Con Đường Bá Chủ
Chương 14: Động phủ
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ai đó?” Cát đại thúc cảnh giác cao độ, lớn tiếng hỏi.
“Các vị đạo hữu đừng lo lắng, chúng ta có chuyện cần bàn bạc.” Một giọng nói trầm ổn vang lên, chỉ thấy một nhóm bảy nam tử khác từ từ tiến đến.
“Bàn bạc chuyện gì? Chúng ta vốn không quen biết.”
Cát đại thúc cau mày, vẫn không hề buông lỏng cảnh giác. Thực lực của nhóm người đối diện mạnh hơn bọn họ, dù chỉ có một gã Trúc Cơ Viên Mãn dẫn đầu, nhưng sáu người còn lại đều có tu vi ít nhất từ Luyện Khí Viên Mãn trở lên. Nếu xảy ra xung đột, bên mình chắc chắn sẽ gặp bất lợi hoàn toàn.
“Chúng ta là Sa Hải đoàn, cần bàn bạc với các vị một chuyện quan trọng. Tin rằng các vị sẽ có hứng thú.” Một nam tử mũi ưng, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, hào hứng nói.
“Rốt cuộc là chuyện gì? Nếu không nói rõ ràng thì xin mời rời đi.” Trần Lâm e ngại nói, không còn chút kiêu ngạo nào như lúc gặp Lạc Nam.
“Ta tên Lâm Hải, là đoàn trưởng Sa Hải Đoàn.” Nam tử cầm đầu, tu vi Trúc Cơ Viên Mãn, tự giới thiệu. Thấy Cát đại thúc vẫn còn nghi ngờ, hắn đi thẳng vào vấn đề:
“Chúng ta đã phát hiện một tòa động phủ bí ẩn tại Sơn Mộc Lâm, rất có thể do cao nhân để lại. Chúng ta muốn tìm người liên thủ cùng thăm dò.”
“Động phủ bí ẩn?” Trần Lâm và Dương Lợi hai mắt sáng rỡ hỏi, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
“Động phủ bí ẩn?” Cát thúc không kích động như bọn họ, nhưng giọng nói vẫn lộ ra một tia khác thường.
Trong tu chân giới, có vô số thế lực lớn nhưng đồng thời cũng có vô số tán tu thực lực cường đại, không môn không phái. Bọn họ thường để lại động phủ hay một nơi nào đó lưu giữ truyền thừa của mình cho hậu bối hữu duyên đạt được. Trên Băng Thiên đại lục lưu truyền rất nhiều truyền thuyết về truyền thừa: có kẻ vô danh tiểu tốt từng nhận được truyền thừa của một cường giả Luyện Hư Kỳ, từ đó nhất phi trùng thiên, trở thành thiên chi kiêu tử được người người ngưỡng mộ; cũng có người thân mắc bệnh nan y sắp chết bỗng vô tình phát hiện động phủ của Y Tiên, đạt được tiên đan chữa khỏi bệnh, đồng thời thực lực đại tăng, kim tiền mỹ nữ vây quanh... tất cả đều khiến vô số người khao khát.
“Khanh khách, chuyện tốt như động phủ truyền thừa sao các vị lại sẵn lòng chia sẻ cho chúng ta?” Hồng Liên che miệng cười tươi, hỏi thẳng vào trọng tâm vấn đề.
Lạc Nam nhận ra Hồng Liên là một nữ tử khôn khéo, thầm gật đầu khen ngợi. Còn nha đầu Tình Nhi vẫn vô tư gặm thịt nướng, như thể mọi chuyện chẳng liên quan chút gì đến nàng.
“Đúng vậy.” Ba người Cát thúc cũng lấy lại bình tĩnh, nghi ngờ nhìn nhóm người Sa Hải Đoàn.
Lúc này, nhóm người Sa Hải Đoàn mới chú ý đến Hồng Liên và Tình Nhi. Từng ánh mắt kinh diễm, miệng nuốt nước miếng, hiển nhiên đã bị nhan sắc của các nàng hấp dẫn.
Thủ lĩnh Lâm Hải lấy lại bình tĩnh trước tiên, hắn giải thích: “Cửa động có trận pháp gia trì, chúng ta không đủ thực lực phá trận, nên cần người liên thủ.”
“Ra là vậy.” Mọi người bừng tỉnh ngộ.
“Định phân chia thế nào?” Thiếu niên Trần Lâm vội vàng hỏi, khiến Lạc Nam thầm lắc đầu. Tên này còn chưa rõ thực hư đã nghĩ đến việc chia lợi phẩm, tâm cơ thật quá tầm thường.
“Chúng ta phát hiện động phủ, chúng ta bảy phần, các ngươi ba phần.” Một nam tử của Sa Hải đoàn ra giá.
“Không được, quá ít. Chia đều năm năm!” Dương Lợi đỏ mặt tranh cãi.
“Ngươi đùa ta sao? Về công và lực, chúng ta đều hơn các ngươi!” Lâm Hải trầm giọng nói.
“Được rồi, chia sáu - bốn. Chúng ta sẽ dốc toàn lực trợ giúp các ngươi.” Cát thúc quyết định nói. Hắn có tu vi không kém Lâm Hải, không có gì phải sợ đối phương lật lọng, cùng lắm thì cùng bọn họ đồng quy vu tận.
“Được rồi, vậy sáng mai xuất phát.” Lâm Hải cũng đồng ý, dẫn theo người của mình ngồi xuống vây quanh đống lửa.
“Tiểu tử, ngươi cũng đã thấy, ngày mai chúng ta có việc, không thể đưa ngươi rời khỏi Sơn Mộc Lâm.” Cát thúc hơi áy náy nói với Lạc Nam. Trước lợi ích từ động phủ bí ẩn, hắn cũng có chút khó xử.
“Không sao cả, tiểu tử đi theo các vị quan sát là được, xem như mở mang tầm mắt một chút.” Lạc Nam mỉm cười nói, tỏ vẻ không hề gì.
“Đâu ra tiểu tử Luyện Khí trung kỳ này? Đi theo chỉ làm vướng bận.” Một nam tử của Sa Hải đoàn cau mày hỏi.
“Không cần chư vị bận tâm, tại hạ chỉ muốn theo để học hỏi một chút, sống chết tự có số.” Lạc Nam vẫn bình tĩnh nói, rồi quay sang lau một miếng thịt dính trên mép Tình Nhi, khiến nha đầu thoáng đỏ mặt.
“Hừ, không biết sống chết. Bên trong động phủ của cao nhân có đủ loại khảo nghiệm, tu vi như ngươi tiến vào chẳng khác nào cá chui vào rọ.” Dương Lợi hừ lạnh, không quên đả kích Lạc Nam.
“Được rồi, mặc kệ hắn, chết sống tự chịu.” Lâm Hải nói hòa giải, trong lòng lại âm thầm nghĩ, để tên này theo làm pháo hôi cũng rất không tệ.
Hồng Liên cũng im lặng ăn thịt, thỉnh thoảng liếc nhìn Lạc Nam, trong lòng không biết đang có chủ ý quái đản nào.
…
Một đêm rất nhanh trôi qua. Do cả nhóm đều là tu sĩ nên chỉ cần đả tọa tu luyện, giấc ngủ không còn quá quan trọng nữa.
Thanh Miêu đoàn, dưới sự dẫn dắt của Sa Hải Đoàn, cuối cùng cũng đến nơi được gọi là động phủ bí ẩn.
Lạc Nam tiến hành quan sát xung quanh. Đây là một hang động nằm dưới chân núi, xung quanh có vô số đại thụ cao chọc trời che phủ. Lối vào vô cùng lắt léo, rất khó phát hiện sự hiện hữu của nó. Nhìn cửa động rõ ràng là do người đục khoét mà thành, không phải tự nhiên có sẵn.
“Tình cờ lão tam của chúng ta đuổi theo một con yêu thú mới phát hiện động phủ này.” Lâm Hải giải thích với mọi người. Lão tam theo lời hắn nói là một tu sĩ mặt tròn, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ.
Mọi người tiến lại gần cửa động. Quả nhiên có một màn sáng tứ sắc như ẩn như hiện che phủ cửa động, nhìn mỏng manh vô cùng nhưng Lạc Nam biết loại trận pháp này rất không đơn giản.
“Chúng ta đã thử dùng lực cực mạnh công kích nhưng không ăn thua.” Một người trong Sa Hải đoàn cười khổ nói.
“Được rồi, chúng ta thử lại, cùng nhau liên thủ đi.” Cát thúc quan sát trận pháp, không nhìn ra được điều gì, bèn yêu cầu mọi người công kích.
“Được.” Cả nhóm không tiếp tục dị nghị, khí thế toàn thân lan tỏa, vận dụng linh lực tự thân tiến hành công kích.
Cát thúc là người sở hữu Thổ hệ linh căn.
Dương Lợi và Trần Lâm trùng hợp đều là Băng Linh Căn.
Sa Hải đoàn gồm Lâm Hải và hai người có Thủy Linh căn, bốn người còn lại trùng hợp cũng là Thổ Linh căn như Cát thúc.
Các loại linh lực không ngừng vận chuyển, các vũ kỹ khác nhau cùng lúc tung ra đánh mạnh vào trận pháp.
ẦM!
Trận pháp hơi xao động, nhưng rất nhanh lại yên tĩnh trở lại.
Đứng ngoài làm khán giả gồm có Hồng Liên, Lạc Nam và Tình Nhi.
Thấy Hồng Liên không có ý định ra tay, Cát thúc và mọi người cau mày hỏi: “Ngươi không định chia phần sao?”
Tình Nhi và Lạc Nam thực lực không mạnh, nhưng Hồng Liên lại khác. Nàng đường đường là Trúc Cơ trung kỳ, đương nhiên cần ra sức.
“Ta đang quan sát trận pháp này, đã phát hiện manh mối.” Hồng Liên bĩu môi đỏ mọng nói.
“Liên tỷ mau nói đi!” Dương Lợi và Trần Lâm sốt ruột hỏi, động phủ trước mắt khiến bọn họ như kiến bò trên chảo.
“Đây gọi là Tứ Linh Trận, cần có bốn loại thuộc tính linh lực cùng lúc tác động vào mới có thể phá vỡ nó.” Hồng Liên giải thích.
Lạc Nam giả vờ kinh ngạc, thật ra trong đầu hắn sớm đã được Kim Nhi giải thích về trận pháp này.
Tình Nhi vẫn bình tĩnh đứng cạnh hắn. Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lạc Nam, nàng cười hì hì tinh nghịch nói: “Tình Nhi cũng biết cách phá trận đấy, chẳng qua là muốn xem bọn họ nháo nhào cũng vui vẻ.”
Lạc Nam dở khóc dở cười với nha đầu này.
Nghe lời giải thích của Hồng Liên, mọi người bừng tỉnh. Công kích của bọn họ lúc nãy chỉ gồm ba loại thuộc tính linh căn là Thổ, Băng, Thủy, hiển nhiên không thể phá giải trận pháp.
“Hồng Liên, ngươi liên thủ cùng chúng ta đi.” Cát thúc đề nghị.
“Khanh khách, không thành vấn đề.” Hồng Liên vẫn tươi cười, nhưng Lạc Nam cảm giác nhiệt độ không khí xung quanh cấp tốc gia tăng, hắn trầm giọng nghĩ: “Nàng sở hữu Hỏa Linh Căn sao?”
“Đúng vậy, hơn nữa Hỏa diễm của nàng đã tiến hóa, đẳng cấp tương tự Huyền Thủy của công tử.”
Âm thanh của Kim Nhi vang lên trong đầu Lạc Nam khiến hắn hơi kinh ngạc. Chưa kịp định thần lại, hắn đã nghe Kim Nhi nói tiếp: “Nha đầu Tình Nhi cũng không tồi đâu, có Mộc Linh Căn và Phong Linh Căn.”
“Ta nhổ vào, thiên tài như chó đi đầy đất sao?” Lạc Nam không nhịn được mắng thầm trong bụng. Từ bao giờ mà tu sĩ sở hữu hai loại linh căn liên tiếp xuất hiện trước mặt hắn thế này?
Lúc này, Hồng Liên đã liên thủ cùng mọi người. Hỏa thuộc tính bao bọc xung quanh nàng, hai tay tinh xảo vận chuyển, một đóa hồng liên nóng rực đã xuất hiện trên tay, cùng mọi người đánh vào trận pháp.
XÌ XÌ!
Không có âm thanh va chạm kịch liệt, chỉ thấy trận pháp rung động. Nó hấp thu hết bốn loại thuộc tính, qua vài hơi thở đã dần dần biến mất.
“Thật sự thành công?” Nhóm người Sa Hải đoàn vui mừng. Hai tên Trần Lâm, Dương Lợi đã sớm không nhịn được, co chân chạy vào động phủ.
“A A! Mau tiến vào hỗ trợ!”
Hai tiếng hét lớn mang theo sự khiếp sợ từ hang động truyền ra.
Nhóm người sắp tiến vào rùng mình.