Tỉnh Giấc Xuyên Không

Con Đường Bá Chủ

Tỉnh Giấc Xuyên Không

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nam vừa tỉnh dậy, chợt cảm thấy toàn thân đau nhức vô cùng, như thể mọi xương cốt trên người đều vỡ vụn, khiến hắn khó khăn ngay cả việc nhúc nhích đầu ngón tay. Quan trọng hơn, đầu hắn cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ ồ ạt tràn vào não bộ, khiến Nam nhất thời không kịp phản ứng.
Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần yếu đi, Nam lúc này mới dần ý thức được điều gì đã xảy đến với mình.
“Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên không rồi ư?”
Nam lẩm bẩm vài lần, như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin. Miệng hắn há hốc, toàn thân đầm đìa mồ hôi lạnh, cho thấy sự việc này đã khiến hắn kinh hãi đến nhường nào. Nếu bây giờ còn đủ sức, có lẽ hắn đã tự đấm mình vài cái thật mạnh để xác nhận.
Cố gắng sắp xếp vô số ký ức hỗn loạn trong đầu, Nam bắt đầu nhớ lại. Kiếp trước, hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng. Năm Nam lên 7 tuổi, một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi. Sống cùng lão đầu, Nam dần lớn lên và biết được cha nuôi của mình là một quân nhân vĩ đại. Cả đời ông tham gia kháng chiến, cống hiến tất cả cho quốc gia nên không lập gia đình. Khi về già, ông quyết định nhận nuôi Nam, coi như có người chăm sóc lúc tuổi xế chiều.
Vì kính phục cha nuôi và xem ông là thần tượng, Nam quyết định đi theo con đường của ông. Được cha nuôi dưỡng thành tài, năm 18 tuổi, Nam thi vào Quân Đội với thành tích thủ khoa, mang theo mong ước trở thành một quân nhân vĩ đại như cha nuôi của mình.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Cha nuôi Lạc Nam, vì cả đời sống ngay thẳng trung trực, đã đắc tội với rất nhiều thế lực. Khi ông về già, rời xa chiếc ghế quyền lực, cũng là lúc chúng bắt đầu ra tay.
Nam vĩnh viễn không thể quên được cảnh tượng ngày hôm ấy: Vài chục tên hắc y nhân đột nhập vào nhà trong đêm tối. Mặc dù với trực giác nhạy bén, cha con Nam sớm nhận ra sự hiện diện của chúng, nhưng tất cả đã quá muộn. Hàng loạt đạn dược cùng hỏa lực cực mạnh không ngần ngại tấn công vào căn nhà gỗ nhỏ thanh tịnh của hai người. Bàn tay tội ác đã chôn vùi một vị quân nhân vĩ đại và một thiếu niên còn tràn đầy khát khao hoài bão trong biển lửa ngập trời.
Trước khi lìa đời, Nam nhìn thấy trong ánh mắt đục ngầu của cha nuôi là sự ấm áp vô tận cùng một tia hối lỗi. Có lẽ ông đã nghĩ rằng nếu không nhận Nam làm con nuôi, số phận của hắn có lẽ đã khác, ít nhất không phải uất ức chết cùng ông.
Nam mấp máy đôi môi khô khốc. Hắn đã muốn nói với cha mình rằng hắn rất tự hào khi được làm con nuôi của ông, chỉ tiếc là khi đó Lạc Nam không kịp mở miệng thì tất cả đã chìm trong biển lửa.
“Đây có lẽ là hối tiếc lớn nhất ở kiếp trước của ta,” Nam đắng chát thầm nghĩ.
Hắn cố nén nỗi thống khổ, tiếp tục sắp xếp ký ức về kiếp này của mình, cũng như thân phận của người mà hắn vừa xuyên không nhập vào. Trong chốc lát, sắc mặt Lạc Nam đại biến, vô tận phẫn nộ như từng ngọn liệt hỏa bùng lên trong lòng, không cách nào dập tắt. Hai tay hắn nắm chặt đến rướm máu.
Hít thở sâu nhiều lần để lấy lại bình tĩnh, Nam cắn chặt răng, dốc hết sức bình sinh run rẩy đưa tay sờ lên vị trí mắt của mình. Trong chốc lát, hắn cảm thấy trời đất như quay cuồng, bởi vì vị trí hai mắt của hắn HOÀN TOÀN TRỐNG RỖNG.
Nam bị mù. Nói đúng hơn, hắn bị người ta đào móc hai tròng mắt một cách tàn nhẫn. Nam cảm thấy vô tận phẫn nộ, không thể kìm nén. Nếu lúc này còn sức lực, có lẽ hắn đã gào rống lên như một con thú hoang điên dại, bởi vì có một sự thật mà dù thế nào Nam cũng không thể tưởng tượng nổi:
NGƯỜI CHÍNH TAY MÓC ĐÔI MẮT HẮN Ở KIẾP NÀY, KHIẾN HẮN PHẢI SỐNG TRONG ĐÊM TỐI, CHỊU ĐỦ ĐẮNG CAY NHỤC NHÃ LẠI LÀ CHA RUỘT CỦA HẮN.
Sự chênh lệch một trời một vực giữa một người cha nuôi và kẻ có cùng máu mủ mà thân thể này từng gọi là “phụ thân” khiến Nam sốc nặng. Cố lấy lại bình tĩnh, Nam biết hắn cần nghĩ ra biện pháp thích hợp để sống tiếp trong tình cảnh hiện tại.
Chủ nhân của thân thể này tên là Lạc Nam. Phụ thân máu lạnh của hắn là gia chủ Lạc gia, một gia tộc tu chân khét tiếng của Băng Thiên đại lục. Tại đại lục này, con người tôn sùng cường giả và xem thường kẻ yếu. Nơi đây không có luật lệ nào ràng buộc đáng kể, tất cả đều tuân theo quy luật tự nhiên: kẻ mạnh vĩnh viễn là kẻ đúng, kẻ mạnh là chân lý, kẻ yếu phải phục tùng kẻ mạnh bằng mọi giá, nếu không sẽ phải chết.
Trên mảnh đại lục này, các thế lực lớn đa phần do quần thể tu chân giả tạo thành, thống nhất phân thành cửu cấp, thấp nhất là nhất cấp và cao nhất là cửu cấp.
Lạc gia trên Băng Thiên đại lục thuộc về thế lực tu chân Bát cấp, chỉ đứng sau hai thế lực Cửu cấp có địa vị tối thượng tại Băng Thiên đại lục, bao gồm: Thiên Sơn Tiên Cảnh và Băng Huyền đế quốc.
Mặc dù đứng sau hai thế lực Cửu cấp, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến địa vị của Lạc gia trên Băng Thiên đại lục. Bởi ngoài hai thế lực kia ra, trong số hàng vạn thế lực trên mảnh đại lục này, những kẻ có thể sánh vai cùng Lạc gia chỉ đếm được trên đầu ngón tay mà thôi.
Tồn tại lâu đời, Lạc gia truyền thừa vô số năm không ngừng. Tiên tổ Lạc gia là nhân vật trong truyền thuyết đã phi thăng tiên giới. Lãnh thổ vạn dặm, tộc nhân hàng triệu, thiên kiêu xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Qua đó có thể thấy sự uy thế của Lạc gia tại nơi đây.
Mà Lạc Nam, lại là đại công tử do gia chủ Lạc gia là Lạc Phá Lôi sinh ra. Lẽ ra hắn phải có địa vị cao quý, được hưởng ngàn vạn sủng ái mới đúng. Nhưng trớ trêu thay, sau khi ra đời trong sự chờ mong của vô số tộc nhân, Lạc Nam lại như gián tiếp hung hăng tát vào mặt toàn bộ Lạc gia trên dưới một cách đau rát.
Lạc Nam KHÔNG CÓ LINH CĂN
Tại Băng Thiên đại lục, ngay cả trẻ em ba tuổi cũng biết linh căn là điều kiện tối thiểu nhất để tu tiên. Không có linh căn, Lạc Nam chẳng khác nào chỉ có thể suốt đời là một phế vật vô dụng.
Nếu Lạc Nam sinh ra ở gia đình phàm nhân, điều này sẽ hết sức bình thường. Nhưng hắn lại sinh ra ở Lạc gia, lại là con của gia chủ. Điều này chẳng khác nào một trò cười lớn trên toàn bộ Băng Thiên đại lục: đường đường là gia chủ Lạc gia, thế lực tu chân Bát cấp, lại sinh ra một nhi tử phế vật. Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ thấy số phận thê thảm của Lạc Nam đã được định trước ngay từ khi mới chào đời.
Mẫu thân của Lạc Nam chỉ xuất thân từ gia tộc ngũ lưu bình thường. Sau khi sinh một nhi tử phế vật, nàng bị cả gia tộc và trượng phu hắt hủi, khinh rẻ, vì quá thương tâm mà chết không nhắm mắt.
Mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn với Lạc Nam khi nhị công tử Lạc gia ra đời vào một năm sau, cũng chính là người đệ đệ tên Lạc Vũ của hắn. Kẻ này vừa sinh ra đã được di truyền từ Lạc Phá Lôi, sở hữu hai loại linh căn là Băng hệ và Lôi hệ. Lôi hệ linh căn là loại linh căn cực hiếm, dễ dàng tu luyện các loại Vũ Kỹ Lôi hệ có sức hủy diệt mạnh, tính sát phạt cao. Tu chân giả sở hữu Lôi hệ linh căn thường mạnh hơn người cùng cấp, đó là lý do Lạc Phá Lôi ngồi vững vàng vị trí gia chủ Lạc gia, với quyền uy tuyệt đối không ai dám xâm phạm.
Lạc Vũ kế thừa hai loại linh căn này từ Lạc Phá Lôi, khiến toàn bộ Lạc gia trên dưới vui mừng. Thông qua trưởng lão hội quyết định, Lạc Vũ được chỉ định là thiếu chủ Lạc gia tương lai.
Sự xuất hiện của Lạc Vũ càng khiến Lạc Nam nhận thêm vô vàn tủi nhục. Lạc Nam sống ở Lạc gia còn thua cả đám nô tài, bởi tại gia tộc bá đạo này, dù là nô tài cũng có khả năng tu luyện.
Lạc Nam sống cuộc sống hèn kém, làm đủ công việc thấp hèn cho gia tộc không khác gì nô bộc chỉ để có cơm ăn. Chẳng một ai xem hắn là đại công tử Lạc gia, thậm chí sự tồn tại của hắn là nỗi sỉ nhục của Lạc gia.
Mọi chuyện tưởng chừng chỉ có thế, nhưng không. Vào năm Lạc Nam 13 tuổi, đệ đệ Lạc Vũ của hắn trong lúc tu luyện một loại Đồng Thuật của gia tộc đã xảy ra ngoài ý muốn, dẫn đến mù lòa hai mắt.
Với tư cách là thế lực tu chân Bát cấp được truyền thừa qua bao thế hệ, Lạc gia có bí pháp để ghép một đôi mắt khác cho Lạc Vũ. Nhưng để không xảy ra sơ suất, các trưởng lão Lạc gia thống nhất phải sử dụng đôi mắt của người có cùng huyết thống với Lạc Vũ.
Và chuyện tàn nhẫn nhất đã đến: Chính tay Lạc Phá Lôi tàn nhẫn ra tay móc đi đôi mắt của con trai mình để cấy ghép cho đứa con trai khác của hắn. Mặc cho vẻ mặt tuyệt vọng và tràn đầy thù hận của Lạc Nam, điều đó vẫn không hề ảnh hưởng đến quyết tâm của Lạc Phá Lôi. Hiển nhiên, giữa một thằng phế vật và một nhi tử thiên tài, Lạc Phá Lôi không cần suy nghĩ.
Mù lòa năm 13 tuổi, Lạc Nam hoàn toàn mất đi quyền được sống như con người tại gia tộc. Hắn trở thành một bao cát di động để đám trẻ nhỏ trong gia tộc tập luyện vũ kỹ. Mỗi khi thân thể rã rời sắp chết, chúng lại buông tha hắn, cho hắn thức ăn, cho hắn thời gian hồi phục, sau đó lại tiếp tục tra tấn. Có vẻ như việc hành hạ con trai của gia chủ khiến đám trẻ nhỏ ngỗ nghịch cảm thấy vô cùng thành tựu.
Suốt ba năm qua, Lạc Nam đã sống cuộc sống như thế: hai mắt mù lòa, liên tục nhận thương tổn từ thể xác đến linh hồn. Số phận bi thảm của con người mang tên Lạc Nam đã khép lại ở tuổi 16 sau một trận “tập luyện” quá tay của đám ác quỷ đội lốt trẻ nhỏ.
Và cũng chính vào giây phút định mệnh đó, một Lạc Nam hoàn toàn khác, đến từ một thế giới khác, đã xuyên không nhập vào.
“So với ngươi, ta thật hạnh phúc biết bao,”
Lạc Nam cảm thán. Mặc dù kiếp trước kết cục của hắn cũng không khá khẩm là bao, nhưng đó lại là điều mà chủ nhân của thân thể này có mơ cũng không thể chạm tới.
Lạc Nam âm thầm quyết định, nếu trời đã cho hắn cơ hội để xuyên không đến thế giới này, hắn sẽ không đầu hàng số phận. Dù thế nào đi nữa, sống tiếp vẫn hơn là chết trong nhục nhã.
“Bất quá, trước hết cần phải thoát khỏi cảnh khốn cùng hiện tại,” Lạc Nam chau mày. Đầu óc hắn cấp tốc vận chuyển, tìm kiếm giải pháp.
“Keng, thức tỉnh thành công, Bá Chủ Hệ Thống bắt đầu kích hoạt.”
“Sau đây là thời gian nhận chủ: 10, 9, 8... 5... 2...”
Một âm thanh lạ lẫm có phần máy móc chợt vang lên trong đầu, cắt đứt mạch suy nghĩ của Lạc Nam. Trong giây phút đó, hơi thở Lạc Nam như ngừng lại, gương mặt đờ đẫn dần ửng đỏ vì mừng như điên dại.
...