Con Đường Bá Chủ
Chương 12: Cùng nhau chiến đấu
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong khu rừng rậm âm u, bầu trời bị mây đen bao phủ, từng hạt mưa tí tách rơi xuống khiến không gian trở nên vắng lặng vô cùng. Tuy nhiên, màn đêm không hề ảnh hưởng đến tầm nhìn của tu sĩ bình thường, huống chi là bốn kẻ đang đối đầu tại đây.
Đối diện Lạc Nam, Man Lực Tinh Tinh cùng Liệt Diễm Điểu đều đang căm hận nhìn hắn, bởi chính kẻ này đã phá hỏng cơ hội tiêu diệt Bạch Tinh Xà của chúng vào thời khắc mấu chốt. Hơn nữa, hư ảnh Thổ Hùng không ngừng gầm gừ sau lưng Lạc Nam cũng khiến chúng vô cùng e ngại.
Từng giọt mưa tí tách rơi xuống. Cơn mưa đã che lấp những vì sao sáng, sức mạnh tinh thần được gia trì của Bạch Tinh Xà đã biến mất. Ở phía đối địch, Liệt Diễm Điểu lượn lờ trên không cũng cảm thấy vô cùng khó chịu. Là yêu thú hệ hỏa, nó cực kỳ ghét bỏ cơn mưa. Dù những giọt nước bình thường không thể gây tổn thương cho nó, nhưng cũng phần nào hạn chế thực lực, khiến nó không thể phát huy toàn bộ sức mạnh.
Bạch Tinh Xà không còn chần chừ nữa, cặp mắt to tròn nhìn về phía Lạc Nam với vẻ yên tâm. Thân thể trắng bạc nhanh chóng lao về phía Liệt Diễm Điểu đang lơ lửng trên không. Rõ ràng nó vẫn chưa quên việc bị kẻ này đánh lén. Hơn nữa, lực phòng ngự của Man Lực Tinh Tinh vô cùng kiên cố, Bạch Tinh Xà biết rằng nếu không có ánh sao hỗ trợ, rất khó để gây thương tổn cho nó.
Hai yêu thú nhanh chóng lâm vào trạng thái kịch chiến. Xét về ưu thế, Liệt Diễm Điểu có phần chiếm lợi hơn nhờ khả năng bay lượn, nhưng về độ linh hoạt, Bạch Tinh Xà không hề kém cạnh. Thân rắn vô cùng uyển chuyển, miệng không ngừng phun ra từng quả cầu ánh sáng chứa đựng tinh thần lực lượng nồng đậm, bắn về phía Liệt Diễm Điểu trên không trung. Chỉ là không còn được ngôi sao gia trì, tốc độ tiêu hao năng lượng của nó tăng lên đáng kể.
Rầm rú!
Man Lực Tinh Tinh không cam lòng chịu thua, cánh tay vạm vỡ vỗ mạnh vào lồng ngực như để kích thích khí thế, rồi nhổ bật một cây đại thụ, lao về phía Lạc Nam.
Lạc Nam tỏ vẻ ngưng trọng, không hề mảy may khinh thường. Thực lực của đối thủ cao hơn hắn một cấp, lại có sức phòng ngự lớn cùng nhục thân mạnh mẽ.
Lạc Nam hít một hơi, mắt phải lóe lên ánh sáng tà dị, các đường gân xanh nổi rõ trên cơ mặt. Lúc này, Lạc Nam rõ ràng quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trên cơ thể Man Lực Tinh Tinh. Mắt phải của hắn lúc này như một cỗ máy phân tích, từng tế bào trên thân đối thủ khi chuyển động đều nằm trong tầm nhìn của hắn, hơn nữa, những sơ hở trong đòn công kích của đối thủ cũng không thoát khỏi ánh mắt trắng bạc yêu dị kia.
Nhìn Xuyên Yếu Điểm – Một trong ba khả năng của Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn.
Đối với Man Lực Tinh Tinh ở tam giai trung kỳ, hắn buộc lòng phải vận dụng kỹ năng này. Cái giá phải trả là lượng hồn lực trong cơ thể đang không ngừng tiêu hao.
“Có rồi!” Lạc Nam nhếch miệng, giơ nắm đấm công thẳng vào bắp chân phải của Man Lực Tinh Tinh.
Rống!
Thổ Hùng gầm thét, theo sự điều khiển của Lạc Nam, hai bắp tay vạm vỡ đan chéo vào nhau, giơ lên cao, chặn đứng thân cây do Man Lực Tinh Tinh đập xuống.
Rắc!
Thân cây cổ thụ chắc khỏe gãy đôi, cùng lúc đó, nắm đấm được vô số Thổ linh lực gia trì của Lạc Nam cũng đấm thẳng vào mục tiêu đã định.
Hú!
Man Lực Tinh Tinh rú lên đau đớn, bắp chân phải chính là yếu điểm trên cơ thể nó. Nơi đây từng có vết thương do nó tranh giành địa bàn với một yêu thú khác để lại. Mặc dù đã qua khá lâu, nhưng đây vẫn là điểm yếu duy nhất trên thân thể cứng cáp của nó.
Bản thân Man Lực Tinh Tinh cũng không ngờ kẻ địch có thể phát hiện vết thương ẩn giấu của mình. Lực lượng Nhị Đỉnh của Lạc Nam không hề yếu, tương đương tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, khiến nó phải chịu thiệt thòi.
Rừ rừ!
Man Lực Tinh Tinh giận dữ, cặp mắt to như chuông đồng đỏ ngầu. Ném văng thân cây cổ thụ đã gãy, nó muốn dùng nắm đấm tả xung hữu đột với Lạc Nam.
Hư ảnh Thổ Hùng sau lưng Lạc Nam không hề kém cạnh. Trước thân thể to lớn như cự thạch của kẻ địch, nó chỉ to hơn chứ không hề kém cạnh. Nó vươn hai cánh tay to khỏe lên đối chọi, còn Lạc Nam vừa né tránh công kích, vừa phân tích sơ hở trong từng đòn đánh của Man Lực Tinh Tinh, từ đó dùng ý niệm điều khiển Thổ Hùng chiến đấu.
Bốp bốp!
Nắm đấm va chạm nắm đấm, hai kẻ to lớn không ngừng ăn miếng trả miếng. Thổ Hùng do Thổ linh lực của Lạc Nam ngưng tụ thành nên không hề có cảm giác đau đớn. Trái lại, Man Lực Tinh Tinh vừa bị công kích vào yếu điểm, vừa nhận đau đớn khi trúng đòn, biểu hiện của nó dần dần thấm mệt.
Man Lực Tinh Tinh có linh trí không hề thấp, nó biết kẻ đang quần nhau với nó không hề có sinh mệnh, mà chủ mưu chính là tên thiếu niên đang nhảy nhót trước mặt. Nó đã rất nhiều lần tìm cơ hội công kích Lạc Nam nhưng đều vô vọng. Nhờ khả năng của Nhìn Xuyên Yếu Điểm, Lạc Nam dễ dàng tìm thấy sơ hở trong đòn tấn công của nó. Hắn ung dung không vội không chậm né tránh, lại nhân cơ hội điều khiển Thổ Hùng tấn công đối phương.
Bên trong đan điền, Linh Thổ Đỉnh vẫn không ngừng vận chuyển, liên tục cung cấp Thổ linh lực khiến Thổ Hùng như một cỗ máy chiến đấu bất diệt. Chỉ cần nguồn nguyên liệu là bản thân Lạc Nam không ngã xuống, thì nó đồng nghĩa với bất tử.
Hừ hừ rống!
Man Lực Tinh Tinh bắt đầu thấm mệt, nó quay đầu về phía Liệt Diễm Điểu, rống lên cầu cứu.
Bên kia chiến tuyến, Bạch Tinh Xà giao tranh bất phân thắng bại cùng Liệt Diễm Điểu. Hỏa diễm và tinh thần liên tục va chạm, mặt đất cứng rắn cháy đen xen lẫn các hố to. Tuy nhiên, vì vết thương trước đó mà thể lực Bạch Tinh Xà hao tổn nhanh hơn đối thủ rất nhiều.
Phải biết rằng Bạch Tinh Xà đang khiêu chiến vượt cấp, lại còn chịu trọng thương, nhưng nó có thể giao đấu lâu như vậy với đối phương, đủ thấy tiềm năng phi phàm của nó.
Lạc Nam quan sát tình huống, âm thầm nói: “Phải nhanh chóng giải quyết tên cao to đen hôi này.”
Trong lòng đã quyết, hắn bắt đầu điều động lực lượng bí mật của mình: Hồn Lực.
Rống! Gào! Gào!
Thổ Hùng bỗng chốc trở nên dữ dội, tiếng gầm rống khiến Man Lực Tinh Tinh e ngại lùi bước. Cặp mắt vốn dĩ không hề có linh tính của nó lúc này trở nên ngập tràn lệ khí, vô cùng bá đạo.
Hồn lực gia trì!
Lạc Nam điều động hồn lực gia trì vào Thổ Hùng, khiến nó bộc phát uy lực vốn có của một vũ kỹ Huyền Cấp Cực Phẩm chân chính. Thổ Hùng như uống phải thuốc kích thích, hai nắm đấm liên tục tung ra, từng luồng tàn ảnh lóe lên, liên tục đẩy lùi đối thủ.
Lạc Nam không hề rảnh rỗi, thỉnh thoảng tìm kiếm cơ hội công kích vào bắp chân phải của Man Lực Tinh Tinh. Đích thực là hai đánh một.
Trong mắt Man Lực Tinh Tinh rốt cuộc hiện lên một tia sợ hãi, lực lượng của Thổ Hùng quá mức quỷ dị. Mỗi lần va chạm với đối phương, linh hồn nó lại nhói đau, công kích của đối thủ như có thể trực tiếp tác động vào linh hồn khiến nó vô cùng khó hiểu. Đó chính là công dụng của Hồn Lực gia trì, khiến công kích tác động trực tiếp lên linh hồn đối thủ.
Răng rắc!
Âm thanh xương gãy vang lên, cánh tay vạm vỡ của Man Lực Tinh Tinh bị Thổ Hùng vô tình bẻ gãy. Nó nhẫn nhịn đau đớn, dốc hết sức bình sinh đạp thẳng vào Lạc Nam, khiến hắn không thể không lùi lại.
Nhân cơ hội đó, Man Lực Tinh Tinh co giò bỏ chạy.
“Hừ, đúng là tên gia hỏa cơ linh,” Lạc Nam hừ một tiếng, cũng không truy đuổi. Tu vi của tên này cao hơn hắn, thủ đoạn công kích của Lạc Nam hiện tại còn quá ít, nếu không liều mạng, rất khó giết chết nó.
Hí!
Âm thanh đau đớn từ Bạch Tinh Xà phát ra. Liệt Diễm Điểu chứng kiến đồng bọn bỏ chạy, càng thêm tức giận. Công kích cũng trở nên ác liệt như muốn đồng quy vu tận, khiến Bạch Tinh Xà chịu thiệt thòi, vài miếng vảy trơn nhẵn đã bị phỏng.
“Ngươi đừng hòng rời đi!” Lạc Nam vận động linh lực, vươn người lên cao, Thổ Hùng theo sau, hai cánh tay tráng kiện vô tình đấm mạnh vào thân thể lơ lửng của Liệt Diễm Điểu.
Quát quát!
Liệt Diễm Điểu tính tình vốn nổi tiếng hung bạo tàn nhẫn, không hề có ý định chạy trốn như tên đen hôi kia. Hai cánh được hỏa diễm bao phủ, liều lĩnh quạt về phía Lạc Nam.
“Thủy linh lực, phòng hộ!” Trước hỏa diễm đang bao phủ, Lạc Nam cười lạnh.
Một màn nước nhanh chóng hình thành trước mặt hắn, dập tắt toàn bộ hỏa diễm đang bao phủ. Mặc dù Lạc Nam không có vũ kỹ thủy hệ, nhưng điều động thủy linh lực một cách cơ bản thì hắn vẫn phải biết.
Quét quét quét!
Chứng kiến màn nước lam đậm bảo vệ Lạc Nam, Liệt Diễm Điểu run sợ kêu to. Thủy vốn là khắc tinh của nó, hơn nữa nó lại cảm nhận được thủy linh lực của Lạc Nam cường đại hơn bình thường rất nhiều. Huyền Thủy. Loại Thủy linh lực cấp cao này, Lạc Nam có được khi cùng Yên Nhược Tuyết luyện hóa Huyền Thủy Đan, đây là lần đầu tiên hắn mang ra sử dụng.
Nhân lúc Liệt Diễm Điểu khiếp đảm, nắm đấm của Thổ Hùng đã thành công oanh kích vào cơ thể nó.
Rắc!
Lại là âm thanh xương gãy, thân hình lơ lửng trên không trung của Liệt Diễm Điểu rơi mạnh xuống đất, khói bụi tràn ngập.
Bạch Tinh Xà không bỏ qua cơ hội, nén đau đớn do thương thế mang lại, trong miệng nhanh chóng ngưng tụ một quả cầu trắng bạc to lớn, bắn thẳng về phía kẻ thù.
Khói bụi tản đi, Liệt Diễm Điểu co quắp trên mặt đất, hỏa diễm xung quanh cơ thể cũng lụi tàn, lộ ra thân xác đầy vết thương của nó. Liệt Diễm Điểu đã chết.
Nắm đấm của Thổ Hùng có hồn lực gia trì, cộng thêm công kích tinh thần của Bạch Tinh Xà, dù là yêu thú tam giai trung kỳ cũng không sống nổi.
Nhìn thân xác của Liệt Diễm Điểu, ánh mắt bên phải của Lạc Nam bắt đầu phát sáng.
Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn – Đoạt Hồn.
Linh hồn chưa tiêu tán của Liệt Diễm Điểu nhanh chóng bị hút vào.
“Hừ,” Cơn đau do linh hồn mang lại, vì luyện hóa linh hồn cấp cao, khiến Lạc Nam khẽ hừ một tiếng. Bất Hủ Diễn Sinh Kinh vận chuyển – Luyện Hồn. Kinh văn cổ xưa được điêu khắc trên linh hồn lóe sáng, xoa dịu cơn đau cho hắn. Hồn lực của Lạc Nam lúc này cũng thành công đột phá, tiến vào cấp bậc linh hồn Kim Đan sơ kỳ.
Thỏa mãn mỉm cười, hư ảnh Thổ Hùng tiêu tán. Lạc Nam chạy vội đến cạnh Bạch Tinh Xà đang nằm dài trên đất, thương thế lần này của nó không hề nhẹ.
Không do dự nhiều, viên Liệu Thương Đan cuối cùng xuất hiện trên tay hắn. Lạc Nam tiến đến bên miệng Bạch Tinh Xà, ôn hòa nói: “Hé miệng! Nó có thể chữa thương cho ngươi.”
Nhìn đan dược nồng đậm linh lực trên tay hắn, cặp mắt to tròn của Bạch Tinh Xà hiện lên vẻ cảm động. Gò má khổng lồ của nó cọ cọ vào người Lạc Nam, tuy nhiên nó lại lắc lắc đầu, ánh mắt hướng về gốc Hóa Hình Thảo vẫn đang hiện hữu ở đó.
“Chỉ cần luyện hóa Hóa Hình Thảo, không những có thể hóa thành nhân loại mà thực lực cũng được gia tăng, đương nhiên thương thế cũng sẽ khỏi hẳn. Bạch Tinh Xà đang thay công tử tiết kiệm đó,” Kim Nhi chợt xuất hiện giải thích.
Lạc Nam bừng tỉnh, thu hồi Liệu Thương Đan, nhanh nhẹn chạy đến hái đóa Hóa Hình Thảo kia, mang đến cạnh miệng Bạch Tinh Xà, nói rằng:
“Luyện hóa linh dược cần thời gian nhất định, nơi này quá nguy hiểm. Ta đưa ngươi đến một chỗ an toàn để bế quan, được không?”
Bạch Tinh Xà lập tức gật đầu đáp ứng, rõ ràng chưa bao giờ nghĩ Lạc Nam sẽ làm hại nó.
“Được rồi, thả lỏng toàn thân!” Lạc Nam ôn hòa nói, lấy ra Linh Giới Châu.
...
Bên trong Linh Giới Châu, thân ảnh Bạch Tinh Xà cùng Hóa Hình Thảo cùng lúc xuất hiện. Hơi đánh giá hoàn cảnh xung quanh, cảm nhận được linh khí nơi này nồng đậm gấp ba lần so với ngoại giới, Bạch Tinh Xà kêu lên vui mừng, mở miệng nuốt gọn Hóa Hình Thảo.
Chuyển Bạch Tinh Xà vào Linh Giới Châu, nhìn thân thể thon dài bắt đầu được bao phủ bởi các tầng vảy phát sáng, yên lặng luyện hóa Hóa Hình Thảo, Lạc Nam hài lòng mỉm cười.
“Lần này công tử kiếm lời lớn rồi. Hậu duệ của Thái Bạch Thôn Tinh Xà, rất không tầm thường đấy,” Kim Nhi vui vẻ mở miệng nói.
“Kiếm lời gì chứ? Ta rất thưởng thức Bạch Tinh Xà nên mới cứu nó, hoàn toàn không có ý kiếm lợi gì cả.”
Lạc Nam không hài lòng trả lời. Mặc dù Bạch Tinh Xà là rắn, nhưng có vẻ ngoài đáng yêu xinh đẹp vô cùng, khiến hắn không đành lòng nên ra tay cứu.
“Dưới điều kiện không ký kết khế ước, không tiến hành bắt giữ, nhưng yêu thú lại cam tâm tình nguyện nghe theo công tử. Dù sau này công tử có xua đuổi, Bạch Tinh Xà cũng sẽ không rời đi đâu.”
Kim Nhi sùng bái nhìn Lạc Nam, cảm thán nói: “Công tử đối xử chân thành khiến yêu thú cũng cảm động.”
Lạc Nam mỉm cười gật đầu. Yêu thú lòng dạ thuần khiết hơn nhân loại rất nhiều, đã tán thành ai thì sẽ không có chuyện phản bội.
“Keng, hoàn thành nhiệm vụ.” Âm thanh cơ giới của hệ thống vang lên bên tai.