịch nào cũng hỏi tớ câu này."
Tôi không kìm được tò mò: "Vậy thật sự các cô có biết hạ cổ không?"
A Lê nói: "Chúng tôi rất kính trọng những sinh linh nhỏ bé như sâu bọ. Vì chúng tôi tin rằng, nếu không đối xử tử tế với một sinh mạng, sẽ bị báo ứng."
Từ Tử Nhung há hốc miệng, dường như khó tin rằng dẫm chết một con sâu cũng có thể bị trời phạt.
"Thật ra tớ chỉ nghe trưởng bối kể về hạ cổ, chưa từng thấy cổ trùng bao giờ. Trong chuyện của họ, phụ nữ người Miêu rất lợi hại: chỉ cần búng tay, liếc mắt một cái..."
A Lê vừa nói vừa làm động tác, Khưu Lộc sợ tới mức co rúm người lại.
"Cổ đã chui vào người cậu rồi đấy."
Ôn Linh Ngọc thì thầm: "Lợi hại vậy sao?"
Nghe như một câu chuyện viễn tưởng.
"Cô gái Miêu còn có thể hạ cổ tình. Ai trúng phải sẽ phải ở bên cô ấy suốt đời. Nếu không chịu, ban đêm sẽ trằn trọc, đau đớn như bị muôn vàn côn trùng gặm nhấm!"
Lần này, ngay cả Từ Tử Nhung cũng co rúm cổ.
An Phổ uống một ngụm rượu gạo, vẫy tay: "Làm gì có chuyện thần kỳ thế! Nếu thật sự ghê gớm vậy, ai dám đến đây du lịch nữa?"
Cũng phải.
Từ trước tới nay tôi không tin mấy chuyện này. Một con sâu bé tí mà sao có thể điều khiển tâm trí người khác?
A Lê như chạm tới điểm tự ái, vỗ bàn phản bác nhanh nhảu: "Tụi tôi không biết, nhưng người trong núi Thị Địch thì chưa chắc!"
Núi Thị Địch?
Tôi nhìn A Lê đầy nghi hoặc.
Cô lập tức che miệng, đôi mắt to long lanh trừng tròn như vừa lỡ lời.
Sắc mặt An Phổ trầm xuống, không uống rượu nữa, ánh mắt u ám nhìn A Lê.
Khưu Lộc và Ôn Linh Ngọc nhìn nhau lo lắng. Chỉ Từ Tử Nhung ngơ ngác hỏi: "Núi Thị Địch là đâu vậy?"
A Lê cúi đầu im lặng. An Phổ gượng cười: "Không có gì đâu, chỉ là một ngọn núi thôi."
Từ Tử Nhung: "Chỉ là núi thôi à? Có đẹp không? Nếu có cảnh đẹp, tụi em cũng muốn đi chơi vài ngày."
A Lê vội lắc đầu: "Không vui đâu! Bên đó rắn rết, sâu bọ đầy rẫy, rất nguy hiểm. Không thể đi, tuyệt đối không thể!"
Tôi nói: "Không sao, tụi em đã chuẩn bị đầy đủ dụng cụ dã ngoại và thuốc men. Xử lý mấy con sâu bọ cũng không khó."
An Phổ uống cạn ly rượu: "Cậu không vào được đâu. Đường núi hiểm trở, xe hơi không vào. Hơn nữa, không có sóng, định vị cũng vô dụng."
A Lê gật đầu: "Đúng vậy! Trước đây cũng có khách muốn vào, kết quả bị thương nặng, có người còn suýt mất mạng!"
Hai người một người nói một người bổ sung, dưới lời đe dọa liên tục, Khưu Lộc liên tục xua tay từ chối.
Riêng tôi, lại càng tò mò.
Sao họ lại kiêng kỵ nhắc đến núi Thị Địch đến thế? Hơn nữa, qua lời A Lê, rõ ràng nơi đó có người sinh sống.
Và còn là người biết hạ cổ.
Nhưng cả hai đều không chịu nói thêm, chỉ thúc giục chúng tôi ăn nhanh. Bữa trưa vì thế mà kết thúc vội vã.
Trở về nhà trọ thì trời đã xế chiều. Chúng tôi hẹn nhau nghỉ ngơi, tối sẽ đi dạo.
Về phòng, tôi vẫn không tài nào gạt bỏ được những lời A Lê và An Phổ nói.
Tôi vốn thế, hễ có chuyện gì khiến tò mò là phải truy cho ra tận cùng. Nếu không, sẽ nghĩ miên man, ngủ cũng chẳng yên.
Bỗng nhiên, một ý tưởng lóe lên.
Tôi lập tức lấy điện thoại, mở ứng dụng bản đồ, tìm tên "núi Thị Địch".
Dù không chắc cách viết đúng, tôi vẫn thử tìm quanh khu vực thôn Miêu Đồng Giang.
Không ngờ, suốt một tiếng trời tìm kiếm mọi ngọn núi xung quanh, chẳng thấy tên nào trùng khớp.
Hay là nơi đó chưa được bản đồ hay vệ tinh ghi nhận?
Tôi tra thêm vài bài viết hướng dẫn du lịch Đồng Giang, cũng chẳng thấy ai nhắc đến ngọn núi này. Mọi chuyện như thể chỉ là ảo giác.
Thái độ dè dặt của A Lê và An Phổ khiến tôi càng cảm thấy núi Thị Địch thần bí hơn.
Nếu họ không nói, hỏi người khác e cũng vô ích.
Chờ đã... người khác?
Tôi ngẩng đầu, trong đầu hiện lên một người.
Buổi chiều vắng khách, nhưng ông chủ nhà trọ vẫn bận rộn. Dù nhóm du khách ở sảnh đã tản đi, anh vẫn còn nhiều việc: dọn dẹp sảnh, sắp xếp lại kệ sách bị khách làm lộn xộn, rồi pha cho mình một cốc Quân Sơn Ngân Châm [*] – loại trà vàng nổi tiếng từng là trà cống triều đình xưa – sau đó lại lao vào chăm sóc cây kiểng: bắt sâu, tưới nước, bón phân...
Dáng vẻ thô kệch, nhưng những việc tỉ mỉ này anh làm rất thuần thục.
"Ông chủ, anh đang bận à?" Tôi vừa xuống cầu thang, thấy anh đang cắt lá úa trên chậu cây.
Ông chủ ngẩng đầu, cười: "Ừ, mấy chậu này dễ héo lắm, lơ là hai hôm là rụng lá liền!"
Tôi giúp anh xếp lại vài chậu trầu bà vàng [1], vừa làm vừa hỏi: "Ông chủ ở đây cũng năm, sáu năm rồi nhỉ? Chắc anh từng nghe nói đến núi Thị Địch?"
Tay anh đang tưới nước bỗng dừng lại. Anh quay đầu, ngạc nhiên: "Sao cậu biết chỗ đó?"
"Hôm nay tớ tình cờ nghe hướng dẫn viên nói qua, thấy tò mò. Nếu cảnh đẹp thì định rủ bạn đi chơi vài hôm."
Sắc mặt ông chủ trở nên kỳ lạ, liên tục lắc đầu: "Tôi khuyên cậu nên bỏ ý định đó đi! Nơi đó rất nguy hiểm!"
"Hả? Nguy hiểm đến vậy sao?"
Ông chủ liếc quanh sảnh, thấy chỉ có hai người, bèn hạ giọng: "Anh em à, vì thấy có duyên với cậu nên tôi mới nói thật. Nơi đó... quỷ dị lắm! Không phải chỗ để du lịch. Năm ngoái, có nhóm người vào đó chơi, mấy hôm sau, đội cứu hộ chính phủ phải vào núi tìm kiếm suốt vài ngày. Kết quả? Không thấy người sống, xác cũng chẳng tìm được. Ôi trời..."
"Hay là họ bị lạc, gặp thú dữ?"
Ông chủ trừng mắt: "Anh em à, tôi nói thật vì muốn tốt cho cậu thôi. Những chuyện này, hồi mới đến đây vài năm trước, tôi cũng nghe người Miêu lén kể. Nghe nói trong núi Thị Địch còn có một thôn Miêu nữa, người trong đó chưa từng giao thiệp với bên ngoài. Vì rào cản ngôn ngữ, họ chỉ kết hôn trong thôn, không bao giờ lấy người ngoài. Nghe đồn... thần bí lắm!"
Chẳng lẽ là Sinh Miêu [*]?
[*] Sinh Miêu: tên gọi chung cho người Miêu sống ở vùng sâu vùng xa, hẻo lánh.
Miêu tả của ông chủ trùng khớp hoàn toàn với những gì tôi từng đọc trong tài liệu.
Trước khi đến, tôi đã tìm hiểu nhiều để phục vụ cho cuộc phỏng vấn. Trong đó có nhắc đến Sinh Miêu – một nhóm người Miêu khác biệt hoàn toàn với những người chúng tôi tiếp xúc bên ngoài.
Trong thời đại giao lưu văn hóa mạnh mẽ, nhiều thôn Miêu như Đồng Giang đã mở cửa đón du lịch, vừa phát triển kinh tế, vừa giao lưu dân tộc.
Nhưng Sinh Miêu thì khác. Họ từ chối mọi ảnh hưởng từ bên ngoài, vẫn giữ nguyên phong tục, lối sống cổ xưa, truyền lại cho đời sau. Họ nói tiếng Cổ Miêu, làm theo nhịp mặt trời: mọc thì làm, lặn thì nghỉ. Không giao thiệp, không trao đổi với thế giới bên ngoài.
Như một phiên bản hiện thực của "Đào Hoa Nguyên Ký" mà Đào Uyên Minh từng viết.
Nếu họ tồn tại thật, sẽ cực kỳ có giá trị nghiên cứu. Việc bảo tồn nguyên vẹn phong tục có thể giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về người Miêu thực sự. Nhưng khi đọc tài liệu, tôi từng tự hỏi: liệu một cộng đồng như vậy có thật sự còn tồn tại? Trong thời đại khoa học phát triển, làm sao một nhóm người sống biệt lập mà không bị phát hiện? Huống hồ, hiện nay không có giấy tờ tùy thân thì làm được gì? Làm sao họ sống mà không ra ngoài?
Như đọc được sự nghi ngờ trong ánh mắt tôi, ông chủ nói: "Anh em à, tất cả chỉ là lời đồn thôi. Ai biết có thật sự có thôn Miêu trong đó không? Người ta còn đồn con gái Miêu biết hạ cổ, cậu đã từng thấy ai làm chưa? Có khi chỉ là truyền thuyết, đừng để tâm quá. Nhưng núi Thị Địch thật sự rất nguy hiểm. Dân bản địa có đánh chết cũng không dám vào. Các cậu đừng liều lĩnh mà bỏ mạng ở đây!"
Tôi gật đầu: "Ừ, cảm ơn ông chủ. Yên tâm, tụi em còn trẻ, quý mạng lắm!"
Đúng lúc đó, có khách mới đến. Ông chủ vẫy tay, ý bảo tôi tự nhiên, rồi quay đi tiếp đón.
Tôi cũng tạm gác chuyện này sang một bên. Dù sao, nghe cũng như huyễn hoặc, truyền thuyết. Lo lắng quá về một thứ chưa có bằng chứng chỉ khiến bản thân rước phiền vào người.