Chương 3: Tứ Linh Vệ Hồn Thuật và Linh Giới Châu

Con Đường Bá Chủ

Chương 3: Tứ Linh Vệ Hồn Thuật và Linh Giới Châu

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù đôi mắt vẫn trống rỗng, nhưng nhờ có Sơ cấp Thấu Thị Phù, Lạc Nam giờ đây nhìn rõ hơn hẳn người thường. Hắn có thể thấy rõ từng chi tiết nhỏ nhất xung quanh, thậm chí cả những con kiến li ti trên mặt đất cũng không thoát khỏi tầm mắt.
Lạc Nam bắt đầu đánh giá cơ thể mình. Ấn tượng đầu tiên là sự gầy gò, ốm yếu. Tuy nhiên, nhờ sống trong Lạc gia – một thế lực tu chân cấp Bát với điều kiện thiên địa linh khí thuộc hàng cao cấp ở Băng Thiên Đại Lục – làn da Lạc Nam vẫn trắng trẻo. Thân thể hắn, do phải làm vô số việc nặng từ bé, nên vô cùng cứng cáp. Mới 16 tuổi mà đã cao gần 1m8, đây có lẽ là thứ đáng giá nhất mà “Lạc Nam” trước đây để lại cho hắn.
Lạc Nam lúc này mới để ý đến nơi mình đang ở. Đó là một căn phòng gỗ nhỏ, bên trong chẳng có gì ngoài đống rơm chất trên mặt đất làm chỗ ngủ. Kế bên là một bát cơm còn ăn dở và một cốc nước nhạt.
Chỉ một ý niệm khẽ động, Lạc Nam đã có thể nhìn xuyên vật thể trong bán kính 300m. Tầm mắt hắn trở nên rộng lớn hơn rất nhiều. Lạc Nam phát hiện mình đang ở trong khu vực dành cho nô bộc của Lạc gia, nơi có vô số phòng. Chỉ là, căn phòng của hắn có lẽ là tồi tàn nhất, vì dù sao thì nô bộc bình thường vẫn có giường để ngủ.
Lạc Nam không quá bận tâm. So với những gì thân thể này đã phải chịu đựng, bấy nhiêu đó chẳng thấm vào đâu. Hắn còn phát hiện hai bóng người nam tử đang ẩn mình trong bóng tối cách khoảng 200m, nhìn chằm chằm về phía căn phòng nhỏ của hắn. Dựa vào tác dụng của Sơ cấp Thấu Thị Phù, Lạc Nam nhìn rõ tu vi của hai kẻ này: rõ ràng là hai tên Luyện Khí trung kỳ.
“Hừ, chắc chắn là chó săn của Lạc Vũ,” Lạc Nam cười lạnh. Với quyền thế hiện tại của Lạc Vũ, vậy mà hắn vẫn không yên tâm về một phế vật như mình, thậm chí còn phái hai tên Luyện Khí trung kỳ đến giám thị. Có thể thấy, tiểu tử này lòng dạ hẹp hòi vô cùng.
Luyện Khí kỳ là bước đầu tiên của tu chân giả. Con người ở cảnh giới này có khả năng hấp thu thiên địa linh khí để rèn luyện thân thể và linh hồn, từ đó gia tăng thực lực. Người đạt đến Luyện Khí sơ kỳ đã có thể nâng đồ vật nặng gấp trăm lần cơ thể một cách dễ dàng.
Lạc Nam trước đây liên tục bị đám trẻ con Lạc gia vừa mới Luyện Khí hành hạ đến chết. Mặc dù chúng không dùng toàn lực mà chỉ với tâm lý vui đùa trêu chọc hắn, nhưng dù sao thì hắn vẫn mang huyết mạch của gia chủ. Chỉ cần Lạc Phá Lôi chưa lên tiếng, không ai dám thật sự giết chết hắn, đó cũng là lý do Lạc Vũ buông tha cho hắn.
Dựa theo ký ức của Lạc Nam, tại Băng Thiên Đại Lục, cảnh giới tu luyện được chia thành 8 cấp bậc như sau: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Độ Kiếp. Mỗi cảnh giới lại được chia nhỏ thành: Sơ kỳ, Trung Kỳ, Hậu Kỳ và Viên Mãn.
Phụ thân máu lạnh của Lạc Nam là một cường giả Luyện Hư hậu kỳ. Trên toàn bộ Băng Thiên Đại Lục, những ai có thể sánh vai với hắn đều là hùng chủ xưng bá một phương. Còn đệ đệ tiện nghi Lạc Vũ của Lạc Nam, mới 15 tuổi đã đạt đến cảnh giới Kim Đan sơ kỳ, lại là song thuộc tính linh căn, được công nhận là đệ nhất thiên tài của Lạc Gia, khiến người người ngưỡng mộ.
“Đã đến lúc bắt đầu triệu hoán, xem xem thứ gì có thể giúp ta đặt chân lên con đường Bá Chủ,” Lạc Nam thầm nghĩ. Vốn dĩ, hắn định dùng Na Di Phù rời khỏi Lạc gia trước rồi mới triệu hoán. Nhưng Na Di Phù chỉ truyền tống ngẫu nhiên, với thân phận phàm nhân như hắn thì hành động đó vô cùng nguy hiểm. Chẳng may bị truyền tống vào hiểm địa hay một mảnh rừng hoang nào đó, hắn chắc chắn không thể sống sót dưới nanh vuốt của thú dữ, huống chi còn có những kẻ tàn nhẫn hơn cả thú dữ.
“Dù sao thì, nơi nguy hiểm nhất lại chính là nơi an toàn nhất. Mặc dù có hai kẻ giám thị, nhưng chỉ cần ta không ra khỏi phòng thì chúng cũng chẳng thể biết ta đang làm gì,” Lạc Nam quyết định tiến hành triệu hoán ngay tại căn phòng nhỏ của mình.
“Khuyến cáo chủ nhân không nên triệu hoán công pháp cấp bậc Cấm Kỵ trước,” Kim Nhi lơ lửng bên cạnh, hết sức nghiêm túc nhìn Lạc Nam và trịnh trọng nói.
“Tại sao?” Lạc Nam biết Kim Nhi có ý tốt, nhưng vẫn không nhịn được hỏi.
Kim Nhi hít sâu một hơi, nghiêm trang mở miệng:
“Mỗi loại công pháp cấp bậc Cấm Kỵ đều là những tồn tại độc nhất vô nhị trong toàn vũ trụ, chúng ngạo nghễ cửu tiêu, trấn áp vạn cổ. Từ thời hồng hoang đến nay, mỗi khi tin tức về Cấm Kỵ xuất hiện đều sẽ dẫn đến vô số gió tanh mưa máu, hàng tỷ vạn sinh linh chết đi vì tranh đoạt. Vì lẽ đó, công pháp cấp bậc Cấm Kỵ không được Thiên Đạo dung thứ, mỗi khi xuất hiện sẽ dẫn đến Thiên Phạt, và người sở hữu công pháp này cũng đồng thời bị Thiên Đạo tìm mọi cách diệt sát.”
Lạc Nam thầm lau mồ hôi trên trán. May mà hắn chưa nóng vội hấp tấp triệu hoán loại tồn tại khủng bố này. Tuy nhiên, Lạc Nam biết hệ thống đã chấp nhận trao cơ hội này cho mình, chắc hẳn sẽ có cách giải quyết.
Quả nhiên, Kim Nhi nói tiếp:
“Cấm Kỵ có linh tính. Với trạng thái hiện tại của công tử, cho dù có Hệ Thống hỗ trợ cũng không thể hoàn toàn áp chế được nó. Vì lẽ đó, sau khi triệu hoán, hệ thống sẽ phong ấn Cấm Kỵ trong một không gian riêng biệt, chỉ để ký chủ tiếp thu từng phần nhỏ theo thời gian nhằm gia tăng thực lực một cách vững chắc. Ngoài ra, làm thế cũng tránh được sự dò xét của Thiên Đạo.”
Lạc Nam gật đầu, đây có lẽ là biện pháp tốt nhất. Hắn cũng không muốn bản thân trở thành kẻ bị một tồn tại khủng bố như Thiên Đạo nhìn chằm chằm.
“Ta đã hiểu. Vậy trước tiên, hãy bắt đầu triệu hoán Huyền cấp Vũ Kỹ đi,” Lạc Nam hạ lệnh.
Vũ Kỹ là kỹ năng mà tu chân giả tu luyện dùng để tấn công kẻ địch, phòng ngự hoặc phụ trợ. Vũ Kỹ có nhiều loại với nhiều công dụng, tuy nhiên loại được ưa chuộng nhất là loại có tính công kích, uy lực mạnh mẽ.
“Ký chủ xác nhận triệu hoán Huyền cấp Vũ Kỹ?” Âm thanh máy móc của hệ thống vang lên.
“Đúng,” Lạc Nam không do dự xác nhận.
“Keng, bắt đầu tiến hành triệu hoán ngẫu nhiên Huyền cấp Vũ Kỹ: 5… 4… 3… 2… 1!”
“Keng, Ký chủ nhận được Huyền cấp Cực phẩm Vũ Kỹ << Tứ Linh Vệ Hồn Thuật >>, tạm thời đã thu vào không gian hệ thống.”
“Tốt!” Lạc Nam vui mừng, không ngờ lại triệu hoán được ngay cấp bậc Cực phẩm. Xem ra vận khí của hắn không quá kém.
Lạc Nam không kịp chờ đợi. Chỉ một ý niệm khẽ động, một mảnh ngọc bội tứ sắc đã xuất hiện trên tay hắn. Ngọc bội được điêu khắc bốn loại kỳ thú giao nhau, sống động như có linh hồn thật sự: Hổ oai hùng sát phạt, Quy vững vàng như núi, Hùng kiên cường khí phách, Phượng cao quý vô song.
“Làm thế nào để tu luyện?” Lạc Nam không kịp chờ đợi, lập tức hỏi Kim Nhi.
“Đối với Vũ Kỹ dạng ngọc bội của hệ thống, công tử cần nhỏ máu nhận chủ,” Kim Nhi thản nhiên giải đáp. Với tầm mắt của nàng, dù là Thiên cấp Vũ Kỹ cũng không mấy quan trọng.
Lạc Nam cắn đầu ngón tay, một giọt máu nhỏ vào ngọc bội. Rất nhanh, máu huyết hoàn toàn bị hấp thu. Cùng lúc đó, bốn loại ánh sáng bên trong ngọc bội cấp tốc tiến vào mi tâm Lạc Nam, một lượng lớn thông tin bắt đầu truyền vào bộ nhớ của hắn. Ngọc bội cũng nhanh chóng ảm đạm phai mờ, cuối cùng hóa thành phấn vụn. Hiển nhiên, Vũ Kỹ chỉ truyền đạt được một lần.
“Tứ Linh Vệ Hồn Thuật
Đẳng cấp: Huyền Cấp Cực Phẩm Vũ Kỹ
Nguồn gốc: Vũ Kỹ thành danh thời niên thiếu của Thú Võ Thiên Tôn
Công dụng: Ngưng tụ thiên địa linh khí hình thành hồn thú. Mỗi loại hồn thú tương ứng với một loại linh căn: Hổ tương ứng Kim, Quy tương ứng Mộc, Hùng tương ứng Thổ, Phượng tương ứng Hỏa. Người có đủ bốn loại linh căn sẽ được tứ hồn gia thân, đánh đâu thắng đó, cùng cấp khó có đối thủ…”
Cảm giác đau đớn do lượng thông tin truyền vào không khiến Lạc Nam khó chịu, ngược lại, sắc mặt hắn lại không mấy dễ nhìn vì điều kiện hà khắc của công pháp:
“Phải cần bốn loại linh căn mới phát huy được uy lực mạnh nhất? Yêu cầu này còn hà khắc hơn cả một số Thiên Cấp Vũ Kỹ ta từng nghe nói!”
“Đương nhiên rồi. Với uy lực của cả bốn loại hồn thú toàn diện bộc phát, e rằng uy lực của nó vượt qua một số Thiên cấp Vũ Kỹ bình thường. Chẳng qua điều kiện tu luyện quá mức khó khăn, nên đẳng cấp mỗi loại hồn thú chỉ được xem là Huyền Cấp Cực Phẩm mà thôi. Lần này xem như công tử kiếm lời,” Kim Nhi nhí nhảnh giải thích.
“Thì ra là vậy. Tuy nhiên, ta hiện tại chưa có linh căn, tạm thời không thể tu luyện. Tiếp tục triệu hoán Địa cấp Pháp Bảo đi,” Lạc Nam cũng không gấp gáp, hắn tin tưởng hệ thống sẽ không để mình thất vọng.
“Keng, ký chủ xác nhận triệu hoán Địa cấp pháp bảo ngẫu nhiên?”
“Đúng,”
“Bắt đầu triệu hoán Địa cấp Pháp Bảo: 8… 7… 6… 5…”
“Lâu hơn 3 giây ư?” Lạc Nam hỏi Kim Nhi.
“Vâng, đẳng cấp triệu hoán càng cao thì thời gian càng dài,” Kim Nhi gật đầu xác nhận.
“Keng, Triệu hoán thành công! Ký chủ nhận được Địa Cấp Trung Phẩm pháp bảo, tạm thời đã thu vào không gian hệ thống.” Âm thanh hệ thống thông báo hoàn tất vang lên.
“Là Địa cấp trung phẩm sao?” Lạc Nam thầm thì. Một viên châu lớn bằng quả chanh xuất hiện trên tay hắn. Viên châu có màu xanh lục bảo, trơn nhẵn bóng loáng đến mức có thể soi gương, quanh thân tỏa sáng nhàn nhạt. Điều kỳ lạ là Lạc Nam còn ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng của nữ nhân, khiến sắc mặt hắn có phần quái lạ, và “tiểu huynh đệ” bên dưới cũng có phản ứng.
“Nhìn có vẻ không mạnh mẽ lắm,” Lạc Nam xấu hổ, đánh lạc hướng nhìn sang Kim Nhi, chờ nàng giải thích. Kiến thức của nha đầu này uyên bác vô cùng.
“Công tử không nên thất vọng. Đây có lẽ là loại Pháp Bảo có khả năng phụ trợ tu luyện,” Kim Nhi không để Lạc Nam thất vọng, lập tức đưa ra phán đoán.
“Được rồi, nhận chủ sẽ biết ngay thôi,” Lạc Nam đã có kinh nghiệm, dùng máu huyết của mình lần nữa nhỏ lên hạt châu.
Một cảm giác huyết mạch tương liên vô cùng kỳ diệu với Tiểu Linh Giới Châu lập tức sinh ra trong lòng Lạc Nam. Hạt châu lúc này cứ như là một bộ phận cơ thể hắn, tùy ý hắn điều khiển. Nhờ có Hệ thống tồn tại, bằng không, với thân thể phàm nhân như Lạc Nam, việc nhận chủ Địa cấp pháp bảo là chuyện viễn vông, không bị nổ chết đã là may mắn lắm rồi.
“Linh Giới Châu: Địa cấp trung phẩm pháp bảo
Nguồn gốc: Một trong số những pháp bảo tùy thân của Tuế Nguyệt Nữ Đế khi còn trẻ.
Công dụng: Tự hình thành không gian riêng, có thể chứa đựng vật sống, gia tăng tốc độ thu nạp Thiên Địa Linh Khí của người tu luyện bên trong gấp ba lần so với bên ngoài.”
Thông tin về Linh Giới Châu tự động truyền tải đến Lạc Nam.
“Vãi lúa, Địa phẩm có khác!”
Lạc Nam mừng rỡ cười ha ha. Hiển nhiên, công dụng của viên châu này hoàn toàn vượt quá dự kiến của hắn. Phải biết, tại thế lực cấp Bát như Lạc gia, hậu bối trong tộc thường được tu luyện trên các Tụ Linh Trận có khả năng thu gom linh khí gấp ba lần so với hoàn cảnh bình thường. Tuy nhiên, Tụ Linh Trận tốn kém vô cùng và lại cố định ở một chỗ. Trong khi đó, viên Linh Giới Châu của hắn lại có công dụng không kém gì Tụ Linh Trận, hơn nữa còn có thể tùy thân mang theo. Đãi ngộ này, ngay cả Lạc Vũ cũng không có được, chưa kể đến khả năng chứa đựng vật sống của nó.
Không kịp chờ đợi, chỉ một ý niệm khẽ động, thân ảnh Lạc Nam lập tức biến mất. Viên hạt châu kia chỉ trong nháy mắt đã thu nhỏ lại vô số lần, thậm chí còn nhỏ hơn một hạt bụi rơi trên nền đất trong phòng Lạc Nam. Cho dù đích thân Lạc Phá Lôi có đến đây, nếu không cố ý dốc sức tìm kiếm, cũng đừng mong phát hiện được nó.
Sau khi ổn định lại thân thể, Lạc Nam bắt đầu đánh giá không gian bên trong Linh Giới Châu. Hắn thấy nơi đây như một căn phòng rộng khoảng năm trăm mét vuông, có nền đất và bầu trời không khác gì so với bên ngoài, chỉ là không có mặt trời.
“Thật là một pháp bảo kỳ diệu! Tuy nhiên, ta hiện tại chưa thể tu luyện nên không cảm nhận được thiên địa linh khí nơi này,” Lạc Nam cảm thán nói.
“Không gian quá nhỏ, Tuế Nguyệt Nữ Đế khi còn trẻ cũng quá keo kiệt đi,” Kim Nhi cũng xuất hiện bên cạnh hắn, bĩu đôi môi nhỏ nhắn tỏ vẻ xem thường.
“Chỉ là Địa cấp trung phẩm mà thôi, được như thế này đã tốt lắm rồi,” Lạc Nam cười khổ. Nha đầu này tầm mắt quá cao.
Nghĩ đến mùi thơm mê người tỏa ra từ hạt châu, hắn giả bộ hỏi Kim Nhi: “Thú Võ Thiên Tôn và Tuế Nguyệt Nữ Đế là ai? Nghe tên có vẻ là những nhân vật lợi hại.”
Kim Nhi tỏ vẻ không quan trọng, phụng phịu đáp: “Dù sao thì cũng lợi hại hơn Lạc Phá Lôi gấp trăm nghìn lần. Tuy nhiên, bọn họ không thuộc mảnh đại lục này. Có thể gặp được bọn họ hay không còn tùy vào duyên phận của công tử. Đương nhiên, cũng có thể bọn họ đã chết, chuyện này không ai dám nói trước.”
“Nói cũng phải,” Lạc Nam cười khổ, lắc đầu gạt bỏ mùi thơm nữ tử mê người kia. Hiện tại hắn không có thời gian suy nghĩ những thứ này. Việc quan trọng nhất là nhanh chóng gia tăng thực lực.
Hít sâu một hơi thật mạnh, ánh mắt tràn ngập quyết tâm, Lạc Nam trịnh trọng mở miệng: “Bắt đầu triệu hoán công pháp cấp Cấm Kỵ đi!”