Con Đường Bá Chủ
Chương 23: Tiêu Diệt Thiên Tài
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên ngoài động phủ, bà lão áo đen vẫn khoanh chân ngồi yên tĩnh, nhưng luồng khí tức phập phồng khiến không khí xung quanh bà rung chuyển đã tố cáo vẻ ngoài bình tĩnh của bà. Trong đôi mắt đục ngầu đã bắt đầu lộ rõ vẻ lo lắng.
“Không được rồi, xem ra phải báo cáo gia chủ. Động phủ này có trận pháp bảo vệ, cấm cường giả từ Hóa Thần trở lên xâm nhập, tạm thời ta thật sự không có cách nào.”
Bà lão lẩm bẩm, bàn tay khô gầy hiện ra một lệnh bài hình ngọn lửa khắc chữ “Diễm”. Khi bà định bóp nát lệnh bài thì tiếng bước chân vang lên khiến bà đổi ý.
Chỉ thấy từ bên trong cửa động mờ mịt, ba bóng người dần dần bước ra.
Đôi mắt đục ngầu của bà lão lập tức co rút. Một cường giả Hóa Thần kỳ như bà phải dụi mắt vì cảnh tượng trước mặt thực sự quá khó tin: hai vị tiểu thư cao quý của gia tộc mình đang khoác tay một thiếu niên trông hết sức thân mật, thậm chí chiếc lệnh bài bà đang cầm trên tay cũng rơi xuống đất.
Điệp Tình tiểu thư thì cũng thôi đi, vì Diễm Điệp Tình vốn nổi tiếng trong gia tộc là thân thiện, hòa nhã, dễ gần. Nhưng đây là tình huống gì? Ngay cả Hồng Liên tiểu thư kiêu ngạo như khổng tước cũng khoác tay thiếu niên này, bộ dạng còn hết sức hạnh phúc?
Thật quá hoang đường! Thiếu niên tên Tiểu Nam này bà biết, vì bà luôn âm thầm theo sau bảo vệ hai cô gái. Mặc dù mối quan hệ của ba người họ không tệ, nhưng phát triển đến mức này thì quá nhanh.
“Thất bà bà!” Trong lúc bà lão áo đen còn đang ngơ ngác, Tình Nhi đã vui mừng vẫy tay về phía bà. Nàng buông tay Lạc Nam, tung tăng chạy lại khoác tay bà lão áo đen làm nũng.
“Thất lão vất vả rồi.” Hồng Liên cũng cúi người vấn an bà.
Mặc dù ở Diễm gia, thân phận của hai nàng chỉ dưới mẫu thân, nhưng các nàng nổi tiếng hiếu thuận với trưởng bối trong tộc, chưa từng dùng thân phận để tỏ vẻ bất kính nên được cả gia tộc yêu mến.
Nếu để Diễm gia biết hai hòn ngọc quý của mình bị một tiểu tử chiếm lấy, e rằng sẽ làm loạn cả trời đất mất.
“Ra mắt Thất tiền bối.” Lạc Nam cũng vấn an bà lão, coi trưởng bối của hai cô gái như trưởng bối của mình.
“Đây là Thất trưởng lão của Diễm gia, một cường giả Hóa Thần. Còn đây là bằng hữu của chúng ta, Tiểu Nam.” Hồng Liên mỉm cười giới thiệu.
Thất trưởng lão lúc này mới lấy lại tinh thần, ánh mắt đầy thâm ý dò xét ba người, chợt bà thốt lên thất thanh:
“Tình Nhi đột phá Kim Đan? Hồng Liên thăng cấp Nguyên Anh Trung Kỳ? Rốt cuộc đây là tình huống gì?”
Hiển nhiên lúc này Thất trưởng lão mới nhận ra sự tiến bộ vượt bậc của hai cô gái. Đôi mắt đục ngầu tràn ngập vui mừng, bà bắt đầu xoay người tới lui đánh giá hai nàng, thậm chí bỏ qua sự tồn tại của Lạc Nam.
Hai cô gái nhìn nhau đắc ý. Được trưởng bối khen thưởng là một cảm giác không tệ. Hai đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ dịu dàng liếc nhìn Lạc Nam rồi đồng thanh nói:
“Tất cả là nhờ có Tiểu Nam giúp đỡ đấy ạ.”
“Tốt, tốt, tốt! Không tệ, haha. Tiểu tử ngươi tên gì?”
Thất trưởng lão vui mừng cười lớn, liên tục nói ba chữ “tốt”, lúc này mới bắt đầu chú ý đến Lạc Nam đang đứng cạnh.
Lạc Nam khóe miệng co giật, thầm nghĩ: Làm ơn xem trọng ta một chút có được không? Tuy nhiên, hắn vẫn kính cẩn đáp:
“Tiểu tử Tiểu Nam ra mắt Thất tiền bối.”
Vừa nói, Lạc Nam vừa cố tình phóng thích khí tức tu vi. Hắn cũng không thể để người nhà của nữ nhân mình xem thường được.
Quả nhiên, đôi mắt Thất trưởng lão hơi sáng lên, bà mở miệng khen ngợi:
“Không tệ, anh hùng xuất thiếu niên! Tuổi nhỏ đã đạt Kim Đan hậu kỳ, so với tên Hàn Thanh vừa nãy của Hàn gia còn ưu tú hơn nhiều.”
Ba người Lạc Nam cũng không quan tâm Hàn Thanh mà bà nhắc đến là ai, chỉ nhìn nhau cười ý nhị.
“Được rồi, hai vị tiểu thư mau cùng ta về gia tộc. Đã quá thời gian rèn luyện rồi, ta sợ gia chủ lo lắng đến mức giết tới thì tấm thân già này của ta không chịu nổi đâu.”
Thất lão lúc này mới nhớ đến chuyện chính, nghiêm túc nói với hai cô gái.
Hai nàng vừa nghe, nhất thời ủ rũ quay sang nhìn Lạc Nam, đôi mắt đẹp mang theo vẻ quyến luyến.
Lạc Nam cũng hơi không nỡ, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại quả thật không thích hợp để ở cùng nhau. Hắn ôn nhu truyền âm cho hai nàng, khẳng định nói: “Tại Thánh Linh Học Phủ, phu thê chúng ta sẽ đoàn tụ!”
Hai nàng cũng hiểu chuyện, đè nén sự lưu luyến trong lòng, hé môi thơm cười tươi như trăm hoa đua nở, đẹp không sao tả xiết.
“Đây là lộ tuyến rời khỏi Sơn Mộc Lâm, chàng nhớ cẩn thận.”
Hồng Liên chợt bước đến bên Lạc Nam, một tia linh hồn của nàng truyền vào não hắn. Lạc Nam cũng không chống cự, để mặc tia linh hồn của nàng thêm vào ký ức chứa địa hình Sơn Mộc Lâm.
Thất trưởng lão chứng kiến cảnh này, trong lòng thầm than thở: Phải tin tưởng nhau đến mức nào mới để mặc đối phương trao đổi linh hồn?
“Chúng ta đi.”
Thất trưởng lão nói với Lạc Nam một cách hòa nhã, nắm tay hai cô gái. Nhiệt độ trong không khí đột ngột nóng lên, ba bóng người lập tức phá không bay đi, trong chớp mắt đã biến mất trước mặt Lạc Nam.
Ngự không phi hành. Đây là khả năng của tu sĩ khi đạt đến Nguyên Anh kỳ. Huống chi là một Hóa Thần Trung Kỳ như Thất trưởng lão, Lạc Nam thậm chí không kịp nhìn thấy các nàng rời đi như thế nào, tốc độ thật sự quá nhanh.
“Tiểu tử, muốn ở bên tiểu thư của Diễm gia chúng ta không đơn giản như vậy đâu. “Kẻ kia” xem như là lần khảo nghiệm đầu tiên của ta dành cho ngươi đi.”
Mặc dù ba người đã đi xa, nhưng lúc này, thanh âm mang theo một tia khiêu khích của Thất trưởng lão đột nhiên truyền vào tai Lạc Nam.
“Quả nhiên.”
Lạc Nam lắc đầu cười khổ. Với một người sống lâu như Thất trưởng lão, sao có thể không nhận ra quan hệ nam nữ giữa họ? Chẳng qua bà không muốn mọi người khó xử, giả vờ hồ đồ mà thôi. Về phần “kẻ kia” trong lời bà, Lạc Nam cũng sớm nhận ra sự tồn tại của hắn.
Lạc Nam hướng về phía một thân cây lớn, nghiêm nghị nói: “Kẻ nào? Ngươi có thể xuất hiện!”
Phía sau thân cây lớn, một thanh niên có phần anh tuấn, thân mặc lam y bước ra. Không phải Hàn Thanh thì là ai? Chỉ là vẻ thong dong thường ngày của hắn đã biến mất. Lúc này, Hàn Thanh sắc mặt vặn vẹo, đôi mắt tràn ngập đố kỵ và căm hận nhìn Lạc Nam.
Vốn dĩ hắn đoán được bên trong động phủ có vị tiểu thư nào đó của Diễm gia. Dù bị Thất trưởng lão đuổi đi, hắn vẫn không cam lòng ẩn nấp, đợi nữ thần trong mộng xuất hiện sẽ giả vờ ra mặt làm quen. Hắn đoán quả thật không sai, bên trong động phủ quả thật có tiểu thư nhà họ Diễm, hơn nữa không chỉ một mà còn là hai vị.
Chỉ là đời lúc nào cũng tàn khốc. Hai vị nữ thần trong mắt hắn lại thân mật cùng một thiếu niên còn nhỏ tuổi hơn hắn bước ra, rồi lại chứng kiến cảnh tượng hai nữ thần liếc mắt đưa tình với kẻ này, khiến hắn gần như muốn phát điên.
Tại sao? Một thiên tài của thế lực Thất cấp như hắn ngay cả cơ hội gặp mặt các nàng cũng phải lén lút chờ đợi, trong khi một kẻ vô danh tiểu tốt hoàn toàn lạ mặt như Lạc Nam lại được thân mật cùng các nàng?
Vô số cảm xúc tiêu cực như ghen ghét, oán giận, phẫn nộ khiến Hàn Thanh như mất đi lý trí. Hắn hận không thể trước mặt hai cô gái hung hăng chà đạp Lạc Nam, để các nàng nhận ra bản thân ngu xuẩn như thế nào.
Lạc Nam nhíu mày. Với đầu óc của hắn, cộng thêm sự khiêu khích của Thất Trưởng Lão, không khó để nhận ra nguyên nhân kẻ này ghét hắn. Tuy nhiên, một kẻ không quen không biết lại vì hai cô gái mà nảy sinh sát ý với mình.
Lạc Nam thật không biết nên vui hay buồn: vui vì nữ nhân của mình có mị lực lớn, buồn vì sau này phải đối mặt với vô số con ruồi khác vây quanh hai nàng.
“Muốn biết ta là ai? Ngươi còn không đủ tư cách! Vô danh tiểu tốt mà dám tiếp cận phượng hoàng, chết đi!”
Hàn Thanh khinh thường hét lên với Lạc Nam. Khí tức Kim Đan hậu kỳ điên cuồng bộc phát, hai tay hắn kết ấn, miệng niệm pháp quyết. Một thanh Băng Kiếm nhanh chóng ngưng tụ từ băng linh lực vây quanh thân, mang theo vô tận sát ý đâm tới Lạc Nam.
“Ngự Băng Kiếm Quyết”, một Huyền cấp Trung phẩm vũ kỹ khá nổi danh của Hàn gia.
“Băng linh căn sao?” Đối diện thế công sắc bén của đối thủ, Lạc Nam bình thản không vội. Phía sau lưng, hư ảnh Thổ Hùng đã nhanh chóng hình thành.
RỐNG!
Thổ Hùng ngửa mặt lên trời gầm thét, hai bàn tay sần sùi giơ cao, bất ngờ kẹp chặt thanh Băng Kiếm đang đâm tới.
“Đây là vũ kỹ gì?” Chứng kiến Thổ Hùng của Lạc Nam, Hàn Thanh ngạc nhiên hỏi. Tuy nhiên, nhìn thấy Thổ Hùng vậy mà dùng tay kẹp lấy Băng Kiếm, hắn cười lạnh nói:
“Ngây thơ! Băng Kiếm nổ cho ta!”
Chỉ thấy Băng Kiếm đang bị kẹp chặt bất ngờ nổ tung. Sức sát thương cực lớn khiến hai cánh tay Thổ Hùng có dấu hiệu nứt vỡ, Lạc Nam đứng phía trước cũng bị vài mảnh băng vụn cắt đứt vài sợi tóc.
Hàn Thanh ngoan độc cười đắc ý. Ba thanh Băng Kiếm nhanh chóng hình thành, xoay tròn quanh thân hắn với tốc độ chóng mặt.
Linh Thổ Đỉnh trong đan điền run nhẹ, Thổ hệ Linh Lực được cung cấp. Chỉ thoáng chốc, Thổ Hùng lại trở nên hoàn mỹ trước ánh mắt khó tin của Hàn Thanh.
“Hừ, ta không tin ngươi có thể duy trì được bao lâu!” Hàn Thanh cắn răng nói. Việc hình thành Băng Kiếm khiến linh lực của hắn tiêu hao không ít, hắn không tin Lạc Nam có thể tiếp tục ngưng tụ Thổ Hùng.
“Lên cho ta!” Ba thanh Băng Kiếm tiếp tục công tới, lần này mục tiêu của chúng là Lạc Nam chứ không phải Thổ Hùng.
Lạc Nam cười lạnh, nắm đấm nhanh chóng được bao phủ bởi Thổ Linh lực. Hắn mở miệng trầm thấp nói:
“Linh Quyền.”
Lạc Nam vận dụng quyền pháp, liên tục tung ra vô số nắm đấm như bạo kích lên ba thanh Băng Kiếm. Thổ Hùng cũng thực hiện y hệt, hai nắm tay lực lưỡng của nó tung ra vô số quyền kình lên Băng Kiếm.
Rắc!
Âm thanh Băng Kiếm vỡ vụn. Lần này, Hàn Thanh thậm chí không kịp dẫn động linh lực kích nổ nó.
Linh Quyền, chỉ là Hoàng cấp vũ kỹ Lạc Nam học trộm từ Cát Thúc và Sa Hải đoàn, nhưng khi kết hợp với Thổ Hùng, uy lực tăng lên vượt trội.
“Làm sao có thể?” Hàn Thanh sắc mặt khó coi. Với kiến thức của hắn, đương nhiên nhận ra vũ kỹ Lạc Nam vừa sử dụng chỉ là rác rưởi Hoàng cấp, nhưng lại có thể phá tan thế công của hắn, quả thật khó tin.
“Đến lượt ta!” Lạc Nam chuyển thủ thành công, vận sức nhảy tới Hàn Thanh, một đấm tung ngay bụng hắn. Thổ Hùng không chịu thua kém, cũng tung ra một đấm cùng lúc.
“Hừ, ngu xuẩn! Băng Huyền Giáp!” Hàn Thanh nghiến răng. Một lớp băng dày bao phủ cơ thể, bên trên tỏa ra các lớp gai nhọn sắc bén như con nhím, hiển nhiên đây là một loại Huyền cấp phòng ngự vũ kỹ của Hàn gia.
Chỉ là rất nhanh hắn không cười nổi. Chỉ thấy Lạc Nam đột ngột dừng lại nắm đấm, Thổ Hùng lao lên ôm chặt Hàn Thanh, mặc cho vô số gai nhọn đâm vào thân nó.
“Khốn khiếp, ngươi muốn làm gì? Thả ta ra!” Hàn Thanh kịch liệt vùng vẫy. Bị Thổ Hùng khóa chặt khiến hắn bất an.
“Hàn Băng Chưởng!”
Hai tay ngưng tụ Băng hệ chưởng pháp, đánh vào thân gấu khổng lồ của Thổ Hùng. Chỉ là thân thể Thổ Hùng chỉ hơi ảm đạm, rồi rất nhanh được Linh Thổ Đỉnh bổ sung, nhanh chóng ngưng tụ lại.
Lạc Nam chứng kiến Hàn Thanh bị kẹt cứng, đôi mắt Bạc trắng lóe lên sát ý kinh hồn. Mười ngón tay hắn nhanh chóng hóa thành tàn ảnh, kết một loại pháp ấn kỳ lạ.
Chứng kiến thủ pháp của Lạc Nam, Hàn Thanh cảm giác bất an mãnh liệt. Hắn càng ra sức vẫy vùng, nhưng đối diện sự nghịch thiên của Thổ Hùng có Linh Thổ Đỉnh gia trì, hắn đã như cá nằm trên thớt.
Nói thì chậm, nhưng sự việc chỉ diễn ra trong vài hơi thở.
Mà lúc này, Lạc Nam đã hoàn tất kết ấn. Vô số Thổ hệ linh lực hùng hậu xoay quanh bàn tay, hắn đột ngột nắm chặt về phía Hàn Thanh.
“Địa Cấp Vũ Kỹ - Đất Mẹ Đưa Tang – Quan Tài Cát!”
OANH!
Trong chớp mắt, bên dưới đại địa, hàng loạt đất cát phá không mà lên. Chúng nhanh chóng hình thành một cỗ quan tài thật lớn, nuốt chửng cả Hàn Thanh cùng Thổ Hùng. Lúc này, Thổ Hùng bắt đầu tan rã, nó hóa thành đại lượng Thổ hệ linh lực gia trì vào quan tài một cách hoàn mỹ, trực tiếp vây chặt toàn bộ thân thể Hàn Thanh bên trong. Thể tích quan tài chớp mắt thu nhỏ lại.
“Nghiền nát cho ta!”
Lạc Nam thong dong lẩm bẩm, các vách quan tài kịch liệt co rút lại, muốn ép nát thân thể bên trong thành bánh thịt.
Bành!
Một tiếng vang thật lớn, quan tài bằng đất cát đột ngột nứt vỡ. Một bóng người đầm đìa máu tươi rơi ra, toàn thân thể đang run lẩy bẩy, cơ thể tràn ngập vết thương và vết bầm tím. Băng Huyền Giáp trên thân đã hoàn toàn vỡ vụn.
Phụt!
Hàn Thanh phun ra một ngụm máu tươi. Hắn đôi mắt phủ đầy tơ máu, giọng điệu như ác quỷ tu la, khàn khàn mở miệng nói với Lạc Nam:
“Giỏi, rất giỏi! Không ngờ ngươi lại thi triển cả Địa Cấp vũ kỹ. Không cần biết ngươi là ai, Hàn Thanh ta thề sẽ khiến ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời này!”
Lạc Nam không chú ý đến lời nói của tên này. Sự tập trung lúc này của hắn toàn bộ dồn vào thanh kiếm Hàn Thanh đang cầm trên tay. Linh cảm cho hắn biết, Hàn Thanh có thể thoát khỏi Quan Tài Cát là do thanh kiếm này.
Chỉ thấy thân kiếm mỏng như cánh ve, lại chứa đựng hàn khí ngập trời. Lưỡi kiếm sắc lẹm kia đã cắt đứt Quan Tài Cát của hắn.
“Để ta vận dụng Băng Sát Kiếm, ngươi có chết cũng mãn nguyện rồi!” Hàn Thanh móc ra đan dược bỏ vào miệng, linh lực khôi phục một chút, rồi giơ thanh kiếm lên, khát máu nói với Lạc Nam.
“Một thanh Địa cấp Pháp Khí mà thôi, lại nói nhiều như vậy.” Lạc Nam, người đã biết đẳng cấp thanh kiếm này từ Kim Nhi, bề ngoài ung dung nói, nhưng trong lòng lại không dám xem thường.
Hắn sẽ không chủ quan với bất kỳ đối thủ nào.
“Vậy ngươi đi chết đi! Ngự Băng Thân Pháp!” Hai chân lóe lên ánh sáng màu xanh, bóng người Hàn Thanh như hòa vào băng giá, quỷ dị biến mất.
“Lại là thân pháp sao?” Lạc Nam ánh mắt co lại. Quả không hổ là thiên tài của thế lực Thất cấp, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp.
Hít sâu một hơi, Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn lập lòe phát sáng. Bán kính trăm dặm lập tức nằm trong tầm kiểm soát của Lạc Nam, và một số sơ hở trong công kích của Hàn Thanh cũng xuất hiện trong mắt hắn.
“Thấu Thị Vạn Lý – Nhìn Xuyên Yếu Điểm!”
Hai loại kỹ năng khủng bố của Thiên Cấp pháp bảo Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn rốt cuộc đã có đất dụng võ.
“Hừ, thấy ngươi rồi!” Nhìn bóng người mang theo kiếm quang sắc lẹm đang tiếp cận, Lạc Nam hừ lạnh một tiếng. Trong lòng bàn tay, một viên đạn màu tím đang bí mật được ngưng tụ.
“Linh Đạn”, một Hoàng cấp vũ kỹ được học trộm từ khi mới tiến vào động phủ.
“Chết!”
Hàn Thanh điên cuồng nhìn Lạc Nam vẫn đứng bất động như không phát hiện ra hắn. Hắn hai tay nâng Băng Sát Kiếm bổ tới.
Mà tưởng chừng sắp thành công, vẻ mặt vặn vẹo đắc ý của Hàn Thanh đột ngột cứng đờ. Hắn gian nan cúi đầu nhìn xuống, nơi vị trí tim mình không biết từ khi nào đã bị thủng một lỗ.
Vô thanh vô tức.
Thậm chí không có máu chảy ra.
Cảm nhận thân thể ngày càng nóng lên, đôi mắt hắn cực độ hiện lên vẻ hoảng sợ. Miệng hắn mở lớn, mang theo vô tận ghen tị, lẩm bẩm nói:
“Dị hỏa? Làm sao có th…”
Xèo!
Chưa kịp nói hết câu, âm thanh xèo xèo do hỏa diễm vang lên cùng mùi thơm thịt nướng. Bóng người Hàn Thanh hoàn toàn tiêu tán trong thiên địa.
Mảnh không gian xung quanh vẫn còn đang gợn sóng run rẩy.
“Không hổ là dị hỏa, bá đạo vô cùng!” Lạc Nam ngưng trọng lẩm bẩm, nhìn lòng bàn tay mình. Nơi đó, một đốm lửa màu tím hình tròn đang xoay chậm, nhìn qua hoàn toàn vô hại.
“Linh Đạn được ngưng tụ từ Dị Hỏa, mặc dù không bắn ra nhưng uy lực đã khủng khiếp đến thế sao?”
Lạc Nam cảm thán tự hỏi, không ngờ một Hoàng cấp vũ kỹ như Linh Đạn khi kết hợp với một tia nhỏ dị hỏa đã có thể đánh lén giết chết một vị Kim Đan Hậu Kỳ.
Nhặt Băng Sát Kiếm trên mặt đất, hắn không thèm để ý mà thu nó vào Nhẫn Hắc Lâu xem như chiến lợi phẩm. Thật ra, Lạc Nam còn pháp bảo Linh Giới Châu cũng có thể chứa đồ, nhưng không thuận tiện bằng nhẫn mang trên tay.
Nhắc tới Linh Giới Châu, Lạc Nam lúc này dò xét tình hình bên trong. Chỉ thấy bóng dáng Bạch Tinh Xà lúc này đã ẩn sau một lớp vỏ, trông giống như vỏ trứng đang phát sáng nhè nhẹ, hiển nhiên là ở giai đoạn luyện hóa mấu chốt.
Không muốn làm phiền, Lạc Nam lập tức rời đi. Hắn nhớ đến lộ tuyến Sơn Mộc Lâm trong đầu, định xoay người rời đi.
Chợt!
Một vật thể nằm trên mặt đất khiến hắn chú ý. Đó là vị trí lúc đầu Thất Lão đứng với họ.
Hơi suy nghĩ, Lạc Nam lập tức nhặt nó lên.
Đó là một lệnh bài nóng rực có hình giống ngọn lửa, bên trên khắc một chữ lớn: “DIỄM”.
...