Chương 29: Đấu Thú Trường

Con Đường Bá Chủ

Chương 29: Đấu Thú Trường

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ở rìa Linh Vũ Thành.
Một đấu trường khổng lồ hiện ra trước mắt hai người, vô số âm thanh inh ỏi không ngừng vang lên. Tiếng vỗ tay hò reo, tiếng cổ vũ, tiếng chửi rủa vì thua cược lẫn lộn vào nhau, tựa như tiếng trống trận khơi dậy sự khát máu của cả nhân loại và yêu thú.
Nhìn hàng vạn ghế ngồi trên khán đài đã chật kín, trung tâm đấu trường là những sàn đấu riêng biệt, nơi đang diễn ra các cuộc chiến sinh tồn khốc liệt giữa người và thú. Mồ hôi và máu tươi hòa lẫn vào nhau, tạo nên một cảnh tượng kích thích thị giác mạnh mẽ.
Lạc Nam thầm lặng quan sát mọi thứ. Bầu không khí ở đây còn cuồng nhiệt hơn cả những trận bóng siêu kinh điển ở kiếp trước của hắn. Hắn thấy có tu sĩ đồ sát yêu thú cùng cấp thành công, đang được vô số khán giả tung hô hò hét. Cũng chứng kiến có người bị yêu thú hung tàn xé xác làm đôi ngay tại chỗ, bị ăn thịt trong ánh mắt hưng phấn của vô số người.
“Nơi này hợp với ta.” Lạc Nam cười gằn, nói đầy hưng phấn. Ở cùng cấp, hắn chẳng ngán ai, huống chi là đám yêu thú này.
“Ực, công tử, vậy chúng… chúng ta đi đăng ký tham gia chứ?” Trần Giang chứng kiến cảnh tượng máu me đầm đìa trong thú trường, tim đập thình thịch, khó khăn nuốt nước bọt hỏi.
“Đi thôi.” Lạc Nam cùng Trần Giang bước vào cánh cổng đấu trường.
“Này, phí vào cổng mỗi người 20 hạ phẩm linh thạch.” Một lão giả áo xám đầu trọc canh gác phía sau cánh cổng lên tiếng.
Lạc Nam thầm đánh giá lão già này, đây là một tu sĩ có tu vi Kim Đan Viên Mãn.
Hắn gật đầu, lấy ra 40 viên hạ phẩm linh thạch để thanh toán.
“Tiền bối, chúng ta muốn tham gia khiêu chiến yêu thú, cần đăng ký ở đâu ạ?” Trần Giang lên tiếng hỏi lão già.
“Các ngươi?” Lão già nheo mắt lại, lắc đầu khuyên nhủ:
“Người trẻ tuổi đừng nên háo thắng tranh cường, rất dễ đùa giỡn với mạng sống của mình.”
Hiển nhiên hắn nhận ra gã Trần Giang này ngay cả Trúc Cơ kỳ cũng chưa đạt tới.
Trần Giang xấu hổ gãi đầu, hai tay chống nạnh nói: “Là công tử của ta tham gia, không phải ta đâu.”
Lúc này lão già mới cẩn thận đánh giá Lạc Nam, chợt giật mình trợn tròn mắt. Thiếu niên này hắn nhìn không thấu sâu cạn, lại còn tạo cho hắn một cảm giác nguy hiểm mơ hồ.
Ực.
Lão già nuốt nước bọt khan, thay đổi thái độ, khách khí nói:
“Mời các vị vào trong. Thủ tục đăng ký tham gia khiêu chiến yêu thú và cá cược đều do hộ pháp của Đấu Thú Trường quản lý.”
“Đa tạ tiền bối.” Lạc Nam và Trần Giang cảm tạ, tiếp tục đi vào.
Không gian bên trong đấu trường được xây dựng dưới lòng đất. Mặc dù diện tích rất lớn nhưng bốn phía xung quanh bị bao phủ bởi các bức tường, gây nên cảm giác ngột ngạt.
Mà nơi này rõ ràng cũng đang có rất nhiều người uống rượu, cờ bạc, ôm ấp vài kỹ nữ vuốt ve liên tục trên cơ thể nhơ nhuốc của các nàng.
Khá giống các quán bar ở kiếp trước, chỉ là tiếng nhạc vốn có đã được thay thế bằng vô số giọng điệu ồn ào huyên náo mà thôi.
Hai người Lạc Nam bước vào, thu hút sự chú ý của một số kẻ tò mò. Rất nhiều kỹ nữ hai mắt sáng rực nhìn Lạc Nam trong bộ Bạch Y, bị dáng vẻ phóng khoáng tiêu sái của hắn mê hoặc.
Mà không ít gã đàn ông liếm môi, hai mắt hiện lên vẻ tham lam, dường như sói đói vừa phát hiện con mồi mới lạ béo bở.
“Hai vị thiếu gia này, có muốn thiếp bầu bạn một đêm không? Chỉ 20 hạ phẩm linh thạch mà thôi.” Một nữ nhân tu vi Luyện Khí sơ kỳ, ăn mặc thiếu vải, bộ ngực tròn trịa muốn lộ hết ra ngoài, tiếp cận Lạc Nam, liếm liếm đôi môi lẳng lơ nói.
Đối với một người toàn sở hữu nữ thần như Lạc Nam, đương nhiên sẽ không thèm liếc nhìn loại nữ nhân này, hắn lạnh lùng lướt qua nàng.
Trần Giang thấy công tử như vậy, cưỡng ép ham muốn đẩy ngã nữ nhân kia, hấp tấp theo sau hắn.
“Hừ.”
Nữ nhân lẳng lơ xấu hổ hừ một tiếng, tiếp tục tìm đối tượng khác.
“Hai vị cần gì ạ?” Một thanh niên ăn mặc y sam lịch sự đến cúi người nói, hiển nhiên hắn là phục vụ ở đây.
“Chúng ta muốn đăng ký khiêu chiến yêu thú.” Trần Giang trả lời.
Thanh niên trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, nhưng hắn vẫn gật đầu dẫn đường.
“Đây là Thập Tam tỷ, Hộ pháp của Đấu Thú Trường chúng ta.” Thanh niên phục vụ chỉ vào một nữ tử tuổi tầm 30 giới thiệu.
“Các ngươi muốn đăng ký chiến đấu với yêu thú?” Thập Tam tỷ thân mặc áo lông sói, hứng thú nhìn Lạc Nam và Trần Giang. Nàng phóng khoáng ngồi gác chân lên bàn, để lộ cặp chân dài săn chắc màu lúa mạch, là một nữ tử có tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ.
“Chỉ có ta, hắn không tham gia.” Lạc Nam gật đầu, điều chỉnh khí tức của bản thân ở mức Kim Đan Trung Kỳ, mơ hồ tỏa ra.
Thoáng đánh giá Lạc Nam, Thập Tam tỷ hai mắt lấp lánh. Một thiếu niên trẻ tuổi lại là cường giả Kim Đan Trung Kỳ, người như vậy vô cùng hiếm gặp. Sắp tới Linh Vũ Thành quần anh hội tụ, nói không chừng người này là thiếu gia nhà nào đó đến vui đùa.
Nghĩ đến đây, Thập Tam Tỷ khách khí gật đầu đáp: “Không thành vấn đề. Tu vi công tử là Kim Đan Trung Kỳ, có thể khiêu chiến yêu thú Tam giai trung kỳ trở lên.”
“Không thành vấn đề.”
Thấy Lạc Nam đồng ý, Thập Tam tỷ lấy ra một hợp đồng đưa cho hắn.
Lạc Nam cầm lấy hợp đồng xem qua. Bên trên phổ biến một số nội dung đại khái như người khiêu chiến tự chịu trách nhiệm sinh tử, Đấu Thú Trường không chịu bất kỳ trách nhiệm nào. Nếu chiến thắng sẽ nhận được 70% hoa hồng từ tiền đặt cược của khán giả, còn lại 30% thuộc về Đấu Thú Trường.
Nếu Lạc Nam chết thì toàn bộ 100% hoa hồng sẽ thuộc về Đấu Thú Trường.
Về phần những khán giả tham gia đặt cược, họ phải chịu 20% chi phí hoa hồng cho Đấu Thú Trường từ số tiền thắng cược. Đó cũng là số hoa hồng được trích ra để chi trả cho Lạc Nam.
Lạc Nam trầm ngâm. Đấu Thú Trường có thủ đoạn vô cùng cao minh, bản thân chỉ đứng ra làm trung gian cá cược, dù trường hợp nào xảy ra cũng thu về đầy túi tiền.
Bất quá người ta có uy tín, lại có sân chơi, cũng không ép buộc ngươi tham gia, đôi bên đều bình đẳng.
Lạc Nam cắn nhẹ ngón tay, tiến hành ký tên vào điều khoản hợp đồng.
“Không biết công tử muốn khiêu chiến yêu thú cấp mấy?” Nhìn Lạc Nam dứt khoát chấp nhận hợp đồng, Thập Tam tỷ liếm môi quyến rũ nói.
“Tam giai hậu kỳ đi.” Lạc Nam không suy nghĩ nói.
“Ồ, công tử Kim Đan Trung Kỳ khiêu chiến vượt cấp yêu thú Tam giai Hậu kỳ, tỉ lệ đặt cược sẽ là 1:1,5.”
Thập Tam tỷ kinh ngạc trước quyết định mạo hiểm của Lạc Nam, nhưng vẫn gật đầu. Thiên tài vượt cấp không phải là chưa từng xuất hiện, nàng cũng không quá bất ngờ, chỉ là hy vọng thiếu niên này có thực lực như lòng tin của hắn.
“Bốp bốp.”
Thập Tam tỷ khẽ vỗ tay, một vệ sĩ mặc hắc y tiến đến cung kính chờ lệnh.
“Sắp xếp sàn đấu số 8 cho vị công tử này.” Thập Tam tỷ chỉ Lạc Nam căn dặn.
“Tuân mệnh.” Nam nhân mặc hắc y cung kính xoay người rời đi.
“Được rồi, mời công tử nghỉ ngơi một lát. Khi trận đấu bắt đầu sẽ có người mời ngươi lên sàn.” Thập Tam tỷ ôn hòa nói với Lạc Nam.
Lạc Nam gật đầu, tiến đến một chiếc ghế còn trống ngồi xuống. Trần Giang một mặt cung kính đứng hầu sau lưng hắn, thầm nghĩ: Theo công tử thật mẹ nó kích thích!
Lạc Nam nhìn Trần Giang, đưa tay ném qua một túi nhỏ, căn dặn:
“Bên trong là 80 Cực Phẩm Linh Thạch, lát nữa ngươi đem toàn bộ đặt cược ta chiến thắng.”
“Tuân mệnh công tử.” Trần Giang vỗ ngực, công tử tự tin như vậy khiến hắn càng hưng phấn.
Lạc Nam gật đầu, trong lòng thầm nghĩ gã này mặc dù hèn mọn nhưng làm người khá đáng tin cậy. Nếu hắn dám ôm Linh thạch bỏ trốn một mình, Lạc Nam có rất nhiều thủ đoạn để dạy cho tên này một bài học.
...
Mà bên ngoài đấu trường lúc này, mặc kệ âm thanh hỗn tạp đang vang lên, một âm thanh thánh thót vang vọng mang theo linh lực gia trì truyền vào tai mỗi khán giả:
“Kính thưa quý vị khách quý, tại sàn đấu số 8 sẽ có trận đấu khiêu chiến vượt cấp giữa một thiếu niên Kim Đan Trung Kỳ và yêu thú Tam giai Hậu Kỳ Kim Nha Hổ. Tỷ lệ đặt cược là 1:1.5. Ai có nhu cầu đặt cược có thể lập tức đến quầy đăng ký.”
Âm thanh thông báo vang vọng khiến vô số khán giả lập tức hưng phấn reo hò:
“Lại có kèo mới sao?”
“Lại là một thiếu niên? Thú vị thật, thú vị thật.”
“Lâu rồi mới xuất hiện Kim Đan kỳ vượt cấp khiêu chiến.”
“Kim Nha Hổ hung tàn vô cùng, dù đối với tu sĩ cùng giai cũng áp đảo tuyệt đối. Nó đã chiến thắng ba trận cùng giai rồi, không ngờ có kẻ dám vượt cấp khiêu chiến nó?”
“Hừ, ngựa non háo đá mà thôi.”
Các âm thanh nghị luận liên tục vang lên, rất nhiều tu sĩ cau mày không biết đặt cược thế nào.
“Lý Lân biểu ca, Linh Vũ Thành cũng thật thú vị, lại có thiếu niên khiêu chiến vượt cấp.” Trên một góc khán đài, một thiếu nữ đeo khăn che mặt, toàn thân mặc lam sắc y phục bó sát cơ thể mê người, thướt tha, hào hứng nói với thiếu niên bên cạnh.
Bên cạnh nàng, một thanh niên chừng 20 tuổi, tu vi vừa vặn là Kim Đan Trung Kỳ, diện mạo anh tuấn cương nghị tên Lý Lân nghe lời biểu muội, gật đầu nói:
“Thiên hạ anh kiệt vô số, bất quá lần này gia tộc cử hai người chúng ta đến Linh Vũ Thành vì Hội đấu giá, những chuyện khác không thể quá mức rêu rao.”
“Ta muốn đi đặt cược.” Thiếu nữ gật đầu, hưng phấn đề nghị.
“Đặt cược cho ai?” Lý Lân nhìn biểu muội, trong mắt lóe lên một tia tình cảm, hỏi.
Thiếu nữ dường như không nhìn thấy biểu cảm khác lạ trong mắt biểu ca mình, không mấy do dự đáp:
“Đương nhiên là cho thiếu niên khiêu chiến. Hắn đã dám khiêu chiến thì nhất định có thủ đoạn chiến thắng rồi.”
“Nếu hắn chỉ là một kẻ không biết trời cao đất rộng thì sao?” Lý Lân hỏi đầy thâm ý.
“Ta không biết, dù sao ta có cảm giác thiếu niên kia sẽ thắng.” Nữ tử ngây thơ cười tươi rói, chạy đi đặt cược.
Lý Lân nhìn bóng lưng biểu muội, trong mắt lóe lên vẻ hâm mộ. Nàng tên là Lý Trúc Loan, là nữ nhi của gia chủ Lý gia - Lý Nguyên - một cường giả Nguyên Anh Hậu Kỳ.
Lý gia là một thế lực tu chân Ngũ Cấp, ở phía Nam Băng Thiên Đại Lục cũng có chút tiếng tăm. Lý Trúc Loan sở hữu Mộc hệ linh căn, từ nhỏ thông minh lanh lợi. Ba năm trước lại được một vị trưởng lão có tu vi Hóa Thần Kỳ của Thiên Mộc Tông thu làm đệ tử, mới 16 tuổi đã là Trúc Cơ Viên Mãn.
Thân phận của Lý Trúc Loan cao quý không cần phải nói, mà Lý Lân hắn chỉ là con của một vị trưởng lão trong Lý gia mà thôi. Xét về thiên phú hay bối cảnh đều kém xa nàng, vì thế luôn xem Lý Trúc Loan là tình nhân trong mộng.
Lần này gia tộc đề cử bọn họ đến Linh Vũ Thành tham gia đấu giá khiến Lý Lân mừng rỡ như điên vì có cơ hội bồi dưỡng tình cảm với nàng.
Nhìn Lý Trúc Loan hưng phấn đánh cược vì thiếu niên khác, trong lòng Lý Lân hơi có chút không vui.
...
Ở một góc khác của khán đài.
Hai tên thanh niên toàn thân mặc áo bào, mái tóc xanh tung bay phất phới, xung quanh tỏa ra hàn khí khiến các tu sĩ ở gần không dám đến gần.
Không phải tất cả tu sĩ đều e ngại tu vi Kim Đan trung kỳ của bọn họ, mà vì áo bào bọn họ mặc có một chữ “Hàn”. Đây chính là người của Hàn gia - một thế lực tu chân thất cấp.
“Hừ, lại xuất hiện kẻ không biết sống chết.” Hàn Liệt nghe âm thanh thông báo, cười lạnh nói. Trong mắt lóe lên một tia chế nhạo, không phải ai cũng có khả năng vượt cấp chiến đấu. Tại Hàn gia, số lượng thiên tài có thể khiêu chiến vượt cấp đếm được trên đầu ngón tay.
“Đặt cược cho Kim Nha Hổ. Loài yêu thú này ngay cả ta cũng không dám chắc đánh bại, lại có kẻ vượt cấp khiêu chiến nó.” Hàn Minh cười gằn, cho rằng Lạc Nam không biết sống chết.
“Không thành vấn đề.” Hàn Liệt đáp ứng.
“Có điều tra được tình hình cái chết của Hàn Thanh không?” Hàn Minh chợt truyền âm hỏi.
“Vẫn chưa rõ ràng, bất quá có nhiều người đứng ra xác nhận trước khi mất tích, Hàn Thanh từng chào hỏi với Thất trưởng lão của Diễm gia.” Hàn Liệt mặt mũi khó coi nói.
“Diễm gia.” Hàn Minh sắc mặt hơi tái nhợt. Diễm gia sở hữu Viêm Hỏa, đây chính là khắc tinh của Hàn gia bọn họ. Chưa kể thực lực đối phương hùng mạnh hơn nhiều lắm, Hàn gia bọn họ quả thật không dám trêu vào.
“Hừ! Là tên Hàn Thanh ngu ngốc, có chết cũng đáng. Chỉ tiếc Băng Sát Kiếm cũng mất tích cùng hắn.” Hàn Liệt cũng gật đầu nói.
“Lần này người Diễm gia có đến không?” Hàn Minh thử đánh giá xung quanh.
“Không biết, với tình báo của chúng ta còn chưa đủ sức điều tra Diễm gia.” Hàn Liệt bất đắc dĩ trả lời.
“Được rồi, đi đặt cược 100 Thượng phẩm linh thạch cho Kim Nha Hổ.” Hàn Minh chuyển sang chuyện khác nói.
...
“Diễm Dương ca, huynh có biết nguyên nhân hai vị tiểu thư bị gia chủ giam lỏng 3 tháng không?”
Trong biển người tấp nập tại khán đài, một thiếu niên gương mặt còn non nớt chừng 17 tuổi lên tiếng hỏi thanh niên cao lớn hơn 20 tuổi bên cạnh. Hai vị tiểu thư luôn là hòn ngọc quý của gia chủ, không ngờ lần này lại nỡ lòng trách phạt các nàng.
“Không liên quan đến ngươi, biết nhiều quá không phải chuyện tốt.”
Diễm Dương lớn tiếng quát, gương mặt anh tuấn vặn vẹo âm trầm, tu vi Nguyên Anh sơ kỳ tỏa ra xung quanh khiến số đông tu sĩ lân cận e ngại né tránh.
“Vâng.” Thanh niên bên cạnh rụt cổ lại, e ngại.
Diễm Dương có danh tiếng là đệ nhị thiên tài Diễm gia, cũng là người hâm mộ lớn nhất của Diễm Hồng Liên. Lần này hai nàng ra ngoài rèn luyện, trong thời gian ngắn tu vi gia tăng nhanh chóng. Đại tiểu thư Diễm Hồng Liên càng thu được Dị Hỏa Tử Tâm Phần Không Viêm, cả gia tộc đều hết lòng vui mừng. Dị Hỏa quá mức hiếm thấy, dù với gia tộc chuyên lấy hỏa hệ làm chủ như Diễm gia thì cũng chỉ sở hữu một loại dị hỏa trong tay gia chủ mà thôi.
Tính thêm Tử Tâm Phần Không Viêm, Diễm gia đã có hai loại Dị Hỏa.
Chuyện như vậy lẽ ra phải đáng chúc mừng trên dưới toàn tộc mới đúng, nhưng không biết vì sao nữ gia chủ của bọn họ lại đột ngột lên cơn giận dữ cuồng bạo, một chưởng đánh trọng thương Thất trưởng lão, đồng thời hạ lệnh giam lỏng hai cô con gái 3 tháng trời.
Diễm Dương thân là con của nhị trưởng lão Diễm gia, hắn loáng thoáng biết được gia chủ tức giận do hai vị tiểu thư nảy sinh tình cảm với một nam nhân trong quá trình rèn luyện.
Điều này đối với một kẻ hâm mộ Diễm Hồng Liên như Diễm Dương, khiến hắn ghen ghét điên cuồng. Trong lòng căm hận nam nhân kia đến cực điểm, thề phải xé nát hắn thành từng mảnh nhỏ.
Đáng thương cho Diễm Dương, nếu hắn biết hai vị tiểu thư cao quý không những có tình cảm mà còn trở thành nữ nhân của Lạc Nam, không biết sẽ có cảm tưởng gì?
“Không cần biết ngươi là ai, Diễm Dương ta xin thề khiến ngươi vạn kiếp bất phục, để ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời này!” Diễm Dương hai mắt phun hỏa diễm thầm nghĩ, quay sang thiếu niên bên cạnh lạnh lùng hạ lệnh:
“Diễm Duy, ngươi đi đặt cược Kim Nha Hổ cho ta. Kẻ này thật không biết trời cao đất rộng, chẳng lẽ nghĩ ai cũng có thể vượt cấp khiêu chiến như ta sao? Hừ!”