Chương 30: Áp đảo

Con Đường Bá Chủ

Chương 30: Áp đảo

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mời công tử bắt đầu khiêu chiến,” một nam tử áo đen của Đấu Thú Trường chắp tay nói.
Lạc Nam mở đôi mắt đang nhắm nghiền, vươn vai đứng dậy, thản nhiên lướt mắt nhìn nam tử áo đen rồi khẽ gật đầu.
Nam tử áo đen giật mình sửng sốt. Khoảnh khắc thiếu niên liếc nhìn, hắn cảm giác như bị đối phương nhìn thấu toàn thân, đối diện với đôi mắt tà dị ấy, hắn như bị lột trần, không còn gì che giấu được.
“Kẻ này thật đáng sợ,” nam tử áo đen thầm đổ mồ hôi lạnh. Dù sao hắn cũng là một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, vậy mà lại bị đối phương một ánh mắt đã dọa sợ. Nghĩ đến đây, hắn càng thêm cung kính, xoay người dẫn đường.
Trong khi đó, Trần Giang cũng đã rời đi để đặt cược cho công tử.
Lạc Nam theo sau đối phương, đi vào lối đi dẫn đến đấu trường số 8. Đến gần cửa ra, hắn đã loáng thoáng nghe thấy vô số tiếng bàn tán náo nhiệt.
“Đến rồi, đến rồi!”
“Là hắn sao? Trông thật trẻ tuổi.”
“Ồ, đôi mắt kia là sao? Chưa từng thấy bao giờ.”
“Hừ, nhìn có vẻ không mạnh lắm.”
“Haha, lần này lão tử đặt cược đúng rồi. Tiểu tử này làm sao có thể đánh bại Kim Nha Hổ chứ?”
“Hì hì, tiểu ca ca thật tuấn tú, nếu có thể cùng hắn một đêm…”
Lạc Nam hơi nhíu mày, tỏa linh lực che tai. Hắn không ngờ đứng ở đấu trường lại phải trực tiếp chịu đựng những âm thanh từ khắp bốn phía khán đài như vậy.
“Người này trông thật thú vị nha,” Lý Trúc Loan nhìn Lạc Nam trong bộ áo bào trắng phi phàm, tiêu sái, ung dung, lại có đôi mắt tà dị, nàng hai mắt sáng rỡ, tấm tắc khen ngợi. Lần này, Lý Trúc Loan đã cược Lạc Nam thắng với 30 thượng phẩm linh thạch, một con số không quá lớn cũng không quá nhỏ đối với nàng.
“Hừ, thằng nhóc trắng trẻo mà thôi,” Lý Lân hơi ghen ghét vẻ ngoài của Lạc Nam, lại thấy biểu muội mà mình thầm yêu chỉ chú ý đến thằng nhóc này, trong lòng thầm oán hận.
“Kính thưa quý vị quan khách, đây là Tiểu Nam công tử, người sẽ khiêu chiến Kim Nha Hổ lần này!” Âm thanh của người chủ trì phía sau đấu trường vang lên.
“Tiểu Nam công tử, có thể bắt đầu chứ?” Người chủ trì lớn tiếng hỏi.
“Bắt đầu đi,” Lạc Nam lên tiếng nói. Bên trong đan điền, Linh Thổ Đỉnh đã bắt đầu xoay tròn.
Kẽo kẹt.
Phía đối diện đấu trường, một cánh cửa sắt cao chừng mười trượng, phủ đầy gai nhọn, đột ngột xuất hiện rồi dần dần mở ra.
“Ồ, là trận pháp.”
Âm thanh của Kim Nhi vang lên. Ngoài cánh cửa sắt giam giữ yêu thú, bên ngoài còn bố trí trận pháp che đậy, chỉ khi yêu thú được thả ra, trận pháp mới được thu hồi.
RẦM RỐNG.
Âm thanh gầm thét chấn động trời đất vang lên, khiến rất nhiều tu sĩ có thực lực yếu kém trên khán đài sắc mặt tái nhợt, hai chân run lẩy bẩy.
Lạc Nam sắc mặt nghiêm túc, đôi mắt màu trắng lóe lên ánh sáng.
Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn kích hoạt.
Thấu Thị Vạn Lý – Nhìn Xuyên Yếu Điểm.
Trong tầm mắt Lạc Nam, đột ngột xuất hiện một con hổ khổng lồ to lớn như một chiếc xe tăng, toàn thân đầy rẫy những vết sẹo dữ tợn như huân chương đại diện cho chiến tích của nó. Hai mắt đỏ ngầu, sát khí ngưng tụ thành thực chất, cái miệng rộng như chậu máu, nước bọt chảy dài, hai hàm răng vàng óng dài cả tấc như hoàng kim, móng vuốt sắc nhọn cũng thuần kim lấp lánh, như có thể xé nát đối thủ bất cứ lúc nào.
Như ngửi thấy mùi thịt nhân loại, Kim Nha Hổ hưng phấn gầm thét điên cuồng. Cặp mắt đỏ ngầu nhanh chóng khóa chặt lấy Lạc Nam, bốn chi lực lưỡng như bốn thân cây cổ thụ đột ngột huy động.
Một tia sáng lóe lên, thân ảnh Kim Nha Hổ biến mất.
“Thật nhanh, tốc độ khủng bố vô cùng!”
“Không xong rồi, thằng nhóc này không phải sợ đến choáng váng rồi chứ?”
“Haizz, nghé con không sợ cọp.”
Chứng kiến Lạc Nam vẫn đứng im bất động trước thế tấn công của Kim Nha Hổ, vô số người bắt đầu than thở.
Lạc Nam thầm cảm thán tốc độ của con yêu thú này. Nhưng mà với công dụng thần kỳ của Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, dù nó nhanh đến đâu cũng không thể thoát khỏi mắt hắn, chưa kể, hình thức tấn công theo bản năng của yêu thú bộc lộ rất nhiều sơ hở.
Mà lúc này, Kim Nha Hổ rốt cuộc tiếp cận Lạc Nam, móng vuốt sắc nhọn vồ tới như cách nó vẫn thường săn mồi.
Trong vô số ánh mắt đăm đắm dõi theo, Lạc Nam cuối cùng cũng động đậy, hắn thản nhiên nói:
“Linh Quyền.”
Thổ hệ linh lực gia trì vào nắm đấm, Lạc Nam bình tĩnh đưa nắm tay ra, cứng đối cứng với móng vuốt sắc nhọn.
“Kẻ này điên rồi sao?”
Vô số người đồng thời thầm chất vấn. Lấy tay không đối đầu với móng vuốt yêu thú, hành động này không thể dùng từ điên cuồng để hình dung được nữa.
ẦM.
Vô số quyền ảnh tung ra, móng vuốt sắc nhọn liên tục va chạm với nắm đấm.
BỐP BỐP BỐP BỐP.
Lạc Nam tung ra vô số quyền kình, trực tiếp va chạm với hổ trảo. Móng vuốt sắc bén của yêu thú này không thể phá vỡ lớp linh lực gia trì trên nắm tay hắn.
Nhìn hai thân ảnh ăn miếng trả miếng, vô số khán giả há hốc miệng tròn xoe. Lạc Nam đứng trước Kim Nha Hổ như một con kiến nhỏ, vậy mà nắm đấm của hắn liên tục cản lại những hổ trảo sắc nhọn, to khỏe, ngay cả một vết xước trên tay cũng không có.
“Hừ, Hoàng cấp vũ kỹ rác rưởi mà thôi,” Hàn Minh cười lạnh nói. Chỉ mới là khởi đầu, Kim Nha Hổ không làm gì được Lạc Nam, nhưng Lạc Nam cũng chưa làm gì được Kim Nha Hổ.
“Haha,” Hàn Liệt cũng cười lạnh. Với kiến thức của bọn họ, không khó để nhận ra Linh Quyền chỉ là một Hoàng cấp vũ kỹ.
Quả nhiên, chứng kiến hai móng vuốt của mình không làm gì được Lạc Nam, Kim Nha Hổ thân hình nhanh chóng lùi lại, khom người xuống, đi vòng quanh hắn, như bản năng của một kẻ săn mồi lão luyện, chờ đợi Lạc Nam sơ hở.
Chỉ là Lạc Nam vẫn thản nhiên đứng yên tại chỗ, nhưng Kim Nha Hổ tìm nát mắt cũng không ra sơ hở của người này, hắn như có trăm ngàn con mắt đang khóa chặt toàn bộ thân thể nó.
Công dụng phi thường của Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn làm sao có thể để ngươi tìm ra yếu điểm của ta chứ? Lạc Nam trong lòng ung dung thầm nghĩ.
Rống.
Không kiên nhẫn nữa, thân hình Kim Nha Hổ một lần nữa biến mất, trực tiếp há ra hàm răng bén nhọn muốn cắn xé đối thủ. Lần này thân hình nó thoắt ẩn thoắt hiện, muốn dùng ưu thế tốc độ để khiến Lạc Nam hoang mang.
Lạc Nam cười nhạt, mặc kệ ngươi nhanh đến mấy, vẫn không thể thoát khỏi ánh mắt của ta. Hắn đưa hai bàn tay ra, bên trong vài viên đạn tròn do Thổ linh lực ngưng tụ xuất hiện. Lạc Nam liên tục bắn ra vài hướng như tùy ý.
“Rống.”
Âm thanh đau đớn liên tục vang lên. Kim Nha Hổ cảm giác có vật thể liên tục bắn vào yếu điểm trên thân mình, điều này khiến nó bắt đầu cảm thấy bất an. Phải biết rằng nó đang di chuyển ở tốc độ cao, làm sao đối phương có thể ra đòn chính xác như vậy?
“Rốt cuộc là tình huống gì thế này?”
Vô số người trong lòng cũng thắc mắc giống như Kim Nha Hổ. Yêu thú này tốc độ di chuyển quá nhanh, bọn họ phải rất khó khăn mới bắt được hình dáng của nó, vậy mà thiếu niên kia chỉ tùy ý bắn ra vài viên đạn mà lại đánh trúng, điều này thật đáng gờm.
“Sức quan sát của kẻ này thật mạnh.”
Hàn Dương âm trầm nói. Bản thân hắn là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, đương nhiên nhìn rõ tình huống nhất. Hắn thấy rõ ràng thiếu niên tên Tiểu Nam kia bắn các loại đạn do Thổ Linh lực ngưng tụ, lại tất cả đều bắn trúng vào các vết sẹo trên người Kim Nha Hổ đang di chuyển với tốc độ cao, điều này dù là hắn khi còn ở Kim Đan Kỳ cũng tự nhận mình không thể làm được.
Lạc Nam lúc này lại không hài lòng mà nhíu mày. Kim Nha Hổ mặc dù trúng đạn nhưng không hề bị thương nghiêm trọng, làn da chỉ hơi trầy xước mà thôi. Xem ra Linh đạn do Thổ linh lực ngưng tụ hoàn toàn không thể sánh bằng đạn do Dị hỏa ngưng tụ.
“Ồ.”
Lạc Nam lúc này chú ý thấy Kim Nha Hổ bắt đầu điều động linh lực trong trời đất, vô số Kim hệ linh khí gia trì lên thân nó, tạo thành một lớp giáp bên ngoài bảo vệ cơ thể. Móng vuốt càng trực tiếp dài ra, độ sắc bén gia tăng gấp bội.
“Quả không hổ là tam giai yêu thú, thủ đoạn không ít,” Lạc Nam gật đầu, biết rằng chỉ với hai loại Hoàng cấp vũ kỹ Linh Quyền và Linh Đạn hoàn toàn không đủ để hạ tên này.
Linh Thổ Đỉnh trong đan điền ong ong vang lên, Thổ hệ linh lực được điều động, hư ảnh Thổ Hùng khổng lồ nhanh chóng được ngưng tụ, sừng sững xuất hiện sau lưng Lạc Nam, như một chiến thần trung thành nhất.
Chứng kiến Thổ Hùng oai vệ, hình thể thậm chí còn to lớn hơn cả nó, Kim Nha Hổ cặp mắt khát máu rốt cuộc xuất hiện vẻ e ngại.
“Đây rốt cuộc là Vũ Kỹ gì? Lại có thể trực tiếp hình thành yêu thú hộ thân như vậy?”
Lại một lần nữa, vô số khán giả hai mắt trợn tròn kinh ngạc, bọn họ chưa bao giờ thấy vũ kỹ nào có bộ dạng như vậy.
“Biểu ca, vũ kỹ này không đơn giản nha,” Lý Trúc Loan hiếm khi nghiêm túc nhận định vấn đề. Cho dù tại Thiên Mộc Tông cũng chưa từng xuất hiện loại vũ kỹ như vậy.
Lý Lân tỏ vẻ bình thản nói: “Dù sao cũng chỉ là linh lực ngưng tụ mà thôi, làm sao có thể so với yêu thú chân chính chứ?”
Nếu Lạc Nam nghe được lời này sẽ gật đầu tán đồng, vì Thổ Hùng hiện tại chưa được hắn gia trì Hồn Lực, đương nhiên không thể sánh bằng yêu thú cùng cấp. Tứ Linh Vệ Hồn Thuật chỉ thật sự bá đạo khi có Hồn Lực gia trì vào nó, khi đó dù là yêu thú chân thật cũng không thể sánh bằng.
“Nhưng mà, đối phó ngươi nhiêu đó là đủ.”
Lạc Nam rốt cuộc bộc phát sát khí khóa chặt Kim Nha Hổ, không muốn tiếp tục kéo dài thời gian. Trong lòng thầm niệm khẩu quyết, hai chân hắn bắt đầu chầm chậm thi triển những thủ pháp kỳ lạ, huyền ảo, như đang khởi động một thứ gì đó.
Phía sau lưng Lạc Nam, Thổ Hùng vẫn bình thản ngạo nghễ khoanh tay.
Chợt, một luồng tàn ảnh xuất hiện trên sân, thân ảnh Lạc Nam quỷ dị biến mất, mà Thổ Hùng vốn dĩ cực kỳ to lớn cũng theo đó đột ngột biến mất, rõ ràng là vẫn bám theo sau Lạc Nam.
“Thật nhanh!” Diễm Dương vốn luôn bình tĩnh chợt đứng dậy hét lớn. Trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn đã mất đi tung tích Lạc Nam.
“Đây rốt cuộc là thân pháp gì?”
Hai tên thanh niên Hàn gia một mặt ngưng trọng, khó tin. Loại thân pháp quỷ dị có thể khiến người sử dụng biến mất trong trời đất, thậm chí che giấu hoàn toàn tung tích của Thổ Hùng, bọn họ không dám tưởng tượng.
Lạc Nam thầm hài lòng, thân thể chuyển động như quỷ mị, chân đạp bộ pháp kỳ lạ, không một âm thanh.
“Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ - Mị Ảnh.”
Đây là tầng thứ nhất của Linh cấp thân pháp này, mặc dù đây là lần đầu tiên Lạc Nam sử dụng nên chưa thành thạo, còn phải thích ứng với đôi chân trước, nhưng lại có uy lực khủng bố như vậy.
“Loại thân pháp này tại sao ta lại không sở hữu? Đáng chết!” Trong một góc khác của khán đài, một thiếu niên tóc trắng toàn thân áo bào cao quý, hai mắt ghen tị kèm vẻ tham lam nhìn chằm chằm từng luồng tàn ảnh tiêu sái của Lạc Nam.
RỐNG.
Kim Nha Hổ bất an gầm rống, gia tăng khí thế. Lớp Kim linh lực gia trì trên người, khí thế kéo căng, nó liên tục xoay người tìm kiếm thân ảnh của Lạc Nam.
Chợt, một cảm giác nguy hiểm từ bên trái truyền đến, Kim Nha Hổ đưa móng vuốt sắc nhọn lên, không chần chờ công kích.
Bốp.
Âm thanh nắm đấm va chạm vang lên, Kim Nha Hổ đột ngột bay ra một đoạn. Bên má trái, Kim hệ linh lực dao động kịch liệt vì vừa đón nhận công kích.
Lạc Nam đổi hướng công kích, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện. Ngay khi Kim Nha Hổ phản công sang bên phải cũng là lúc hắn xuất hiện bên trái, nắm đấm của Thổ Hùng không ngần ngại nện vào đối thủ.
RỐNG.
BỐP BỐP BỐP.
Lại là vô số nắm đấm vang lên. Kim Nha Hổ dù né tránh hay phản công vẫn không một lần nào thoát khỏi những công kích chuẩn xác. Nó như một hình nộm trong tay đối thủ, tốc độ nó rất nhanh nhưng đối thủ còn nhanh hơn.
Lạc Nam thi triển Mị Ảnh nhanh hơn nó quá nhiều, lại thêm Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn nhìn thấu yếu điểm, chính là sự kết hợp hoàn mỹ. Dù tránh né thế nào cũng không thoát khỏi nắm đấm đầy sức mạnh từ Thổ Hùng.
Yên tĩnh.
Tĩnh đến cực hạn.
Ngoài tiếng bốp bốp do nắm đấm Thổ Hùng giáng xuống Kim Nha Hổ, toàn trường hơn vạn người không một tiếng động. Từng đôi mắt trừng lớn nhìn từng luồng tàn ảnh màu trắng thoắt ẩn thoắt hiện liên tục đấm vào Tam giai yêu thú, khiến bọn họ không thốt nên lời.
Thô bạo đầy uy lực.
Nhanh nhẹn tràn đầy sắc bén.
Tam giai yêu thú dữ tợn nổi danh Kim Nha Hổ lúc này hoàn toàn bất lực chịu đựng những nắm đấm liên tiếp từ phía Thổ Hùng. Nếu không phải có một lớp Kim linh lực bảo vệ quanh thân, chỉ sợ nó đã sớm bị nện thành thịt vụn.
“Kẻ này không thể trêu vào,” Lý Lân thầm lau mồ hôi trán. Đối phương thực lực đã hoàn toàn vượt xa hắn, chưa kể, người này quá mức bí ẩn, nói không chừng sau lưng còn có thế lực khủng bố nào đó chống lưng.
“Lợi hại quá nha, rõ ràng nhìn qua không lớn hơn người ta bao nhiêu tuổi, sao có thể mạnh mẽ như vậy?” Lý Trúc Loan mắt đẹp lấp lánh nói. Tại Thiên Mộc Tông, trong số đồng bối đã hiếm có ai sánh bằng nàng, nhưng chứng kiến Lạc Nam chiến đấu, nàng mới hiểu tại sao sư phụ hay căn dặn 'núi cao còn có núi khác cao hơn'.
Chứng kiến biểu cảm của Lý Trúc Loan, Lý Lân đắng chát trong lòng. Thiếu niên kia xuất sắc hơn hắn quá nhiều, nàng hâm mộ cũng phải thôi. Nhìn sang biểu muội đang hưng phấn rồi lại nhìn xuống đấu trường, hai mắt hắn đảo quanh, không biết suy nghĩ gì.
“Đáng chết, lần này mất trắng linh thạch đặt cược rồi!” Hàn Liệt âm trầm nói. Chứng kiến trận đấu, hắn biết sớm muộn gì Kim Nha Hổ cũng sẽ bại trận.
“Tiểu tử này rốt cuộc là ai? Trước đây chưa từng nghe qua bao giờ?”
Hàn Minh nghĩ đến vấn đề khác. Diện mạo của Lạc Nam quá đặc biệt, chỉ cần xuất hiện sẽ khiến người khác có ấn tượng, vậy mà bọn họ hoàn toàn không biết đối phương là ai.
“Cấp tốc điều tra cho ta toàn bộ thông tin của kẻ này.”
Diễm Dương nhìn sang Diễm Duy sắc mặt trịnh trọng nói: “Mặc dù hắn là Nguyên Anh Kỳ nhưng lúc này đã xem trọng một tu sĩ Kim Đan trung kỳ, thậm chí coi đối phương là đối thủ ngang hàng với mình, không dám khinh địch.
“Vâng! Diễm Dương ca,” Diễm Duy không nói hai lời xoay người rời đi.
Mà trong lúc bọn họ tính toán, vô số thế lực lớn nhỏ khác có mặt tại khán đài cũng cử người bắt đầu âm thầm điều tra bối cảnh của Lạc Nam. Thiên phú và thực lực của thiếu niên này quá kinh khủng, bọn họ không thể phớt lờ.
Răng Rắc.
Âm thanh rợn người cuối cùng cũng vang lên. Kim Nha Hổ toàn thân linh lực ảm đạm, cái cổ to lớn bị Thổ Hùng thô bạo vặn gãy, xụi lơ nằm im trên mặt đất.
Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn – Đoạt Hồn.
Lạc Nam vẫn chưa bỏ qua. Nhân lúc linh hồn Kim Nha Hổ chưa tiêu tán, hắn trực tiếp cướp đoạt vào trong đôi mắt. Các kinh văn cổ lão trên linh hồn hắn lưu chuyển, luyện hóa toàn bộ linh hồn vừa cướp được.
Cảm giác hồn lực của mình vừa gia tăng thêm một chút, Lạc Nam nhếch môi cười hài lòng. Lần trước giết Hàn Thanh bằng Dị Hỏa, ngay cả linh hồn đối phương cũng bị đốt mất, khiến hắn còn hơi tiếc nuối.
Lần này, ngoại trừ thu được Linh Thạch, hắn tin rằng Điểm Danh Vọng từ hệ thống cũng gia tăng không ít.
“Chúc mừng Tiểu Nam công tử xuất sắc giành được thắng lợi! Không biết có muốn tiếp tục khiêu chiến hay không? Lần này sẽ là một chọi hai, công tử có mười giây để suy nghĩ!”
Âm thanh mang theo linh lực từ người chủ trì tiếp tục vang lên trên khắp khán đài, trực tiếp khiến hàng vạn khán giả bừng tỉnh.
Cũng trong khoảnh khắc đó, âm thanh khủng bố như có thể xuyên thủng bầu trời, từ khắp đấu thú trường đồng thanh vang lên, trực tiếp lan truyền ngàn dặm trong phạm vi Linh Vũ Thành:
CHIẾN! CHIẾN! CHIẾN!
...