Chương 13: Đất Mẹ Đưa Tang

Con Đường Bá Chủ

Chương 13: Đất Mẹ Đưa Tang

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Keng, hoàn thành nhiệm vụ “Chinh Phục Linh Xà”, nhận được một lần triệu hồi vũ kỹ Địa cấp.”
Lạc Nam khẽ cong môi, vui vẻ. Lần này đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, bởi vũ kỹ của hắn đang thiếu thốn nghiêm trọng. Tuy nhiên, đây lại là triệu hồi ngẫu nhiên, nếu triệu hồi ra vũ kỹ yêu cầu loại Linh Căn khác thì hiện tại hắn cũng chẳng có cách nào sử dụng.
“Bắt đầu triệu hồi đi,” Lạc Nam cắn răng nói, trong lòng thầm cầu nguyện sẽ ra vũ kỹ hệ Thủy, bởi Huyền Thủy linh lực của hắn vẫn chưa có đất dụng võ.
“Keng, bắt đầu triệu hồi ngẫu nhiên vũ kỹ Địa cấp: 15 14 13... 3... 2..1”
“Keng, chúc mừng ký chủ nhận được vũ kỹ Địa Cấp Trung Phẩm [Đất Mẹ Đưa Tang], tạm thời thu vào không gian hệ thống.”
“Lại là vũ kỹ hệ Thổ sao?” Lạc Nam thở phào nhẹ nhõm. Dù không phải vũ kỹ hệ Thủy, nhưng hệ Thổ cũng không tồi, ít nhất hiện tại hắn vẫn có thể sử dụng loại thuộc tính này.
Ý niệm vừa động, một mảnh ngọc bội tràn ngập thổ linh lực xuất hiện trên tay Lạc Nam. Hắn như ngựa quen đường cũ, lập tức nhỏ máu nhận chủ, thông tin về vũ kỹ ồ ạt tràn vào não.
“Đất Mẹ Đưa Tang
Đẳng cấp: Địa cấp trung phẩm
Nguồn gốc: Một trong những Vũ kỹ thành danh do Ngũ Hành Đại Đế sáng tạo khi còn trẻ.
Công dụng: Lực sát thương mạnh mẽ, có thể hình thành quan tài và lăng mộ cát để nghiền ép, chôn sống kẻ địch”
“Quả là một vũ kỹ bá đạo!” Lạc Nam hít sâu một hơi. Đất Mẹ Đưa Tang có hai hình thức công kích: loại thứ nhất dùng để nghiền ép địch nhân, loại thứ hai trực tiếp chôn sống kẻ địch.
“Quả thật không tệ. Ngũ Hành Đại Đế là một tồn tại xa xưa, hắn sở hữu năm loại Linh Căn tương ứng với thuộc tính ngũ hành. Trong thời đại của hắn, hoàn toàn không có ai dám tranh phong.” Kim Nhi hiếm khi tán thưởng một người đến vậy.
“Năm loại linh căn?”
Lạc Nam hít sâu một hơi. Lạc Vũ chỉ sở hữu hai loại linh căn đã là đệ nhất thiên tài Lạc gia; Yên Nhược Tuyết cũng sở hữu hai loại linh căn và có tư cách trở thành thánh nữ. Ngũ Hành Đại Đế vậy mà sở hữu đến năm loại, chẳng khác nào một thiên kiêu vô thượng, với thiên phú khủng bố khiến Lạc Nam chỉ biết tặc lưỡi thán phục.
Thú Võ Thiên Tôn, Tuế Nguyệt Nữ Đế, Ngũ Hành Đại Đế, Bạch Nguyệt tộc...
Lạc Nam thầm ghi nhớ những cái tên khủng bố này. Hắn biết với đẳng cấp hiện tại của mình, còn quá xa vời để tiếp xúc với họ. Đây là những cái tên không hề tồn tại trên Băng Thiên Đại Lục, tức là họ tồn tại ở một vị diện khác. Vũ trụ này quá mức to lớn, nơi hắn đang sống chỉ là một hạt cát giữa sa mạc vô tận mà thôi.
“Thật sảng khoái! Thế giới vô tận này, sớm muộn gì Lạc Nam ta cũng sẽ chinh phục mọi ngóc ngách, hahaha!”
Lạc Nam hào hùng cười lớn, nhiệt huyết trong cơ thể sôi trào. Hắn gia tăng tốc độ, muốn tìm yêu thú để luyện tập Vũ Kỹ mới.
“Không hổ là nhân vật được Hệ Thống nhìn trúng.” Nhìn bóng dáng phóng khoáng, hào hùng của Lạc Nam, Kim Nhi tán thưởng thì thầm.
...
Lại một tháng trôi qua, lúc này Lạc Nam đang tìm đường rời khỏi rừng rậm. Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn lấp lánh ánh sáng bạc, gia tăng tầm nhìn của hắn lên đến 200 dặm. Vô số rừng cây, vách đá bị hắn băng qua. Cuối cùng, đến gần xế chiều, Lạc Nam nhìn thấy một đám khói lửa nghi ngút bốc lên cao. Gương mặt hắn vui mừng, nhanh chóng tiếp cận.
Một nhóm người đang ngồi quanh ngọn lửa, mùi thịt động vật thơm ngát từ đó tỏa ra. Hiển nhiên, nhóm người này đang chuẩn bị ăn tối giữa rừng rậm. Đây là một nhóm năm người gồm ba nam hai nữ. Dựa vào trang bị đầy đủ cùng vũ khí đeo trên lưng, có thể thấy họ vào rừng nhằm mục đích săn bắt yêu thú.
Lạc Nam không có ý định che giấu nên cả nhóm lập tức phát hiện ra hắn. Tất cả đột ngột đứng dậy, nhìn hắn đầy đề phòng. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó họ nhận ra trước mắt là một thiếu niên trẻ tuổi, cả bọn thở phào nhẹ nhõm. Lạc Nam còn nhìn thấy trong mắt hai thiếu niên trong nhóm thoáng hiện một tia khinh thường.
“Các vị đạo hữu, tại hạ bị lạc đường trong rừng rậm, không biết có thể đi nhờ không?” Lạc Nam vừa kín đáo quan sát nhóm người, vừa chắp tay từ tốn nói.
“Tiểu tử ngươi lạc đường? Ngươi biết đây là nơi nào không?” Một nam tử trung niên râu quai nón cau mày hỏi. Khí tức phát ra từ người hắn chứng tỏ là tu sĩ Trúc Cơ Viên Mãn, cũng là người có thực lực cao nhất nhóm này.
“Ta thấy kẻ này bộ dạng bẩn thỉu, con mắt lại kỳ quái như vậy, nhất định không phải người tốt lành gì!” Một thanh niên khoảng 20 tuổi, mặc trường sam màu xanh, với cặp mắt hơi bén nhọn, khinh thường nhìn Lạc Nam nói. Tu vi của kẻ này là Luyện Khí Viên Mãn.
Lạc Nam lúc này mới nhớ trên người mình còn mặc y phục nô bộc màu xám của Lạc gia. Hai tháng rèn luyện trong rừng khiến nó hơi rách rưới, quả thật có chút dơ bẩn. Hắn ra vẻ vô hại, thật thà nói:
“Tại hạ thật sự lạc đường. Vốn chỉ định ở ngoại vi khu rừng rèn luyện, không ngờ trong lúc vô ý lại xâm nhập hơi sâu. Nói ra thật đáng xấu hổ, mong các vị giúp đỡ.”
“Cát thúc! Chúng ta Thanh Miêu đoàn có thể giúp đỡ hắn mà, bảo hắn trả thù lao là được rồi!” Một trong hai nữ tử trong nhóm hướng nam tử râu quai nón đề nghị, thỉnh thoảng nhìn về con mắt trái trống rỗng của Lạc Nam, cảm thấy người này hơi đáng thương.
Lạc Nam nhìn nàng bằng ánh mắt cảm kích. Đây là một thiếu nữ mặc sam y, thanh xuân hoạt bát, mái tóc ngắn đen tuyền, gương mặt trái xoan, môi nhỏ hồng hồng, mắt to ngập nước, bộ ngực non hơi nhú lên, hình dáng lung linh khả ái. Nàng là một tiểu mỹ nhân tinh nghịch, có tu vi Luyện Khí Hậu kỳ gần đột phá Viên Mãn.
“Tình Nhi muội muội chưa trải đời nên dễ bị người lừa gạt. Ta thấy con mắt kẻ này quỷ dị như vậy, hoàn toàn xa lạ, tốt nhất đừng đếm xỉa đến hắn.” Một thanh niên khác trong nhóm, thân hình cao gầy, mặc y phục đen, nhíu mày nói. Ánh mắt kẻ này thỉnh thoảng liếc về dung nhan của Tình Nhi với vẻ tham lam. Tu vi của hắn bằng với thiếu niên áo xanh, cũng là Luyện Khí Viên Mãn.
“Ta lại thấy Tình Nhi nói đúng. Chúng ta Thanh Miêu đoàn chỉ cần đối phương trả đủ thù lao thì có thể trợ giúp người khác, cũng không tệ.” Nữ tử còn lại trong nhóm thản nhiên nói. Nàng là một nữ tử khoảng 25 tuổi, một thân y phục đỏ rực, thân hình đầy đặn, ngực nở mông cong, môi thơm kiều diễm như lửa, dung nhan kiều mị vô cùng, có tu vi Trúc Cơ Trung kỳ.
Lạc Nam phát hiện các nữ tu sĩ phần lớn đều xinh đẹp. Điều kiện tự nhiên tại Băng Thiên Đại Lục mát lạnh, khí hậu thoáng đãng vô cùng, lại có linh lực bồi dưỡng cơ thể, da dẻ láng mịn. Chỉ cần bẩm sinh không quá khó coi thì nhan sắc phần lớn đều từ trung bình trở lên.
“Các ngươi…” Hai thanh niên trong nhóm hơi nổi giận, nhưng nam tử trung niên râu quai nón đã ngắt lời. Hắn nhìn Lạc Nam chằm chằm nói: “Đưa ngươi ra khỏi Sơn Mộc Lâm cũng được, tuy nhiên điều kiện là phải có khả năng trả thù lao.”
“Không thành vấn đề, không biết các vị muốn gì?” Lạc Nam từ tốn hỏi. Dựa vào lời nói của nhóm người này, hắn biết một số thông tin nhất định: khu rừng này có tên Sơn Mộc Lâm, và nhóm người bọn họ hẳn là Lính Đánh Thuê chuyên nhận thù lao làm việc.
Lạc Nam biết lính đánh thuê có hai loại: loại thứ nhất là nhóm lâu năm hoạt động cùng nhau có kỷ luật chặt chẽ; loại thứ hai là các cá nhân tạm thời hợp tác để làm nhiệm vụ.
Dựa vào lượng thành viên ít ỏi và tình trạng không mấy hòa hợp của nhóm người, hắn đoán đây chắc là trường hợp thứ hai.
“Hai mươi viên hạ cấp linh thạch là được.” Vị nam tử râu quai nón đưa ra mức thù lao, bốn người kia cũng không dị nghị gì.
“Được rồi.” Lạc Nam gật đầu. Linh thạch là một loại tài nguyên ẩn chứa linh khí bên trong. Tu sĩ dù mang bất kỳ thuộc tính nào cũng có thể hấp thụ để tu luyện.
Linh thạch chia ra bốn loại gồm: hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm.
Mặc dù Lạc Nam không có linh thạch, tuy nhiên thi thể của các loại yêu thú hắn giết chết trong thời gian này đều đã được thu lại, nhất là tam giai Liệt Diễm Điểu, hiện đang cất giữ bên trong Linh Giới Châu. Thi thể của yêu thú tam giai có giá trị rất cao, sau khi ra ngoài trực tiếp dùng làm thù lao cho bọn họ cũng không tệ.
“Nhìn bộ dạng của ngươi, không biết có linh thạch hay không? Ta cần kiểm tra trước.” Thanh niên mặc trường sam màu xanh mở miệng nói, nhìn bộ dạng Lạc Nam tỏ vẻ khinh thường.
“Theo như ta biết, lính đánh thuê các ngươi chỉ nhận thù lao sau khi làm xong việc phải không?” Lạc Nam chau mày. Tên này được nước làm tới, mà Lạc Nam hắn không phải kẻ hiền lành gì.
“Được rồi, sau khi xong việc ngươi trả thù lao là được.” Nam tử trung niên hòa giải, không hài lòng nhìn thiếu niên áo xanh. Kẻ này cố tình gây chuyện khiến đoàn trưởng như hắn hơi tức giận.
“Ta cũng không tin hắn dám không trả.” Thiếu niên áo đen còn lại lạnh lùng nói.
“Không biết các vị còn làm gì không? Hay lập tức đưa ta rời khỏi Sơn Mộc Lâm?” Lạc Nam không muốn để ý hai tên này, nhìn ba người còn lại hỏi thăm.
“Buổi tối hành tẩu trong rừng rất nguy hiểm. Lần này chúng ta nhận nhiệm vụ săn một con Nhị giai hậu kỳ yêu thú, đã thành công hoàn thành. Sau đêm nay sẽ rời khỏi Sơn Mộc Lâm, lúc đó sẽ đưa ngươi theo.” Thiếu nữ tên Tình Nhi hơi đắc ý nói. Hiển nhiên, săn giết một con Nhị giai yêu thú khiến nàng phấn khởi không nhỏ.
Lạc Nam trong lòng hơi tức cười trước sự ngây thơ của cô bé. Bề ngoài, hắn tỏ vẻ thán phục vô cùng, đồng thời vận dụng Bất Hủ Diễn Sinh Kinh điều chỉnh khí tức bản thân chỉ còn là Luyện khí trung kỳ mà thôi.
“Đa tạ các ngươi giúp đỡ.” Lạc Nam ôn hòa cười, nhìn Tình Nhi cùng nữ tử áo đỏ, cảm tạ các nàng đã đồng ý hỗ trợ hắn.
“Khanh khách, không cần khách sáo. Tuy nhiên, tiểu đệ đệ chỉ là tu sĩ Luyện khí trung kỳ mà lại xâm nhập đến tận đây một mình, vận khí quả thật không tệ.” Nữ tử áo đỏ kiều mị cười khanh khách nói.
“Được rồi, tiểu tử ngươi cùng ăn đi. Nhìn ngươi chắc cũng đói rồi.” Nam tử râu quai nón ra hiệu mọi người ngồi xuống bên đống lửa.
“Ta tên là Điệp Tình, mọi người thường gọi là Tình Nhi. Ngươi tên là gì? Mắt của ngươi thật kỳ lạ.” Tình Nhi ngồi cạnh Lạc Nam tò mò hỏi.
“Ta gọi tiểu Nam, mắt của ta bẩm sinh đã như vậy rồi.” Lạc Nam khẽ mỉm cười nói. Nha đầu này thuần khiết đến mức đáng yêu, hoàn toàn không có chút tâm cơ nào.
“Vậy sao. Đây là Cát đại thúc, vị đại ca áo xanh kia tên Dương Lợi, áo đen tên Trần Lâm, còn vị này là Hồng Liên tỷ tỷ.”
Tình Nhi nhí nhảnh giới thiệu từng người cho Lạc Nam, vừa nói vừa gặm thịt thỏ nướng, cái môi nhỏ nhắn đầy mỡ bóng loáng trông mê người vô cùng.
“Tiểu Nam đệ đệ lạc trong rừng lâu chưa?”
Hồng Liên liếm đôi môi quyến rũ khẽ hỏi, gây nên sự chú ý của mấy người còn lại. Bên trong Sơn Mộc Lâm có yêu thú Tam giai tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ. Nhóm bọn họ nếu gặp phải cũng chỉ có thể liều mạng chạy trốn, vậy mà thiếu niên này có thể an toàn đến tìm họ.
“Chỉ mới vài ngày mà thôi, vận khí không tệ, chưa từng gặp yêu thú.” Lạc Nam bình tĩnh giải thích. Nữ nhân tên Hồng Liên này khôn khéo vô cùng, luôn tìm cách thăm dò hắn.
“Hừ, đúng là vận cứt chó.” Trần Lâm cười lạnh nói, khiến Dương Lợi gật đầu theo.
Lạc Nam không để ý đến hắn, tiếp tục gặm thịt. Bỗng nhiên, chân mày hắn cau lại, nhìn về nơi xa xa.
Hồng Liên đang lén quan sát Lạc Nam. Bắt gặp biểu tình đó của hắn, đôi mắt quyến rũ của nàng lóe lên một tia kỳ dị, khóe môi khẽ mỉm cười thần bí.
Vài hơi thở sau...
Lạch cạch.
Tiếng bước chân ngày càng gần. Một nhóm người thản nhiên đi tới khiến Cát đại thúc cùng hai thanh niên căng thẳng đứng bật dậy.