Con Đường Bá Chủ
Chương 2: Gói Quà Tân Thủ
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Nam dù đã cố gắng suy nghĩ nhưng vẫn không tìm ra cách thoát khỏi hoàn cảnh khốn cùng hiện tại. Hắn mù lòa, thân thể trọng thương, địa vị lại thấp kém.
Vì thế, khi âm thanh hệ thống vang lên, đối với hắn chẳng khác nào cơn buồn ngủ gặp được chiếc gối êm, hay than sưởi ấm giữa ngày tuyết rơi. Hắn kích động là điều hoàn toàn dễ hiểu.
“Keng, nhận chủ thành công, chúc mừng Lạc Nam trở thành chủ nhân của Bá Chủ Hệ Thống.”
Âm thanh có phần máy móc lại vang lên trong đầu. Không cần suy nghĩ nhiều, Lạc Nam lập tức hỏi: “Ta muốn thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại, có cách nào không?”.
Vừa dứt lời, một hư ảnh lập tức xuất hiện lơ lửng bên cạnh hắn.
Mặc dù Lạc Nam mù lòa, nhưng hình ảnh vừa xuất hiện này vẫn kỳ diệu truyền thẳng vào não hắn. Đó là một tiểu loli nhỏ nhắn, chỉ bằng bàn tay người lớn, mái tóc đen tuyền óng ả, đôi mắt to lấp lánh, lông mi cong vút, mũi thanh tú, miệng nhỏ đỏ hồng chúm chím, làn da trắng hồng cùng hai má lúm đồng tiền. Nàng mặc áo dài hoàng kim toát lên vẻ cao quý, nhưng vẫn đáng yêu vô cùng.
“Chào chủ nhân, ta là đại diện của Bá Chủ Hệ Thống, từ nay sẽ phụ tá cho ngài.”
Tiểu loli nhỏ nhắn mở miệng, để lộ hàm răng trắng đều như bắp, cất tiếng. Âm thanh trực tiếp truyền vào đầu Lạc Nam, ngọt ngào trong trẻo như dòng suối, êm tai vô cùng, thậm chí Lạc Nam cảm thấy nỗi đau do thương tích mang lại cũng phần nào dịu đi một chút.
“Ngươi là khí linh của hệ thống sao?” Lạc Nam thầm nghĩ, không nói ra lời. Kiếp trước hắn đọc nhiều tác phẩm tiên hiệp, biết một số pháp bảo có uy năng khủng bố thường có khí linh phò trợ.
“Có thể xem là vậy đó.” Tiểu loli như hiểu ý nghĩ trong đầu Lạc Nam, nhưng chỉ trả lời qua loa.
Lạc Nam cũng không khó chịu, thầm nghĩ có lẽ hiện tại mình chưa đủ quyền hạn để biết rõ những thông tin như vậy.
“Ngươi có tên không? Dù sao có tên vẫn thuận tiện giao lưu hơn, đúng chứ?” Hắn hỏi tiếp.
“Mời công tử ban tên cho!” Hư ảnh tiểu loli với giọng nói non nớt, ngọt ngào, hai tròng mắt sáng lên, hiển nhiên rất chờ mong cái tên của mình.
“Ngươi toàn thân áo dài vàng cao quý, khí chất bất phàm, vậy gọi ngươi Kim Nhi đi. Ngoài ra, gọi ta là công tử là được rồi, gọi chủ nhân ta cảm thấy rất không quen.”
Lạc Nam từ tốn nói. Hai đời hắn sống bình dị, việc một tiểu nha đầu gọi là chủ nhân khiến hắn cảm thấy không tự nhiên chút nào.
“Đa tạ công tử ban tên, hihi.” Kim Nhi hí hửng nhoẻn miệng cười đáng yêu, hiển nhiên rất hài lòng với cái tên này của mình.
“Được rồi, có cách nào để ta thoát khỏi hoàn cảnh khốn cùng hiện tại không? Bá Chủ Hệ Thống vận hành như thế nào?” Lạc Nam đi thẳng vào vấn đề chính.
Tình cảnh hiện tại của hắn như ngọn đèn treo trước gió. Việc nhận được hệ thống xem như ưu đãi của kẻ xuyên việt, không tận dụng là ngu ngốc. Hắn cũng không muốn quan tâm hệ thống nhận hắn làm chủ có mục đích gây hại gì cho mình hay không, dù sao thì hắn đã không còn gì để mất.
Kim Nhi cũng biết hắn đi thẳng vào vấn đề, nghiêm túc giải đáp:
“Bá Chủ Hệ Thống sẽ không từ thủ đoạn nào để giúp chủ nhân của mình trở thành một Bá Chủ. Đương nhiên, ở thế giới kẻ mạnh nuốt kẻ yếu này, cách duy nhất để trở thành Bá Chủ chính là trở thành người mạnh nhất. Để mạnh lên, công tử có thể hoàn thành các loại nhiệm vụ hệ thống đưa ra, từ đó đạt được những phần thưởng nhất định. Nói tóm lại, hệ thống sẽ dốc sức xây dựng con đường trở thành Bá Chủ cho công tử, còn về phần con đường đó phải đi như thế nào thì vẫn phải dựa vào chính bản thân công tử.”
“Đương nhiên, hệ thống hiện tại chỉ vừa thức tỉnh, đang ở trạng thái cấp 1, quyền hạn còn ít. Công tử cần không ngừng mạnh lên để nâng cấp hệ thống. Đẳng cấp hệ thống càng cao, chức năng sẽ càng nhiều, từ đó trợ giúp công tử rút ngắn con đường trở thành một Bá Chủ.” Kim Nhi tiếp tục giải thích.
“Như thế đã rất tốt.” Lạc Nam gật đầu hài lòng, dù sao đạo lý tự mình cố gắng hắn vẫn hiểu. Hắn không thể quá phụ thuộc vào hệ thống như những truyện bật hack hắn từng đọc ở đời trước.
“Keng, phát động nhiệm vụ chính tuyến đầu tiên: Khởi Đầu Của Bá Chủ. Phần thưởng chưa biết, trừng phạt khi thất bại: tử vong, hệ thống biến mất.”
“Chú thích nhiệm vụ: Trong vòng trăm năm xưng bá Băng Thiên Đại Lục, khuất phục hai đại thế lực cấp Chín, dùng Băng Thiên Đại Lục làm bàn đạp đầu tiên để chinh phục con đường Bá Chủ.”
“Keng, phát động nhiệm vụ chi nhánh: Rồng Ra Biển Rộng. Phần thưởng: một lần chỉ định triệu hoán vật phẩm Địa cấp. Trừng phạt khi thất bại: bị Lạc gia giam vào ngục 5 năm.”
“Chú thích nhiệm vụ: Ký chủ luôn nằm trong sự giám thị của Lạc Vũ, bị đối phương xem như cái gai trong mắt. Thoát khỏi Lạc gia xem như thoát khỏi tầm mắt của Lạc Vũ, từ đó tìm cơ hội phát triển.”
“Keng, hệ thống lần đầu thức tỉnh, tặng một gói Quà Tân Thủ.”
Liên tục các âm thanh cơ giới vang lên. Sau khi nghe xong, Lạc Nam dứt khoát bỏ qua hai nhiệm vụ kia. Cái hắn quan tâm nhất hiện tại chính là Gói Quà Tân Thủ, bản thân có thể hoàn thành hai loại nhiệm vụ trên hay không hoàn toàn phụ thuộc vào gói quà tân thủ trước mắt. Về phần Lạc Vũ nhắm vào hắn thì không nằm ngoài dự kiến của Lạc Nam, dù sao thì hắn mang danh phế vật, một thiên tài như Lạc Vũ cảm thấy có một đại ca như vậy chẳng khác nào vết nhơ trong đời.
“Công tử mau mở gói quà ra xem!” Kim Nhi thúc giục, hiển nhiên nàng cũng vô cùng tò mò. Dù sao nàng chỉ là đại diện do hệ thống tạo ra nhằm giao tiếp với Lạc Nam, các loại nhiệm vụ và phần thưởng vẫn do hệ thống chủ đạo.
Lạc Nam âm thầm gật đầu, trong đầu thầm nghĩ: “Mở gói Quà Tân Thủ.”
“Keng, ký chủ xác nhận mở gói Quà Tân Thủ?” Âm thanh xác nhận của hệ thống vang lên.
“Đúng.” Không chút nghĩ ngợi, Lạc Nam dùng ý niệm xác nhận.
“Keng, chúc mừng ký chủ mở gói Quà Tân Thủ, nhận được: một lần ngẫu nhiên triệu hoán Công pháp cấp Cấm Kỵ, một lần ngẫu nhiên triệu hoán Pháp bảo Địa cấp, một lần ngẫu nhiên triệu hoán Vũ Kỹ Huyền cấp, ba viên Liệu Thương đan, ba tấm Tiểu Na Di Phù, một Sơ cấp Thấu Thị phù.”
“Keng, vật phẩm nhận được sẽ được cất trữ trong không gian của Hệ Thống.”
“Ông trời của ta! Vậy mà ngay cả công pháp cấp Cấm Kỵ cũng xuất hiện!” Kim Nhi hét lên thất thanh, vẻ ung dung cao quý hoàn toàn biến mất. Môi nhỏ của nàng há hốc, đôi mắt muốn trừng ra ngoài, thậm chí thân thể nhỏ nhắn đang run lẩy bẩy vì kích động.
Lạc Nam đơ người. Dựa theo trí nhớ của thân thể này, công pháp, Vũ Kỹ và Vũ Khí tại thế giới này được chia làm 5 cấp bậc: Linh, Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Trong đó, Linh là cao quý nhất, Hoàng là thấp nhất. Vậy công pháp cấp Cấm Kỵ là cái quỷ gì đây?
“Công pháp cấp Cấm Kỵ lợi hại lắm sao?” Lạc Nam khó khăn nuốt nước miếng hỏi Kim Nhi.
“Sao có thể không lợi hại chứ? Đây là loại tồn tại chí cao vô thượng. Trước mặt Cấm Kỵ, cái gì mà cấp Linh, cấp Thiên, tất cả đều là rác rưởi, công tử biết không?” Kim Nhi vẫn chưa lấy lại sự kích động.
“Xem ra hệ thống quyết tâm rèn đúc cho công tử một căn cơ vô hạn. Công tử nhất định phải cố gắng, à, phải cố gắng thật nhiều, không, là rất rất nhiều!” Kim Nhi lắp bắp nói một tràng dài không dứt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì hưng phấn. Hiển nhiên, việc có thể đi theo một chủ nhân có tiền đồ khiến nàng không kiềm chế được niềm vui, không quên động viên Lạc Nam, bởi nàng biết muốn tu luyện Cấm Kỵ khó khăn đến nhường nào.
Lạc Nam vô cùng kinh ngạc, hiển nhiên hắn không nghĩ hai chữ Cấm Kỵ lại khủng bố đến mức đó. Phải biết, Lạc gia sở dĩ có thể trở thành thế lực tu chân cấp Tám một phần vì công pháp Lạc Nguyệt Băng Kinh do tổ tiên truyền thừa qua bao thế hệ. Đây được biết đến là công pháp Thiên cấp cao giai, chẳng những có thể rèn đúc căn cơ hoàn mỹ cho tu sĩ sở hữu Băng hệ linh căn, ngoài ra uy lực cũng mạnh mẽ bá đạo vô cùng, có thể đóng băng cả mặt trăng.
Nghe nói, từng có một tổ chức sát thủ do cường giả Hóa Thần kỳ cầm đầu mưu đồ ám sát thiếu chủ Lạc Vũ, dẫn đến gia chủ Lạc Phá Lôi giận dữ. Ông đích thân ra tay thi triển Lạc Băng Chưởng trong Lạc Nguyệt Băng Kinh, khiến khu vực ngàn dặm trở thành hàn băng. Gần 3000 sát thủ của tổ chức đó toàn bộ biến thành tượng băng vụn vỡ trong gió tuyết, không một ai may mắn thoát khỏi.
Về phần công pháp Linh cấp, hắn chỉ nghe đồn hai thế lực cấp Chín là Thiên Sơn Tiên Cảnh cùng Băng Huyền Đế Quốc sở hữu. Tuy nhiên, đó chỉ là truyền thuyết, chưa một ai đứng ra xác thực.
“Cấm Kỵ, Cấm Kỵ!” Lạc Nam lặp đi lặp lại hai chữ này. Kim Nhi không có lý do lừa gạt hắn, vậy hiển nhiên loại công pháp này quả thật khủng bố. Hắn nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội nhất phi trùng thiên lần này.
“Triệu hoán sao? Vậy ta đạt được công pháp và các phần thưởng khác một cách ngẫu nhiên ư?” Lạc Nam tiếp tục nêu thắc mắc. Đây là bước quan trọng quyết định số phận, hắn không dám qua loa.
“Vâng, ví dụ như hiện tại công tử đang sở hữu một lần triệu hoán Pháp bảo Địa cấp. Có thể công tử thích dùng Kiếm nhưng khi triệu hoán lại ra Đao chẳng hạn. Ngoài ra, pháp bảo cũng phân thành Sơ phẩm, Trung phẩm, Cực phẩm, có thể triệu hoán ra đẳng cấp nào còn phải xem vận khí của công tử.” Kim Nhi giải thích.
“Vậy còn công pháp, nếu chẳng may ta triệu hoán ra công pháp của tà ma ngoại đạo, chẳng lẽ ta phải nhập ma sao?” Lạc Nam sắc mặt hơi khó coi, hắn cũng không muốn trở thành một ma đầu giết người như ngóe.
“Công tử có thể không tu luyện mà. Bất quá, công pháp Ma Đạo thì đã sao? Công pháp không phân chính tà, do người sử dụng quyết định số phận của nó mà thôi.” Kim Nhi phồng má nói, hiển nhiên có chút không hài lòng khi Lạc Nam kỳ thị Ma đạo.
Lạc Nam bừng tỉnh đại ngộ, hắn tự nhận bản thân còn quá nông cạn so với tiểu loli trước mắt. Công pháp không phân chính tà, hắn thầm ghi nhớ đạo lý này.
“Vậy trước tiên chữa lành thân thể bị thương này đã.”
Lạc Nam khẽ động ý niệm, viên Liệu Thương Đan kia đã xuất hiện trong lòng bàn tay. Không chút do dự, Lạc Nam bất chấp nỗi đau khắp toàn thân, bỏ đan dược vào miệng nuốt xuống. Hắn cảm thấy một cơn bão linh khí từ đan dược lan tỏa khắp toàn thân, vô số vết thương trong ngoài khép lại, các vết sưng đỏ bầm tím trên mặt cũng tan biến.
Linh khí là tài nguyên tu luyện căn bản nhất tồn tại trong thiên địa. Tu chân giả có thể tu luyện hoàn toàn dựa vào việc hấp thu linh khí trời đất, mà điều kiện để hấp thu linh khí chính là Linh Căn. Đó là lý do vì sao một kẻ không có Linh Căn như Lạc Nam lại rơi vào kết cục bi thảm như thế.
Lúc này, độc giả mới nhận thấy Lạc Nam sở hữu diện mạo anh tuấn vô cùng, một đôi mày kiếm, sống mũi cao thẳng, đôi môi dày hơi nhếch lên vẻ bất cần. Dù sao thì Lạc Phá Lôi thân là gia chủ Lạc gia, khí độ và diện mạo đều thuộc hàng bất phàm. Mẫu thân Lạc Nam mặc dù chỉ là nữ nhi của một gia tộc Ngũ phẩm, nhưng nàng có thể lọt vào mắt xanh của Lạc Phá Lôi thì độ xinh đẹp không cần phải bàn cãi. Kế thừa huyết thống của hai người như vậy, diện mạo của Lạc Nam đương nhiên không hề kém cạnh. Chỉ tiếc mẫu thân hắn qua đời quá sớm, hắn ngay cả bộ dạng của nàng cũng không còn mấy ấn tượng.
“Thật là đan dược thần kỳ!” Lạc Nam đứng lên, toàn thân sảng khoái vô cùng. Chỉ là hai mắt vẫn mù lòa khiến hắn không thể đánh giá bản thân cũng như hoàn cảnh xung quanh.
Ý niệm vừa động, hai tấm phù lục xuất hiện trên tay hắn. Thông tin về hai loại phù lục cũng tự động hiện lên trong đầu hắn.
Sơ cấp Thấu Thị phù: khi sử dụng có thể tự động nắm bắt mọi tình hình trong bán kính 300m xung quanh, có khả năng phát hiện khí tức cường giả Nguyên Anh cảnh trở xuống, dù đối phương cố tình ẩn thân hay che giấu. Thời gian duy trì 24 giờ.
Tiểu Na Di phù: truyền tống người sử dụng đến một nơi ngẫu nhiên, với khoảng cách ngẫu nhiên, có thể vài trăm dặm, cũng có thể lên đến vạn dặm, chỉ dùng được một lần.
“Đây rõ ràng đều là dành riêng cho hoàn cảnh của ta lúc này!” Lạc Nam hài lòng mỉm cười, xem ra hệ thống khá đáng tin cậy. Mặc dù lãnh thổ Lạc gia sở hữu lên đến vạn dặm, nhưng vị trí hạch tâm của gia tộc chỉ ở xung quanh ngàn dặm mà thôi. Có thể rời khỏi nơi hạch tâm đối với Lạc Nam đã là quá đủ.
“Hệ thống đương nhiên đáng tin cậy chứ!” Kim Nhi trợn tròn mắt, nói tiếp: “Bất quá, đây chỉ là khởi đầu của công tử thôi. Cố gắng nâng cấp hệ thống, sẽ tiếp tục có phần thưởng xứng đáng đó!”
Lạc Nam gật đầu, mang theo niềm chờ mong ngập tràn đối với tương lai. Tay phải hắn lập tức bóp nát tấm Sơ cấp Thấu Thị phù lục kia.