Con Đường Bá Chủ
Chương 22: Rời đi
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau cuộc ân ái nồng nàn, hai nàng toàn thân ửng hồng, gương mặt thêm phần kiều diễm, khóe môi nở nụ cười mãn nguyện, nép sát vào lồng ngực Lạc Nam từ hai phía.
“Hai năm sau, các nàng cũng tiến vào Thánh Linh Học Phủ?” Lạc Nam hít sâu một hơi, cảm nhận hương thơm cơ thể các nàng, mở miệng nói.
“Vâng.” Hai nữ gật đầu. Hồng Liên ngước lên nhìn hắn, môi đỏ khẽ mở giải thích:
“Thánh Linh Học Phủ tại Băng Thiên Đại Lục là thánh địa trong lòng các tu chân giả. Dù không trực tiếp can thiệp vào chuyện thế gian, nhưng địa vị của nó thậm chí còn vượt xa hai thế lực cấp Cửu lớn nhất.”
“Mỗi mười năm, Thánh Linh Học Phủ sẽ tuyển chọn học viên một lần, mà kỳ tuyển sinh trước đã diễn ra cách đây tám năm. Hai năm sau sẽ tiếp tục.”
“Các thế lực lớn từ cấp Lục trở lên sẽ có tư cách nhận được suất vào Học Phủ mà không cần trải qua khảo hạch.”
“Đương nhiên số suất nhận được cũng sẽ có chênh lệch nhất định: thế lực cấp Lục được 2 suất, cấp Thất được 3, cấp Bát được 4 và cấp Cửu được 5 suất.”
Hồng Liên liên tục giải thích, mà bên cạnh, Tình Nhi lúc này cũng vểnh môi ngây thơ nói:
“Chàng cùng chúng ta về nhà, sau hai năm chúng ta cùng nhau tiến vào, không cần tự mình tham dự khảo hạch.”
Hồng Liên nghe muội muội nói chuyện, chỉ có thể cười khổ. Nha đầu này quá ngây thơ, Lạc Nam một lần chiếm lấy hai tỷ muội các nàng, chỉ sợ vừa về Diễm gia đã bị mẫu thân hai nàng giận dữ một ngụm nuốt sống.
Lạc Nam cũng cưng chiều sờ má Tình Nhi. Con đường của kẻ mang theo hệ thống như hắn dứt khoát không thể dừng chân một nơi quá lâu. Hắn cần không ngừng thực hiện nhiệm vụ để gia tăng thực lực, huống hồ Bất Hủ Diễn Sinh Kinh mỗi lần tụ đỉnh đều đòi hỏi quá cao, e rằng thế lực cấp Bát cũng không đáp ứng nổi.
Nghĩ tới đây, Lạc Nam chân thành kiên định nói:
“Hai năm sau, chúng ta gặp lại ở Thánh Linh Học Phủ. Chờ ta có thực lực và thành tựu, sẽ đích thân đến Diễm gia cầu hôn các nàng. Thời điểm đó, ai cản giết kẻ đó, Phật cản đồ Phật!”
“Ừ.”
Hai nữ đồng thanh gật đầu. Các nàng rõ ràng thiên phú khủng bố của nam nhân mình, chỉ cần hắn có thể thuận lợi phát triển, mảnh đại lục này nhất định sẽ có một phần thiên hạ thuộc về hắn.
Các nàng cũng không biết, dã tâm của nam nhân mình là toàn bộ đại lục, thậm chí Việt Long Tinh và còn cao hơn nữa.
Lạc Nam khẽ vỗ lên hai bờ mông căng tròn, mềm mại. Hắn thực sự muốn “xách thương lên ngựa” thêm lần nữa, nhưng biết không thể quá chìm đắm vào tình trường. Hiện tại, còn rất nhiều việc đang chờ hắn giải quyết.
Lạc Nam nhẹ nhàng gỡ hai bàn tay mềm mại đang nghịch ngợm vuốt ve vật của mình ra, rồi đỡ hai nàng đứng dậy.
Hồng Liên và Tình Nhi cũng biết đã đến lúc nên trở về. Các nàng rời nhà chỉ để rèn luyện, lần này cùng Lạc Nam thu được Dị Hỏa là niềm vui ngoài ý muốn của Hồng Liên. Thời gian đã qua lâu, nếu không trở về rất có thể người phụ nữ kia sẽ tìm đến tận nơi.
Nghĩ đến bộ dạng giận dữ của mẫu thân, hai nữ lập tức rùng mình.
“Sao vậy?” Lạc Nam nhận ra thái độ khác lạ của hai nàng, quan tâm hỏi.
“Đã trao thân cho chàng, e rằng mẫu thân sẽ rất tức giận.” Tình Nhi nhún vai, thè lưỡi nói.
Lạc Nam chợt hiểu ra, hắn lập tức mở miệng: “Để ta về cùng các nàng!”
Là một người đàn ông, dù thế nào thì hắn vẫn phải chịu trách nhiệm với hai nàng.
“Với tính cách nóng nảy như lửa của mẫu thân, e rằng mẫu thân sẽ lập tức giết chết chàng, chúng ta ai cũng không kịp ngăn cản.” Thấy nam nhân quan tâm, hai nữ trong lòng ấm áp, nhưng vẫn từ chối.
“Khanh khách, chúng ta sẽ giải thích chuyện lần này. Đợi một thời gian mẫu thân nguôi giận sẽ sắp xếp cho chàng gặp mặt sau.” Hồng Liên cười duyên dáng trấn an hắn.
“Không có nhưng gì hết. Mẫu thân rất yêu thương bọn thiếp, cùng lắm chỉ mắng chửi vài câu. Chàng xuất hiện chỉ càng khiến mọi chuyện thêm rắc rối.” Hồng Liên nắm tay hắn giải thích.
“Huống hồ lần này tu vi tỷ muội chúng ta tiến bộ, tỷ tỷ lại thu được Dị Hỏa. Ta dự định đem Lôi Đình Quyền Trượng về tặng mẫu thân, nói không chừng nàng còn chuyển giận thành vui đấy.” Tình Nhi lắc lắc cái đầu nhỏ, cười nói.
“Mẫu thân nàng còn có Lôi linh căn?” Lạc Nam bất ngờ hỏi.
“Đúng nha, mẫu thân sở hữu Lôi và Hỏa linh căn.” Hai nữ tự hào nói, hiển nhiên mẫu thân của các nàng rất mạnh.
Lạc Nam cũng gật đầu. Có thể trở thành gia chủ của một gia tộc cấp Bát Diễm gia, thực lực tuyệt không kém Lạc Phá Lôi. Hắn tò mò hỏi:
“Chỉ nghe hai nàng nhắc đến mẫu thân, vậy phụ thân các nàng đâu?”
“Phụ thân mất khi chúng ta còn nhỏ.” Hai nữ khẽ buồn giải thích.
“Xin lỗi.” Khẽ vỗ về hai nữ, Lạc Nam dịu dàng nói.
“So với chàng, chúng ta hạnh phúc hơn nhiều lắm.” Tình Nhi biến nỗi buồn thành nụ cười để an ủi, trong ánh mắt ngây thơ ấy, một tia hận ý thoáng qua, hiển nhiên nghĩ đến những gì Lạc gia đã làm với Lạc Nam.
“Ừm.” Hồng Liên gật đầu, lòng hận thù của nàng cũng không kém muội muội. Các nàng rất khó tưởng tượng, một người phụ thân như Lạc Phá Lôi có thể làm nên chuyện như vậy.
“Yên tâm, ta sớm muộn sẽ cho bọn hắn trả giá.” Lạc Nam nắm tay hai nữ, kiên định nói.
“Được rồi, đã đến lúc rời khỏi nơi này.”
Nhìn hai nàng lấy y phục mới từ nhẫn trữ vật ra và bắt đầu mặc vào. Hồng Liên vẫn ưa thích bộ cung trang màu đỏ, tôn lên những đường cong nóng bỏng của cơ thể nàng. Còn Tình Nhi thì chiếc váy dài màu trắng lại làm nổi bật vẻ thanh thuần của nàng.
Chứng kiến Lạc Nam vẫn trần truồng đứng đó nhìn hai người, hai nữ bất chợt ôm bụng cười khúc khích. Lạc Nam chỉ có mỗi bộ y phục cũ kỹ từ Lạc gia, hiện tại lại bị hỏa diễm thiêu cháy. Một cường giả có tu vi tương đương Kim Đan Hậu Kỳ mà lại không có lấy một bộ y phục, nói ra thật khiến người ta cười rụng răng.
“Cười cái gì? Các nàng có cách nào không?” Lạc Nam đành bất lực. Hắn cũng không thể trần truồng rời khỏi nơi này, thầm nghĩ, đáng lẽ ra lần trước nên nhờ Nhược Tuyết tìm giúp vài bộ quần áo.
“Kiểm tra thứ đó xem sao?” Tình Nhi nhanh nhẹn chỉ vào chiếc nhẫn hình đầu lâu vẫn còn nằm trên mặt đất. Chính là thứ đã tỏa ra Liệt Tình Hương, tác hợp cho duyên phận của ba người họ.
“À đúng rồi, các nàng biết kẻ tự xưng là Tà Hoàng đó không?” Lạc Nam vừa tiến về nhặt lên chiếc nhẫn, nhớ lại gã nam nhân yêu dị tự xưng là Tà Hoàng, liền lên tiếng hỏi thăm.
Hai nữ nhìn nhau, đều thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương. Hồng Liên liền lên tiếng:
“Dựa theo lời hắn nói, kẻ này đã tồn tại vô số năm rồi, bọn thiếp tạm thời không có ấn tượng gì. Nhưng sau khi về gia tộc, thiếp sẽ cho người điều tra thử xem sao.”
“Ừm, nhìn dáng vẻ lúc đó của hắn, rõ ràng là một kẻ không ra gì.” Lạc Nam gật đầu lia lịa, nhặt Lôi Đình Quyền Trượng lên, giao cho Tình Nhi.
“Mẫu thân nhất định sẽ rất thích. Với tu vi Luyện Hư Kỳ của nàng, muốn nhận chủ cây quyền trượng này không hề khó khăn.” Cầm Lôi Đình Quyền Trượng trên tay, Tình Nhi vừa vuốt ve vừa nói đầy yêu thích.
“Hai món đồ này ít nhất cũng phải là pháp bảo Địa cấp, chàng mau nhận chủ!” Với kiến thức của Hồng Liên đương nhiên nhìn ra đẳng cấp của hai thứ này, nàng hối thúc Lạc Nam nhận chủ chiếc nhẫn đen kia.
Lạc Nam gật đầu, nhỏ máu lên chiếc nhẫn, không ngờ giọt máu lại bị đẩy bật ra.
“Cẩn thận!” Hai nữ lập tức lên tiếng nhắc nhở.
Chỉ thấy, chiếc nhẫn tỏa ra một luồng hắc khí, bắn thẳng vào mi tâm Lạc Nam. Linh hồn hắn đột nhiên cảm thấy đau nhói khôn cùng. Hắn biết chiếc nhẫn này đang chống cự, phản kháng lại sự khống chế của hắn. Vì nó không phải vật phẩm do hệ thống ban tặng, nên không có sự áp chế của hệ thống. Muốn nó phục tùng không hề dễ dàng.
“Hừ, đúng là châu chấu đá xe!” Lạc Nam hừ lạnh. Muốn công kích linh hồn được Cấm Kỵ kinh văn gia trì, quả thật là muốn chết.
Quả nhiên, khi cảm nhận được khí tức từ linh hồn Lạc Nam, luồng hắc khí đang công kích linh hồn bất ngờ co lại, rút vào trong nhẫn. Lạc Nam thậm chí cảm thấy nó đang run rẩy sợ hãi. Lúc này, hắn lại nhỏ thêm một giọt máu vào.
Chiếc nhẫn lần này không tiếp tục phản kháng nữa, ngoan ngoãn cùng Lạc Nam nhận chủ. Thông tin về nó cũng truyền vào đầu óc hắn.
Chứng kiến Lạc Nam dễ dàng nhận chủ một pháp bảo Địa cấp, hai nữ kinh ngạc vô cùng, tò mò vây quanh hắn hỏi han.
“Không sai, là một cái nhẫn trữ vật.” Lạc Nam gật đầu hướng hai nữ cười nói. Ý niệm vừa chuyển động, một bộ y phục màu đen xen kẽ những đường hoa văn tím xuất hiện. Lạc Nam nhanh chóng mặc vào.
“Trông chàng anh tuấn hơn hẳn!”
Tình Nhi ngắm nhìn Lạc Nam. Sau khi trở thành Thể Tu, thân thể hắn cao lớn, vạm vỡ, cao 1m83, các múi cơ bắp săn chắc tràn đầy năng lượng. Mái tóc đen dài buông lơi phóng khoáng, thêm đôi mắt bạc trắng như chứa đựng cả vầng trăng bên trong. Khoác lên mình bộ y phục đen pha tím bó sát cơ thể, hắn trông vừa tà dị lại vừa cuốn hút một cách lạ kỳ.
“Khanh khách, nam nhân của tỷ muội chúng ta sao có thể tầm thường được?” Hồng Liên che miệng cười khúc khích đầy quyến rũ, bộ ngực tròn đầy khẽ rung rinh. Nàng càng nhìn Lạc Nam càng cảm thấy hài lòng.
Kiểm tra sơ qua bên trong chiếc nhẫn, Lạc Nam giật mình, quay sang Hồng Liên cười nói:
“Lần này may nhờ có Hồng Liên nàng. Nếu chọn cửa hang kia, rất có thể chúng ta đã thành thi thể rồi.”
“Ý chàng là cửa hang mà đám người Sa Hải đoàn đã tiến vào?” Hai nữ tò mò hỏi.
“Đúng. Tà Hoàng có suy nghĩ vô cùng quái dị. Bên trong cửa hang kia cũng có một căn phòng, nhưng bên trong lại ẩn chứa Tử Khí. Kẻ nào tiến vào sẽ bị Tử Khí xâm nhập, dưới Hóa Thần Kỳ chỉ có đường chết mà thôi.”
“Tà Hoàng này thật là kỳ lạ, sao hắn lại làm như vậy chứ?” Tình Nhi vừa vuốt ve bộ ngực non nớt của mình vừa hỏi.
“Tà Hoàng vừa muốn tìm truyền nhân, lại vừa muốn tìm người chết cùng với hắn.” Lạc Nam cười khổ giải thích. “Kẻ này quả không hổ danh chữ “Tà” (Ác).”
“Thật đáng thương cho đám người Sa Hải đoàn.” Hai nữ cảm thán. Cơ duyên luôn đi đôi với nguy hiểm, cũng may lần này người đạt được cơ duyên lại là bọn họ.
Lạc Nam nhìn chiếc nhẫn đen, không giấu giếm hai nàng, tiếp tục nói:
“Chiếc nhẫn này tên là Nhẫn Hắc Lâu. Bên trong, ngoài việc ghi chép cách bố trí động phủ của Tà Hoàng và một số y phục của hắn, còn chứa đựng một bản công pháp Địa cấp Cực Phẩm, cùng với cách thức luyện chế Ma Niệm Đan và vài loại ảo trận khác.”
“Công pháp Địa cấp Cực Phẩm?” Hai nữ che miệng thốt lên kinh ngạc. Loại công pháp cấp bậc này, dù ở Diễm gia cũng vô cùng hiếm có, có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Lạc Nam đeo Nhẫn Hắc Lâu vào ngón trỏ của mình. Ý niệm vừa chuyển động, một cuốn sách cổ xưa đã xuất hiện trên bàn tay hắn. Trên bìa sách có viết bốn chữ lớn: “Lôi Hỏa Huyền Công”. Hắn không nói không rằng, ném cuốn sách cho hai nàng xem xét.
Hai nàng trong lòng cảm động khôn xiết, vội vàng lấy giấy bút ra, ngồi xuống ghi chép cẩn thận toàn bộ công pháp. Mẫu thân các nàng rất thích hợp với nó, bởi bà sở hữu cả hai loại linh căn Lôi và Hỏa.
Mặc dù mẫu thân đã tu luyện công pháp Thiên cấp, nhưng giá trị tham khảo của Lôi Hỏa Huyền Công cũng không thể xem thường. Hơn nữa, các loại công pháp cấp cao luôn được coi là nền tảng của gia tộc; càng có nhiều công pháp, nền tảng càng vững chắc.
“Trả lại cho chàng!” Đưa bản gốc Lôi Hỏa Huyền Công lại cho Lạc Nam, hai nàng nhón chân hôn nhẹ lên má hắn.
“Có cần công thức luyện chế Ma Niệm Đan và vài loại trận pháp kia không?”
Lạc Nam cười hỏi. Các nàng là nữ nhân của hắn, không có lý do gì để keo kiệt. Huống hồ, một kẻ tu luyện công pháp cấp Cấm Kỵ và sở hữu hệ thống như hắn, còn để tâm đến dăm ba thứ lặt vặt này hay sao?
Lạc Nam phát hiện mình bị Kim Nhi “lây bệnh”, tầm mắt ngày càng cao, công pháp cấp bậc bình thường không lọt nổi mắt hắn nữa.
“Không cần. Ma Niệm Đan không thích hợp với bọn thiếp, còn về trận pháp thì Diễm gia cũng đã có khá nhiều rồi.” Hai nàng lắc đầu từ chối.
Lạc Nam cũng không cưỡng ép. Hắn bắt đầu thu gom những hài cốt đã vỡ vụn của Tà Hoàng, cố gắng sắp xếp chúng lại ở giữa căn phòng. Vương tọa ban đầu đã bị Tử Tâm Phần Không Viêm thiêu cháy, nhưng riêng các mảnh vỡ hài cốt lại vẫn nguyên vẹn.
Lạc Nam dẫn hai nàng hướng về phía hài cốt, cùng cúi đầu như để tỏ lòng biết ơn về truyền thừa cũng như công lao se duyên của hắn.
Két!
Khi bọn họ vừa cúi đầu xuống, căn phòng vốn dĩ đóng kín bất ngờ tự động mở ra. Hiển nhiên, nếu không tỏ lòng biết ơn, cả ba người chỉ có thể dùng vũ lực phá nát căn phòng mới có thể rời đi. Thủ đoạn của Tà Hoàng, dù sau khi chết, vẫn ảo diệu như vậy, tất cả đều nằm trong sắp xếp của hắn.
Lạc Nam thầm cảm thán. Hai tay lần lượt nắm lấy bàn tay mềm mại, trắng mịn của hai nàng, dịu dàng nói:
“Chúng ta ra ngoài thôi!”
“Vâng ạ.” Hai nữ khoác lấy cánh tay hắn, cả ba lưu luyến nhìn căn phòng lần cuối trước khi xoay người rời đi.
...