Con Đường Bá Chủ
Chương 11: Bạch Tinh Xà
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Băng Thiên Đại Lục
Trong một khu rừng hoang vu, một yêu thú thân hình to lớn như xe tăng bị đánh bay, va phải liên tiếp mấy cây đại thụ, khiến chim chóc bay tán loạn.
Yêu thú này có thân hình vạm vỡ, tứ chi cường tráng, lưng rộng dài, cặp răng nanh sắc nhọn như có thể xé nát bất kỳ đối thủ nào. Từ khí tức tỏa ra, rõ ràng đây là một con Dã Trư (lợn rừng) yêu thú nhị giai hậu kỳ, tương đương với tu sĩ nhân loại Trúc Cơ hậu kỳ.
Thế nhưng lúc này, xương cốt toàn thân của con lợn rừng đã gãy nát, thân thể run rẩy, ánh mắt đầy e ngại nhìn chằm chằm đối thủ, lộ rõ vẻ sợ hãi.
Cách con lợn rừng không xa, một thiếu niên trẻ tuổi anh tuấn, với con mắt phải màu trắng tà dị, bên trong đồng tử như chứa một vầng trăng khuyết, đang lạnh lùng nhìn nó. Sau lưng thiếu niên, một hư ảnh Gấu đen ẩn hiện, mang theo Thổ hệ linh lực nồng đậm, tựa như có thể nuốt núi nuốt đất. Khí thế từ hư ảnh Gấu đen này tỏa ra khiến Dã Trư run rẩy không ngừng, không dám đối kháng.
Một trong các chiêu thức của Tứ Linh Vệ Hồn Thuật, là Thổ Hùng Vệ Hồn.
Lạc Nam đã rời khỏi Yên Nhược Tuyết được mười ngày. Lần này hắn truyền tống đến một khu rừng hoang rộng lớn. Vì đã thành công ngưng tụ Linh Thổ Đỉnh và Huyền Thủy Đỉnh, trình độ khống chế thiên địa linh khí của hắn thậm chí còn vượt qua linh căn, nên Lạc Nam quyết định bắt đầu tu luyện vũ kỹ Huyền Cấp Cực Phẩm là Tứ Linh Vệ Hồn Thuật.
Trong đan điền, Linh Thổ Đỉnh cấp tốc vận chuyển. Vô số Thổ hệ linh khí được nuốt vào rồi phun ra, toàn bộ chuyển hóa thành linh lực cung cấp cho Lạc Nam điều động, kích hoạt vũ kỹ, hình thành hư ảnh Thổ Hùng oai vệ phi phàm.
Rống
Hư ảnh Thổ Hùng ngửa đầu gầm thét, khí thế của nó gắn kết chặt chẽ với Lạc Nam, khiến đám yêu thú cấp thấp trong vòng trăm dặm run rẩy không ngừng, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.
“Hừ, lúc ngươi bất ngờ công kích ta, coi ta như con mồi, trông hung hăng lắm mà.” Lạc Nam lạnh lùng nhìn Dã Trư. Dám coi hắn là con mồi, phải chết.
Lời vừa dứt, thân ảnh Lạc Nam cấp tốc di chuyển. Hư ảnh Thổ Hùng theo sát phía sau, như một hộ vệ trung thành nhất.
Lạc Nam giơ cao song quyền, Thổ Hùng cùng lúc làm theo y hệt. Vô số Thổ hệ linh lực gia trì lên nắm đấm, hướng về phía Dã Trư mà oanh kích.
Gầm rừ
Dã Trư không cam lòng chờ chết. Nó nén đau xoay người đứng dậy, cặp răng nanh sắc nhọn đâm thẳng về phía Lạc Nam.
Lạc Nam lạnh lùng vô cảm. Đứng trước công kích từ hai chiếc răng nanh sắc bén như cốt đao, hắn không lùi nửa bước. Hư ảnh Thổ Hùng gầm thét chấn động sơn hà, hung hăng đấm tới.
Răng nanh va chạm với Hùng Thủ.
Rắc
Âm thanh gãy nát vang lên. Chỉ thấy cặp răng nanh vốn cứng cáp như thép của Lợn Rừng gãy thành hai khúc. Lực đạo mạnh mẽ khiến nó tiếp tục bị hất bay.
Nhìn Dã Trư đã hấp hối, Lạc Nam tiếp tục truy kích. Thổ Hùng vươn ra hai bắp tay lực lưỡng, vặn mạnh vào cổ Dã Trư.
Rắc
Xương cổ gãy nát. Dã Trư yêu thú nhị giai hậu kỳ chết không thể chết hơn.
Nhìn thi thể con lợn rừng, vầng trăng khuyết trong mắt phải của Lạc Nam phát ra tia sáng tà dị. Linh hồn chưa tiêu tán của Dã Trư hoàn toàn không có sức kháng cự, bị hút vào bên trong.
“Cường độ linh hồn quá thấp.” Lạc Nam cảm thấy hồn lực của mình chỉ tăng trưởng một chút rất nhỏ, thất vọng lắc đầu.
Cướp đoạt linh hồn kẻ địch để gia tăng cho bản thân.
Đây là một trong những khả năng của Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn. Tuy nhiên, nó chỉ có thể cưỡng đoạt linh hồn của kẻ địch cùng cấp hoặc thấp hơn bản thân. Hấp thụ kẻ địch có linh hồn cao hơn rất dễ bị đối phương phản kháng, dẫn đến phản phệ gây trọng thương cho linh hồn.
Mà linh hồn của yêu thú nhị giai như Dã Trư, đối với Lạc Nam lúc này không có tác dụng quá lớn.
“Lẽ ra ta có thể dùng Hồn Lực gia trì vào Thổ Hùng để gia tăng khả năng công kích của nó, nhưng thân phận Hồn Tu quá mức mẫn cảm, nếu không gặp trường hợp cần thiết sẽ không tùy tiện vận dụng hồn lực.”
Lạc Nam trầm tư suy nghĩ. Sau khi tìm tòi tu luyện, hắn phát hiện Tứ Linh Vệ Hồn Thuật còn là một loại linh hồn vũ kỹ, ngoài linh lực ra, còn có thể sử dụng hồn lực để gia tăng uy lực.
Thả lỏng thân thể, hư ảnh Thổ Hùng sau lưng tiêu tán, khí thế oai vệ lạnh lùng thu liễm lại. Nếu con mắt phải không quá mức tà dị, Lạc Nam lúc này sẽ trông như một phàm nhân vô hại.
...
Một tháng sau
Lạc Nam vẫn lang thang trong rừng rậm. Hắn lựa chọn những yêu thú tam giai có thực lực khác nhau để luyện tập, gia tăng kinh nghiệm chiến đấu cho bản thân. Tu vi vốn dĩ chưa ổn định do đột phá quá nhanh cũng dần vững chắc lại, khả năng điều động linh lực ngày một thành thục hơn, có thể nói là tiến bộ không tồi.
“Vũ kỹ hiện tại của ta chỉ có mỗi Tứ Linh Vệ Hồn Thuật trong Thổ Hùng. Đối với Thủy hệ linh lực, mặc dù có thể điều động nhưng lại không có Vũ Kỹ thích hợp để thi triển.”
Lạc Nam tổng kết điểm yếu của bản thân. Thủ đoạn chiến đấu của hắn hiện tại còn quá ít, lại thiếu thốn các loại vũ kỹ phòng ngự, thân pháp. Dẫn đến không ít lần hắn ăn thiệt thòi khi chiến đấu với các loại yêu thú có lực công kích cường đại và tốc độ linh hoạt.
Nếu không nhờ Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn có khả năng nhìn thấu yếu điểm của kẻ địch, Lạc Nam có thể đã nhiều lần bị trọng thương nghiêm trọng.
“Hệ thống vẫn chưa cấp nhiệm vụ mới, xem ra cần phải tìm cách rời khỏi khu rừng này.” Lạc Nam thầm nghĩ rồi đứng dậy xuất phát.
“Kim Nhi, phải khi nào hệ thống mới đủ điều kiện tăng cấp?”
Lạc Nam vừa di chuyển vừa hỏi thăm. Hắn tha thiết muốn gia tăng công năng của hệ thống, chỉ với chức năng cung cấp nhiệm vụ của hệ thống hiện tại thì hoàn toàn không đủ.
Thân ảnh nhỏ nhắn của Kim Nhi xuất hiện bên cạnh. Nàng đảo đôi mắt to tròn rồi mở miệng đáp:
“Muốn hệ thống tăng cấp thì công tử ít nhất phải thành công ngưng tụ Tam Đỉnh, hoặc hồn lực tiếp cận Nguyên Anh Kỳ mới được.”
Lạc Nam cười khổ. Trong đan điền, Linh Thổ và Huyền Thủy hai cự đỉnh vẫn không ngừng phun ra nuốt vào linh khí, gia tăng thực lực từng chút một cho hắn. Nhờ thế mà suốt một tháng qua, hắn chỉ luyện tập chiến đấu mà không cần phải tọa tu luyện nhàm chán.
Tuy nhiên Lạc Nam cũng biết, muốn tụ đỉnh khó khăn vô cùng. Lần trước nhờ có hai loại vật phẩm cung cấp linh lực dồi dào, lại thêm vợ hắn là Nguyên Anh tu sĩ Yên Nhược Tuyết hỗ trợ luyện hóa, có thể nói là đủ loại cơ duyên xảo hợp mới thành công tụ đỉnh. Lần tụ đỉnh sau e rằng sẽ không dễ dàng như vậy.
Trời dần vào đêm, rừng rậm chìm vào hắc ám.
ẦM ẦM
RẦM
Mặt đất đột ngột chấn động kịch liệt. Âm thanh chiến đấu vang dội truyền đến, Lạc Nam lập tức bị thu hút sự chú ý. Hắn nhớ đến hai con Hắc Sơn Hùng vì Thổ Linh Thảo mà đánh nhau, liên tưởng đến âm thanh chiến đấu vẫn đang vang vọng bên tai, khóe miệng hắn hơi giương lên vui vẻ.
Bình thường, yêu thú đều có lãnh thổ của riêng mình, rất ít khi rời khỏi để chiến đấu với kẻ khác. Nên các trường hợp yêu thú đại chiến thường hiếm hoi vô cùng, trừ khi tranh đoạt lãnh thổ hay thiên địa dị bảo mới phát sinh mâu thuẫn.
Dựa vào âm thanh chấn động truyền đến, Lạc Nam đoán quy mô lần này lớn hơn cả khi hai con Hắc Sơn Hùng tam giai chiến đấu lần trước.
Thấu Thị Vạn Lý
Hồn lực cấp tốc vận chuyển, xung quanh cơ mắt Lạc Nam hiện lên các đường gân xanh dữ tợn, phủ kín nửa khuôn mặt hắn, điều động một trong các chức năng của Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn.
Tầm mắt của Lạc Nam bắt đầu trở nên rộng lớn. Phạm vi trăm dặm xung quanh toàn bộ nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Với tu vi hiện tại của Lạc Nam, khoảng cách thấu thị vạn lý còn kém xa, chỉ miễn cưỡng duy trì trong bán kính 200 dặm mà thôi.
Tuy nhiên, bấy nhiêu đó đã đủ. Lạc Nam đã quan sát được tình hình chiến cuộc đang diễn ra cách hắn khoảng 60 dặm.
Chỉ thấy 3 con yêu thú đang kịch liệt đối chiến, nói đúng hơn là hai con đang vây công một.
Lạc Nam vừa quan sát vừa cấp tốc di chuyển đến gần chiến trường.
Chiến đấu vẫn đang tiếp tục, vô số cây cối đổ ngã, đất đai lộn xộn. Âm thanh gào rống khiến không khí tĩnh lặng của khu rừng trở nên dữ tợn.
Lạc Nam tìm được một vách đá lớn, hắn núp phía sau quan sát tình hình.
Chỉ thấy một con Tinh Tinh toàn thân phủ lông đen, mặt mũi dữ tợn, hai cánh tay lực lưỡng đang nhổ một cây cổ thụ biến thành vũ khí chiến đấu. Nó liên thủ cùng một con đại điểu toàn thân bao phủ hỏa diễm, hai bộ móng vuốt sắc nhọn, cái mỏ cứng cáp dài ngoẵng như mũi khoan, sẵn sàng đâm nát đối thủ.
Đối thủ của chúng là một linh xà dài khoảng 30 mét, chiều rộng thân thể phải chừng năm người trưởng thành mới ôm hết. Toàn thân linh xà thuần một màu trắng, được bao phủ bởi vô số lớp vảy trắng nhỏ tinh xảo như từng khối ngọc thạch, trơn bóng lóng lánh không kém bất kỳ tác phẩm nghệ thuật nào. Đôi mắt to tròn nhấp nháy, đang giận dữ nhìn hai kẻ địch đang vây công nó.
Kim Nhi lơ lửng trên không, quan sát ba con yêu thú mở miệng nói:
“Man Lực Tinh Tinh, yêu thú tam giai trung kỳ.”
“Liệt Diễm Điểu, yêu thú tam giai trung kỳ.”
Nói đến đây, nàng nhìn về phía linh xà màu trắng. Cặp mắt hơi lộ vẻ kinh ngạc, thốt lên: “Bạch Tinh Xà không ngờ lại có một tia huyết mạch của tổ tiên, mặc dù không nồng đậm nhưng cũng hết sức quý hiếm.”
“Đích xác bất phàm, chỉ là Tam giai sơ kỳ lại có thể chống đỡ hai tên Tam giai trung kỳ liên thủ.” Lạc Nam mặc dù không biết Bạch Tinh Xà có huyết mạch gì, nhưng nhìn nó lấy một chọi hai lại vượt cấp chiến đấu, rõ ràng rất đáng gờm. Hơn nữa, việc nó có thể khiến người có tầm mắt cao như Kim Nhi kinh ngạc cũng đủ chứng minh sự bất phàm của Bạch Tinh Xà.
Lạc Nam tiếp tục quan sát chiến trận. Man Lực Tinh Tinh vẫn không ngừng cầm cổ thụ nhắm thẳng vào đầu Bạch Tinh Xà mà đập mạnh. Trước thế công vô cùng thô bạo của kẻ địch, Bạch Tinh Xà tránh nặng tìm nhẹ, uyển chuyển thân mình né tránh vô cùng xảo diệu. Đồng thời, miệng nhỏ của nó không ngừng phun ra lực lượng ánh sáng màu trắng, chống đỡ từng ngọn hỏa diễm từ phía Liệt Diễm Điểu công tới.
Ầm
Các lực lượng va chạm liên tục, vô số yêu thú cấp thấp lân cận chết trong biển lửa. Mùi thịt nướng lan tỏa, kích thích vô cùng.
“Bạch Tinh Xà rốt cuộc đang sử dụng lực lượng gì?” Nhìn ánh sáng màu trắng liên tiếp phun ra từ miệng rắn, Lạc Nam không nhịn được hỏi.
“Là Tinh Thần chi lực, Bạch Tinh Xà tinh thông thuộc tính Tinh Thần.” Kim Nhi giải đáp thắc mắc, bàn tay nhỏ nhắn chỉ về các lớp vảy tinh xảo đang phát sáng của Bạch Tinh Xà, rồi ngưng trọng nói:
“Công tử nhìn kỹ các lớp vảy trên thân thể nó xem có gì đặc biệt không?”
Lạc Nam theo lời nàng tiến hành quan sát, kinh ngạc nói: “Các lớp vảy kia đang hấp thu một lực lượng nào đó để bổ sung cho Bạch Tinh Xà.”
“Không sai, đó là lực lượng tinh thần từ các ngôi sao.” Kim Nhi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, nơi có vô số ngôi sao đang lấp lánh, sắc mặt nhỏ nhắn hiếm thấy lộ vẻ nghiêm túc.
Không đợi Lạc Nam kinh ngạc, nàng nói tiếp: “Tổ tiên của Bạch Tinh Xà là thượng cổ yêu thú nổi danh Thái Bạch Thôn Tinh Xà. Một cái há miệng của nó có thể thôn phệ một ngôi sao, hấp thu tinh thần để gia tăng chiến lực.”
“Tại thời đại xa xưa, dù là ở Tiên giới, một tồn tại như Thái Bạch Thôn Tinh Xà vẫn là hùng cứ một phương. Dù nguyên nhân tộc đàn thưa thớt nên không thể sánh bằng Long tộc, tuy nhiên xét về chiến lực cá thể, Long Tộc cũng phải kiêng kỵ chúng ba phần.”
“Khủng bố như vậy!” Lạc Nam ngưng trọng cảm khái. Long tộc trong mắt hắn luôn có địa vị siêu nhiên. Tại Băng Thiên Đại Lục, Long Tộc chỉ tồn tại trong truyền thuyết, vậy mà xét về chiến lực lại phải e ngại Thái Bạch Thôn Tinh Xà. Từ đó có thể thấy loại yêu thú này mạnh mẽ đến dường nào.
“Bạch Tinh Xà mặc dù không bá đạo như tổ tiên của nó, tuy nhiên vẫn có thể hấp thu một phần lực lượng tinh thần từ các ngôi sao để gia tăng chiến lực.”
“Nguyên nhân hai tên kia liên thủ hẳn là nhận ra Bạch Tinh Xà khó chơi, muốn giải quyết nó trước rồi mới cạnh tranh gốc Linh Dược kia.” Kim Nhi nhìn đóa dược thảo tử sắc đang thành thục lay động trong gió, cách chiến trường xa xa, rồi phân tích.
Lạc Nam cũng phát hiện đóa Linh Dược từ lâu, tuy nhiên hắn không nhận ra lai lịch và công dụng của nó.
“Là Hóa Hình Thảo, có thể giúp yêu thú luyện hóa lập tức hóa thành hình dáng nhân loại.”
Kim Nhi không hổ là một kho tàng kiến thức. Ngoài Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, Lạc Nam chưa từng thấy thứ gì có thể làm khó nàng.
“Khó trách chúng điên cuồng như vậy!” Lạc Nam than thở. Bình thường, yêu thú muốn hóa hình phải có tu vi Ngũ giai trở lên, tương đương với cường giả Hóa Thần Kỳ của nhân loại. Việc hóa hình giúp yêu thú dễ dàng hấp thu linh khí, gia tăng tốc độ tu luyện rất nhiều lần, hành động cũng vô cùng thuận tiện. Mà Hóa Hình Thảo có thể lập tức khiến yêu thú hóa hình, đây chính là chí bảo vô giá trong mắt những yêu thú chưa đạt Ngũ giai.
“Nhìn hoàn cảnh nơi đây rõ ràng là địa bàn của Bạch Tinh Xà, hai con kia là kẻ trộm, còn không biết xấu hổ liên thủ vây công người ta!” Kim Nhi bĩu môi nhỏ nhắn, đối với hai con yêu thú đầy vẻ xem thường.
“Không xong, trời sắp mưa!” Sắc mặt Lạc Nam biến đổi. Chỉ thấy mây đen cấp tốc che phủ, lực lượng tinh thần vốn đang hỗ trợ Bạch Tinh Xà bị che khuất, thực lực của nó sẽ cấp tốc suy giảm.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, lực lượng gia trì đột ngột biến mất khiến Bạch Tinh Xà lúng túng. Các vảy trắng trên người không còn phát sáng, nó bị Liệt Diễm Điểu bất ngờ cắm móng vuốt sắc nhọn bao phủ hỏa diễm vào thân thể.
RÍT
Âm thanh vang dội, thân xà đau đớn ngã xuống đất. Công kích này quá mức nghiêm trọng, Bạch Tinh Xà bị tổn thương không nhẹ.
“Không tốt, cẩn thận!” Lạc Nam thấy con Man Lực Tinh Tinh kia nhắm thẳng vào đầu Bạch Tinh Xà mà đập tới, trong lòng nhất thời lo lắng, liền mở miệng nhắc nhở. So với hai con kia, Lạc Nam hiển nhiên rất thưởng thức Bạch Tinh Xà.
Âm thanh của hắn cũng khiến ba con yêu thú chú ý. Man Lực Tinh Tinh vội dừng công kích, đề phòng nhìn chằm chằm Lạc Nam.
Bạch Tinh Xà nhìn thân ảnh Lạc Nam cấp tốc đến gần. Cặp mắt to tròn chớp chớp, không biết đang suy nghĩ gì.
“Quát quát quát” Liệt Diễm Điểu tính tình nóng nảy, hai cánh ngưng tụ hỏa diễm, hướng về Lạc Nam mà vút tới.
RỐNG
Hư ảnh Thổ Hùng cấp tốc xuất hiện sau lưng Lạc Nam. So với một tháng trước, lúc này nó rõ ràng to lớn hơn gấp đôi, vì khả năng điều động Linh Lực của Lạc Nam đã gia tăng rất nhiều.
Lạc Nam lạnh lùng nhìn Liệt Diễm Điểu đang công tới. Trong đan điền, Linh Thổ Đỉnh cấp tốc xoay tròn, vô số Thổ Hệ Linh Lực được điều động, hư ảnh Thổ Hùng cấp tốc ngưng tụ không khác một con yêu thú thực thụ.
“Cút!” Lạc Nam hét lớn, hai tay làm động tác nắm chặt.
Sau lưng Lạc Nam, Thổ Hùng vươn hai bắp tay to lớn bá đạo. Bất ngờ kẹp chặt lấy một cánh của Liệt Diễm Điểu vừa công đến, thân hình xoay tròn rồi ném mạnh.
VỤT
RẦM RẦM
Liên tiếp đụng đổ ba cây cổ thụ. Thân thể Liệt Diễm Điểu chật vật cất cánh, trên người đã phủ vài vết thương. Nó khôn lanh bay lại cùng Man Lực Tinh Tinh, hai cặp mắt đề phòng nhìn chằm chằm Lạc Nam.
Lúc này, Lạc Nam cũng chạy đến bên cạnh Bạch Tinh Xà. Nhìn cặp mắt nghi hoặc tò mò của nó, hắn ấm áp cười nói: “Để ta giúp ngươi!”
“Keng, Phát động chi nhánh nhiệm vụ “Chinh Phục Linh Xà”, phần thưởng một lần triệu hoán Địa cấp vũ kỹ.”
Cùng thời điểm đó, âm thanh hệ thống lại vang lên khiến Lạc Nam sắc mặt cổ quái, vội vàng mở ra dò xét.
“Nhiệm vụ chú thích: Bạch Linh Xà có huyết mạch bất phàm, là trợ lực rất lớn trên con đường Bá Chủ.”
Lạc Nam đóng lại hệ thống. Dù không có nhiệm vụ, hắn vẫn quyết định ra tay. Hắn xoay người nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to của Bạch Tinh Xà, ôn hòa hỏi lại: “Có thể giúp ngươi chứ?”
Nhìn con mắt trắng bạc lơ lửng vầng trăng khuyết tà dị mang theo vẻ chân thành của thiếu niên trước mặt, một cảm giác thân thiết khó nói bất chợt nảy sinh. Bạch Tinh Xà cong đôi mắt thành nguyệt nha, cái đầu nhỏ gật gật.
“Hahaha, vậy chiến đi!”
Âm thanh cười to tự tin của thiếu niên vang vọng, chấn động cả khu rừng...
Đối diện với bọn hắn, Man Lực Tinh Tinh và Liệt Diễm Điểu đều tỏ ra ngưng trọng dị thường.